Chương 32

Máu ấm áp lan tỏa trên vai trái Y Hoa, thấm sâu vào lớp vải thô của áo khoác đã bạc màu.

Mỗi nhịp đập của tim cô đều mang theo một nỗi đau nhói buốt, như lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng cô vẫn còn sống.

Sống trong thế giới này không phải là ân sủng, mà là hình phạt dài hạn.

Y Hoa thở dốc, hơi sương lạnh lẽo phả ra giữa bầu không khí ngột ngạt của căn phòng tối om.

Mùi tanh tưởi của xác thối và gỉ sắt bao trùm mọi thứ, nặng trĩu như một tấm chăn ẩm ướt đè lên phổi cô.

Cô tựa lưng vào bức tường bê tông nứt nẻ, ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào vết thương hở.

Không có băng gạc.

Không có thuốc sát trùng.

Chỉ có sự im lặng chết chóc và tiếng bước chân xa xôi của những thứ không còn là người đang lang thang trong bóng tối bên ngoài.

Ánh sáng yếu ớt từ một tấm pin mặt trời cũ kỹ trên bàn làm việc chiếu rọi lên sàn nhà, tạo ra những vệt vàng đục ngầu giữa đống đổ nát.

Y Hoa nheo mắt, cố gắng tập trung vào điểm sáng đó như neo giữ lấy lý trí đang dần bị xói mòn bởi cơn đau dữ dội trong đầu.

Tiếng thì thầm của Lục Phong vẫn còn vang vọng bên tai, lạnh lẽo và đầy khiêu khích, nhưng cô đã học cách bịt chặt tâm trí mình lại.

Cô không thể để hắn kiểm soát.

Không phải lúc này.

Đây là khoảnh khắc hiếm hoi mà sự tĩnh lặng trở thành tài nguyên quý giá hơn cả nước sạch hay thực phẩm.

Y Hoa chậm rãi đứng dậy, cơ bắp tê cứng sự thiếu ngủ và kiệt sức của những ngày qua.

Cô cần di chuyển.

Ở lại đây chỉ là chờ đợi cái chết đến thăm một cách từ tốn nhưng chắc chắn.

Cảm giác đầu tiên khi cô bước vào hành lang không phải là sợ hãi, mà là sự xâm lấn.

Những ký ức ngoại lai bắt đầu tràn vào tâm trí Y Hoa như nước lũ vỡ đê, xé toạc những rào cản tinh thần mong manh của cô.

Tiếng hét của trẻ con vang lên trong tai, sắc bén và đầy tuyệt vọng, hòa quyện với mùi khét lẹt của thịt cháy sém.

Cô nhắm chặt mắt lại, nhưng hình ảnh vẫn hiện rõ phía sau mi: một căn phòng bệnh viện trắng xóa, những chiếc giường sắt lạnh lẽo, và những bóng đen dài thượt đang di chuyển trên trần nhà.

Y Hoa cắn môi đến mức máu chảy ra, cố gắng cắt đứt kết nối đó.

Đau đớn là công cụ duy nhất giúp cô giữ chân mình ở thực tại.

Nhưng nỗi đau này khác biệt.

Nó không chỉ thể xác mà còn chạm vào linh hồn, làm lay động những mảnh vỡ ký ức sâu thẳm nhất.

Cô nhận ra rằng tòa nhà bỏ hoang trước mặt không đơn thuần là nơi trú ẩn tạm thời.

Nó là một hiện trường.

Một hiện trường được niêm phong bởi chính cái chết của hàng trăm người trong quá khứ.

Cô bước tiếp, mỗi bước chân đều khiến sàn nhà phát ra tiếng groan rít lên như than phiền.

Không khí ở đây dày đặc hơn, nặng nề với năng lượng tĩnh điện lạ lùng.

Làn da cô sần sùi, những lỗ chân lông mở to để hấp thụ thứ không khí độc hại này.

Y Hoa cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích nguy hiểm của việc khám phá điều cấm kỵ.

Trên tường, bên cạnh những vết máu đã hóa nâu đen từ lâu, có những ký hiệu khắc sâu vào bê tông.

Không phải là tiếng van cứu trợ hay lời cầu nguyện tuyệt vọng thông thường.

Chúng là những biểu tượng hình học phức tạp, giống như một loại ngôn ngữ toán học ma thuật mà cô chưa từng thấy ở bất kỳ nơi nào khác trong khu vực nhiễm độc này.

Y Hoa dừng lại, đưa tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo của bức tường.

Một luồng điện yếu ớt chạy dọc theo ngón tay, làm tê buốt đầu ngón tay nhưng đồng thời mở ra một cánh cửa nhận thức mới trong tâm trí cô.

Bên trong tòa nhà, sự im lặng bị xé toạc bởi tiếng bước chân nặng nề và đều đặn từ sâu bên trong.

Y Hoa nấp sau một bức tường đổ vỡ, mắt dán chặt vào lối đi phía trước.

Cô chờ đợi zombie.

Chờ đợi những kẻ săn mồi khác.

Nhưng thứ xuất hiện không thuộc về bất kỳ danh mục nào cô đã biết cho đến nay.

Đó là một sinh vật cao lêu nghêu, dáng người gầy guốc như cây sậy khô héo nhưng lại mang sức mạnh đáng kinh ngạc của quái thú da thịt.

Da nó có màu xám xanh, phủ đầy những nốt mụn nhọt đang rỉ dịch vàng đục.

Nhưng điều khiến Y Hoa ngừng thở không phải là vẻ ngoài ghê tởm ấy, mà là những ánh sáng lóe lên dưới lớp da mỏng manh đó.

Chúng phát ra từ bên trong cơ thể sinh vật này, nhấp nháy theo nhịp đập của một trái tim bệnh hoạn.

Đây là một "Điểm Chứa Trữ".

Y Hoa đã nghe kể về chúng trong những câu chuyện hoang đường giữa các nhóm sinh tồn, nhưng cô chưa bao giờ tin rằng sự tích tụ Di Vật có thể tạo ra thứ gì như thế này.

Sinh vật ấy không di chuyển theo bản năng mù quáng của zombie.

Nó đang đi bộ.

Có mục đích.

Những con mắt đỏ rực của nó quét qua hành lang với một trí thông minh đáng sợ, tìm kiếm nguồn dinh dưỡng tinh khiết hơn là thịt thối rữa bình thường.

Y Hoa lùi lại chậm rãi, cố gắng không gây ra tiếng động dù chỉ nhỏ nhất.

Sinh vật đó đột ngột dừng lại, quay đầu về phía cô với tốc độ phản xạ của loài rắn săn mồi.

Một tiếng growl trầm đục phát ra từ cổ họng nó, rung chuyển cả hành lang chật hẹp.

Y Hoa nhận ra rằng chạy trốn là lựa chọn ngu ngốc nhất lúc này.

Khoảng cách quá ngắn.

Tốc độ của con quái vật vượt xa khả năng di chuyển của một người bị thương như cô.

Cô phải đối mặt với nó.

Không có lựa chọn nào khác.

Y Hua rút dao găm từ sau lưng, lưỡi dao ánh lên dưới tia sáng yếu ớt từ cửa sổ vỡ nát.

Cô hít sâu một hơi, cảm nhận sự hiện diện của Lục Phong trong đầu mình tăng lên, đói khát và phấn khích trước mùi máu sắp tới.

Nhưng cô gạt bỏ những lời thì thầm ấy sang một bên.

Đây là cuộc chiến của riêng Y Hoa.

Và nếu chết cũng phải là để khám phá ra chân lý cuối cùng về thế giới điên rồ này, chứ không phải chỉ để thỏa mãn sự thèm khát giết chóc của linh hồn cộng sinh phản bội đó.

Trong lúc Y Hua đang chuẩn bị cho cái chết hoặc chiến thắng tàn khốc, một tia sáng đỏ lóe lên từ phía sau góc tường.

Không phải là laser.

Nó mang tính chất hữu cơ hơn, như thể không khí xung quanh đang cháy rực lên bởi nhiệt độ cực cao mà không có ngọn lửa nào thực sự xuất hiện.

Sinh vật Điểm Chứa Trữ giật mình lùi lại, những nốt mụn trên người nó bùng nổ thành đám khói đen kịt, mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi Y Hoa khiến cô suýt nữa thì nôn mửa ra máu.

Một người đàn ông bước ra từ bóng tối.

Anh ta mặc một chiếc áo choàng đen dài đến tận mắt cá chân, chất vải thô ráp nhưng sạch sẽ đáng ngạc nhiên trong hoàn cảnh này.

Khuôn mặt anh ta được che đi bởi mũ rộng vành và tấm khẩu trang vải cũ kỹ, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh như dao cạo.

Trong tay phải cầm một cây gậy bằng xương trắng xóa, đầu gậy khắc những ký tự giống hệt loại cô vừa chạm vào trên tường hành lang trước đó.

Anh ta không nói gì.

Không có sự do dự hay nghi ngờ.

Chỉ là sự hiện diện áp đảo và quyền lực tuyệt đối.

vung nhẹ chiếc gậy xương kia qua không khí.

Một làn sóng năng lượng vô hình quét ngang, đẩy sinh vật Điểm Chứa Trữ bay ngược lại vài mét trước khi nó sụp đổ xuống sàn nhà trong trạng thái tê liệt hoàn toàn, những ánh sáng dưới da tắt dần đi như ngọn nến bị gió thổi tàn.

Y Hoa vẫn giữ thế phòng thủ, dao găm chĩa thẳng vào ngực người đàn ông lạ mặt.

Cô không tin tưởng bất kỳ ai trong thế giới này, đặc biệt là những kẻ có thể dễ dàng hạ gục thứ mà cô coi là quái vật tối cao chỉ với một cái phất tay đơn giản.

Người đàn ấy quay sang nhìn.

lớp vải che mặt, ánh mắt của anh ta lạnh băng và không chút cảm xúc con người.

"Ngươi đã đánh thức nó," giọng nói trầm thấp vang lên, nghe như tiếng đá ma sát lại với nhau dưới lòng đất sâu thẳm.

"Bây giờ, tất cả chúng đều sẽ biết vị trí của ngươi." Y Hoa nhận ra rằng sự xuất hiện của kẻ này không phải là may mắn hay cứu rỗi nào cả.

Nó chỉ đơn giản là mở ra cánh cửa dẫn đến một địa ngục khác mà cô chưa từng dám tưởng tượng trước đây trong những giấc mơ điên cuồng nhất của mình.

Y Hoa hạ thấp con dao xuống, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt chuôi sắt lạnh lẽo như cố giữ lấy chút quyền kiểm soát cuối cùng đối với số phận bấp bênh này.

Người đàn ông áo choàng đen quay đi không một lời giải thích thêm, bước vào bóng tối sâu thẳm hơn của tòa nhà bỏ hoang kia mà không hề tỏ ra vội vã hay lo lắng về bất kỳ mối đe dọa nào khác đang rình rập quanh họ trong màn đêm dày đặc ấy.

Cô đứng đó vài giây, tim đập thump thump mạnh mẽ như muốn phá vỡ lồng ngực chật hẹp sau trận đấu sinh tử vừa rồi chưa thực sự kết thúc trọn vẹn đâu đúng nghĩa đen lẫn bóng ảo nữa cả đâu.

Rồi Y Hoa cũng di chuyển theo, không phải vì tin tưởng mà bởi lý trí mách bảo rằng cô cần biết câu trả lời cho những bí ẩn đang bao trùm lấy cuộc đời mình từ khi virus bắt đầu lan rộng khắp nơi trên trái đất này đây rồi.

hả trời ơi chết tiệt thật sự là gì thế này chứ?

Bầu trời bên ngoài đã bắt đầu ló rạng màu xám xịt, ánh sáng ban mai không mang lại chút ấm áp nào mà chỉ làm nổi bật thêm những tàn tích đổ nát và xác người khô héo nằm la liệt khắp nơi dưới nền đất nứt nẻ đầy gai góc nhọn hoắt chĩa lên bầu trời u ám kia thôi phải không chứ?

Họ di chuyển về phía một lối đi ngầm bị che giấu kỹ lưỡng sau bức tường bê tông dày cộp ở tầng hầm sâu nhất của khu phức hợp này từ thời chiến tranh lạnh xa xưa còn sót lại đến nay đã bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi..

đặt chân vào căn phòng bí mật được niêm phong bởi lớp băng giá vĩnh cửu nhân tạo, cô thấy những ống nghiệm thủy tinh vỡ vụn nằm rải rác khắp sàn nhà cùng với xác của một người phụ nữ trẻ đang ôm chặt lấy một cuốn sổ tay giấy cũ kỹ trong vòng tay cứng đờ như đá cẩm thạch lạnh lẽo kia vậy đó.

Trên trang đầu tiên của cuốn sổ, dòng chữ viết bằng máu tươi vẫn còn ướt át chưa khô hẳn: "Chìa Khóa Đã Mở."

Hơi thở lạnh buốt đột ngột phả vào gáy hắn, kèm theo mùi sắt nồng nặc của máu tươi vừa mới chảy ra.

Lưng cứng đờ, hắn không dám xoay người, chỉ cảm nhận được lưỡi dao mỏng manh đang nhẹ nhàng trượt trên da thịt.

"Ngươi nghĩ."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập