Chương 15
Mưa không ngừng rơi.
Nó không rửa trôi tội lỗi, mà chỉ làm cho mọi vết bẩn trở nên rõ ràng hơn dưới ánh đèn đường nhòe nhoẹt.
Đường Tâm Nhàn đứng giữa dòng người vội vã, những bóng người mờ ảo lướt qua cô như những linh hồn rỗng tuếch, những kẻ đã bán đi nỗi đau để mua lấy sự bình yên giả tạo.
Cô cảm thấy lạnh.
Không phải vì nhiệt độ, mà vì sự trống rỗng trong lồng ngực nơi trái tim từng đập cho một người đàn ông đang dần trở thành kẻ thù.
Cô không quay lại.
Cô không thể.
Nếu cô quay lại, cô sẽ thấy bóng dáng của Lâm Tử Hàn.
Và nếu cô thấy anh, cô sẽ không thể giữ được sự im lặng – thứ vũ khí duy nhất còn lại của cô.
Tôn Oánh chạy theo sau, hơi thở gấp gáp, nhưng cô dừng lại trước cửa ký túc xá.
Cô luôn hiểu.
Sự im lặng của Tâm Nhàn không phải là sự từ chối, mà là sự bảo vệ.
Nhưng lần này, sự bảo vệ đó đang cắt đứt chính dây rốn kết nối họ.
“Đường Tâm Nhàn!” Giọng nói của Tôn Oánh vang lên, khàn đặc vì giận dữ và lo sợ.
Chúng ta cần nói chuyện!”
Tâm Nhàn dừng bước.
Cô quay đầu, ánh mắt chạm vào người bạn thân duy nhất còn lại.
Trong mắt Tôn Oánh, cô thấy sự tuyệt vọng.
Tôn Oánh không biết toàn bộ sự thật, nhưng cô biết đủ để biết rằng Tâm Nhàn đang bước vào vực thẳm.
“Oánh,” Tâm Nhàn mở môi, giọng nói của cô nhỏ đến mức gần như bị gió cuốn đi.
“Anh ấy… anh ấy đã chọn.”
“Chọn cái gì?
Chọn Mnemosyne?
Chọn sự dối trá?” Tôn Oánh hét lên, nước mắt chực trào.
“Hay anh ấy chọn cô?
Tâm Nhàn, hãy nhìn tôi!
Hãy nói cho tôi biết anh ấy đã làm gì với cô!”
Tâm Nhàn lắc đầu.
Một cử động nhỏ, nhưng nó mang theo sức nặng của cả một thế giới sụp đổ.
Cô không thể nói.
Nếu cô nói rằng Tử Hàn đã cảm nhận được nỗi đau của cô, rằng anh đã thấy sự thật về việc cô là công cụ, thì Tôn Oánh sẽ phá vỡ mọi thứ.
Tôn Oánh sẽ lao vào, sẽ gây ra hỗn loạn, và Mnemosyne sẽ xóa sạch cả hai.
Sự im lặng của Tâm Nhàn lúc này là một bức tường thành.
Nó lạnh lẽo, bất khả xâm phạm, và tàn nhẫn.
“Cô không nói gì,” Tôn Oánh thì thầm, giọng nói vỡ vụn.
“Cô lại chọn cách im lặng.
Hay vì cô nghĩ rằng mình có thể chịu đựng một mình?”
Tâm Nhàn bước tiếp.
Cô không nhìn Tôn Oánh nữa.
Cô biết rằng đây là lần cuối cùng cô nhìn thấy người bạn này trong tư thế bình thường.
Trong thế giới này, những người biết quá nhiều sự thật thường biến mất.
Và Tôn Oánh đang đứng trên mép vực.
“Bảo vệ chính mình,” Tâm Nhàn nói, ba từ ngắn gọn nhưng chứa đựng cả một bản án.
“Đừng tìm kiếm sự thật.
Sự thật sẽ giết cô.”
Tôn Oánh đứng đó, sững sờ.
Cô nhìn背影 của Tâm Nhàn khuất dần trong màn mưa, rồi cô sụp xuống, ôm lấy đầu.
Cô không biết rằng chính sự im lặng của Tâm Nhàn đang đẩy cô vào một cuộc tìm kiếm nguy hiểm hơn.
Cuộc tìm kiếm người giết cha mình – và nghi ngờ đó đang hướng về Lâm Tử Hàn.
Ở một nơi khác, trong phòng thí nghiệm của Mnemosyne, Lâm Tử Hàn đứng trước màn hình hiển thị dữ liệu cộng hưởng.
Những con số nhảy múa, đỏ rực như máu.
*“Mức độ căng thẳng: 98%.
Nguy cơ sụp đổ thần kinh: Cao.”*
Ông K đứng sau lưng anh, tay cầm một tách cà phê nóng.
“Anh đã làm đúng, Tử Hàn,” Ông K nói, giọng nói của hắn ngọt ngào, nhưng mang theo một sự đe dọa ngầm.
“Anh đã bảo vệ dự án.
Anh đã bảo vệ chính mình.”
Tử Hàn không đáp.
Anh nhìn vào hình ảnh của Tâm Nhàn trên màn hình.
Cô đang nằm trên sàn nhà, run rẩy.
Anh cảm thấy nỗi đau của cô.
Nó vẫn còn đó, như một vết thương hở trong tâm trí anh.
“Nhưng cô ấy là một mối nguy,” Ông K tiếp tục.
“Cô ấy là một biến số không thể kiểm soát.
Nếu cô ấy nhớ lại, tất cả sẽ sụp đổ.
Vì vậy, chúng ta phải loại bỏ cô ấy.”
Tử Hàn nắm chặt tay.
Anh nhớ lại ánh mắt của Tâm Nhàn.
Sự im lặng.
Sự hy sinh.
Anh đã chọn đứng về phía Mnemosyne.
Nhưng trong lòng anh, một phần nào đó đang chết dần.
“Tôi sẽ xử lý,” Tử Hàn nói, giọng nói của anh lạnh lùng.
“Tôi sẽ đảm bảo cô ấy không bao giờ nhớ lại.”
Ông K mỉm cười.
“Tuyệt vời.
Anh là công cụ hoàn hảo.”
Nhưng khi Ông K quay đi, Tử Hàn nhìn vào bàn tay của mình.
Chúng run rẩy.
Anh không muốn làm điều đó.
Anh không muốn xóa bỏ ký ức của Tâm Nhàn.
Nhưng anh không có lựa chọn khác.
Hoặc ít nhất, đó là những gì anh tin.
Trong khi đó, ở trường đại học, Tôn Oánh ngồi trong phòng họp lớp.
Cô nhìn vào danh sách sinh viên.
Tên của Tâm Nhàn vẫn còn đó.
Nhưng cô biết rằng Tâm Nhàn đã không còn ở đây.
Cô nhớ lại lời nói của Tâm Nhàn.
*“Đừng tìm kiếm sự thật.”*
Nhưng Tôn Oánh không thể dừng lại.
Cô đã mất cha mình.
Cô cần biết sự thật.
Và cô nghi ngờ rằng Lâm Tử Hàn có liên quan.
Cô đứng dậy, cầm lấy túi xách.
Cô sẽ đi tìm Tâm Nhàn.
Dù cho sự thật có tàn khốc đến đâu.
Và trong khi cô bước ra khỏi phòng, cô không biết rằng một bóng người đang đứng ở cửa.
Một bóng người mặc áo trắng.
Và trong tay hắn, là một hợp đồng.
*“Chủ thể 02,”* giọng nói cơ học vang lên.
*“Hãy ký vào đây.
Để quên đi nỗi đau.”*
Tôn Oánh dừng bước.
Cô nhìn vào bóng người đó.
Và trong khoảnh khắc đó, cô biết rằng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận