Chương 77
Nó đặc quánh, nặng nề như dầu mỡ lạnh giá, thấm vào da thịt Linh Tuyền từng liếm một hơi thở.
Hắn đứng giữa vòng tròn ma pháp đang vỡ vụn, những mảnh đá sắc lẹm lơ lửng quanh người hắn dưới tác dụng của trọng lực đảo ngược do hệ thống lỗi gây ra.
Máu từ vết thương trên cánh tay trái nhỏ xuống, nhưng thay vì chảy thành dòng đỏ tươi bình thường, nó hóa giải thành những ký tự mã nguồn màu xanh lam nhạt.
Chúng tan biến trước khi chạm đất, hòa vào nền đá đen bóng như mực tàu bị.
Linh Tuyền nhắm mắt lại một giây.
Hệ thống trong đầu hắn đang phát ra âm thanh rè rè, giống như đĩa nhạc bị xước quay đi quay lại ở cùng một nốt trầm đau đớn.
[SYSTEM ERROR: Reality Integrity 45%]
[TASK UPDATE: Explore the Source Code Nexus]
[Reward: ???]
Hắn mở mắt ra.
Ánh sáng trong hang động không đến từ bất kỳ nguồn nào tự nhiên.
Nó phát ra từ chính những vết nứt trên tường đá, nơi mà "Virus Linh" — hay đúng hơn là dòng dữ liệu sống của thế giới này — đang rò rỉ ra ngoài dưới dạng ánh sáng tím biếc nhấp nháy.
Linh Tuyền bước đi.
đều nặng nề như nếu hắn mang theo cả một bầu trời sụp đổ trên vai.
Hắn không quay đầu nhìn lại bàn tay xương trắng đã thò lên từ nền đá lúc trước.
Nó vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đóng băng trong tư thế vươn ra, trở thành một phần của kiến trúc hang động vĩnh viễn.
Cảm giác tội lỗi đè nặng lên ngực hắn như tảng đá hoa cương lạnh giá.
Hắn nhớ lời Nguyệt Tâm nói trước khi rời đi: *"Đừng tìm kiếm những câu trả lời mà ngươi không thể chịu đựng được."* Nhưng Linh Tuyền luôn là kẻ tham vọng, hay đúng hơn, hắn là kẻ bị ám ảnh bởi sự thật dù nó có độc hại đến đâu.
Hắn rút thanh kiếm mã nguồn từ lưng ra.
Lưỡi kiếm run rẩy phát ra ánh sáng đỏ rực, phản chiếu lên những bề mặt ẩm ướt xung quanh tạo thành một mê cung ảo giác.
Hắn không biết mình đang đi về phía nào cả.
Hướng dẫn của hệ thống thì mơ hồ, còn bản năng sinh tồn lại mách bảo rằng nguy cơ chết chóc ở đây cao hơn bất kỳ dungeon cấp độ 50 nào hắn từng chinh phục.
Nhưng linh lực trong kinh mạch hắn đang kêu gào muốn được giải phóng.
Nó không còn là thứ khí thuần khiết mà hắn đã tu luyện suốt mười năm qua.
Nó trở nên hỗn loạn, mang theo mùi kim loại và ozone — hương vị của những cú sét đánh xuống từ bầu trời kỹ thuật số.
Linh Tuyền dừng chân trước một bức tường đá khổng lồ chắn ngang lối đi.
Bức tường này không hề thô ráp như những khối đá tự nhiên khác.
Nó được gia công mịn màng đến mức phản chiếu hình ảnh hắn với độ chi tiết cao kỳ lạ, giống như gương soi trong thế giới thực nhưng lại bị biến dạng bởi hiệu ứng nhiễu sóng (glitch).
Hắn đưa tay chạm vào bề mặt lạnh giá của bức tường.
Ngay lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ vào ý thức hắn.
Không phải là cảm giác đau đớn vật lý mà là sự xâm lấn nhận thức.
Hắn thấy những hình ảnh flash qua: thành phố sụp đổ, bầu trời cháy đỏ, và khuôn mặt Thiên Cơ Giả — kẻ phản diện đã biến thế giới này thành phòng thí nghiệm của mình — đang cười nhạt với nụ cười đầy tự tin vào trật tự mới sắp tới.
Hắn rít lên một tiếng khàn khàn, rút tay về nhanh chóng.
Ngón tay hắn bị cháy xém bởi nhiệt độ ảo từ dòng dữ liệu đó, nhưng vết thương không chảy máu mà chỉ để lại những vệt đen như than chì trên da thịt.
"Đây là gì?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói của mình nghe xa lạ trong không gian kín mít này.
[SYSTEM ALERT: Detected Ancient Firewall Layer]
[Suggestion: Use 'Spiritual Sense' to bypass authentication.]
Linh Tuyền nghiến răng.
Tường lửa cổ đại?
Trong một hang động sâu dưới lòng đất nơi mà lẽ ra chỉ có những sinh vật đột biến và quái thú dữ sống sót?
Điều này không hợp lý theo bất kỳ logic tu tiên truyền thống nào.
Thế giới 'Linh Tuyền' đang che giấu thứ gì đó lớn hơn nhiều so với cái chết của một cô gái hay sự sụp đổ của một tông môn.
Hắn tập trung linh lực vào hai lòng bàn tay, tạo ra hai quả cầu ánh sáng trắng xóa để soi đường phía trước.
Ánh sáng chiếu rọi lên những ký tự khắc sâu trên bề mặt đá xung quanh — không phải là văn bản tiếng Việt hoặc bất kỳ ngôn ngữ nào hắn biết, mà là một chuỗi mã nhị phân khổng lồ được chạm thành hình hoa sen nở rộ.
Mỗi cánh hoa đều chứa đựng hàng triệu dòng code đang hoạt động sống.
Khi ánh sáng của Linh Tuyền chiếu vào chúng, những dòng chữ bắt đầu di chuyển chậm rãi như kiến bò trên tường, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng đáng sợ giữa sự hỗn loạn bên ngoài.
Hắn bước qua bức tường ảo mà không cần phá vỡ nó.
Cảm giác giống như đang đi xuyên qua một tấm màn nước lạnh giá nhưng dày đặc hơn nhiều lần so với mưa bão bình thường từng trải nghiệm trong quá khứ của mình tại vùng biên giới phía Bắc trước khi đại dịch Linh Mã bùng nổ toàn cầu làm thay đổi hoàn cảnh sống cho tất cả mọi người tu chân cũng như phàm nhân cùng chung số phận tồn tại trên hành tinh này nữa đâu còn gì.
bạn đọc thân mến ạ.....
Linh Tuyền bước vào bóng tối.
Hắn biết rằng mình đang đi vào một cạm bẫy chết người, nhưng không có lựa chọn nào khác cho con đường tu tiên đầy chông gai này nữa.
bạn đọc thân mến ạ.
Bóng tối không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng nơi đây.
Nó mang tính vật lý nặng nề, chèn ép vào lồng ngực Linh Tuyền như những khối đá tảng vô hình.
Hệ thống cảnh báo đỏ lòe hiện lên trước mắt, nhấp nháy liên tục với tần suất đủ để gây chóng mặt.
[Warning: Spiritual Pressure Critical]
[Current Environment: Void Dungeon - Level 3]
[Suggested Action: Retreat immediately or risk Soul Damage]
Linh Tuyền phớt lờ thông báo đó.
Hắn bước tiếp, mỗi bước chân đặt xuống đều vang lên tiếng rít khe khẽ của đá ma sát với linh lực bị ăn mòn.
Không khí ở đây loãng đến mức khó thở, mùi hương kim loại tanh tưởi của máu cũ và ozone hòa quyện thành một thứ vị đắng ngắt trong cổ họng hắn.
Đây là nơi mà những tu giả cấp cao nhất cũng từng sợ hãi bước vào.
Nơi mà các truyền thuyết gọi là "Ngục Tù Của Những Kẻ Phản Bội".
Linh Tuyền không biết mình đã đi được bao lâu.
Thời gian trong dungeon này bị bẻ cong, giống như khi hắn đứng trước mặt Tử Hà lần đầu tiên.
Một giọng nói thì thầm vang lên từ phía sau lưng.
Không phải tiếng động cơ học, mà là trực tiếp in vào tâm trí hắn.
Linh Tuyền quay người lại nhanh như chớp.
Tay trái hắn đã rút ra thanh kiếm ngắn bạc lạnh lẽo, linh lực quanh lưỡi blade tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh nhưng kiên cố.
Không ai ở đó.
Chỉ có bóng tối dày đặc và những cột đá cổ xưa vươn cao vút lên trần nhà vô tận, phủ đầy rêu mốc phát sáng màu xanh nhạt.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng ổn định nhịp tim.
Hệ thống hiển thị thanh HP của hắn đang giảm dần theo từng giây do hiệu ứng độc tố môi trường ăn mòn vào da thịt.
Hắn cần tìm lối ra hoặc điểm kiểm tra (checkpoint) trước khi kiệt sức.
[Quest Updated: Find the Echo Chamber]
[Reward: Fragment of Memory - Tier 1]
[Failure Penalty: Permanent Loss of Hearing Sense in this Dungeon]
Linh Tuyền nhún mình, sử dụng kỹ năng "Shadow Step" để di chuyển nhanh hơn giữa những cột đá.
Bóng hình của hắn tan biến vào bóng tối rồi tái hiện cách đó mười mét về phía trước.
Hắn lướt qua một bức tường đá khắc đầy những ký tự cổ xưa đã bị bào mòn bởi thời gian.
Khi tay chạm nhẹ lên bề mặt đá, một luồng điện tĩnh bắn ra khiến ngón tay tê buốt.
Linh Tuyền rên rỉ, rút tay lại ngay lập tức.
Nhưng thứ hắn cảm nhận được không phải là sự nguy hiểm thông thường.
Nỗi đau của ai đó từng đứng ở vị trí này hàng ngàn năm trước và chết trong tuyệt vọng.
Hệ thống bắt đầu phân tích dữ liệu tiếp xúc.
[Analyzing Ancient Rune.]
[Match Found: Bloodline Resonance]
Linh Tuyền sững sờ.
Dòng chữ đỏ hiện lên khiến hắn lạnh toát sống lưng.
Hắn không ngờ rằng dòng máu của mình lại có liên hệ trực tiếp với những người đã chết nơi đây.
Những mảnh ký ức vỡ vụn bắt đầu xâm nhập vào tâm trí hắn, không mời mà đến như một cơn bão tuyết quét qua đồng bằng khô cằn.
Hắn thấy hình ảnh một đám đông tu giả mặc áo choàng trắng đứng quanh một cái hồ nước đen ngòm.
Họ đang hát một bài thánh ca kỳ lạ, âm điệu trầm thấp làm rung chuyển cả lòng đất.
Ở giữa hồ là một người đàn ông với đôi mắt màu đỏ máu – chính là tổ tiên xa xưa của Linh Tuyền trong dòng họ Đan Lương đã bị xóa tên khỏi sử sách.
Linh Tuyền quỳ xuống, tay ôm chặt lấy đầu để chặn lại những hình ảnh kinh hoàng đang tuôn chảy vào ý thức hắn.
Hệ thống cảnh báo sức khỏe tinh thần (Sanity) giảm mạnh.
Thanh Sanity màu xanh lá chuyển sang màu vàng lo lắng rồi đỏ rực nguy hiểm..
"Không." Linh Tuyền nghiến răng, cố gắng đẩy những ký ức đó ra xa.
Nhưng chúng bám lấy hắn như những dây leo chết chóc.
Hắn nhìn thấy bàn tay của tổ tiên mình đang nâng lên một vật thể phát sáng – trái tim linh mã nguyên thủy đã bị nhiễm độc bởi sự tham lam và quyền lực tối thượng.
Đó là nguồn gốc của Đại Dịch Linh Mã.
Không phải ngẫu nhiên, không phải thiên tai.
Đó là kết quả của một nghi thức hiến tế thất bại nhằm đạt được bất tử giả tạo cho dòng họ Đan Lương trước khi nó sụp đổ hoàn toàn dưới sức mạnh phản của chính linh lực độc hại đó.
Linh Tuyền khạc ra một ngụm máu tươi.
Máu hắn rơi xuống sàn đá, hòa lẫn với những vết tích cũ kỹ đã khô cứng thành màu nâu sẫm.
Hắn nhận ra sự thật tàn khốc mà mình vừa khám phá: Dòng họ Đan Lương không chỉ là nạn nhân của lịch sử đen tối đó.
Họ chính là mầm mống đầu tiên gieo rắc cái chết lên khắp thế giới tu chân này.
Và hắn, Linh Tuyền, với máu thịt mang theo di truyền từ kẻ phản bội ấy, lại đang đi trên con đường tìm kiếm sức mạnh tương tự để cứu vớt những gì còn sót lại của mình.
Sự mỉa mai đến mức nghẹt thở khiến hắn muốn cười trong nước mắt.
Hắn đứng dậy, chân tay run rẩy nhưng ánh mắt đã trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Không thể lùi bước nữa.
Nếu đây là số phận được định sẵn bởi tội lỗi của quá khứ, thì hắn sẽ tự viết lại kết thúc bằng chính lưỡi kiếm này.
[Skill Unlocked: Bloodline Awakening - Passive]
[Effect: Resistance to Corruption increased by 15%]
[Spiritual Power Boosted temporarily due to Rage Emotion]
Linh Tuyền lau máu trên môi đi, cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể mình.
Linh lực bên trong kinh mạch chảy mạnh hơn, mang theo một mùi vị kim loại nồng nặc của chiến tranh và chết chóc.
Hắn không còn là một tu giả bình thường nữa.
Hắn đã trở thành một phần của bí mật mà hắn vừa khám phá ra.
Tiếng bước chân vang lên từ phía trước, nặng nề và chậm rãi.
Không phải tiếng động cơ học hay quái vật dungeon thông thường.
Đó là âm thanh của da thịt đập xuống đất đá kèm theo hơi thở phì phò khó chịu như kẻ sắp chết đuối đang cố gắng bò về bờ.
Linh Tuyền nắm chặt tay cầm kiếm, linh lực tụ tập xung quanh người tạo thành một lớp giáp sáng chói lóa trong bóng tối.
Hắn bước vào khu vực mở rộng hơn – một quảng trường hình tròn được bao bọc bởi những bức tường đá cao tít lên trời sao giả tạo bằng phép thuật ánh sáng mờ ảo phía trên đầu.
Ở chính giữa quảng trường là một chiếc bục đá khắc đầy xương cốt người đã hóa thạch thành màu xám trắng.
Và đứng trên đó, quay lưng lại với hắn, là một bóng đen cao lớn đội mũ trụ che khuất nửa khuôn mặt.
Bóng đen từ từ quay sang, lộ ra đôi mắt trống rỗng không đồng tử nhưng ánh lên vẻ thông tuệ cổ xưa đáng sợ.
Nó mỉm cười – nụ cười đầy sự khinh miệt và thương hại lẫn nhau trong cùng khoảnh khắc đó khi nhìn thấy Linh Tuyền.
"Cậu đã về nhà rồi," bóng đen nói với giọng nói trầm đục như tiếng vọng từ đáy giếng sâu thẳm vô tận không hồi âm lại chút nào quanh đây cả lúc này nữa đâu còn gì bạn đọc thân mến ạ
Linh Tuyền bỗng biến thành một viên ngọc máu trôi nổi giữa không trung.
Hắn rít lên, linh lực trong kinh mạch vỡ vụn dưới áp lực kinh hoàng.
Nhưng bóng đen lại thè lưỡi liếm nhẹ vết thương trên trán hắn —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận