Chương 44

Chương 44 — Thành Phố Mất Tích

Lý Không cúi nhìn lòng bàn tay.

Ngón cái của hắn đang run lên, không phải vì lạnh, mà vì sự từ chối tồn tại của chính vật chất.

Ký tự cổ xưa trên da thịt không còn là mực hay vết thương, nó là một dòng mã lỗi, một *command* đang chạy ngầm trong chuỗi ADN của hắn, cố gắng ghi đè lên thực tại.

Hai con số đó không phải là lời chào, chúng là một lời cảnh báo.

Một thông báo hệ thống: *Dữ liệu xung đột.

Cần xóa bỏ.*

Hơi thở của Lý Không trở nên nặng nề, mỗi lần hít vào đều cảm thấy như đang nhai những mảnh kính vỡ.

Hắn nhớ lại khoảnh khắc trước khi cánh cổng mở.

Khi gã sẹo mặt hét lên, khi không gian méo mó.

Hắn đã nghĩ mình là nạn nhân, là kẻ bị đẩy vào cuộc chiến sinh tồn.

Nhưng giờ đây, đứng giữa vùng đất trống trơn, sự thật lạnh lẽo hơn cả cái chết hiện ra trước mắt.

Những thành phố biến mất không phải do quái vật, không do virus.

Chúng biến mất vì *hắn* thức tỉnh.

Mỗi lần hắn dùng sức mạnh, mỗi lần hắn "cảm nhận" thế giới sâu hơn, hắn đang vô tình nhấn nút xóa trên tập tin thực tại.

Hắn không phải là người sống sót.

Hắn là lỗi hệ thống.

Và thế giới đang cố gắng tự sửa chữa bằng cách loại bỏ hắn.

"Anh ổn chứ?" Râu Cọp hỏi, giọng anh ta khàn đặc, tay vẫn chặt con dao gỉ sét nhưng mắt thì sợ hãi nhìn vào bàn tay đang trở nên trong suốt của Lý Không.

Lý Không không đáp.

Hắn siết chặt nắm tay.

Cảm giác đau đớn không đến từ da thịt, mà từ sự tách rời.

Hắn cảm thấy mình đang trôi dạt ra khỏi dòng chảy thời gian.

Nếu hắn tiếp tục đi sâu vào trung tâm của vùng đất trống, hắn sẽ hiểu rõ hơn.

Hoặc hắn sẽ biến mất hoàn toàn, để lại một khoảng trống vĩnh viễn nơi hắn từng đứng.

Hắn chọn con đường thứ hai.

Sự tò mò của kẻ tuyệt vọng luôn mạnh hơn nỗi sợ cái chết.


Đột ngột, một âm thanh cắt ngang sự im lặng.

Không phải tiếng bước chân, không phải tiếng gầm gừ của quái vật.

Đó là tiếng "lách cách" khô khan, giống như tiếng khóa cửa kim loại bị bật mở.

Lý Không dừng lại.

Hắn quay đầu lại, nhưng phía sau chỉ là khoảng không trắng xóa.

Không có nhóm "Kiến Tạo".

Không có gã đàn ông đeo mặt nạ.

Họ đã biến mất.

Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn còn đó, mạnh hơn bao giờ hết.

Cơ thể Lý Không bắt đầu phản ứng.

Những mảnh da thịt trên cánh tay trái trở nên trong suốt, lộ ra những sợi dây thần kinh phát sáng màu tím nhạt.

Đau đớn không đến từ thể xác, mà từ sự tồn tại đang bị tước đoạt.

Hắn cảm thấy ký ức của mình đang bị xé toạc.

Hình ảnh Trinh, nụ cười thực dụng nhưng đầy ẩn ý của cô, đang mờ dần.

Hình ảnh cậu bé câm lặng, đang tan biến như sương mai.

"Không," Lý Không thì thầm, nghiến răng.

Hắn không muốn mất đi những ký ức này.

Chúng là thứ duy nhất còn lại làm cho hắn cảm thấy là con người.

Nhưng thế giới không quan tâm đến cảm xúc của hắn.

Nó chỉ quan tâm đến sự ổn định.

Một bóng đen xuất hiện từ phía trước.

Không phải quái vật.

Đó là Kiếm Sư Vực Trời.

Hắn đứng đó, trong bộ áo giáp đen bóng, tay cầm thanh kiếm dài, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Hắn không nói gì.

Hắn chỉ nhìn Lý Không với ánh mắt của một nhà khoa học đang quan sát một thí nghiệm sắp thất bại.

"Anh đến để giết tôi?" Lý Không hỏi, giọng hắn bình thản đáng sợ.

"Không," Kiếm Sư Vực Trời đáp, giọng hắn vang lên từ khắp nơi, như thể hắn đang nói từ bên trong đầu Lý Không.

"Tôi đến để thu thập 'Hóa Đơn Sinh Tồn'.

Và anh, Lý Không, là hóa đơn cuối cùng."

Kiếm Sư Vực Trời vung kiếm.

Không phải để chém, mà để cắt đứt không gian.

Một đường nứt màu đen xuất hiện trước mặt Lý Không, kéo dài từ chân đến đỉnh đầu.

Lý Không không né tránh.

Hắn biết mình không thể né.

Hắn bước thẳng vào đường nứt đó.


Lý Không đứng giữa một vùng đất trống trơn hoàn toàn.

Tòa nhà, con hẻm, và cả nhóm "Kiến Tạo" đều đã biến mất.

Chỉ còn lại anh và sự tĩnh lặng đáng sợ của vùng "độ không" màu trắng.

Không có gió.

Không có ánh sáng.

Chỉ có một màu trắng thuần khiết, bao la đến vô tận.

Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ duy nhất còn sót lại – đó là chiếc đồng hồ của gã đàn ông "Kiến Tạo", kim đồng hồ đã ngừng chuyển động, nhưng mặt đồng hồ hiện lên một hình ảnh kỳ lạ.

Không phải là giờ giấc, mà là một bản đồ.

Một bản đồ của thế giới trước khi nó co lại.

Và trên bản đồ đó, có một điểm đỏ nhấp nháy.

Điểm đó không ở thành phố, không ở khu dân cư.

Nó nằm ở trung tâm của vùng đất trống, nơi Lý Không đang đứng.

Và bên cạnh điểm đỏ đó, có một dòng chữ nhỏ, viết bằng chính máu của Lý Không: *LỖI HỆ THỐNG: NGUỒN GỐC ĐÃ TÌM THẤY.*

Lý Không nhìn lên.

Trong khoảng không trắng xóa, một cánh cổng khổng lồ bắt đầu hình thành.

Không phải cánh cổng hắn vừa bước qua, mà là một cánh cổng khác, lớn hơn, tối đen hơn.

Và từ bên trong cánh cổng đó, một giọng nói vang lên, không phải của quái vật, không phải của Kiếm Sư Vực Trời, mà là giọng nói của chính hắn, từ một tương lai xa xôi, đầy đau đớn và tuyệt vọng.

*"Đừng bước vào.

Nếu em bước vào, em sẽ không còn là con người nữa.

Em sẽ trở thành thế giới."*

Lý Không mỉm cười.

Hắn biết mình không có lựa chọn.

Hắn bước về phía cánh cổng tối đen, tay cầm chiếc đồng hồ đã ngừng chuyển động, và bước vào sự vĩnh hằng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập