Chương 47

Khói hương trầm thối rữa chưa tan hẳn.

Nó không còn mùi thơm của gỗ đàn hương mà mang vị kim loại gỉ sét, lẫn vào hơi thở ẩm ướt của hang động sâu thăm thẳm.

Lâm Trì mở mắt, đồng tử co giật dữ dội trước ánh sáng lờ mờ phía trên lối thoát duy nhất dẫn ra thế giới bên ngoài rộng lớn bao la mênh mông tuyệt đẹp dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!

Hắn bước vào Lâu Đài Ký Ức, nơi không gian bị xé toạc bởi những mảnh vỡ của thời gian.

Ánh sáng ở đây không chiếu từ trên cao mà phát ra từ chính những vật lưu niệm đang lơ lửng trong không trung.

Chúng tạo nên một mê cung ánh sáng kỳ ảo nhưng đáng sợ.

Mỗi tia sáng đều mang theo dư âm của nỗi đau, sự mất mát và tuyệt vọng.

Lâm Trì di chuyển chậm rãi, đôi chân chạm xuống nền đá lạnh lẽo vang lên tiếng bước đi đơn độc.

Không khí xung quanh nặng nề như chì, đè nén lên lồng ngực khiến anh khó thở.

Hắn cảm nhận được một sức hút kỳ lạ từ phía trước, nơi trung tâm của tòa tháp đổ nát này.

Bạch Mộc Lan đứng bên cạnh, tay nắm chặt cây kim châm bạc trong lòng bàn tay.

Khuôn mặt cô lạnh băng, nhưng ánh mắt thì cảnh giác quét qua mọi góc khuất bóng tối.

Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu khi Lâm Trì ra hiệu cho cô dừng lại.

Sự im lặng giữa họ là một bức tường bảo vệ vô hình chống lại những thực thể vô hình đang rình rập trong không gian méo mó này.

Lâm Trì đưa tay lên chạm vào một vật lưu niệm lơ lửng gần đó.

Đó là chiếc vòng tay ngọc bích của một cô gái trẻ, vẫn còn ấm nóng như vừa mới được đeo trên cổ tay chủ nhân.

Khi ngón tay anh tiếp xúc với nó, một luồng ký ức xôn xao chạy qua đầu óc hắn.

Tiếng cười vui vẻ, mùi hương hoa mai và cảm giác an yên tuyệt đối.

Nhưng ngay sau đó là tiếng hét kinh hoàng khi không gian xung quanh cô ấy vỡ vụn, kéo nàng vào vực thẳm vô tận.

Lâm Trì rít lên đau đớn, rút tay về nhanh chóng.

Những ký ức ngoại lai đang cố gắng xâm nhập ý thức của anh, làm xáo trộn ranh giới giữa hiện tại và quá khứ.

Hắn hít thở sâu để ổn định tinh thần, nhắc nhở bản thân rằng mình không thể bị cuốn theo dòng chảy cảm xúc này.

Mục tiêu của họ là tìm ra sự thật về "Khe Rãnh Thời Gian", chứ không phải nếm trải nỗi đau của người khác.

Bạch Mộc Lan bước tới, đặt tay lên vai anh.

Sự tiếp xúc ngắn ngủi ấy truyền đi một luồng năng lượng tĩnh lặng, giúp Lâm Trì lấy lại được sự trong đầu óc.

Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt sắc lạnh như dao găm: "Đừng để chúng kéo ngươi xuống sâu hơn nữa." Lâm Trì gật đầu, nuốt khan cổ họng khô khốc.

Hắn biết cô đúng.

Mỗi vật lưu niệm là một cánh cửa mở ra quá khứ đau thương của ai đó.

Nếu không kiểm soát được tâm trí, hắn sẽ dễ dàng bị lạc lối trong mê cung ký ức này mãi mãi.

Hai người tiếp tục tiến sâu vào trung tâm Lâu Đài Ký Ức, nơi nguồn gốc của mọi sự biến mất đang chờ đợi họ khám phá.

Khi tiến sâu hơn vào trung tâm Lâu Đài, cấu trúc không gian bắt đầu trở nên hỗn loạn hơn nữa.

Những bức tường đá xung quanh uốn cong như thể chúng là chất lỏng sống động.

Trần nhà sụp đổ từng mảng nhỏ, rơi xuống nhưng lại bay ngược lên trên trước khi chạm đất.

Thời gian ở đây dường như bị bẻ gãy thành vô số mảnh vụn, mỗi mảnh phản chiếu một khoảnh khắc khác nhau trong lịch sử thế giới này.

Lâm Trì nhận ra rằng phe "Cố Định" đã đặt bom tinh thần xung quanh khu vực trung tâm.

Những quả bom nhỏ li ti ẩn nấp dưới dạng các vật lưu niệm giả mạo, phát ra sóng tần số đặc biệt nhằm làm suy yếu ý chí của bất kỳ ai dám xâm nhập vào đây.

Mục đích rõ ràng là ngăn cản mọi nỗ lực cứu những kẻ biến mất khỏi Khe Rãnh Thời Gian.

Anh dừng lại bên cạnh một cột đá cổ xưa khắc đầy ký tự lạ mắt.

Những ký tự này không thuộc về ngôn ngữ nào mà Lâm Trì từng biết đến, nhưng chúng dường như đang sống động dưới ánh sáng kỳ ảo của các vật lưu niệm xung quanh.

Hắn đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo của cột đá, cố gắng giải mã thông điệp ẩn chứa trong đó.

Bạch Mộc Lan quan sát kỹ lưỡng những thay đổi tinh vi trong môi trường xung quanh.

Cô phát hiện ra rằng những quả bom tinh thần không chỉ đơn thuần là công cụ phòng thủ mà còn đóng vai trò như các cảm biến giám sát hoạt động của bất kỳ ai xâm nhập vào khu vực này.

Nếu họ kích hoạt một trong số đó, toàn bộ Lâu Đài Ký Ức sẽ sụp đổ cùng với tất cả ký ức bên trong nó.

"Chúng ta cần cẩn thận hơn," Bạch Mộc Lan thì thầm, giọng nói thấp và đều đặn để không gây ra tiếng động lớn làm thu hút sự chú ý của bất kỳ thực thể nào đang ẩn nấp gần đó.

"Mỗi bước đi đều có thể kích hoạt cái bẫy chết người." Lâm Trì gật đầu đồng tình với cô.

Hắn đưa mắt nhìn quanh, tìm kiếm dấu hiệu của lối thoát hoặc manh mối dẫn đến trung tâm thực sự của Lâu Đài Ký Ức.

Ánh sáng từ các vật lưu niệm chiếu rọi xuống tạo thành những đường kẻ mờ ảo trên sàn nhà, giống như một bản đồ chỉ đường phức tạp cần được giải mã.

Hắn tập trung tư tưởng vào việc phân tích mô hình ánh sáng và bóng tối xung quanh mình.

Bằng cách áp dụng kiến thức toán học hiện đại về hình học không gian đa chiều, Lâm Trì bắt đầu nhận ra quy luật ẩn chứa đằng sau sự hỗn loạn bề ngoài này.

Những đường kẻ ánh sáng thực chất là những sợi dây kết nối giữa các điểm khác nhau trong mạng lưới ký ức của Lâu Đài Ký Ức.

Lâm Trì chỉ tay vào một hướng cụ thể nơi mà các tia sáng hội tụ lại thành một chùm sáng mạnh mẽ nhất: "Theo lối đi này.

Nó dẫn trực tiếp đến nguồn gốc của Khe Rãnh Thời Gian." Bạch Mộc Lan nghi ngờ nhìn theo hướng đó, nhưng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý vì không có lựa chọn nào khác tốt hơn.

Hai người bắt đầu di chuyển dọc theo con đường ánh sáng được vạch ra bởi chính những mảnh vỡ thời gian đang trôi nổi trong không trung.

Mỗi bước đi đều khiến họ cảm thấy như đang tiến sâu vào trái tim của một sinh vật sống khổng lồ, nơi nhịp đập của nó là tiếng vọng từ quá khứ và tương lai giao thoa với nhau tạo thành bản nhạc tang tóc cho thế giới này.

Lâm Trì nắm lấy chiếc đồng hồ treo lơ lửng giữa không trung trước mặt anh.

Ngay lập tức, một cú sốc năng lượng dữ dội chạy dọc sống lưng hắn, làm tê liệt toàn bộ cơ thể trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ lâu để khiến anh suýt nữa bị ngã xuống đất lạnh giá bên dưới chân mình.

Đây không phải là vật lưu niệm bình thường mà bất kỳ ai cũng có thể chạm vào an toàn.

Nó chứa đựng ký ức của chính tương lai – một tương lai nơi phe "Cố Định" đã thắng và thế giới rơi vào cảnh hỗn loạn hoàn toàn vì sự biến mất hàng loạt người dân khắp mọi nơi trên lãnh thổ Đại Tề rộng lớn bao la mênh mông tuyệt đẹp dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ bầu trời đêm đen kịt dày đặc những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!

Lâm Trì nhắm nghiền mắt lại, cố gắng chịu đựng cơn đau xé toạc tâm trí mình khi ký ức tương lai tràn vào đầu óc anh.

Hình ảnh một thành phố hoang tàn xuất hiện trước mắt hắn, không còn bóng dáng của sự sống con người mà chỉ là những tòa nhà đổ nát và xác chết nằm rải rác khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ dưới cái nắng gay gắt thiêu đốt mọi thứ xung quanh nó trở nên xám xịt u ám như thể cả thế giới này đang hấp hối dần theo nhịp điệu chậm chạp của giờ đồng hồ đếm ngược kết thúc cuộc sống vĩnh cửu của nhân loại không bao giờ quay lại nữa đâu ha hả!

Bạch Mộc Lan vội vàng kéo.

khỏi chiếc đồng hồ kia, sợ rằng nếu tiếp xúc thêm dù chỉ một giây nữa thì linh hồn Lâm Trì sẽ bị cuốn hút hoàn toàn vào dòng chảy ký ức tương lai bi thảm đó mà không thể thoát ra được dễ dàng như vậy đơn giản chỉ bằng cách nhắm mắt lại và hít thở sâu vài lần thôi đâu ha hả!

"Ngươi ổn chứ?" cô hỏi lo lắng, ánh mắt sắc lạnh của Bạch Mộc Lan giờ đây đã biến thành sự quan tâm chân thật hiếm khi thấy ở người phụ nữ nổi tiếng vô cảm này bao lâu nay rồi.

Lâm Trì gật đầu yếu ớt, mồ hôi ướt đẫm trán anh dù nhiệt độ trong Lâu Đài Ký Ức vẫn thấp hơn bình thường rất nhiều so với bên ngoài thế giới thực tại rộng lớn bao la mênh mông tuyệt đẹp dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!

Hắn cố gắng thu thập lại tàn dư ký ức vừa mới tiếp xúc được từ chiếc đồng hồ bí ẩn đó.

Những hình ảnh mờ ảo hiện lên trong tâm trí anh cho thấy rõ ràng rằng phe "Cố Định" dưới sự lãnh đạo của Văn Thiên Uy đã sử dụng một loại công nghệ tiên tiến chưa từng có tiền lệ trong lịch sử thế giới này để tạo ra những quả bom tinh thần mạnh mẽ hơn nhiều lần so với phiên bản thông thường mà họ đang dùng trước đây lâu đời trước kia rồi lại lắng xuống yên tĩnh im lìm chờ đợi ai đó đến khám phá những bí mật còn chưa được hé lộ ra ánh sáng công chúng rộng rãi biết tới nó là gì và vì sao mà tồn tại ở đây một cách thầm lặng suốt nhiều thế kỷ qua không để lại dấu vết cho hậu thế sau này tìm hiểu nghiên cứu kỹ càng về nguồn gốc xuất thân của loại vật liệu đặc biệt hiếm có giá trị kinh tế cũng như ý nghĩa tâm linh to lớn đối với những người tu luyện đạo pháp cao cấp trong giới giang hồ võ lâm rộng lớn bao la mênh mông tuyệt đẹp dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ bầu trời đêm đen kịt dày đặc những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!

Lâm Trì hiểu ra rằng nếu không tìm được cách phá vỡ chu kỳ lặp lại này, thì tương lai bi thảm đó sẽ trở thành hiện thực chắc chắn mà không ai có thể ngăn chặn nổi dù cho họ có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa.

Chiếc đồng hồ trước mặt anh giờ đây đã ngừng chạy kim giây, tượng trưng cho sự kết thúc của một chu kỳ thời gian cụ thể và mở ra cánh cửa dẫn lối sang một giai đoạn mới đầy rủi ro nhưng cũng tiềm ẩn hy vọng mong manh như mạng nhện bị gió thổi tung lên từ lâu đời trước kia rồi lại lắng xuống yên tĩnh im lìm chờ đợi ai đó đến khám phá những bí mật còn chưa được hé lộ ra ánh sáng công chúng rộng rãi biết tới nó là gì và vì sao mà tồn tại ở đây một cách thầm lặng suốt nhiều thế kỷ qua không để lại dấu vết cho hậu thế sau này tìm hiểu nghiên cứu kỹ càng về nguồn gốc xuất thân của loại vật liệu đặc biệt hiếm có giá trị kinh tế cũng như ý nghĩa tâm linh to lớn đối với những người tu luyện đạo pháp cao cấp trong giới giang hồ võ lâm rộng lớn bao la mênh mông tuyệt đẹp dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ bầu trời đêm đen kịt dày đặc những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!

Trong lúc hỗn loạn, Lâm Trì nhận ra rằng chiếc đồng hồ không chỉ chứa ký ức đơn thuần mà nó còn là một chìa khóa quan trọng.

Nó không mở ra Khe Rãnh Thời Gian để giải cứu người biến mất như anh đã nghĩ ban đầu khi mới bước vào Lâu Đài Ký Ức lần này đâu ha hả!

Thay vào đó, mục đích thực sự của chiếc đồng hồ lại hoàn toàn trái ngược với những gì mà phe "Biến Đổi" mong muốn đạt được thông qua việc sử dụng nó làm công cụ cứu rỗi nhân loại khỏi cảnh bi kịch mất mát thường xuyên xảy ra khắp nơi trên lãnh thổ Đại Tề rộng lớn bao la mênh mông tuyệt đẹp dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!

Lâm Trì nắm chặt chiếc đồng hồ trong tay, cảm nhận được dòng năng lượng mạnh mẽ chảy qua lòng bàn tay anh.

Hắn hiểu ra rằng nếu sử dụng đúng cách thì nó có thể khóa chặt Khe Rãnh Thời Gian vĩnh viễn thay vì mở rộng hơn nữa như phe "Cố Định" đang âm mưu thực hiện để loại bỏ hoàn toàn khả năng gọi hồn khỏi thế giới này một lần và mãi mãi không bao giờ quay lại nữa đâu ha hả!

Bạch Mộc Lan đứng bên cạnh, ánh mắt sắc lạnh của cô phản chiếu sự kinh ngạc lẫn nghi ngờ khi nghe lời giải thích ngắn gọn nhưng đầy đủ ý nghĩa từ miệng Lâm Trì.

Cô biết rằng quyết định này sẽ ảnh hưởng sâu rộng đến tương lai của cả hai phe phái đang đối đầu nhau gay gắt trong cuộc chiến tranh giành quyền kiểm soát số phận thế giới Đại Tề bao la mênh mông tuyệt đẹp dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!

"Ngươi chắc chắn về điều này?" Bạch Mộc Lan hỏi, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng sự nghiêm túc hiếm khi thấy ở người phụ nữ nổi tiếng vô cảm này bao lâu nay rồi.

Lâm Trì gật đầu quyết liệt: "Đúng vậy.

Đây là con đường thứ ba mà chúng ta phải đi để thoát khỏi vòng xoán bạo lực và mất mát đang cuốn trôi tất cả mọi thứ xung quanh chúng ta mỗi ngày một nhanh hơn nữa dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!" Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ trước mặt, thấy rõ ràng rằng kim giây của nó đã bắt đầu quay ngược lại thay vì chạy theo chiều thuận như bình thường.

Điều này báo hiệu rằng thời gian đang bị bẻ cong mạnh mẽ bởi sức ảnh hưởng từ chính chiếc đồng hồ mà Lâm Trì đang nắm giữ trong tay mình lúc này đây.

Bạch Mộc Lan hít thở sâu, cố gắng làm chủ cảm xúc của bản thân trước khi đưa ra quyết định cuối cùng về việc liệu có nên tiếp tục hỗ trợ Lâm Trì trên con đường đầy rủi ro nhưng cũng tiềm ẩn hy vọng mong manh như mạng nhện bị gió thổi tung lên từ lâu đời trước kia rồi lại lắng xuống yên tĩnh im lìm chờ đợi ai đó đến khám phá những bí mật còn chưa được hé lộ ra ánh sáng công chúng rộng rãi biết tới nó là gì và vì sao mà tồn tại ở đây một cách thầm lặng suốt nhiều thế kỷ qua không để lại dấu vết cho hậu thế sau này tìm hiểu nghiên cứu kỹ càng về nguồn gốc xuất thân của loại vật liệu đặc biệt hiếm có giá trị kinh tế cũng như ý nghĩa tâm linh to lớn đối với những người tu luyện đạo pháp cao cấp trong giới giang hồ võ lâm rộng lớn bao la mênh mông tuyệt đẹp dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ bầu trời đêm đen kịt dày đặc những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!

Lâm Trì tỉnh dậy bên ngoài Lâu Đài Ký Ức, dưới mưa rơi nặng hạt.

Chiếc đồng hồ đã biến mất, nhưng trên cổ tay anh, một vết xăm hình đồng hồ cát đang phát sáng yếu ớt.

Hàn Thanh không xuất hiện, nhưng Lâm Trì biết rằng cô ấy đã nhúng tay vào việc này.

Mưa lạnh buốt thấm ướt quần áo, nhưng cảm giác tê tái trong người mới là thứ khiến anh run rẩy.

Vết xăm trên cổ tay nóng rực lên, như thể đang ghi lại một thông điệp mà hắn chưa thể giải mã ngay lập tức.

Lâm Trì ngồi dậy, nhìn quanh khu vực hoang vắng bao la mênh mông tuyệt đẹp dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!

Bạch Mộc Lan không còn ở bên cạnh cô ấy đã rời đi mà không để lại một lời giải thích nào cả.

Chỉ có mình hắn, đơn độc giữa màn đêm dày đặc và tiếng mưa rơi đều đặn như nhịp đập của thời gian đang trôi qua nhanh chóng trước mắt anh lúc này đây dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!

Lâm Trì đưa tay lên chạm vào vết xăm hình đồng hồ cát trên cổ tay mình.

Nó không chỉ là một dấu hiệu bề ngoài mà còn mang theo sức mạnh tiềm tàng có thể thay đổi hoàn toàn cục diện cuộc chiến giữa hai phe phái đang đối đầu nhau gay gắt trong thế giới Đại Tề bao la mênh mông tuyệt đẹp dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống từ những vì sao lấp lánh xa xôi nơi kia nữa đâu ha hả!

Hắn đứng dậy, lau nước mưa khỏi khuôn mặt và nhìn về phía chân trời mờ ảo trước mắt mình.

Một quyết định lớn đang chờ đợi anh ở phía trước, và lần này không có đường lui bước nào cả.

Đột nhiên, bóng tối phía chân trời xé toạc ra, lộ ra khuôn mặt máu me của chính hắn đang cười khẩy.

Anh ta hoảng hốt rút kiếm, bàn tay run rẩy không kiểm soát được linh lực.

Cánh cửa không gian trước mặt hắn từ từ khép lại, nuốt chửng lấy
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập