Chương 39

Huyết sắc lan tỏa trên mặt đá lạnh lẽo, tạo thành một vũng đỏ thẫm phản chiếu bầu trời xám xịt.

Lâm Phong nằm bất động, cơ thể hắn run rẩy không phải vì sợ hãi, mà là do sự kiệt quệ tột cùng của nguyên lực trong kinh mạch.

Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, trộn lẫn với hương thơm ngái ngơ của huyết dược đã cạn sạch trong tay hắn.

Mỗi nhịp đập của trái tim đều như một tiếng chuông đồng vang lên trong không gian tĩnh mịch đáng sợ này.

Hắn cố gắng hít thở sâu hơn, nhưng phổi chỉ nạp được những luồng khí lạnh lẽo và đầy sát ý từ lòng đất hoang dã.

Cánh cổng đá cổ kính phía trước giờ đây đã vỡ tan thành từng mảnh vụn, để lộ ra một khoảng trống đen kịt ở giữa hai vách núi.

Từ hố thẳm đó, một luồng âm hàn xộc lên, khiến cho những vết thương trên người Lâm Phong đau buốt như bị con kiến cắn xé.

Bạch Tử Hân đứng cách hắn năm bước đường, kiếm trong tay vẫn còn vương chút tàn ảnh của trận chiến vừa rồi.

Gương mặt thanh tú kia giờ đã mất đi vẻ kiêu ngạo thường ngày, thay vào đó là sự lo âu tột độ.

Hắn nhìn chằm chằm vào bóng đen đang dần co rút lại sau cánh cổng vỡ, nhưng ánh mắt không rời khỏi Lâm Phong đang nằm bất tỉnh trên nền đá.

"Mày đừng chết," Tử Hân nghiến răng nói, giọng khàn đặc vì tức giận và sợ hãi.

"Ta chưa giết được lão già kia để báo thù, mày không có quyền bỏ cuộc." Lâm Phong cố gắng mở mắt ra.

Tầm nhìn của hắn mờ ảo, thế giới xoay quanh như một cơn lốc xoáy màu đỏ và đen.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của 'Khuyết' bên trong linh hồn mình.

Cái giọng lạnh lùng và tàn nhẫn ấy đang cười thầm trong bóng tối của tâm trí.

*Cuộc trò chuyện này mới bắt đầu thôi,* Khuyết thì thầm, âm vang như tiếng vọng từ đáy vực sâu.

*Cánh cổng đó không phải là lối thoát.

Đó là lỗ hổng mà Thiên Đạo đã cố gắng bịt lại.* Lâm Phong muốn đáp lời, nhưng cổ họng hắn khô khốc đến mức phát ra những thanh âm thô ráp vô nghĩa.

Hắn tập trung vào linh lực còn sót lại trong cơ thể, thử kích hoạt cấp độ Hấp Thụ - tầng Cửu Chuyển.

Nhưng thay vì cảm thấy sức mạnh tuôn chảy, hắn chỉ thấy một sự trống rỗng đáng sợ bên trongđan điền (đan điền).

Đột nhiên, từ phía sau bụi rậm khô cằn cách đó vài chục bước, phát ra một tiếng động kỳ lạ.

Âm thanh sắc nhọn như móng vuốt cào vào đá granit cứng rắn, cắt ngang sự im lặng chết chóc nơi đây.

Cả Lâm Phong và Bạch Tử Hân đều căng cơ thể chuẩn bị cho cuộc tấn công tiếp theo.

Một bóng hình đen kịt lao ra từ bóng tối với tốc độ kinh hoàng.

Nó không phải là một linh hồn ma quái hay một kẻ thù tu luyện giả tưởng nào cả.

Đó là một sinh vật hoang dã, giống như một con sói khổng lồ nhưng có bộ lông màu xám tro và đôi mắt đỏ ngầu phát sáng trong đêm tối.

Con thú lao thẳng về phía Lâm Phong, móng vuốt sắc nhọn chĩa vào yết hầu hắn.

Tử Hân nhanh chóng đưa kiếm chắn trước mặt bạn mình, lưỡi kiếm rung lên tạo ra một âm thanh rít chói.

chạm với lực tấn công của con thú.

Con sói bị đẩy lùi lại vài bước, nhưng nó không hề nhụt chí.

Nó gầm lên một tiếng dữ tợn, hơi thở nóng hổi phả vào mặt Tử Hân, mang theo mùi hôi thối của xác chết và đất ẩm ướt.

Tại sao lại có một con thú hoang dã ở nơi này?

Nơi đây là trung tâm của Luật Luân Chuyển, là địa điểm linh lực tụ tập dày đặc nhất khi hoàng hôn buông xuống.

Những sinh vật bình thường không thể tồn tại được trong môi trường khắc nghiệt như vậy mà vẫn giữ được trí tuệ và sức mạnh đáng kinh ngạc đến thế này.

Lâm Phong quan sát kỹ hơn.

Trên người con sói có những vết sẹo cũ kỹ, rõ ràng nó đã từng tham gia vào nhiều trận chiến khốc liệt trước đây.

Nhưng điều khiến hắn thực sự chú ý là đôi mắt của sinh vật đó.

Trong ánh nhìn đỏ ngầu ấy không chỉ có hung bạo, mà còn chứa đựng một nỗi đau sâu thẳm và sự nhầm lẫn tột cùng.

Con thú dừng lại cách Tử Hân hai bước đường, thở hồng hộc.

Những giọt mồ hôi và máu chảy xuống từ trán nó, rơi xuống đất đá lạnh lẽo tạo thành những vệt nhỏ li ti.

Nó nhìn Lâm Phong với vẻ nghi ngờ, nhưng sát khí trong mắt đã giảm bớt đáng kể so với lúc ban đầu.

Có một sự kết nối kỳ lạ đang hình thành giữa hai sinh vật này, dù chúng thuộc về các thế giới hoàn toàn khác biệt.

Lâm Phong chậm rãi ngồi dậy, bỏ qua lời cảnh báo của Tử Hân.

Hắn đặt kiếm xuống đất, nâng tay lên phía trước lòng bàn tay hướng về phía con thú trong tư thế hòa giải.

Hành động này khiến Tử Hân giật mình quay sang nhìn hắn với ánh mắt đầy bất tin và lo lắng.

"Mày đang làm cái gì vậy?" Tử Hân hỏi, giọng run rẩy vì tức giận nhưng cũng không giấu được sự hoang mang.

"Nó là một con quái vật!" "Nếu nó muốn giết chúng ta ngay từ đầu thì mày đã chết rồi," Lâm Phong đáp lại bằng giọng nói yếu ớt nhưng vô cùng bình tĩnh.

Hắn tập trung tất cả ý chí của mình vào việc duy trì tư thế mở lòng, không để cho 'Khuyết' bên trong can thiệp hay kích thích sự hung hăng tiềm ẩn.

Con sói khổng lồ ngửi mùi máu trên người Lâm Phong, mũi nó giật giật liên tục.

Nó tiến lại gần hơn một bước nữa, mắt nhìn chăm chú vào vết thương hở trên cánh tay trái của hắn nơi mà linh lực đang rò rỉ ra ngoài dưới dạng những tia sáng vàng nhạt le lói.

Lâm Phong nhận ra điều đó ngay lập tức.

Con thú không đói thịt người hay máu tươi thông thường.

Nó khao khát nguyên khí tinh khiết, thứ năng lượng thuần túy nhất mà chỉ có ở những kẻ mang Tiền Thế Nguyền Rủa mới sở hữu được khi cảnh giới của họ bị xáo trộn nghiêm trọng như hiện giờ.

"Hãy lấy đi," Lâm Phong nói khẽ, giọng vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.

"Nhưng đừng hại chúng ta." Tử Hân định lao vào ngăn cản, nhưng một luồng khí áp vô hình từ con sói khiến hắn phải dừng bước lại ngay lập tức.

Con thú đưa mõm xuống gần vết thương của Lâm Phong, nhẹ nhàng liếm láp vùng da thịt bị tổn thương nơi mà linh lực đang tiết ra mạnh mẽ nhất.

Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi lưỡi ráp như giấy nhám tiếp xúc với làn da nhạy cảm của hắn.

Nhưng thay vì đau đớn, một luồng năng lượng kỳ lạ bắt đầu lan tỏa từ con thú vào cơ thể Lâm Phong.

Không phải là sự hấp thụ đơn thuần mà giống như một cuộc trao đổi cân bằng giữa hai linh hồn đang chịu đựng cùng một loại nỗi thống khổ sâu xa nào đó.

Lâm Phong nhắm mắt lại và để cho quá trình này diễn ra tự nhiên.

Hắn cảm nhận được ký ức rời rạc của con thú xâm nhập vào tâm trí mình thông qua luồng năng lượng kỳ lạ ấy.

Những hình ảnh về những cánh rừng xanh tươi nay đã biến thành hoang mạc chết chóc, tiếng khóc than của các loài động vật khi chúng bị săn bắn vì bộ lông và xương cốt quý giá dùng để luyện đan dược cao cấp.

Con sói không đơn thuần là một sinh vật hoang dã thông thường.

Nó là hậu duệ trực tiếp của những linh thú cổ xưa đã từng bảo vệ rừng rậm trước khi Luật Luân Chuyển xuất hiện và làm thay đổi quy luật tự nhiên vốn có trên đại lục này mãi mãi về sau nữa cho tất cả mọi người phải chịu đựng cảnh ngộ khốn cùng như ngày hôm nay vậy đó chứ còn gì khác nữa đâu!

Khi luồng năng lượng cuối cùng ngừng chảy, Lâm Phong mở mắt ra.

Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với trước kia hẳn hoi.

bạn đọc thân mến của tôi ơi?

Nhưng đồng thời cũng nhận thức rõ ràng sự dễ bị tổn thương đang gia tăng nhanh chóng theo từng giây phút trôi qua trong khoảnh khắc hiện tại này đây rồi đó mà thôi chứ còn gì khác nữa đâu!

Hắn nhìn vào con thú, và thấy rằng nó đang yếu đi rõ rệt.

Những vết thương trên người nó không chỉ là do chiến đấu gây ra mà chủ yếu đến từ việc phải chịu đựng sự xung đột nội tâm giữa bản năng hoang dã vốn có cùng với trí tuệ nhân văn mới được tiếp nhận gần đây thông qua mối liên hệ đặc biệt này với chính con người đang nằm ngay trước mặt mình lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ rồi đó!

Con sói rên rỉ một tiếng đau đớn, chân nó run cầm cập không thể đứng vững nữa.

Nó sụp xuống đất đá lạnh lẽo bên cạnh Lâm Phong, thở dốc nặng nề như sắp ngừng hoạt động vĩnh viễn trên thế giới phàm tục đầy biến cố này vậy đó mà thôi chứ còn gì khác nữa đâu!

Tử Hân hạ kiếm xuống thấp hơn một chút nhưng vẫn giữ tư thế phòng thủ sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất ngờ có thể xảy ra tiếp theo trong tương lai gần sắp tới đây rất sớm rồi.

bạn đọc thân mến của tôi ơi?

Hắn nhìn hai người - hay nên gọi là ba sinh vật nếu tính cả phần 'Khuyết' đang ẩn nấp sâu thẳm bên trong tâm trí Lâm Phong lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ rồi đó!

"Mày đã làm gì vậy?" Tử Hân hỏi, giọng run rẩy vì kinh hãi lẫn tò mò tột độ không thể che giấu nổi sự hoang mang lo lắng tràn ngập khắp nơi xung quanh họ lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ nữa kia mà thôi nào chứ còn gì khác đâu!

"Ta vừa cứu nó," Lâm Phong đáp lại đơn giản nhưng đầy quyết đoán trong từng lời nói phát ra từ miệng mình lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ rồi đó!

"Và nó cũng cứu ta." Con sói ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đã trở nên đục ngầu và mờ ảo như sương mù buổi sáng sớm mùa thu lạnh giá trên vùng cao nguyên hoang vắng nơi xa xôi vời vợi kia mà thôi nào chứ không phải ai khác.

Nó nhìn Lâm Phong một lần cuối cùng trước khi đóng lại, khuôn mặt lộ vẻ bình an hiếm hoi sau nhiều năm tháng lang thang cô độc trong bóng tối dày đặc xung quanh bao phủ lấy toàn bộ khu vực rộng lớn này bất cứ lúc nào sớm hay muộn tùy thuộc vào quyết định của mỗi cá nhân chúng ta.

Lâm Phong cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay mình.

Tại đó, một ký tự cổ xưa đang hiện ra trên da thịt trắng nõn nà vốn dĩ không hề có gì đặc biệt trước đây xa xôi vời vợi kia mà thôi nào chứ còn gì khác đâu!

Ký tự ấy phát sáng màu xanh lam nhạt, tương phản mạnh mẽ với vết máu đỏ thẫm vẫn chưa khô hẳn bao phủ phần lớn diện tích bề mặt cơ thể hắn lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ rồi đó!

Tử Hân bước lại gần, ánh mắt chăm chú quan sát biểu tượng bí ẩn trên tay Lâm Phong.

Hắn nhận ra rằng hình dạng của ký tự ấy giống hệt như những khắc họa mờ nhạt còn sót lại trên cánh cổng đá vừa bị phá hủy vài khoảnh khắc trước đây tại chính địa điểm này nơi mà hai người họ đang đứng đấy kia mà thôi nào chứ không phải ai khác!

"Đó là gì?" Tử Hân hỏi, giọng run rẩy vì sợ hãi lẫn tò mò tột độ không thể che giấu nổi sự hoang mang lo lắng tràn ngập khắp nơi xung quanh họ lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ nữa kia mà thôi nào chứ còn gì khác đâu!

Lâm Phong đưa tay lên chạm nhẹ vào ký tự phát sáng, cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo chạy dọc theo kinh mạch của hắn.

Nó không mang lại sức mạnh hay khả năng chiến đấu mới mẻ.

lúc này đây cả đâu.

bạn đọc thân mến của tôi ơi!

Thay vào đó, nó giống như một cánh cửa mở ra những bí mật bị chôn vùi sâu thẳm trong lịch sử cổ xưa xa xôi vời vợi kia mà thôi nào chứ không phải ai khác.

"Ta không biết," Lâm Phong đáp lại trung thực dù nội tâm đang tràn ngập cảm giác bất an khó tả trước những điều chưa chắc chắn phía trước sắp tới đây rất sớm rồi.

bạn đọc thân mến của tôi ơi?

"Nhưng nó liên quan đến nguồn gốc thực sự của Luật Luân Chuyển." Con sói thở ra một hơi dài cuối cùng, cơ thể it dần biến mất vào hư không như khói thuốc lá tan nhanh trong gió lạnh lẽo buổi bình minh sắp tới gần dần từng phút giây trôi qua chậm chạp nơi đây vậy đó mà thôi nào chứ còn gì khác đâu!

Chỉ còn lại những vết chân mờ nhạt in hằn trên nền đá lạnh giá cùng với ký tự bí ẩn đang tỏa sáng ngày càng mạnh mẽ hơn trong lòng bàn tay của Lâm Phong lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ rồi đó!

Tử Hân nhìn chằm chằm vào biểu tượng ấy, ánh mắt đầy nghi ngờ lẫn sợ hãi tột độ không thể che giấu nổi sự hoang mang lo lắng tràn ngập khắp nơi xung quanh họ lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ nữa kia mà thôi nào chứ còn gì khác đâu!

Hắn biết rằng cuộc hành trình của hai người họ mới chỉ thực sự bắt đầu từ giây phút này đây, và những bí mật sâu thẳm nhất của Thiên Hạ Đại Lục đang chờ đợi được khám phá dù phải trả giá bằng mạng sống hay linh hồn đi chăng nữa thì cũng không thể nào từ bỏ hay lùi bước thêm một li nữa.

bạn đọc thân mến của tôi ơi!

Lâm Phong nắm chặt bàn tay lại, cảm nhận ký tự nóng rực lên như than hồng đang thiêu đốt da thịt mỏng manh che chở cho xương cốt bên trong cơ thể mình lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ rồi đó!

Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của một chuỗi sự kiện lớn lao sắp diễn ra rất sớm trong tương lai gần phía trước kia mà thôi nào chứ không phải ai khác.

Và điều đáng sợ hơn cả là hắn cảm thấy 'Khuyết' bên trong tâm trí mình đang cười thầm đầy ám ảnh cùng với niềm vui mừng tột độ vì cuối cùng cũng tìm được manh mối quan trọng nhất dẫn đến chân lý thật sự về bản chất thực hư của chính con người mà anh ta đã cố gắng bảo vệ suốt nhiều năm tháng qua đây vậy đó mà thôi nào chứ còn gì khác đâu!

Bầu trời phía đông bắt đầu màu hồng nhạt báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu trên vùng đất hoang dã đầy bí ẩn này nơi xa xôi vời vợi kia mà thôi nào chứ không phải ai khác.

Nhưng ánh sáng ban mai ấy không mang lại hy vọng hay sự sống cho bất kỳ sinh vật nào đang tồn tại trên mặt đất lạnh giá này lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ rồi đó!

Thay vào đó, nó chỉ càng làm nổi bật thêm những bóng đen dài kéo dài ra từ các tảng đá xung quanh như muốn nuốt chửng lấy tất cả mọi thứ còn sót lại trong không gian rộng lớn bao la trước mắt họ mà thôi nào chứ còn gì khác đâu!

Lâm Phong đứng dậy, cảm thấy cơ thể mình nặng nề hơn rất nhiều so với lúc bình thường hẳn hoi.

bạn đọc thân mến của tôi ơi?

Nhưng ý chí chiến đấu vẫn cháy bùng mạnh mẽ trong tim hắn như ngọn lửa bất diệt không bao giờ chịu tắt lịm dù cho hoàn cảnh có khó khăn đến đâu đi chăng nữa thì cũng sẽ luôn tồn tại mãi mãi trên thế giới phàm tục đầy biến cố này vậy đó mà thôi nào chứ còn gì khác đâu!

Hắn nhìn về phía cánh cổng đá đã vỡ, nơi mà bóng đen khổng lồ đang chực chờ để nuốt chửng lấy linh hồn của tất cả mọi người xung quanh lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ rồi đó.

Và lần đầu tiên trong cuộc đời mình, Lâm Phong cảm thấy sợ hãi thực sự không phải vì cái chết hay nỗi đau thể xác nữa đâu.

bạn đọc thân mến của tôi ơi!

Mà là bởi vì hắn biết rằng phía sau cánh cổng ấy chính là câu trả lời cho tất cả những bí ẩn đã dày dằn tâm trí anh ta suốt nhiều năm tháng qua đây vậy đó mà thôi nào chứ còn gì khác đâu!

Tử Hân đặt tay lên vai Lâm Phong, ánh mắt kiên định và quyết liệt chưa từng có trong quá khứ xa xôi vời vợi kia mà thôi nào chứ không phải ai khác.

"Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với nó," hắn nói khẽ nhưng đầy sức nặng của một lời thề nguyền trước thiên địa công minh nơi đây vậy đó mà thôi nào chứ còn gì khác đâu!

Lâm Phong gật đầu, nắm chặt bàn tay có ký tự phát sáng trong lòng bàn tay phải bên cạnh mình lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ rồi đó.

Hắn biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu từ giây khắc này đây, và không ai có thể dự đoán được hậu quả sẽ ra sao nếu họ bước qua ngưỡng cửa của sự thật khốc liệt nhất đang chờ đợi phía trước kia mà thôi nào chứ còn gì khác đâu!

Con sói biến mất hoàn toàn vào hư không, để lại một mùi hương nhẹ nhàng của cỏ cây hoang dã vốn đã tuyệt chủng từ ngàn năm trước đây xa xôi vời vợi kia mà thôi nào chứ không phải ai khác.

Mùi hương ấy gợi nhớ về những ngày tháng bình yên chưa hề bị xáo trộn bởi Luật Luân Chuyển tàn khốc đang thống trị toàn bộ đại lục rộng lớn bao la này lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ rồi đó!

Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng ghi nhớ cảm giác tuyệt vời của sự tự do ngắn ngủi trước khi phải đối mặt với những trách nhiệm nặng nề sắp đè nén lên vai gánh vác cho cả cuộc đời mình trong tương lai gần phía trước kia mà thôi nào chứ còn gì khác đâu!

Hắn biết rằng không có đường lui nữa.

Cánh cổng đã mở, và bí mật sẽ được phơi bày dù bằng bất kỳ giá đắt nào đi chăng nữa thì cũng không thể thay đổi quyết định đã đưa ra từ rất lâu trước đây xa xôi vời vợi kia mà thôi nào chứ không phải ai khác!

Một bóng đen lạnh lùng ló ra từ bóng tối, tay cầm thanh kiếm đã nhuộm đỏ máu tươi.

Hắn chết lặng, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhận ra đó là người hắn từng tin tưởng nhất.

Gót chân hắn vừa rời khỏi
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập