Chương 44
Linh Tuyền gạt bàn tay đang bắt đầu cứng đờ, làn da anh chuyển sang màu xám tro, vân đá loang lổ như vết nứt trên gốm sứ.
Mỗi cử động đều kéo theo tiếng kẽo kẹt của xương cốt đang dần bị "đá hóa" bởi sự xâm nhập của Virus Linh.
"System, tắt chế độ bảo vệ tự động," Linh Tuyền ra lệnh, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết liệt.
*【Cảnh báo: Tắt chế độ bảo vệ sẽ làm giảm 90% khả năng chống chịu linh lực.
Xác suất tử vong: 99.9%.
Xác nhận?】*
Giọng máy lạnh lùng vang lên trong đầu anh, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn.
Linh Tuyền không đáp.
Anh nhìn xuống chân mình, nơi những sợi rễ dữ liệu đang cố gắng đâm vào da thịt, tìm cách kết nối anh với "Mã Nguồn" vĩ đại kia.
Anh không cần sự bảo vệ.
Anh cần sự tiếp cận.
Anh cần chạm vào trung tâm của cơn bão, nơi thực tại và ảo ảnh giao thoa.
"Xác nhận," anh thì thầm.
Ngay lập tức, một lớp khiên năng lượng bao quanh cơ thể anh tan biến như sương mai dưới ánh nắng.
Cảm giác trống rỗng ập đến, thay vào đó là một nỗi đau xé lòng.
Những sợi dây dữ liệu xanh lá cây, trước kia chỉ lách nhách bên ngoài, giờ đây lao vào cơ thể anh như những con rắn đói khát.
Chúng chui vào các huyệt đạo, quấn lấy mạch máu, và bắt đầu viết lại mã di truyền của anh.
Linh Tuyền nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn rơi.
Anh không hét lên.
Anh chịu đựng.
Anh phải hiểu rõ cơ chế của thứ virus này.
Nếu anh muốn cứu Nguyệt Tâm, anh phải trở thành nó.
Hoặc ít nhất, là hiểu nó đủ để phá vỡ nó.
Anh bước tiếp vào sâu hơn trong hang động.
Ánh sáng xanh lá cây mờ dần, nhường chỗ cho một bóng tối dày đặc, nặng trĩu.
Ở đó, anh nghe thấy tiếng thì thầm.
Không phải từ miệng người, mà từ chính những bức tường đá.
Những ký tự cổ xưa, giống như mã nguồn nhị phân nhưng phức tạp hơn nhiều, đang nhảy múa trên bề mặt đá, kể lại câu chuyện về sự sụp đổ của thế giới cũ.
Một giọng nói vang lên, không phải từ Hệ Thống, mà từ phía sau anh.
"Ngươi đang tìm kiếm sự thật, hay đang chạy trốn khỏi nó?"
Linh Tuyền quay lại.
Đứng đó là một bóng hình mờ ảo, không rõ mặt, nhưng anh cảm nhận được sự quen thuộc.
Đó là Thiên Cơ Giả.
Phản diện của anh.
Kẻ muốn hoàn tất quá trình 'thiên cơ', biến anh thành vị thần Virus Linh để thống trị vũ trụ.
"Thiên Cơ Giả," Linh Tuyền nói, giọng nói lạnh lùng.
"Ngươi đến đây để xem kết thúc sao?"
"Không," bóng hình đáp, giọng nói vang vọng như từ đáy vực.
"Ta đến đây để nhắc nhở ngươi về bản chất của ngươi.
Ngươi là lỗi trong Mã Nguồn.
Một lỗi được thiết kế để sửa chữa chính nó.
Nhưng sửa chữa bằng cách nào?
Bằng cách xóa bỏ, hay bằng cách tích hợp?"
Linh Tuyền nhíu mày.
"Ngươi muốn ta trở thành thần?"
"Ta muốn ta trở thành trật tự," Thiên Cơ Giả cười nhạt.
"Thế giới bình thường là sai lầm.
Nó hỗn loạn, bất công, và yếu đuối.
Virus Linh mang đến sự tiến hóa, sự chọn lọc tự nhiên tuyệt đối.
Chỉ những kẻ mạnh nhất mới tồn tại.
Đó là trật tự mới.
Và ngươi, Linh Tuyền, là người cầm chìa khóa."
Linh Tuyền cảm thấy máu trong người mình nóng lên.
Không phải vì giận dữ, mà vì sự kích thích.
Anh hiểu ra.
Thiên Cơ Giả không phải là kẻ thù.
Anh ta là một phần của hệ thống, một công cụ để thúc đẩy anh hoàn thành sứ mệnh.
"Và nếu ta từ chối?" Linh Tuyền hỏi.
"Thì ngươi sẽ chết," Thiên Cơ Giả đáp thẳng thắn.
"Và Nguyệt Tâm cũng sẽ chết.
Vì virus trong cơ thể cô ấy đang chờ đợi sự kích hoạt từ ngươi.
Nếu ngươi không hoàn tất quá trình, cô ấy sẽ biến thành một con quái vật không kiểm soát, và hủy diệt chính mình."
Linh Tuyền im lặng.
Đây là lựa chọn của thế giới.
Và anh là kẻ phải gánh chịu hậu quả.
Anh nhìn vào bàn tay đang đá hóa.
Anh cảm thấy sự hiện diện của Nguyệt Tâm đang yếu dần.
Cô ấy đang chiến đấu một mình.
Và anh không thể để cô ấy thất bại.
"Được rồi," Linh Tuyền nói, giọng nói bình thản.
"Ta sẽ hoàn tất nó.
Nhưng không phải theo cách ngươi muốn."
Thiên Cơ Giả cười, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt.
"Hãy xem ngươi có thể làm được gì, Người Dùng 001."
Bóng hình của Thiên Cơ Giả tan biến, để lại Linh Tuyền một mình trong bóng tối.
Nhưng sự cô đơn này không khiến anh sợ hãi.
Nó khiến anh tỉnh táo.
Anh biết mình phải làm gì.
Hang động trở nên im bặt.
Ánh sáng xanh lá cây của Linh Mã tắt lịm.
Chỉ còn lại Linh Tuyền, đứng giữa nền đá nứt vỡ.
Trên không trung, nơi anh vừa đứng, giờ chỉ còn lại một khối lập phương nhỏ, phát sáng màu trắng trong suốt.
Nó lơ lửng, quay chậm rãi.
Linh Tuyền thận trọng tiến lại gần.
Khi anh chạm vào khối lập phương, một luồng dữ liệu khổng lồ冲进 vào cơ thể anh.
Anh không còn cảm thấy đau đớn.
Anh cảm thấy...
Anh mở mắt.
Ánh mắt anh không còn là màu đen, mà là màu trắng trong suốt, không một gợn đục.
Anh nhìn vào không trung.
Màn hình Hệ Thống biến mất.
Thay vào đó, một giao diện mới hiện lên, đơn giản và đáng sợ hơn bất kỳ thứ gì anh từng thấy.
Nó không có nút bấm, không có thanh tiến trình.
Chỉ có một dòng chữ duy nhất, màu đỏ tươi, nhấp nháy chậm rãi:
*【Chọn lựa: Thống trị hay Hủy diệt?】*
Và ngay bên dưới dòng chữ đó, một hình ảnh nhỏ hiện lên.
Đó là Nguyệt Tâm.
Cô ấy đang đứng ở phía xa, trong một thế giới khác, một thế giới mà anh không thể chạm tới.
Cô ấy đang khóc, nhưng ánh mắt cô ấy lại đầy kiên định.
Cô ấy đang nhìn anh, và trong ánh mắt đó, anh thấy một thông điệp:
*"Đừng sợ.
Tôi luôn ở đây."*
Linh Tuyền nhìn vào dòng chữ đỏ.
Anh hiểu ra.
Đây không phải là lựa chọn của anh.
Đây là lựa chọn của thế giới.
Và anh là kẻ phải gánh chịu hậu quả.
Anh mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã, nhưng đầy kiêu hãnh.
Anh giơ tay lên, chạm vào dòng chữ "THỐNG TRỊ".
Nhưng ngay khi ngón tay anh chạm vào, một giọng nói khác vang lên.
Không phải từ Hệ Thống.
Không phải từ Thiên Đạo.
Mà là từ phía sau anh.
"Đừng làm điều đó, Linh Tuyền."
Linh Tuyền quay lại.
Đứng đó là Nguyệt Tâm.
Nhưng cô ấy không còn là cô gái dịu dàng mà anh biết.
Cơ thể cô ấy phát sáng màu trắng ngà, những cánh tay dữ liệu vươn ra từ lưng cô ấy, giống như những chiếc lông chim thiên thần.
Và trong tay cô ấy, một con dao bằng ánh sáng, sẵn sàng chém đứt mọi kết nối.
"Nguyệt Tâm..." Linh Tuyền gọi tên cô, giọng nói nghẹn ngào.
"Xin lỗi," cô ấy nói, nước mắt chảy xuống má cô ấy.
"Nhưng anh phải dừng lại.
Trước khi anh hủy diệt tất cả."
Và cô ấy lao về phía anh.
Linh Tuyền không né tránh.
Anh đứng yên, chờ đợi lưỡi dao ánh sáng chém xuống.
Nhưng ngay khi lưỡi dao chạm vào da thịt anh, một thứ gì đó bất ngờ xảy ra.
Lưỡi dao không cắt đứt anh.
Nó hòa nhập vào cơ thể anh.
Và cùng lúc đó, khối lập phương trắng trên không trung vỡ tan, giải phóng một luồng ánh sáng trắng xóa, bao trùm toàn bộ không gian.
Và trong ánh sáng đó, Linh Tuyền nghe thấy một giọng nói, giọng nói của chính mình, nhưng lại không phải là mình.
*"Chào mừng ngươi trở về, Người Kể Chuyện."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận