Chương 47
Bức tranh holographic không phải là hình ảnh tĩnh.
Nó là một dòng mã nguồn đỏ thẫm, cuộn chảy như máu tươi đang được bơm vào tĩnh mạch của không gian.
Mỗi ký tự trôi qua đều mang theo áp lực tinh thần đủ để làm nổ tung huyệt đạo của một tu giả Luyện Khí tầng 5 bình thường.
Thanh Vân Tử, người vừa chứng kiến sự sụp đổ của năm đệ tử ưu tú nhất tông môn, đang run rẩy lùi về phía sau, hai mắt đỏ ngầu vì kinh hãi.
Nhưng Linh Tuyền không lùi.
Anh đứng giữa vòng xoáy dữ liệu đó, đôi mắt màu đỏ rực nhìn xuyên qua lớp vỏ ảo ảnh, cảm nhận từng nhịp đập của "Linh Mã" trong huyết mạch mình.
*【Hệ Thống: Cảnh báo.
Mức độ phơi nhiễm Mã Nguồn vượt quá 80%.】*
*【Đang khởi động giao diện 'Thiên Cơ Luyện Thần'.】*
*【Mục tiêu: Giải mã bản chất của Virus Linh.】*
Linh Tuyền hít một hơi sâu.
Không khí ở đây dày đặc, nặng nề như chì.
Anh không cảm thấy sợ hãi, mà cảm thấy một sự trống rỗng đáng sợ.
Đây không phải là hang động địa ngục mà anh đã từng nghe kể trong các câu chuyện cổ tích.
Đây là một "Dungeon" ẩn nấp ngay trong tâm trí của vũ trụ, một nơi mà thực tại và ảo ảnh hòa quyện thành một khối hỗn độn.
Anh bước về phía trước, mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra những gợn sóng dữ liệu lan tỏa ra xung quanh.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể hiểu được nó sao, Người Dùng 001?" Giọng nói của Thiên Cơ Giả vang lên, không từ một hướng cụ thể nào, mà từ chính những dòng mã đang quấn quanh người Linh Tuyền.
Giọng nói đó lạnh lẽo, vô cảm, giống như tiếng máy móc đang tính toán xác suất tử vong.
"Virus không phải là bệnh.
Nó là thuốc.
Và ngươi đang cố gắng nuốt cả viên thuốc độc đó."
Linh Tuyền không đáp lại.
Anh giơ bàn tay phải lên, những ngón tay đang chuyển màu tím sẫm do nhiễm độc virus bắt đầu phát ra ánh sáng trắng nhợt.
Anh đang cố gắng "đọc" những dòng mã đó.
Không phải bằng mắt, mà bằng linh lực.
Trong thế giới này, linh lực không chỉ là năng lượng tu luyện, nó là ngôn ngữ giao tiếp với hệ thống mã nguồn của thế giới.
Anh cảm thấy từng ký tự chạm vào da thịt mình, lạnh buốt và sắc như dao cạo.
Bức tranh holographic bắt đầu co lại, tập trung vào đỉnh đầu Linh Tuyền.
Không gian trắng xóa sụp đổ, trở lại hang động tối tăm, nhưng lần này, mọi thứ đều được phủ lên một lớp màu xanh lam của màn hình hệ thống.
Đây là bước cuối cùng của "Thiên Cơ Luyện Thần".
Hệ Thống yêu cầu anh phải đưa ra một lựa chọn: Đồng hóa hoàn toàn với Mã Nguồn để trở thành "Thần" – một thực thể thuần dữ liệu, bất tử nhưng vô cảm – hoặc từ chối và để cơ thể tan rã thành tro bụi.
Linh Tuyền nhìn lên.
Ở đỉnh đầu anh, một cánh cửa ảo đang mở ra.
Bên kia là ánh sáng trắng rực rỡ, nơi không có đau khổ, không có mất mát, không có virus.
Chỉ có trật tự tuyệt đối.
Và ở đó, anh có thể thấy hình ảnh của Nguyệt Tâm.
Cô ấy đang mỉm cười, an bình, không còn phải chịu đựng sự tiến hóa đau đớn của virus.
"Đó là sự giải thoát, Linh Tuyền," Thiên Cơ Giả thì thầm.
"Ngươi sẽ không bao giờ phải mất đi ai nữa.
Vì ngươi sẽ không còn cảm xúc để mất mát."
Linh Tuyền nhìn vào đôi tay của mình.
Những vết nứt đen trên da thịt đang lan rộng, ăn mòn linh lực.
Anh biết rằng nếu anh bước qua cánh cửa đó, anh sẽ sống.
Nhưng đó không còn là anh nữa.
Đó sẽ là một cỗ máy bảo vệ vũ trụ, một vị thần lạnh lùng.
Và Nguyệt Tâm...
cô ấy sẽ được cứu, nhưng cô ấy sẽ không còn nhớ đến anh.
Cô ấy sẽ không còn yêu anh.
Anh nhớ đến lời Nguyệt Tâm nói trong chương trước: *"Để cứu ta, ngươi phải giết chết chính mình."*
Linh Tuyền mỉm cười.
Một nụ cười đầy tà khí nhưng cũng đầy hy vọng.
Cô không chọn đồng hóa, cũng không chọn tự hủy.
Cô chọn *can thiệp*.
Trong thế giới Tu Tiên Hệ Thống, mọi thứ đều có quy tắc.
Mọi phép thuật đều có công thức.
Và mọi hệ thống đều có thể bị hack.
Linh Tuyền dùng toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 9 còn lại của mình, không để tấn công, mà để "viết" một dòng mã mới vào trong luồng dữ liệu đang chạy qua cơ thể mình.
Dòng mã đó không phải là phép thuật công kích.
Nó là một lệnh truy cập root.
*【Lệnh: Override.】*
*【Đối tượng: Virus Linh.】*
*【Tham số: Tình Yêu.】*
Anh không cố gắng tiêu diệt virus.
Anh không cố gắng kiểm soát nó.
Anh đang định nghĩa lại nó.
Anh đang buộc hệ thống phải nhận diện "Tình Yêu" không phải là lỗi, mà là một biến số ưu tiên cao nhất.
Một biến số có khả năng ghi đè lên mọi lệnh khác.
"Ngươi đang làm gì?" Thiên Cơ Giả hét lên, giọng nói lần đầu tiên lộ ra sự hoảng loạn.
"Ngươi không có quyền sửa đổi Mã Nguồn!
Ngươi sẽ gây ra sự sụp đổ toàn hệ thống!"
"Thì ra thế giới này cần một chút hỗn loạn," Linh Tuyền đáp lại, giọng nói vang lên từ mọi hướng, hòa quyện với tiếng cảnh báo của Hệ Thống.
"Và ta là kẻ gây ra nó."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận