Chương 47

Không phải mùi sắt đỏ tươi vừa vọt ra từ tĩnh mạch, mà là mùi cũ kỹ, đóng cặn dưới lớp bụi thời gian và sự thối rữa của thịt đang phân hủy trong bóng tối.

Đan Lương nép người sau bức tường đá lạnh lẽo, nơi những mảng rêu xanh nhợt nhạt bám đầy như da bị lột.

Hơi thở của cậu khụt khịt, mỗi lần hít vào đều mang theo vị tanh tưởi của ozone và nỗi sợ hãi ngấm đẫm vào xương sống.

Căn phòng này không còn giống căn phòng giam giữ trước đó.

Những bức tường trắng bệch đã biến mất, thay thế bằng một hành lang dài vô tận được lát bằng những viên gạch hoa văn cổ điển nhưng nứt nẻ.

Ánh sáng từ ngọn nến duy nhất trên tay cầm của hắn chập chờn, tạo ra những bóng đổ kéo dài và méo mó như quái vật đang vươn về phía trước.

Đan Lương run rẩy.

Không phải vì lạnh, mà vì cảm giác kỳ lạ này: cơ thể cậu dường như nặng nề hơn.

Những khớp xương kêu lên tiếng lạo xạo khi cử động, giống như một cỗ máy cũ kỹ bị thiếu dầu nhớt và sắp ngừng hoạt động forever.

Cậu nhớ lại lời thì thầm trong chương trước — *“Tuổi thọ đảo ngược”*.

Nếu đó là sự thật, nếu quy luật của nơi đây đang ép buộc cơ thể cậu quay ngược thời gian về phía cái chết sớm nhất hoặc già đi nhanh chóng, thì mỗi giây trôi qua đều là một lần rút ngắn cuộc đời.

Hắn cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt dường như mỏng hơn, những mạch máu xanh thẫm nổi rõ dưới lớp biểu bì trắng bệch.

Những nếp nhăn li ti xuất hiện ở khóe mắt và đuôi mũi mà chỉ vài phút trước còn chưa hề có dấu hiệu.

Sự lão hóa không diễn ra chậm rãi qua năm tháng, nó xảy ra ngay lập tức, dữ dội như một cơn bão tố nội tại đang xé toạc tế bào.

“Không thể nào,” Đan Lương thì thầm, giọng nói khàn đặc, khác xa so với thanh âm trẻ trung trước kia của hắn.

“Đây là ảo giác.

Là bẫy tâm lý.”

Nhưng mùi hương không nằm trong tầm kiểm soát của ý chí.

Mùi thối rữa của hoa lan khô héo đang len lỏi vào mũi cậu, ngọt ngào nhưng đầy chất độc.

Nó dẫn lối.

Nó kêu gọi sự tò mò và nỗi sợ hãi đồng thời.

Đan Lương biết mình phải di chuyển.

Ở lại đây có nghĩa là chờ đợi cái chết từ từ ăn mòn ý thức cho đến khi cơ thể trở thành một đống xương cốt già nua trước khi bộ não kịp nhận ra điều đó đang xảy ra.

Hắn bước đi, từng bước nhỏ và cẩn thận.

Mỗi lần bàn chân chạm vào sàn gạch lạnh giá, âm thanh vang lên đều bị khuếch đại trong sự im lặng chết chóc của hành lang.

bộp.* Tiếng bước chân của hắn hòa lẫn với nhịp tim đập thình thịch bên tai.

Dan Lương đứng sững lại, tay run rẩy về phía ngọn đèn đã tàn.

Trong bóng tối tuyệt đối, giác quan còn lại trở nên nhạy bén một cách bệnh lý.

Cậu nghe thấy tiếng thở dài nhẹ nhàng đến từ cuối hành lang.

Tiếng bước chân chậm rãi, nặng nề của ai đó đang đi tới gần.

Không phải là con quái vật hình người trước kia, mà là cái gì đó.

thân thuộc hơn nhiều.

“Đan Lương,” giọng nói vang lên, không phải từ phía sau, mà trực tiếp bên trong sọ não cậu.

“Con đã già rồi.”

Tiếng bước chân dừng lại ngay trước góc tường nơi Đan Lương đang nấp.

Không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở, ẩm ướt bám dính vào da thịt như một lớp màng sống còn.

Mùi hương hoa lan thối rữa nay nồng nàn hơn, lấn át mọi mùi khác, tạo ra cảm giác ngạt thở dữ dội.

Đan Lương đóng chặt mắt, dựa hoàn toàn vào sự tĩnh lặng nội tại mà hắn đã rèn luyện trong những khoảnh khắc tuyệt vọng nhất trước đây.

Hắn hít sâu, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định dù cơ thể đang phản ứng mạnh mẽ với nỗi sợ hãi nguyên thủy.

Giác quan thứ sáu của cậu báo động: có một cái gì đó đứng ngay phía trước mặt mình, cách chỉ vài centimet.

Hắn không mở mắt.

Thay vào đó, hắn dùng đầu ngón tay sờ nhẹ lên bề mặt không khí phía trước.

Không chạm vào vật thể rắn nào, nhưng cảm giác lạnh toát lan tỏa từ điểm tiếp xúc ấy khiến cả người cậu nổi da gà.

Đó là sự hiện diện của một thực thể mang theo năng lượng tiêu cực đậm đặc đến mức nó làm đông cứng ngay cả phân tử nước trong không gian xung quanh.

“Tại sao con lại chạy trốn?” Giọng nói đó hỏi lần nữa, rõ ràng hơn, gần gũi hơn.

Nó vang lên từ phía bên trái tai phải của Đan Lương — một sự bất thường về vị trí âm thanh khiến dạ dày cậu quặn thắt.

“Chúng ta chỉ mới bắt đầu trò chuyện.”

Đan Lương nghiến răng.

Hắn biết đây là bẫy.

Một thử thách tinh thần được thiết kế để khai thác ký ức đau đớn nhất trong quá khứ của hắn.

Trong thế giới Vạn Cổ Ma Giới, nơi tuổi thọ đảo ngược và hiện tại bị bóp méo, kẻ thù không đánh vào thể xác mà nhắm thẳng vào tâm trí mong manh nhất của nạn nhân.

Hình ảnh trước mặt khiến máu trong tĩnh mạch Đan Lương như đông đặc lại.

Đứng đó là một người đàn ông già nua, lưng còng, tóc bạc phơ dài phủ xuống ngực.

Người đàn ông mặc bộ vest cũ kỹ đã bị thời gian bào mòn, những hạt bụi bám đầy trên vai áo.

Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là ngoại hình tàn tạ ấy, mà là khuôn mặt sau lớp da nhăn nhúm và hốc mắt sâu hoắm kia.

Đó chính xác là gương mặt của Đan Lương trong tương lai — hoặc quá khứ xa xôi, tùy thuộc vào cách bạn nhìn nhận dòng thời gian bị đảo ngược này.

Đôi mắt của người già đó không có tròng đen, chỉ còn lại hai hố trống rỗng màu trắng đục đang nhìn chằm chằm vào cậu với sự trống rỗng tuyệt đối.

“Con nghĩ mình đủ mạnh để chống lại định mệnh sao?” Người già hỏi, nụ cười nứt nẻ trên khuôn mặt khô xác lộ ra những hàm răng đã rụng hết.

“Mỗi lần con chiến đấu, mỗi lần con sử dụng sức mạnh ý chí, cơ thể này sẽ trả giá bằng sự suy tàn nhanh hơn.”

Đan Lương lùi lại một bước gót chân va vào bức tường lạnh lẽo phía sau.

Hắn cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

Những ký ức bị chèn ép bắt đầu trỗi dậy không kiểm soát: hình ảnh những người thân yêu bỏ rơi hắn, tiếng cười chế giễu của kẻ thù, và nỗi cô đơn tột cùng trong căn phòng trắng vô tận.

“Tôi sẽ không để cho ngươi thắng,” Đan Lương gằn giọng, mặc dù thanh âm khàn đặc ấy nghe yếu ớt đến buồn cười so với sự áp đảo về khí thế từ phía đối phương.

“Đây là ảo giác.

Nó không thực.”

Người già nhếch méh cười, một tiếng cười khanh khách khô hoắc vang lên trong hành lang kín mít.

“Thực hay ảo?

Khi nỗi đau xé toạc da thịt con lúc này có cảm giác thật hơn cả sự tồn tại của chính xác thì ranh giới đó còn quan trọng nữa không?”

NVC quyết định tấn công trước khi bị cuốn sâu vào dòng ký ức kia.

Nếu tiếp tục đứng im, hắn sẽ để tâm trí mình tan vỡ dưới sức ép của những lời nói đầy độc tính này.

Với một bước nhảy đầy dứt khoát, Đan Lương lao ra khỏi chỗ nấp, dao găm bằng xương thú mà cậu đã giấu trong tay áo hướng thẳng vào tim kẻ thù.

Lưỡi dao sắc bén xuyên không khí lạnh giá, nhắm chính xác vào trái ngực đang phập phồng yếu ớt của người già.

Tuy nhiên, đối thủ không hề né tránh.

Thay vì lùi lại hay đỡ đòn, hắn mở rộng hai cánh tay gầy guộc và xòe ra như một lời mời chào, đón lấy lưỡi dao với sự chấp nhận hoàn toàn.

Âm thanh thịt da bị cắt ngang vang lên rõ ràng.

Lưỡi dao xuyên thấu qua lớp vest cũ kỹ, chôn sâu vào lồng ngực của người già.

Nhưng không có máu chảy ra.

Không hề có tiếng thét đau đớn hay phản ứng co rút cơ bắp như thường thấy khi một sinh vật sống bị tấn công.

Thay vào đó, hình ảnh trước mắt Đan Lương bắt đầu biến dạng dữ dội.

Những giọt chất lỏng đen sẫm từ vết thương trên ngực người già không rơi xuống sàn nhà mà bay ngược lên phía trên, hòa lẫn vào không khí và tạo thành những dòng chữ lơ lửng trong hư vô.

Chúng viết nên một câu nói bằng tiếng Việt cổ kính: *“Luật Vô Sát — Không ai có thể giết chết chính mình.”*

Đan Lương giật nảy người ra, rút dao khỏi ngực đối phương với cảm giác ghê tởm dâng trào.

Lưỡi dao sạch bóng, không dính chút máu hay dịch cơ thể nào.

Người già trước mặt vẫn đứng đó, nguyên vẹn như chưa hề bị tổn thương.

Vết thủng trên áo vest đã đóng lại tự động, để lộ ra da thịt nhăn nheo nhưng lành lặn phía sau.

“Con hiểu rồi phải không?” Giọng nói của người già vang lên trầm đục hơn, mang theo một sự đồng cảm kỳ lạ mà đáng sợ hơn cả thù hận.

“Trong Ngôi Nhà Ác Mộng này, bạo lực là thứ duy nhất đẩy con nhanh đến cái chết thực sự.

Mỗi vết thương con gây ra cho kẻ khác đều phản chiếu lại lên cơ thể mình dưới dạng tuổi thọ bị rút ngắn.”

Đan Lương nhìn vào tay cầm dao của mình.

Đầu ngón tay trái của cậu đang chuyển màu đen sẫm, lan tỏa dần từ móng tay xuống khớp ngón.

Cảm giác tê dại bắt đầu xâm chiếm bàn chân bên phải, như thể những dây thần kinh đang chết đi từng phần một.

Hắn vừa tấn công một ảo ảnh — hoặc có lẽ là sự thật bị bóp méo — và cái giá phải trả là sự hủy hoại cơ thể theo cấp số nhân.

“Đây không phải là chiến đấu,” Đan Lương thở hổn hển, nỗi sợ hãi nay trộn lẫn với sự kinh hoàng nhận thức được quy luật tàn khốc nơi đây.

đối với ai?”

Người già đưa tay lên chạm vào khuôn mặt của chính mình, những ngón tay dài và gầy guộc vuốt ve vùng má hóp lại.

“Đối với tất cả chúng ta, Đan Lương.

Những người đã từng tin rằng sức mạnh là cách duy nhất để tồn tại.”

Kẻ thù không tấn công nữa.

Thay vì tiếp tục truy kích hay dùng phép thuật nào đó để hạ gục Đan Lương, nó rút dao khỏi ngực mình một cách bình tĩnh — mặc dù lưỡi dao vốn dĩ chỉ chạm vào ảo ảnh của hắn trước đó.

Hành động này diễn ra trong im lặng tuyệt đối, tạo nên sự tương phản rùng rợn giữa cử chỉ nhẹ nhàng và bối cảnh đầy áp lực tâm lý hiện tại.

Chất lỏng đen ngừng chảy từ vết thương trên ngực người già, và những nếp nhăn quanh miệng bắt đầu mờ dần đi một cách kỳ lạ.

Vết sẹo hình đồng hồ cát xuất hiện rõ rệt ngay dưới hõm cổ của hắn — biểu tượng cho sự đếm ngược thời gian còn lại trong cuộc đời này.

Người già mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương và hiểu biết sâu sắc về nỗi đau con người.

“Con đã thấy nó rồi,” Hắn nói, giọng giờ đây nghe gần gũi hơn nhiều với thanh âm trẻ trung mà Đan Lương quen thuộc từ chính họng mình.

“Giờ thì hãy nhìn xem điều gì xảy.

ngừng chiến đấu.”

Đan Lương đứng chết lặng tại chỗ.

Cơ thể cậu không còn cảm thấy áp lực phải phòng thủ hay phản công nữa, nhưng sự mệt mỏi tích tụ trong xương tủy lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hắn nhận ra rằng những ký ức đau đớn trước đây — cái chết của gia đình, sự bội bạc của đồng minh, và nỗi cô đơn triền miên — không chỉ là gánh nặng tinh thần mà còn là nguồn năng lượng duy trì sự tồn tại của ngôi nhà này.

“Ta đã sống hàng thập kỷ trong sợ hãi,” Người già tiếp tục nói, bước chậm rãi tiến về phía Đan Lương nhưng với tư thế hoàn toàn buông xuôi, hai tay buông thõng xuống hai bên hông.

“Và kết quả là ta trở thành cái bóng mờ nhạt mà con đang nhìn thấy đây — một tù nhân của chính những nỗi đau quá khứ.”

Đan Lương cảm giác đầu óc mình quay cuồng.

Thông tin này xé toạc mọi giả định trước đó về thế giới Vạn Cổ Ma Giới.

Nếu kẻ thù không thể bị giết bằng bạo lực, và sự tồn tại dựa trên việc tái diễn các ký ức đau thương, thì giải pháp thoát ra khỏi đây phải nằm ở khả năng buông bỏ — điều mà một người như Đan Lương, vốn được rèn luyện trong sự kiên định và ý chí thép, chưa bao giờ dám nghĩ đến.

làm sao để kết thúc nó?” Cậu hỏi, giọng run rẩy vì kiệt sức thể xác lẫn tinh thần.

Người già dừng lại trước mặt cậu, khoảng cách gần đến mức hai người có thể chạm vào nhau bằng lòng bàn tay mở rộng.

“Bằng cách chấp nhận rằng một số thứ không thể được cứu vãn,” Hắn thì thầm, ánh mắt trắng đục giờ đây phản chiếu hình ảnh khuôn mặt của Đan Lương đang nhanh chóng già đi trong sự tuyệt vọng.

“Và sẵn sàng đánh đổi linh hồn để lấy lại tự do.”

NVC lê bước ra khỏi căn phòng — hay đúng hơn là hành lang ma thuật đó tan biến vào hư không khi hắn chấp nhận ngừng kháng cự.

Cơ thể yếu ớt hơn so với trước, nặng chĩu như mang theo gánh núi lên vai.

Hơi thở ngắn lại từng nhịp, tim đập mạnh hơn bất thường, như thể trái tim đang cố gắng bù đắp cho sự lão hóa đột ngột mà quy luật vô sát đã gây ra trên cơ thể cậu.

Hắn đi qua cánh cửa gỗ mục rữa dẫn vào một căn phòng nhỏ khác trong Ngôi Nhà Ác Mộng.

Ở đây không còn bóng tối hay mùi thối rữa nữa, chỉ có ánh sáng trắng xóa của những tấm gương vỡ rải rác khắp sàn nhà và treo nghiêng ngả trên tường.

Mỗi mảnh kính đều phản chiếu lại hình ảnh của Đan Lương từ nhiều góc độ khác nhau: một phiên bản trẻ trung tươi tắn đang cười vui vẻ; một phiên bản già nua đầy sẹo và tuyệt vọng; và một phiên bản thứ ba — khuôn mặt nhợt nhạt với đôi mắt đỏ ngầu, cầm thanh kiếm máu.

Đan Lương nhìn vào tấm gương lớn nhất trước mặt mình.

Hình ảnh phản chiếu không di chuyển cùng nhịp với hắn nữa.

Thay vì lặp lại cử chỉ nâng tay lên lau mồ hôi trên trán của cậu, hình ảnh trong gương từ từ hạ thấp đầu xuống và nghiêng sang một bên với vẻ tò mò đáng sợ.

“Con đã hiểu được bài học thứ nhất,” Giọng nói vang lên trực tiếp từ chính tấm kính vỡ, khiến những mảnh vụn xung quanh rung động phát ra âm thanh leng keng sắc bén.

“Nhưng cái giá của sự tỉnh thức là mất đi khả năng phân biệt giữa ký ức thật và ảo tưởng do tâm trí tạo ra.”

Đan Lương cố gắng quay lưng bỏ đi, nhưng bàn chân cậu dường như bị dính chặt vào sàn nhà bởi một lực vô hình kéo giữ lấy gót giày.

Hắn xoay người lại đối mặt với tấm gương, tim đập thình thịch trong lồng ngực đau nhói.

Trong khoảnh khắc im lặng chết chóc tiếp theo, hình ảnh phản chiếu trong gương chậm rãi đưa tay lên chạm vào bề mặt kính từ bên kia — và lần đầu tiên sau nhiều chương chịu đựng những ảo giác kinh hoàng, ngón tay của hình ảnh ấy xuyên thấu qua lớp thủy tinh mỏng manh như thể nó không hề tồn tại.

Đan Lương hét lên khi bàn lạnh giá chạm vào má mình, nhưng thứ hắn cảm nhận được không phải là sự xâm nhập vật lý mà là một dòng ký ức hoàn toàn xa lạ đang trút thẳng vào não bộ: hình ảnh chính cậu đứng trước mộ phần của mẹ mình trong mưa, cầm con dao găm ấy và tự cắt cổ họng.

Ký ức ấy không phải ảo giác, mà là sự thật đang máu me tươi tắn trước mắt hắn.

Đan Lương há miệng muốn hét lên nhưng thanh kiếm lạnh lẽo đã xuyên thủng yết hầu cậu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập