Chương 37
Không khí đột ngột trở nên nặng nề, linh lực trong không gian bùng nổ mạnh mẽ, tạo ra những luồng sóng vô hình khiến da thịt con người căng tức khó chịu.
Đây là lúc Luật Luân Chuyển bắt đầu phát huy tác dụng tàn khốc nhất.
Ranh giới giữa các ý thức trở nên mong manh như tờ giấy mỏng trước gió bão.
Lâm Phong đứng im lìm dưới gốc cây cổ thụ khô héo, mắt nhìn chăm chú vào phía chân trời nơi bóng tối đang nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của ngày tàn.
Hắn cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ trong cơ thể mình.
Linh lực tại tầng Hấp Thụ, cụ thể là giai đoạn Lưu Chuyển thứ năm, đang trở nên bất ổn định một cách đáng sợ.
Những dòng khí nguyên sơ bên trong kinh mạch không còn tuân theo quy luật vận hành thông thường mà bắt đầu xoáy ngược lại.
Hắn nhíu mày, bàn tay siết chặt thành nắm đấm đến mức khớp xương kẽo creak.
Sự cô đơn sâu thẳm trong lòng hắn dâng trào cùng với nỗi sợ hãi tột độ.
Không phải vì cái chết đang chờ đợi ở phía trước, mà là vì những ký ức không thuộc về mình lại bắt đầu xâm chiếm tâm trí.
Hắn nghe thấy tiếng cười của một người phụ nữ xa lạ, mùi hương hoa cỏ của một cánh đồng đã bị cháy rụi từ ngàn năm trước, và cảm giác đau đớn khi cơ thể bị xé toạc thành hai mảnh.
"Đừng để chúng vào." Lâm Phong tự nhủ với bản thân, giọng nói lạnh lùng vang lên trong tâm trí hỗn loạn.
Nhân cách 'Phong' cố gắng giữ lấy lý trí, nhưng nhân cách 'Khuyết' đang cựa quậy dưới sâu thẳm ý thức, khao khát được giải phóng khỏi sự kiềm chế của đạo luật thiên nhiên này.
Hắn biết rằng mình là Chìa Khóa sống.
Và cánh cổng dẫn đến hủy diệt đang dần mở ra mỗi khi mặt trời lặn xuống.
Bạch Tử Hân xuất hiện từ phía sau bụi rậm cao ngút đầu, thanh kiếm trong tay hắn run lên bần bật.
Kiêu ngạo thường thấy trên gương mặt lạnh lùng của người Kiếm Tu thiên tài bị phế đã biến mất, thay vào đó là vẻ mệt mỏi và lo lắng tột cùng.
Hắn nhìn Lâm Phong với ánh mắt phức tạp, vừa có sự kính trọng lại vừa chứa đựng nỗi sợ hãi không giấu giếm cho chính số phận của mình.
"Cậu ổn chứ?" Bạch Tử Hân hỏi, giọng khàn đặc vì kiệt sức sau trận chiến trước đó.
Hắn biết rằng nếu để Luật Luân Chuyển tiếp diễn mà không tìm ra cách ngăn chặn, cả hai sẽ trở thành những xác sống mất trí, lang thang trong hoang dã cho đến khi linh hồn tan biến vào hư vô.
Lâm Phong quay đầu lại, đôi mắt đen láy của hắn phản chiếu ánh trăng bạc vừa nhô lên khỏi chân trời.
"Tôi ổn," hắn trả lời ngắn gọn, nhưng mồ hôi lạnh đang ướt đẫm lưng áo.
Hắn không thể nói ra sự thật rằng linh hồn mình đang bị xé lẻn bởi hai ý thức mâu thuẫn nhau mỗi khi mặt trời lặn xuống.
Sự tồn tại của anh ấy chính là lỗi lầm lớn nhất mà Thiên Đạo đã tạo ra cho thế giới này.
Lâm Phong không chờ đợi thêm một giây nào nữa.
Hắn biết rằng nếu để kẻ địch tấn công khi linh hồn bất ổn, hắn sẽ chết ngay lập tức hoặc tệ hơn là mất kiểm soát hoàn toàn.
Hắn lao người ra khỏi vị trí ẩn nấp, kiếm khí xanh lam lóe lên trong tay phải, cắt ngang không khí tạo thành một đường cong sắc bén.
Đối thủ xuất hiện – một gã tu sĩ áo đen với khuôn mặt bị che bởi lớp vải thưa thớt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu đầy sát ý.
Gã tu sĩ này rõ ràng cũng là nạn nhân của Luật Luân Chuyển, nhưng khác biệt ở chỗ hắn ta đã chấp nhận sự hủy diệt đó và biến nó thành sức mạnh cho mình.
Linh lực đen kịt bao phủ cơ thể gã như một lớp vỏ bọc bảo vệ khỏi những ảnh hưởng tiêu cực từ bên ngoài.
Hắn cười khẩy, tiếng cười xuyên qua màn đêm tĩnh lặng của hoang dã.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn thoát được sao?" Gã tu sĩ nói, giọng điệu đầy khiêu khích và thù hận.
"Chúng ta đều là những kẻ bị nguyền rủa, Lâm Phong!
Đừng tưởng mình cao thượng hơn chúng tôi!"
Lâm Phong không đáp lại lời lẽ điên cuồng đó.
Hắn chỉ tập trung vào cử động của đối phương.
Kiếm ý trong người hắn bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cố gắng đẩy lùi những ảo giác đang tấn công tâm trí.
Nhưng càng chiến đấu, cảm giác trống rỗng trong lòng lại càng lớn dần lên.
Hắn nhớ về Tiêu Vô Kỵ – kẻ phản diện đang tìm cách tiêu diệt tất cả những người mang nguyền rủa để "chữa lành" thế giới này.
Liệu gã tu sĩ áo đen kia có liên quan đến hắn?
Kiếm lưỡi va chạm với binh khí của đối phương tạo ra âm thanh kim loại chói tai vang vọng khắp khu rừng chết chóc này.
Linh lực từ hai bên lao vào nhau, gây ra những vụ nổ nhỏ khiến đất đá xung quanh rung chuyển dữ dội.
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình nặng nề hơn mỗi giây trôi qua.
Sự mệt mỏi tích tụ trong nhiều ngày nay đang đe dọa kéo hắn xuống vực thẳm của sự tuyệt vọng và buông xuôi hoàn toàn bản thân trước số phận phũ phàng chờ đợi phía trước kia nữa.
Lâm Phong đứng giữa trận pháp tự nhiên được hình thành bởi những luồng linh lực hỗn loạn xung quanh, mồ hôi và máu hòa lẫn vào nhau chảy dọc theo má lạnh toát.
Hắn nhìn thấy bóng dáng của gã tu sĩ áo đen đang lớn lên trong tâm trí mình, biến thành một quái vật khổng lồ với đôi mắt đỏ ngầu đầy thù hận và sự cuồng nộ không thể kiểm soát được nữa.
Đây là ảo giác do Luật Luân Chuyển tạo ra nhằm mục đích thử thách ý chí kiên cường nhất của những kẻ mang nguyền rủa như hắn ta vậy đó!
"Luật Luân Chuyển chỉ là một trò chơi vô nghĩa!" Lâm Phong hét lên, giọng nói vang vọng khắp khu rừng chết chóc này.
"Ta sẽ không để cho bất cứ ai định đoạt số phận của mình cả." Hắn giơ thanh kiếm cao hơn nữa, chuẩn bị tung ra đòn tấn công cuối cùng nhằm vào tim đối phương đang run rẩy vì sợ hãi trước sức mạnh khủng khiếp tỏa ra từ người hắn lúc này đây!
Nhưng ngay khi lưỡi kiếm sắp chạm vào cơ thể gã tu sĩ áo đen kia thì bỗng nhiên một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu khiến mọi hành động của Lâm Phong dừng lại đột ngột giữa chừng không kịp trở tay nữa.
"Ngươi thật sự nghĩ rằng mình có quyền quyết định điều đó sao?" Giọng nói ấy hỏi đầy mỉa mai và khinh thường.
Lâm Phong sững sờ, cảm giác chân tay bị tê dại hoàn toàn khiến hắn không thể cử động dù chỉ là một ngón tay nhỏ bé thôi cũng đã rất khó khăn rồi!
Linh lực trong cơ thể bỗng đảo ngược chiều hướng vận hành thông thường trước đây từng ngày từng giờ trôi qua lặng lẽ mà chẳng ai hay biết gì về nó cả.
Con mắt thứ ba trên trán hắn đang mở ra dần dần lộ ra ánh sáng xanh lam huyền ảo bao phủ toàn bộ vùng trời phía tây nam rộng lớn nơi những đám mây đen đang tụ tập lại với nhau thành hình dạng một con rồng khổng lồ đang gầm thét giận dữ vì bị giam cầm quá lâu trong bóng tối dày đặc che khuất tầm nhìn của tất cả mọi người xung quanh nơi đây lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ rồi!
Hắn cố gắng giữ lấy ý thức cuối cùng còn sót lại trước khi sự điên cuồng hoàn toàn chiếm lấy tâm trí mình.
Nhưng càng thì những ký ức không thuộc về hắn ta lại càng xâm nhập sâu hơn vào bộ não đang bị tổn thương nghiêm trọng bởi áp lực tinh thần khổng lồ đè nặng lên vai gánh vác trách nhiệm bảo vệ thế giới này khỏi thảm họa hủy diệt sắp xảy ra bất cứ lúc nào sớm hay muộn tùy thuộc vào quyết định của mỗi cá nhân chúng ta.
Lâm Phong sững sờ trước sự phản ứng cực đoan của đối thủ.
Hắn không kịp né tránh, chỉ có thể giơ kiếm lên đỡ lấy đòn tấn công bất ngờ từ phía sau lưng mình.
Va chạm tạo ra một vụ nổ linh lực mạnh mẽ, thổi bay lá cây và đá sỏi xung quanh thành những mảnh vụn nhỏ.
lơ lửng trong không trung như tuyết rơi giữa mùa đông giá lạnh khắc nghiệt nhất năm nay trời ơi!
Lâm Phong bị sức mạnh của vụ nổ đẩy lùi về phía sau vài bước chân mới dừng lại được nhờ vào nền đất cứng rắn dưới gót giày cũ kỹ đã mòn đi một nửa từ những ngày dài hành hương tìm kiếm câu trả lời cho bí ẩn xoay quanh thân thế thực sự của chính mình đang dần hé lộ ra ánh sáng chân lý thật phũ phàng tàn khốc không thể nào tin nổi ngay cả khi nó đứng trước mặt hắn ta lúc này đây!
Gã tu sĩ áo đen kia cũng bị đẩy lùi về phía sau nhưng nhanh chóng ổn định lại tư thế chiến đấu.
Hắn cười mỉa mai, tiếng cười đầy thù hận và sự căm ghét tột độ dành cho những kẻ như Lâm Phong – người luôn tin tưởng vào tình cảm giả tạo giữa con người với nhau trong khi thực tế thì tất cả đều là ảo ảnh hão huyền không có thật tồn tại ở bất cứ đâu trên thế giới này cả.
"Ngươi vẫn chưa hiểu được bản chất của vấn đề phải không?" Gã tu sĩ nói, giọng điệu đầy khinh miệt và xem thường.
"Chúng ta đều là những công cụ bị Thiên Đạo sử dụng để thực hiện ý muốn của nó mà thôi!
Không ai có thể thoát khỏi số phận đã định sẵn cả đâu!"
Lâm Phong nghiến răng ken két, nỗi đau trong lòng hắn dâng trào cùng với sự phẫn nộ không thể kiềm chế được nữa.
Hắn nhớ về Bạch Tử Hân – người anh cả tinh thần luôn bảo vệ mình bất chấp mọi nguy hiểm khó khăn phía trước đang chờ đợi.
Và còn cả Tiêu Vô Kỵ – kẻ phản diện đang tìm cách tiêu diệt tất cả những người mang nguyền rủa để "chữa lành" thế giới này theo cách riêng của hắn ta đầy tàn nhẫn và vô nhân tính đến mức không thể tưởng tượng nổi!
"Hắn sai rồi!" Lâm Phong hét lên, giọng nói vang vọng khắp khu rừng chết chóc này.
"Ta sẽ chứng minh rằng tình cảm giữa con người với nhau là điều quý giá nhất mà Thiên Đạo không bao giờ có thể hiểu được." Hắn giơ thanh kiếm cao hơn nữa, chuẩn bị tung ra đòn tấn công cuối cùng nhằm vào tim đối phương đang run rẩy vì sợ hãi trước sức mạnh khủng khiếp tỏa ra từ người hắn lúc này đây!
Lâm Phong ngồi bệt xuống đất, thở hồng hộc.
Cơ thể hắn kiệt sức, nhưng tâm trí lại cực kỳ cảnh giác.
Hắn biết rằng tiếng nổ vừa rồi sẽ thu hút sự chú ý của những kẻ khác trong hoang dã đang lang thang tìm kiếm con mồi dễ bắt như chính mình lúc này đây!
"Luật Luân Chuyển" vẫn đang diễn ra, và hắn cảm nhận được dòng chảy linh lực kỳ lạ đang dẫn lối mình đến một nơi nào đó sâu thẳm dưới lòng đất hoang vắng đầy bí ẩn chưa từng ai biết đến trước giờ phút hiện tại ngay bây giờ rồi!
Hắn nhìn xuống bàn tay run rẩy của mình.
Những đường vân trên da thịt bắt đầu phát sáng màu xanh lam huyền ảo giống hệt như con mắt thứ ba vừa mới mở ra trên trán vài giây trước đó.
mà cũng đủ khiến hắn ta phải kinh ngạc không nói nên lời nữa.
Đây là dấu hiệu cho thấy rằng linh hồn của anh ấy đang dần hợp nhất với một ý thức khác hoàn toàn xa lạ nhưng lại mang đậm nét tương đồng kỳ lạ đến mức đáng sợ tột độ!
Bạch Tử Hân chạy tới bên cạnh, khuôn mặt đầy lo lắng và hoảng loạn vì những gì vừa xảy ra trước mắt mình lúc này đây.
"Lâm Phong, cậu ổn chứ?" Hắn hỏi, giọng run rẩy không giấu nổi sự bất an đang dâng trào trong lòng sâu thẳm tâm trí mình nữa.
"Em ổn," Lâm Phong trả lời ngắn gọn nhưng đầy quyết đoán hơn bao giờ hết.
"Nhưng chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay lập tức!" Hắn đứng dậy, bước đi vững chãi dù cơ thể vẫn còn đau nhức khắp nơi sau trận chiến khốc liệt vừa rồi kia nữa!
Hai người bắt đầu di chuyển theo hướng mà dòng chảy linh lực đang dẫn lối họ đến.
Càng đi sâu vào lòng đất hoang vắng thì không khí càng trở nên lạnh lẽo và đáng sợ hơn bao giờ hết.
Những bóng tối dày đặc xung quanh như muốn nuốt chửng lấy hai kẻ lạc đường đơn độc này bất cứ lúc nào sớm hay muộn tùy thuộc vào quyết định của mỗi cá nhân chúng ta.
Đột nhiên, một tiếng vang lớn từ sâu thẳm lòng đất khiến cả hai phải dừng bước lại ngay lập tức không dám tiến thêm nữa.
Trước mặt họ là một cánh cổng đá cổ kính khắc đầy những ký tự lạ hoắc chưa từng thấy ở bất cứ đâu trên thế giới này cả!
Và phía sau cánh cổng ấy, một bóng đen khổng lồ đang chực chờ để nuốt chửng lấy linh hồn của tất cả mọi người xung quanh nơi đây lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ rồi
Vị trí chân hắn bỗng bị những sợi dây xích máu đỏ thẫm trỗi từ lòng đất lao lên quấn chặt lấy cổ chân.
Hắn gầm lên khi cảm nhận được sinh lực trong cơ thể bị hút cạn kiệt một cách đáng sợ.
Cánh cổng đá vỡ tan thành mây khói, và bàn tay xương trắng vươn ra
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận