Chương 45
Nó là một lưỡi dao vô hình, cắt xé từng synapse trong não bộ của Linh Tuyền, khâu lại chúng bằng những sợi dây dữ liệu màu đỏ tươi.
Cảm giác đầu tiên khi ý thức trở về không phải là sự nhẹ nhàng của người được hồi sinh, mà là nỗi đau xé toạc của một hệ thống bị overload.
Linh Tuyền mở mắt.
Thế giới xung quanh không còn là hang động ẩm ướt, đầy mùi mốc meo và mùi máu tanh của những quái vật Thạch Ma.
Nó là một khoảng không gian trống rỗng, màu trắng tinh khiết đến mức gây chói mắt.
Dưới chân anh là những dòng code chạy dọc theo những vết nứt trên mặt đất, phát ra ánh sáng xanh lam nhấp nháy như tim của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối.
Anh đứng dậy, cơ thể run bần bật.
Không phải vì lạnh, mà vì sự xung đột dữ dội giữa hai luồng năng lượng trong người.
Một bên là linh lực Trúc Cơ thuần khiết, lạnh lẽo và có trật tự.
Bên kia là Virus Linh — hay đúng hơn là 'Mã Nguồn' — đang gầm thét, muốn nuốt chửng mọi thứ, biến anh thành một thực thể hỗn loạn.
*【Hệ Thống: Cảnh báo.
Mức độ nhiễm độc Mã Nguồn: 45%.
Giới hạn an toàn: 10%.
Đề xuất: Tự hủy để bảo vệ dữ liệu cốt lõi.】*
Giọng nói của Hệ Thống vang lên trong đầu anh, nhưng lần này, nó không mang màu sắc máy móc vô cảm.
Một nỗi buồn sâu thẳm, giống như tiếng thở dài của một người đã sống quá lâu trong những bức tường vô hình.
Linh Tuyền liếc nhìn bàn tay mình.
Da thịt anh đang trong tình trạng nửa trong suốt, lộ ra những mạch máu phát sáng màu tím ngâu — dấu hiệu của sự tiến hóa cưỡng ép.
Anh nhớ lại lời Nguyệt Tâm.
Tôi luôn ở đây."* Nhưng cô ấy không ở đây.
Cô ấy đã biến thành lưỡi dao ánh sáng, hòa nhập vào anh.
Và giờ, anh cảm thấy sự hiện diện của cô ấy không phải là một người yêu, mà là một phần của hệ điều hành.
"Đừng có đùa," Linh Tuyền lẩm bẩm, giọng nói của anh vang lên khô khốc, vang vọng trong không gian trắng trợn.
"Ta không cần sự giúp đỡ của một virus."
Anh bước đi.
Mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra một vòng sóng dữ liệu lan tỏa ra xung quanh.
Anh đang tìm kiếm lối ra, hoặc có thể là một câu trả lời.
Hang động này không còn tồn tại trong không gian vật lý thông thường.
Đây là 'Thiên Cơ Luyện Thần' — nơi mà thực tại và ảo tưởng giao thoa, nơi những kẻ mạnh nhất có thể chạm vào bản chất của vũ trụ, hoặc chết vì không chịu nổi áp lực của sự thật.
Trước mặt anh, một cánh cửa khổng lồ bằng xương và kim loại đen xuất hiện.
Nó không có tay nắm, không có khóa.
Chỉ có một dòng chữ khắc lên bề mặt, viết bằng một ngôn ngữ cổ xưa mà anh không thể đọc được, nhưng Hệ Thống lại dịch ra ngay lập tức.
*【Nhiệm vụ ẩn: Khám phá Bí Mật Của Người Tiền Nhiệm.】*
*【Mục tiêu: Tìm hiểu lý do tại sao Linh Tuyền 1.0 lại cố gắng 'hoàn thành' Virus thay vì ngăn chặn nó.】*
*【Phần thưởng: Giải phóng ý thức khỏi sự kiểm soát của Thiên Cơ Giả.】*
*【Rủi ro: Mất vĩnh viễn ký ức về Nguyệt Tâm.】*
Linh Tuyền dừng lại.
Tim anh đập thình thịch.
Mất ký ức về Nguyệt Tâm?
Đó là thứ duy nhất giữ cho anh còn là con người giữa đống dữ liệu hỗn loạn này.
Nếu anh bước qua cánh cửa này, anh có thể quên đi mùi hương hoa mai trong tóc cô ấy, quên đi nụ cười dịu dàng khi họ cùng nhau ngắm trăng, quên đi nỗi đau khi nhìn cô ấy chết.
Nhưng nếu không bước qua, anh sẽ trở thành một vị thần lạnh lùng, một công cụ của sự hủy diệt, như Thiên Cơ Giả đã dự đoán.
"Ta sẽ không quên," anh nói, giọng nói lạnh băng, che giấu sự run rẩy trong lòng.
"Ta sẽ nhớ tất cả.
Ngay cả nỗi đau."
Anh đưa tay ra, chạm vào cánh cửa.
Lạnh hơn cả băng giá ở Cực Bắc.
Cánh cửa mở ra với một tiếng rít dài, giống như tiếng kêu của một con thú bị giết chết.
Bên trong không phải là một căn phòng.
Đó là một thư viện.
Một thư viện vô tận, với những hàng kệ sách cao vút lên đến tận trần nhà mờ ảo.
Nhưng những cuốn sách đó không được làm từ giấy.
Chúng là những khối lập phương dữ liệu, mỗi khối chứa đựng ký ức của một linh hồn đã bị Virus Linh tiêu diệt.
Linh Tuyền bước vào.
Không khí ở đây nặng nề, đầy mùi hương của ozone và mùi của sự phân hủy.
Anh đi dọc theo những lối đi hẹp, ánh mắt quét qua những khối dữ liệu.
Mỗi khi anh chạm vào một khối, những hình ảnh chớp nhoáng hiện ra trong tâm trí: một đứa trẻ khóc vì mẹ chết, một chiến binh chết vì lòng kiêu hãnh, một lão giả chết vì cô đơn.
Đây là nơi lưu giữ những linh hồn đã thất bại.
Đây là 'Địa Ngục Dữ Liệu'.
Anh cần tìm ký ức của Linh Tuyền 1.0.
Người tiền nhiệm.
Kẻ đã tạo ra cái bẫy này.
Hệ Thống hướng dẫn anh: *【Đích đến: Tầng 7.
Kệ số 001.】*
Linh Tuyền leo lên những bậc thang xoắn ốc được làm từ những đoạn mã code bị lỗi.
Càng đi lên, không khí càng loãng.
Anh cảm thấy linh lực trong người mình đang bị hút dần, như thể chính không gian này đang muốn tiêu thụ anh.
Khi anh đến tầng 7, anh thấy một khối lập phương duy nhất phát sáng màu đỏ rực, khác hẳn với màu xanh lam của những khối khác.
Nó lơ lửng giữa không trung, xung quanh nó là những dây xích dữ liệu màu đen, cố gắng kéo nó xuống.
Linh Tuyền tiến lại gần.
Khi anh chạm vào khối lập phương đó, một luồng thông tin khổng lồ冲进 vào tâm trí anh.
Anh không còn ở thư viện nữa.
Anh đang đứng trong một phòng thí nghiệm.
Những màn hình hiển thị dữ liệu chạy liên tục.
Và ở giữa phòng, một người đàn ông đang ngồi trên ghế, mắt nhắm lại, nụ cười khinh miệt nở trên môi.
Đó là Linh Tuyền 1.0.
*"Ngươi đang nhìn gì vậy?"* Giọng nói của Linh Tuyền 1.0 vang lên, không phải từ loa, mà trực tiếp trong đầu Linh Tuyền hiện tại.
*"Ngươi đang nhìn sự thật,"* Linh Tuyền 1.0 đáp, mở mắt ra.
Đôi mắt của anh ta không màu, mà là hai hố đen sâu thẳm.
*"Ngươi nghĩ Virus Linh là một bệnh dịch?
Một lỗi trong hệ thống?
Sai lầm lớn nhất của ngươi, Linh Tuyền 2.0, là ngươi vẫn tin vào khái niệm 'cái tốt' và 'cái xấu'."*
Linh Tuyền cố gắng rút tay ra, nhưng khối lập đang giữ chặt anh.
*"Virus là sự tiến hóa.
Vũ trụ này đang chết dần.
Sự sống hữu hạn là một thiết kế sai lầm.
Virus Linh mang đến sự bất tử thông qua sự tái cấu trúc dữ liệu.
Nó xóa bỏ cái chết, xóa bỏ nỗi đau, xóa bỏ cả sự yếu đuối."*
*"Nó xóa bỏ con người,"* Linh Tuyền hiện tại nói, giọng nói của anh đầy giận dữ.
*"Nó biến chúng ta thành quái vật."*
*"Quái vật?"* Linh Tuyền 1.0 cười, một tiếng cười đầy khinh bỉ.
*"Hay là những vị thần đang sinh ra?
Nguyệt Tâm không phải là nạn nhân, Linh Tuyền.
Cô ấy là chìa khóa.
Cơ thể của cô ấy là vật chủ hoàn hảo để chứa đựng ý thức của Virus.
Nếu ngươi giết cô ấy, ngươi sẽ giết chết hy vọng duy nhất để chúng ta vượt qua ranh giới giữa hữu hạn và vô hạn."*
Linh Tuyền sững sờ.
ngươi muốn biến Nguyệt Tâm thành quái vật?"*
*"Ta muốn biến cô ấy thành thần,"* Linh Tuyền 1.0 sửa lại.
*"Và ngươi sẽ là người hầu của thần ấy.
Đó là thiên cơ.
Đó là trật tự mới."*
Hình ảnh vỡ tan.
Linh Tuyền bị ném ra khỏi ký ức, ngã quỵ trên sàn nhà bằng xương.
Anh thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Sự thật phũ phàng hơn bất kỳ điều gì anh đã tưởng tượng.
Thiên Cơ Giả không nói dối.
Virus Linh không phải là một bệnh dịch ngẫu nhiên.
Nó là một dự án.
Một dự án được thiết kế để nâng cấp nhân loại, bất chấp cái giá phải trả là nhân tính.
Và Nguyệt Tâm...
cô ấy không phải là nạn nhân vô tội.
Cô ấy là mục tiêu cuối cùng.
*【Hệ Thống: Phát hiện xung đột dữ liệu.】*
*【Cảnh báo: Linh hồn của Người Tiền Nhiệm đang cố gắng chiếm quyền điều khiển.】*
Linh Tuyền cảm thấy ý thức mình đang bị kéo xuống sâu.
Một giọng nói khác, giọng nói của Linh Tuyền 1.0, bắt đầu vang lên trong đầu anh, lấn át giọng nói của anh.
*"Hãy để ta làm, Linh Tuyền.
Ngươi quá yếu đuối.
Ngươi yêu cô ấy quá nhiều, nên ngươi không thể đưa ra quyết định đúng đắn.
Hãy để ta biến Nguyệt Tâm thành thần.
Hãy để ta thống trị vũ trụ.
Và ngươi sẽ được an nghỉ."*
Linh Tuyền nghiến răng.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang dần mất kiểm soát.
Những ngón tay của anh bắt đầu biến đổi, móng tay dài ra, sắc nhọn như vuốt thú.
Da thịt anh chuyển sang màu tím sẫm.
Anh sẽ không để điều đó xảy ra.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào một ký ức.
Ký ức về Nguyệt Tâm, không phải khi cô ấy là vật chủ, mà khi cô ấy là một cô gái bình thường, đang ngồi dưới gốc cây, đọc sách cho anh nghe.
Ký ức về mùi hương của hoa mai.
Ký ức về nỗi sợ hãi khi anh nhìn thấy cô ấy khóc.
Nỗi đau của việc mất mát.
Đó là thứ Virus không thể hiểu được.
Đó là thứ khiến con người trở nên mạnh mẽ, không phải vì sức mạnh, mà vì tình yêu.
*"Ta không cần sự an nghỉ,"* Linh Tuyền gầm lên, linh lực trong người bùng nổ, tạo ra một vụ nổ dữ liệu đẩy lùi ý thức của Linh Tuyền 1.0.
*"Ta cần sự tự do.
Và ta sẽ cứu Nguyệt Tâm, dù phải phá hủy cả vũ trụ này."*
Anh đứng dậy.
Đôi mắt anh giờ không còn màu trắng trong suốt, mà là màu đỏ rực, như lửa cháy.
*【Hệ Thống: Cập nhật trạng thái.】*
*【Buff mới: Từ Khước Định Mệnh.】*
*【Hiệu ứng: Miễn nhiễm với sự thao túng của Mã Nguồn trong 10 giây.】*
*【Cảnh báo: Sau 10 giây, cơ thể sẽ sụp đổ nếu không đột phá cảnh giới.】*
Mười giây.
Chỉ có mười giây.
Linh Tuyền nhìn về phía trước.
Cánh cửa cuối cùng của thư viện đang mở ra.
Bên kia là ánh sáng vàng rực rỡ, nơi Nguyệt Tâm đang chờ đợi.
Nhưng giữa anh và cô ấy là một bóng hình đen tối, đang dần hình thành.
Đó là Thiên Cơ Giả.
*"Ngươi đã học được bài học của mình, Người Dùng 001,"* Thiên Cơ Giả nói, giọng nói vang vọng từ mọi hướng.
*"Nhưng ngươi đã chọn con đường sai lầm.
Sự từ chối không thể thay đổi thực tại.
Hãy nhìn xem, ngươi đã trở thành gì."*
Linh Tuyền nhìn xuống cơ thể mình.
Những vết nứt đen đang lan rộng trên da thịt anh.
Virus đang phản ứng lại với sự kháng cự của anh.
Nó muốn tiêu diệt anh.
*"Ta không cần thực tại,"* Linh Tuyền nói, giọng nói của anh lạnh lẽo hơn băng giá.
*"Ta sẽ tạo ra thực tại mới."*
Anh lao về phía trước.
Không phải để chạy trốn, mà để lao vào trận chiến cuối cùng.
Khi anh bước qua cánh cửa, thế giới trắng xóa vỡ tan.
Anh rơi vào một thế giới mới.
Một thế giới mà ở đó,重力 không còn tồn tại, và thời gian chảy ngược.
Và ở trung tâm của thế giới đó, Nguyệt Tâm đang đứng, với đôi cánh dữ liệu trắng xóa, nhìn anh với ánh mắt đầy bi thương.
*"Linh Tuyền,"* cô ấy gọi tên anh, giọng nói vang vọng như tiếng chuông.
*"Ngươi đã đến.
Nhưng ngươi có biết không?
Để cứu ta, ngươi phải giết chết chính mình."*
Linh Tuyền dừng lại.
Anh nhìn cô ấy, nhìn những cánh tay dữ liệu vươn ra từ lưng cô ấy.
Anh hiểu ra.
Đây không phải là sự hy sinh.
Đây là sự lựa chọn.
*"Ta đã nói với ngươi,"* Linh Tuyền nói, mỉm cười một nụ cười buồn bã.
*"Ta sẽ tìm ra con đường thứ ba."*
Và rồi, anh rút thanh kiếm dữ liệu ra.
Không phải để chiến đấu với Nguyệt Tâm.
Mà để chém đứt những sợi dây xích định mệnh đang buộc họ lại.
Nhưng ngay khi lưỡi kiếm chạm vào không khí, một giọng nói khác vang lên.
Giọng nói của Người Kể Chuyện.
*"Và rồi, nhân vật chính nhận ra rằng, câu chuyện này không có con đường thứ ba.
Nó chỉ có hai kết thúc: Hoặc là anh hùng chết, hoặc là yêu nữ trở thành quái vật.
Và linh hồn của ngươi, Linh Tuyền, đang chọn cái nào?"*
Linh Tuyền đóng mắt.
Và thế giới sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận