Chương 16

Chương 16 — Sự Thật Giá Rối

Con trỏ chuột trên màn hình laptop cũ kỹ run rẩy, như thể nó đang sợ hãi chính những gì nó sắp chạm vào.

Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt của Đường Tâm Nhàn, làm nổi bật những quầng thâm dưới mắt cô – dấu hiệu của những đêm không ngủ và nỗi sợ hãi ăn mòn từ bên trong.

Cô không mở file ký ức công khai của Mnemosyne, nơi mọi cảm xúc đều được đánh giá và bán đấu giá.

Thay vào đó, ngón tay cô di chuyển vào một thư mục ẩn sâu trong hệ thống, nơi mà ngay cả các kỹ sư bảo mật của công ty cũng khó lòng phát hiện nếu không có mật khẩu đặc biệt.

Mật khẩu không phải là chuỗi ký tự phức tạp, mà là ngày sinh của Lâm Tử Hàn.

Điều duy nhất cô nhớ rõ ràng trước khi ký ức bị xóa, một mảnh vỡ thời gian mà Mnemosyne đã bỏ sót, hoặc có thể họ đã cố tình để lại như một cái bẫy.

Khi cô nhập xong, một thanh tiến trình tải dữ liệu hiện ra, đỏ rực như máu.

File có tên:

Tâm Nhàn nín thở.

Tim cô đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực.

Cô không muốn mở nó.

Cô biết rằng một khi cánh cửa này mở ra, không có con đường nào để quay lại.

Nhưng sự im lặng của cô đã không còn đủ để bảo vệ anh.

Sự thật, dù tàn khốc đến đâu, cũng cần được phơi bày.

Cô nhấp đúp chuột.

Màn hình nhấp nháy, rồi hiện ra những dòng dữ liệu thô sơ.

Không phải là những ký ức hạnh phúc giả tạo mà Mnemosyne quảng cáo, mà là nhật ký quan sát.

Những đoạn video ngắn, những phân tích tâm lý, và những ghi chú về "phản ứng cộng hưởng".

Và ở trung tâm tất cả, là tên của Tử Hàn.

Anh không chỉ là một người dùng.

Anh là "neo" – điểm neo giữ cho hệ thống ký ức ổn định.

Anh là người duy nhất có khả năng chịu đựng dòng chảy cảm xúc nguyên bản mà không bị sụp đổ thần kinh.

Nhưng để đạt được điều đó, anh phải được điều chỉnh.

Được kiểm soát.

Tâm Nhàn lùi lại, lưng va vào ghế, cảm giác nghẹt thở bao trùm lấy cô.

Tình yêu của Tử Hàn, những ánh mắt đầy trìu mến, những cử chỉ bảo vệ đầy dịu dàng – tất cả chỉ là những dòng mã được lập trình sẵn?

Hay ít nhất là được kích hoạt bởi chính cô, vô tình trở thành công cụ trong bàn tay của những kẻ thao túng?

Nỗi đau xé toạc cô, không phải vì sự phản bội, mà vì sự thật rằng tình yêu họ đang chia sẻ là một sự dối trá được xây dựng trên nền tảng của sự kiểm soát.


Giờ nghỉ trưa, sân trường vắng vẻ hơn.

Tâm Nhàn ngồi trên bậc thang bê tông lạnh lẽo, ôm chặt lấy đầu gối.

Cô cảm thấy cô đơn, một nỗi cô đơn sâu thẳm hơn cả sự cô độc của những ký ức bị xóa.

Cô không biết mình sẽ làm gì tiếp theo.

Cô không thể nói với Tử Hàn sự thật.

Nếu cô nói, anh sẽ đau đớn, và Mnemosyne sẽ biết rằng cô đã nhớ lại.

Họ sẽ đến cho anh, và họ sẽ giết anh.

Lâm Tử Hàn xuất hiện phía sau lưng cô.

Anh bước xuống, tiếng bước chân của anh chậm rãi, nặng nề.

Anh ngồi xuống bên cạnh cô, nhưng giữ một khoảng cách an toàn – khoảng cách của một người lạ.

"Tâm Nhàn," giọng anh khàn đặc, như thể anh vừa khóc.

"Cậu ổn chứ?

Cậu trông...

xa cách quá."

Tâm Nhàn nhìn anh.

Đôi mắt của Tử Hàn đỏ ngầu,布满了 những mạch máu nhỏ li ti.

Anh đang đau đớn.

Cô có thể thấy sự xung đột trong ánh mắt anh.

Một phần của anh muốn chạm vào cô, muốn ôm cô, muốn hỏi cô điều gì đang xảy ra.

Nhưng phần khác, phần được Mnemosyne kiểm soát, đang ép anh phải giữ khoảng cách.

TN muốn nói: *"Anh bị kiểm soát.

Anh đang đau đớn.

Hãy chạy đi."*

Nhưng cổ họng cô bị khóa.

Cô không thể nói dối, và cô cũng không thể nói sự thật nếu nó sẽ làm anh tổn thương.

Cô chỉ có thể im lặng.

Sự im lặng của cô là một vết cắt sâu hơn bất kỳ lời nói nào.

Tử Hàn tiến lại gần, đặt tay lên vai cô.

Bàn tay anh run rẩy.

"Tại sao cậu lại làm vậy?

Tại sao cậu lại đẩy tôi ra?

Cậu biết rằng tôi không thể chịu đựng được sự xa cách này."

Giọng anh gần như van xin.

Nhưng trong sâu thẳm, Tâm Nhàn biết rằng đây là một phần của kịch bản.

Anh đang cố gắng phá vỡ sự phòng thủ của cô, để cô quay lại với anh, để cô trở thành "chìa khóa" hoàn hảo hơn.

Và nếu cô từ chối, anh sẽ bị trừng phạt.

"Tôi không đẩy anh ra," Tâm Nhàn thì thầm, giọng nói của cô vỡ vụn.

"Tôi đang cố bảo vệ anh."

Tử Hàn nhíu mày, vẻ mặt bối rối.

"Bảo vệ tôi khỏi điều gì?

Khỏi chính cậu sao?"

Câu hỏi đó như một lưỡi dao cắt vào tim Tâm Nhàn.

Cô không thể trả lời.

Cô chỉ có thể nhìn anh, nhìn vào con người mà cô yêu, đang dần trở thành kẻ thù của chính mình.

Và trong ánh mắt của Tử Hàn, cô thấy sự tuyệt vọng, sự đau khổ, và một phần nhỏ của sự tỉnh táo – sự tỉnh táo của một người đàn ông đang chiến đấu để giữ lấy linh hồn của mình.


Cái bẫy của sự im lặng đã đóng lại.

Tâm Nhàn dừng lại ở một góc phố vắng, nơi những tòa nhà cao tầng che khuất ánh nắng mặt trời.

Cô dựa vào bức tường lạnh lẽo, thở hổn hển.

Cô cảm thấy kiệt sức.

Không chỉ về thể xác, mà còn về tinh thần.

Sự im lặng của cô đã trở thành một vũ khí hai lưỡi.

Nó bảo vệ Tử Hàn khỏi sự thật, nhưng nó cũng đang giết chết mối quan hệ của họ.

Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện phía sau lưng cô.

Tâm Nhàn quay lại, tim cô đập thình thịch.

Đó không phải là một nhân viên an ninh của Mnemosyne.

Đó là Tôn Oánh.

Bạn thân của cô.

Người duy nhất biết bí mật của Tâm Nhàn.

Tôn Oánh nhìn cô với ánh mắt phức tạp.

Có sự lo lắng, có sự giận dữ, và có cả sự nghi ngờ.

"Tâm Nhàn," Tôn Oánh nói, giọng nói của cô run rẩy.

"Tại sao cô lại làm vậy?

Tại sao cô lại xa lánh Tử Hàn?

Cô biết rằng anh ấy đang đau khổ."

Tâm Nhàn nhìn Tôn Oánh.

Cô muốn nói sự thật.

Cô muốn nói rằng Tử Hàn đang bị kiểm soát.

Cô muốn nói rằng Mnemosyne đang sử dụng anh.

Nhưng cô không thể.

Vì nếu cô nói, Tôn Oánh sẽ biết.

Và nếu Tôn Oánh biết, cô sẽ tìm cách can thiệp.

Và nếu Tôn Oánh can thiệp, tất cả sẽ sụp đổ.

"Tôn Oánh," Tâm Nhàn nói, giọng nói của cô bình tĩnh đến đáng sợ.

"Đừng tìm tôi.

Và đừng tin vào anh ấy."

Tôn Oánh sững sờ.

Cô nhìn Tâm Nhàn, như thể không nhận ra cô.

"Cô nói gì vậy?

Cô đang bảo tôi đừng tin vào Tử Hàn?

Tại sao?"

Tâm Nhàn không trả lời.

Cô quay lưng, bước đi.

Cô không biết mình sẽ đi đâu.

Cô không biết mình sẽ sống thế nào.

Cô chỉ biết rằng cô không thể quay lại.

Và phía sau lưng cô, bóng tối đang bao phủ.

Một bóng tối mang tên sự thật.

Và trong bóng tối, Tâm Nhàn biết rằng cô đã mất mọi thứ.

Nhưng cô cũng biết rằng cô đã tìm thấy chính mình.

Và lần này, cô sẽ không để ai kiểm soát cô nữa.

Dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

Cliffhanger: Tâm Nhàn bước vào bóng tối, không biết rằng phía sau lưng cô, Lâm Tử Hàn đang cầm một khẩu súng, và mục tiêu là trái tim cô.

Nhưng anh không bắn.

Anh đang khóc.

Và nước mắt của anh là ký ức cuối cùng mà anh chưa bán.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập