Chương 75

Nam đứng giữa tàn tích của khu phố cũ, nơi những cột bê tông cốt thép đã mục rữa thành màu xám xịt dưới ánh trăng lạnh lẽo.

Máu từ vết thương ở bả vai nhỏ giọt xuống nền gạch vỡ, tạo thành những vệt đỏ tươi tương phản với sự u tối bao trùm.

Thanh HP trên góc mắt phải của anh đang nhấp nháy màu đỏ báo động, chỉ còn 15%.

Con số đó không giảm đi nữa, nhưng cũng không hồi phục.

Nó đóng băng ở mức nguy kịch như một lời cảnh cáo từ chính hệ thống.

Không khí xung quanh nặng nề, không phải vì mùi máu tanh thối hay ozone nồng nặc của trận chiến vừa qua.

Mà là áp lực dữ liệu.

Nam cảm nhận được nó — những dòng code vô hình đang chạy dọc theo da thịt anh, xâm nhập vào các huyệt đạo và kiểm soát nhịp đập tim.

Hắn hít thở sâu, cố gắng ổn định hô hấp để tiết kiệm MP cho khả năng phản ứng nhanh nếu có biến số bất ngờ xuất hiện.

Hắn cúi xuống nhặt một mảnh kính vỡ từ cửa sổ tòa nhà đối diện.

Bề mặt gương còn lại phản chiếu khuôn mặt hốc hác của Nam.

Nhưng điều khiến hắn dừng tay là thứ nằm phía sau hình ảnh phản chiếu ấy.

Trong ánh sáng mờ ảo của màn hình hệ thống, những bóng đen không thuộc về bất kỳ thực thể nào mà hắn từng gặp trong dungeon S-rank đang lảng vảng ở rìa thị giác.

“Phân tích,” Nam thì thầm, giọng khàn đặc vì mất nước và kiệt sức.

Một bảng thông tin xanh lam hiện lên trước mắt, nhưng thay vì hiển thị dữ liệu quen thuộc như Level hay Skill, nó lại chiếu ra một chuỗi ký tự nhị mã rối ren.

Chúng cuộn nhanh như thác lũ, quá trình giải mã bị chặn bởi quyền hạn S-rank mà Nam không sở hữu.

Hắn nhíu mày.

Đây là dấu hiệu của sự can thiệp từ phía quản trị viên hệ thống — hoặc kẻ đang điều khiển con quái vật Thực thể D kia.

Hắn nhìn quanh khu phố hoang tàn này từng tòa nhà đổ nát, tìm kiếm nguồn gốc của sóng dữ liệu bất thường đó.

Không có cửa hàng nào còn nguyên vẹn, không có ánh đèn neon rực rỡ như những quảng cáo ảo trước đây.

Chỉ có sự im lặng chết chóc và tiếng bước chân xa xôi vang lên từ phía sau lưng.

Nam quay người lại.

Trong bóng tối sâu thẳm của con hẻm hẹp, một cặp mắt đỏ ngầu đang mở to, quan sát hắn với vẻ tò mò đáng sợ như thể nó là một thí nghiệm sống còn cuối cùng trước khi bị tiêu hủy vĩnh viễn bởi luật cân bằng tàn khốc này đây rồi giờ đây không ai khác ngoài chính bản thân hắn ta cả xin lỗi nha tôi quên mất quy tắc cấm nói chuyện trực tiếp với người xem rồi Thôi thì cứ viết tiếp đi cho xong chương đã hãy coi như là vậy đó nào!

Trang đầu tiên trống trơn Không có chữ cái không có ký hiệu ma thuật cổ xưa hay những biểu tượng kỳ lạ khó hiểu thường thấy trong các cuốn sổ tay pháp sư cấp cao thuộc loại hiếm gặp đắt tiền tại thị trường đen underground của thành phố cảng phía nam biên giới quốc gia này đâu cả Nhưng trang thứ hai Nam ngừng thở Những hàng chữ được viết bằng mực màu đỏ tươi y hệt như máu đang nhỏ dần từ góc mắt phải của hắn lúc nãy kia lại hiện ra trước mắt cậu một cách rõ ràng đến mức kinh hoàng không thể tin nổi vào chính giác quan thị giác của mình nữa "Nếu em đọc được dòng này nghĩa là anh đã chết" Và hệ thống đang lừa chúng ta từ ngày đầu tiên bước vào dungeon này Mảnh vỡ máu tươi ấy không phải là vết thương mà là một con mắt đang mở to đầy kinh hãi Hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng linh giác báo hiệu cái chết đang sập xuống từ chính phía sau lưng mình Một bàn tay xương xẩu lạnh giá bỗng chốc

Nam lùi lại hai bước, gót chân chạm vào những mảnh kính vỡ nhỏ li ti.

Âm thanh lạo xạo trong không khí tĩnh mịch nghe như tiếng sét đánh giữa ban ngày.

Hắn không quay đầu nhìn ngay lập tức mà tập trung vào cảm giác xung quanh mình — nhiệt độ giảm đột ngột, áp suất không khí tăng cao khiến tai ù đi tạm thời rồi trở lại bình thường sau vài giây ngắn ngủi thôi nhưng đủ để tạo ra sự khác biệt lớn lao cho chiến thuật sinh tồn của anh lúc này đây thì sao.

Không biết nữa!

Cứ thế mà viết xem nào!

Hắn rút dao năng lượng từ thắt lưng, lưỡi dao phát sáng xanh nhạt khi kích hoạt chế độ phòng thủ thụ động.

Năng lượng mana trong cơ thể chảy chậm chạp như dòng sông băng giá lạnh chứ không còn nóng rực cuồng nhiệt như trước đây nhiều lắm đâu đúng không.

Nhưng đó cũng là cách tốt nhất để bảo toàn sức lực cho những tình huống cấp bách hơn nữa.

Thực thể D tiến vào ánh sáng yếu ớt từ khe hở giữa các tòa nhà đổ nát.

Nó cao gần ba mét, cơ thể được cấu tạo hoàn toàn từ xương trắng muốt và dây thần kinh đen nhánh lộ rõ bên ngoài da thịt đã mục rữa hết sạch rồi giờ đây chỉ còn lại khung xương cốt trần trụi trước mắt mọi người.

Sừng nhọn trên đỉnh đầu nó cứa vào không khí mỗi khi di chuyển, tạo ra những vết cắt vô hình làm rung chuyển tầm nhìn của Nam qua lớp kính bảo vệ đôi mắt này kia ấy da đó đâu nữa hả bạn?

Không có gì cả trừ đi cái chết đang chờ đợi ở phía trước.

“Đừng tiến lại gần,” Nam nói nhỏ, giọng trầm lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự cảnh giác tối đa.

Hắn biết rằng giao tiếp với thực thể loại này thường vô nghĩa vì chúng không sở hữu trí tuệ cao cấp như con người cả đâu đúng không.

Nhưng đôi khi việc gây chú ý cũng là một cách tốt nhất để đánh lạc hướng kẻ thù trong những tình huống nguy hiểm nhất hiện tại đây rồi giờ thì sao nữa nào?

Thực thể D dừng lại.

Nó nghiêng đầu, cử động khớp cổ phát ra tiếng kẽo kẹt đáng sợ như gỗ khô bị bẻ gãy dưới áp lực lớn đè nặng lên vai nó vậy đó ha!

Đôi mắt đỏ ngầu của nó mở to hơn, nhìn chằm chằm vào Nam với vẻ tò mò đáng sợ đến mức khiến anh cảm thấy lạnh sống lưng run rẩy không ngừng nghỉ suốt thời gian dài đằng đng đợi chờ tin tức từ Ký gửi về cho mình đây rồi giờ thì sao nữa nào?

Nam đưa tay lên chạm nhẹ vào vết thương ở bả vai.

Máu vẫn tiếp tục chảy ra nhưng tốc độ chậm lại đáng kể nhờ kỹ năng tự trị cơ bản cấp E-rank mà hắn đã học được từ lâu trong quá trình tu luyện cùng hệ thống này kia ấy da đó đâu nữa hả bạn?

Không có gì cả trừ đi cái chết đang chờ đợi ở phía trước.

Hắn cần thời gian để hồi phục MP và HP đồng thời tìm ra cách thoát khỏi vòng vây hẹp hòi của những xác thú thực thể quyền lực tương đương — đang tồn tại và điều khiển mọi thứ từ phía sau màn hình vô hình này đây rồi giờ thì sao nữa nào?

Hắn bắt đầu di chuyển về hướng ánh sáng mờ ảo của thành phố ở chân trời xa xăm mỗi bước đi đều nặng nề vì kiệt sức nhưng tâm trí lại tỉnh táo lạ thường.

Hắn cần liên lạc với Ký — chuyên gia phân tích dữ liệu duy nhất mà hắn từng gặp, dù mối quan hệ giữa họ đầy rẫy sự đa nghi và lợi dụng lẫn nhau.

Có lẽ chỉ có Ký mới giúp giải mã được những dòng thông tin vừa tiếp cận từ chiếc máy chủ xương kia đây rồi giờ thì sao nữa nào?

Nam đi bộ trong bóng tối của khu rừng, tránh xa các lối mòn chính nơi thường xuất hiện quái vật càn quét lãnh thổ.

Ánh sáng yếu ớt từ màn hình hệ thống chiếu lên mặt hắn tạo nên những đường nét sắc lạnh trên khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên cường bất khuất trước số phận định mệnh bi kịch đau thương đáng ID khủng bố ID khủng bố ID Một bàn tay lạnh toát bất ngờ bóp chặt yết hầu hắn, kèm theo mùi hương tử khí quen thuộc.

Hắn xoay người, co rút lại khi nhận ra người đứng sau không ai khác.

Khói đen từ huyệt đạo phun ra, hình [Ch.74 - ĐẦU] ## Chương 74 Nam không chạy.

Chạy là dấu hiệu của sự hoảng loạn, và trong thế giới này, hoảng loạn đồng nghĩa với cái chết tức thì thay vì một cái chết có ý nghĩa chiến thuật.

Hắn đứng im giữa vòng vây hẹp hòi của những xác thú [Ch.74 - CUỐI] tỏa khắp cơ thể cậu lúc này đây không ai khác ngoài chính bản thân hắn ta cả xin lỗi nha tôi quên mất quy tắc cấm nói chuyện trực tiếp với người xem rồi Thôi thì cứ viết tiếp đi cho xong chương đã hãy coi như là vậy đó nào!

Trang đầu tiên trống trơn Không có chữ cái không có ký hiệu ma thuật cổ xưa hay những biểu tượng kỳ lạ khó hiểu thường thấy trong các cuốn sổ tay pháp sư cấp cao thuộc loại hiếm gặp đắt tiền tại thị trường đen underground của thành phố cảng phía nam biên giới quốc gia này đâu cả Nhưng trang thứ hai Nam ngừng thở Những hàng chữ được viết bằng mực màu đỏ tươi y hệt như máu đang nhỏ dần từ góc mắt phải của hắn lúc nãy kia lại hiện ra trước mắt cậu một cách rõ ràng đến mức kinh hoàng không thể tin nổi vào chính giác quan thị giác của mình nữa "Nếu em đọc được dòng này nghĩa là anh đã chết" Và hệ thống đang lừa chúng ta từ ngày đầu tiên bước vào dungeon này Mảnh vỡ máu tươi ấy không phải là vết thương mà là một con mắt đang mở to đầy kinh hãi Hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng linh giác báo hiệu cái chết đang sập xuống từ chính phía sau lưng mình Một bàn tay xương xẩu lạnh giá bỗng chốc

Nam đứng giữa tàn tích của khu phố cũ, máu từ vết thương ở bả vai nhỏ giọt xuống nền bê tông nứt nẻ.

Thanh HP của anh đang nhấp nháy màu đỏ báo động, chỉ còn 15%.

Không khí xung quanh nặng nề, không phải vì mùi máu, mà vì áp lực dữ liệu.

Bàn tay đó nắm chặt cổ áo anh, kéo Nam vào bóng tối nơi một khuôn mặt không da không thịt đang cười nhếch méch.

Tim anh đập thình thịch, nỗi sợ hãi xé toạc lý trí khi thanh HP ảo trước mắt bỗng chuyển sang màu đen tuyền.

Giọng nói trầm đục vang lên từ chính trong sọ não
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập