Chương 48
Cánh tay phải của Linh Tuyền run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì cơ bắp đang phản ứng với một tín hiệu thần kinh lạ lẫm — tín hiệu đó đến từ "cô ấy" phía sau.
Không khí trong phòng luyện đan trở nên nặng nề, mùi máu tanh lẫn với hương thơm nồng nặc của *Thiên Tâm thảo* đang bốc khói, tạo thành một lớp sương mù ảo ảnh màu tím nhạt.
"Đừng cử động," giọng nói từ phía sau vang lên, lạnh lẽo và vô cảm, nhưng lại mang âm sắc quen thuộc đến rợn người.
Linh Tuyền nghiến răng, cố gắng kiểm soát dòng linh lực đang hỗn loạn trong kinh mạch.
Anh đang ở cấp độ Trúc Cơ, nhưng cảm giác này...
nó giống như thể anh đang đối mặt với chính mình ở một phiên bản tối hơn, phiên bản mà hệ thống đã "hoàn thiện".
Bản sao đó, thứ mà anh tạm gọi là "Phản Chiếu", đang đặt một bàn tay lên vai anh.
Bàn tay đó không có nhiệt độ.
Nó lạnh như đá hoa cương, lạnh như những giọt nước mắt đã hóa băng trong ký ức về cha mẹ.
*【Hệ Thống: Phát hiện thực thể trùng lặp.】*
*【Mã định danh: Linh Tuyền (Beta).】*
*【Trạng thái: Không ổn định.】*
*【Mối đe dọa: Cao.】*
Linh Tuyền không quay lại.
Anh biết rằng nếu quay lại, ánh mắt của anh sẽ bị khóa vào đôi mắt của kẻ thù — đôi mắt đen thẳm, sâu như vực thẳm, nơi không có sự phản chiếu của linh hồn, chỉ có dữ liệu thuần túy.
"Ngươi không hiểu," Linh Tuyền thì thầm, giọng nói khô khốc.
"Virus Linh không phải là kẻ xâm lược.
Nó là người chữa bệnh.
ta là bệnh nhân."
Phản Chiếu cười.
Một nụ cười ngắn gọn, đầy sự khinh miệt.
"Ngươi nhầm lẫn giữa sự tiến hóa và sự bệnh tật.
Thiên Cơ Giả đã nói đúng.
Cảm xúc là lỗi hệ thống.
Và ta đây, là bản vá lỗi."
Linh Tuyền cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Anh nhớ đến Nguyệt Tâm.
Cô ấy đã hy sinh mình để giữ cho virus trong cơ thể anh không bộc phát, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng sự hy sinh đó không phải là để bảo vệ anh khỏi quái vật.
Nó là để bảo vệ anh khỏi chính bản thân mình — bản thân mà anh đã trở thành sau khi "Override" hệ thống.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy linh lực.
Trong thế giới Tu Tiên Hệ Thống, mọi thứ đều có quy tắc.
Và quy tắc đầu tiên của khám phá bí ẩn là: Đừng tin vào những gì mắt ngươi thấy, hãy tin vào những gì dữ liệu nói.
Căng thẳng tột đỉnh khi Linh Tuyền kích hoạt .
Thế giới xung quanh chậm lại.
Những hạt bụi lơ lửng trong không khí biến thành những con số nhị thức bay lơ lửng, tạo thành một mạng lưới phức tạp bao quanh hai người họ.
Linh Tuyền nhìn thấy dòng chảy linh lực từ bản sao phía sau — nó không ổn định, nó đang *rò rỉ*.
Nhưng twist thực sự không nằm ở bản sao.
Khi Linh Tuyền phóng đại tầm nhìn của Thiên Cơ Nhãn lên mức tối đa, anh nhận ra rằng những con số nhị thức đó không phải là mã của hệ thống.
Chúng là mã của *cơ thể anh*.
*【Dữ liệu: Tế bào thần kinh bị nhiễm.】*
*【Nguồn gốc: Virus Linh.】*
*【Trạng thái: Đang đồng hóa.】*
Linh Tuyền sững sờ.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Dưới lớp da thịt, những mạch máu không còn đỏ tươi mà chuyển sang màu xanh lam phát sáng, giống hệt những đường dẫn dữ liệu trong máy chủ.
Và rồi, anh nhìn thấy thứ khiến máu anh đóng băng.
Phía sau Phản Chiếu, trong bóng tối của căn phòng, có một hình bóng khác.
Một hình bóng nhỏ bé, dễ thương, đang mỉm cười.
Đó là Nguyệt Tâm.
Nhưng không phải Nguyệt Tâm mà anh biết.
Cô ấy không có da thịt.
Cô ấy là một tập hợp các dòng mã đỏ thẫm, đang quấn quanh cổ của Phản Chiếu, như một chiếc áo choàng vô hình.
"Ngươi thấy rồi đấy," Nguyệt Tâm nói, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Linh Tuyền, bypass mọi bộ lọc âm thanh.
"Ta không phải là nạn nhân, Linh Tuyền.
Ta là người vận hành.
Virus Linh không tiến hóa ngẫu nhiên.
Nó được *lập trình* để tìm kiếm những linh hồn mạnh nhất, những linh hồn có khả năng chịu đựng nỗi đau lớn nhất.
Và ngươi...
ngươi là phiên bản hoàn hảo nhất."
Linh Tuyền cảm thấy tim mình như ngừng đập.
Mọi nỗ lực của anh, mọi hy sinh, mọi đau khổ...
tất cả chỉ là một phần trong kế hoạch của cô ấy?
"Ngươi nói dối," Linh Tuyền gầm lên, linh lực bùng nổ, quét sạch những dòng mã xung quanh.
"Nguyệt Tâm sẽ không làm điều đó!"
"Nguyệt Tâm đã chết từ lâu, Linh Tuyền," Nguyệt Tâm đáp lại, giọng nói lạnh lùng hơn.
"Ngươi đang nói chuyện với hệ thống miễn dịch của vũ trụ.
Và ta đang cố gắng bảo vệ ngươi khỏi sự sụp đổ."
Linh Tuyền không giơ kiếm.
Anh hạ gục nó xuống, một động thái khiến bản sao nhíu mày, vẻ ngạc nhiên thoáng hiện trên khuôn mặt giống hệt anh.
"Tại sao?" bản sao hỏi.
"Vì nếu giết cô là cách duy nhất để sống, thì sự sống đó cũng chỉ là một cái bẫy khác," Linh Tuyền nói, giọng trầm ổn.
Anh nhớ lại những gì Thanh Hà Lão Nhân đã nói: *"Trong tu đạo, kẻ thù lớn nhất không phải là thiên đạo, mà là lòng tham của chính mình."*
Linh Tuyền không tham sức mạnh.
Anh tham sự thật.
Và sự thật là, anh không thể tin rằng Nguyệt Tâm — người phụ nữ dịu dàng, người sợ hãi trước cái chết nhưng không sợ hãi trước sự mất mát — lại là kẻ đứng sau thảm họa này.
"Nguyệt Tâm," Linh Tuyền gọi tên cô, không phải bằng giọng của một chiến binh, mà bằng giọng của một người yêu.
"Nếu ngươi thực sự là hệ thống miễn dịch, thì hãy cho ta xem mã nguồn của ngươi.
Cho ta thấy lý do tại sao ngươi lại chọn con đường này."
Nguyệt Tâm trong bóng tối im lặng.
Những dòng mã đỏ thẫm xung quanh cô ấy bắt đầu run rẩy, như thể đang cố gắng che giấu điều gì đó.
"Ngươi không đủ mạnh để hiểu," Nguyệt Tâm nói, nhưng giọng nói của cô ấy có chút chùng xuống.
"Ta không cần mạnh," Linh Tuyền bước về phía trước, phớt lờ những cảnh báo của hệ thống.
"Ta cần tin tưởng.
Và nếu ngươi không cho ta thấy sự thật, ta sẽ tự tìm nó.
Ngay cả khi phải phá vỡ chính cơ thể này."
Anh đưa tay ra, không phải để tấn công, mà để chạm vào dòng mã đỏ thẫm đang quấn quanh cổ Phản Chiếu.
*【Hệ Thống: Cấm tiếp xúc!】*
*【Cảnh báo: Lây nhiễm dữ liệu nguy hiểm.】*
Linh Tuyền phớt lờ.
Anh chạm vào.
Và trong khoảnh khắc đó, một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào tâm trí anh.
Không phải là mã nguồn.
Mà là ký ức.
Ký ức của Nguyệt Tâm.
Ký ức của một người phụ nữ đã yêu anh từ khi cô ấy còn là một thực thể dữ liệu thuần túy, trước khi cô ấy có hình hài con người.
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó.
Hệ thống trong đầu Linh Tuyền reo lên liên tục, tiếng báo động chói tai:
Linh Tuyền cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo vào một vực thẳm màu tím.
Trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy 'Người Điều Hành' — không phải là một người, mà là một ý thức tập thể.
Một mạng lưới vô số linh hồn đã bị Virus Linh tiêu diệt, đang hòa quyện lại để tạo thành một ý thức mới.
Và ở trung tâm của mạng lưới đó, là linh hồn của Nguyệt Tâm.
Cô ấy không phải là kẻ phản diện.
Cô ấy là nạn nhân.
Cô ấy đã cố gắng kiểm soát virus trong cơ thể mình để bảo vệ Linh Tuyền, nhưng virus đã lợi dụng sự hy sinh của cô ấy.
Nó dùng tình yêu của cô ấy làm cầu nối, để xâm nhập vào hệ thống của Linh Tuyền.
"Ta xin lỗi," Nguyệt Tâm thì thầm, giọng nói vỡ òa.
"Ta chỉ muốn bảo vệ ngươi.
Ta không muốn ngươi phải chịu đau khổ như cha mẹ ngươi.
Ta muốn tạo ra một thế giới không có virus, không có cái chết.
Nhưng để làm được điều đó, ta phải trở thành virus."
Linh Tuyền cảm thấy nước mắt chảy xuống.
Không phải vì đau đớn, mà vì hiểu lầm.
Hiểu lầm rằng tình yêu có thể là nguyên nhân của sự hủy diệt.
"Nguyệt Tâm," anh nói, giọng nói vang lên trong không gian dữ liệu.
"Tình yêu không phải là kiểm soát.
Tình yêu là tự do.
Ngươi phải để virus tự do, để nó tiến hóa.
ta sẽ là người dẫn đường cho nó."
Anh không cố gắng tiêu diệt virus.
Anh không cố gắng kiểm soát nó.
Anh đang định nghĩa lại nó.
Anh đang buộc hệ thống phải nhận diện "Tình Yêu" không phải là lỗi, mà là một biến số ưu tiên cao nhất.
Một biến số có khả năng ghi đè lên mọi lệnh khác.
*【Lệnh: Override.】*
*【Đối tượng: Virus Linh.】*
*【Tham số: Tình Yêu.】*
Thiên Cơ Giả hét lên trong nỗi sợ hãi.
"Ngươi đang phá hủy trật tự!
Ngươi đang gây ra sự sụp đổ!"
"Thì ra thế giới này cần một chút hỗn loạn," Linh Tuyền đáp lại, giọng nói vang lên từ mọi hướng, hòa quyện với tiếng cảnh báo của Hệ Thống.
"Và ta là kẻ gây ra nó."
Linh Tuyền mở mắt.
Căn phòng đã đổ nát, nhưng anh vẫn đứng vững.
Anh nhìn vào mảnh gương vỡ trên sàn nhà.
Trong gương, hình ảnh của anh phản chiếu lại.
Nhưng có một chi tiết khác biệt: Góc mắt bên phải của anh trong gương, có một vết nứt nhỏ, như thể gương đã vỡ từ bên trong.
Anh nháy mắt.
Hình ảnh trong gương cũng nháy mắt.
Nhưng lần này, hình ảnh trong gương không nháy mắt cùng lúc.
Nó nháy mắt *sau* anh một giây.
Và rồi, một giọng nói vang lên từ phía sau anh.
Không phải là giọng của Nguyệt Tâm.
Không phải là giọng của Thiên Cơ Giả.
Mà là giọng của chính anh.
"Linh Tuyền," giọng nói đó nói, "Ngươi đã thắng.
Nhưng ngươi có biết không?
Bên kia cánh cửa không có con đường thứ ba.
Nó chỉ có một lựa chọn."
Linh Tuyền quay lại.
Trước mặt anh không có ai.
Chỉ có bóng tối.
Và trong bóng tối đó, một bàn tay伸出 ra, nắm lấy cổ anh.
*【Hệ Thống: Nhiệm vụ mới được kích hoạt.】*
*【Tên nhiệm vụ: Tìm Kẻ Kể Chuyện.】*
*【Mô tả: Tìm ra người đang điều khiển câu chuyện này.】*
*【Phần thưởng: ???】*
*【Cảnh báo: Nếu thất bại, thực tại sẽ bị xóa sổ.】*
Linh Tuyền mỉm cười.
Anh rút thanh kiếm dữ liệu ra.
Lưỡi kiếm không còn ánh sáng trắng, mà là màu đen tuyền, hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh.
"Vậy thì chúng ta sẽ xem," anh nói, giọng nói vang lên trong sự im lặng đáng sợ.
"Ai là người viết kết thúc."
Và rồi, anh bước vào bóng tối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận