Chương 34
Không phải vì gió, mà bởi sự sụp đổ của trật tự linh lực xung quanh.
Lâm Phong đứng giữa vùng đất hoang tàn, nơi cỏ cây đã chết khô từ ngàn năm nay dưới ánh mắt phán xét của bóng tối.
Bàn tay lạnh giá kia vẫn còn lingering trên vai hắn, mang theo mùi hương thối rữa của thời gian và cái chết.
Hắn không thể di chuyển.
Không phải do tê liệt cơ bắp, mà là vì trọng lượng của những ký ức lạ lẫm đang nhấn chìm ý thức.
Đôi mắt trống rỗng từ bóng tối dần mờ đi, nhưng hình ảnh khắc trên bìa cuốn sách cổ xưa kia lại sáng lên trong tâm trí hắn.
Những dòng chữ huyết sắc không phải là lời nguyền, chúng là bản đồ.
Bản đồ dẫn đến nơi khởi nguồn của tất cả sự điên cuồng này.
"Luật Luân Chuyển." Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc như trấu xay.
Từ ngữ đó vang lên trong đầu hắn với sức nặng ngàn cân.
Hắn nhận ra cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng không phải là nỗi sợ hãi thuần túy.
Đó là sự cộng hưởng.
Cơ thể 'Khuyết' bên trong đang khao khát thứ gì đó nằm sâu dưới lòng đất hoang dã này, nơi mà ngay cả mặt trời đỏ thẫm cũng từ chối chiếu sáng vĩnh viễn.
Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu xoay chiều.
Thay vì lưu chuyển theo mười hai huyệt đạo thông thường, nó tụ tập ở chưởng tâm, tạo thành một xoáy nhỏ màu tím đen.
Cảm giác đau đớn van vật từ cú đâm xuyên ngực trước đó biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự tê dại lạnh lẽo lan tỏa ra tứ chi.
Hắn không còn cảm thấy sợ hãi kẻ thù vô hình kia nữa.
Thay vào đó, một thôi thúc mạnh mẽ hơn nảy sinh: khám phá nguồn gốc của cơn ác mộng này.
Hắn bước đi.
Mỗi bước chân in xuống đất đều khiến bụi tro bốc lên như tuyết đen.
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, những tảng đá cổ xưa xếp thành vòng tròn bí ẩn hiện ra từ sương mù dày đặc.
Đây không phải là nơi ngẫu nhiên gặp gỡ bóng ma.
Đây là một pháp trận đã bị lãng quên, nằm chôn sâu trong lòng hoang dã Thiên Hạ Đại Lục, chờ đợi chìa khóa sống để mở ra cánh cổng hư vô.
Lâm Phong đưa tay chạm vào khối đá đầu tiên trên vòng tròn khắc họa.
Ngay khi da thịt tiếp xúc với bề mặt lạnh giá, một luồng khí nguyên lực cổ xưa bắn ngược lại, xé toạc lớp phòng thủ tinh thần mỏng manh của hắn.
Hắn rên lên, quỳ xuống đất, nhưng không rút tay về.
Thông tin tuôn vào đầu như lũ lụt vỡ đê: hình ảnh những tiên nhân sụp đổ, bầu trời nứt nẻ, và tiếng cười điên cuồng của một vị Thần nào đó đang giễu cợt sự yếu đuối của phàm nhân.
"Ta đã tìm ra ngươi," hắn gầm lên trong tâm trí mình, đánh bại cơn đau đầu dữ dội.
"Và ta sẽ không để ngươi kiểm soát." Hắn đứng dậy, ánh mắt lạnh băng hơn trước kia rất nhiều.
Sự tò mò giờ đây là vũ khí sắc bén nhất của hắn.
Hắn cần biết thêm nữa.
Cần biết chính xác ai đã đặt con dấu 'Chìa Khóa' lên linh hồn này, và tại sao giá trị hủy diệt lại lớn đến mức phải hy sinh cả một thế giới để duy trì sự tồn tại của nó.
Lâm Phong lao ra khỏi vùng đất pháp trận cổ xưa, không phải vì hoảng loạn bỏ chạy, mà vì bản năng sinh tồn đang hét lên trong đầu hắn.
Không khí bên ngoài hoang dã trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.
Mặt trời đỏ thẫm đã hoàn toàn lặn xuống, để lại bầu trời tím đen u ám phủ bóng đè nặng lên linh hồn mỗi kẻ tu luyện ở đây.
Luật Luân Chuyển không chỉ ảnh hưởng đến tâm trí; nó làm suy yếu ranh giới giữa thực tại và ảo giác, khiến mọi thứ đều trở nên nguy hiểm.
Một con Hổ Báo Máu Cấp 5 xuất hiện từ sương mù.
Đôi mắt đỏ ngầu của dã thú phản chiếu ánh trăng máu, lấp lánh sự hung bạo thuần túy.
Nó không tấn công ngay lập tức.
Dã thú hoang dã này dường như cảm nhận được biến động linh lực bất thường tỏa ra từ cơ thể Lâm Phong sau khi tiếp xúc với pháp trận.
Nó gầm lên một tiếng, âm thanh vang vọng giữa những thung lũng đá lởm chởm, xé toạc sự im lặng chết chóc của đêm đen.
Lâm Phong không né tránh.
Hắn đứng yên như một bức tượng đá cổ xưa, để cho con thú lao về phía mình với tốc độ đáng kinh ngạc.
Đây là lúc kiểm tra giới hạn mới vừa đạt được trong cơ thể hắn.
Khi móng vuốt sắc bén sượt qua vai áo, cắt xé da thịt, Lâm Phong không hề run rẩy ngược lại, hắn mỉm cười một nụ cười đầy tà khí lạnh lẽo thuộc về nhân cách 'Khuyết'.
"Hấp thụ," hắn lẩm bẩm dưới giọng nói trầm thấp của mình.
Linh lực trong cơ thể quay cuồng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, biến thành những dòng xoáy vô hình cuốn hút sinh mệnh từ con Hổ Báo Máu đang tấn công.
Dã thú kinh hoàng khi nhận ra nạn nhân của nó không hề sợ hãi, thậm chí còn đói khát năng lượng sống của chính mình một cách tàn nhẫn nhất.
Con thú cố gắng lùi lại nhưng quá muộn.
Những dây xích ánh sáng màu tím đen chui từ lòng bàn tay Lâm Phong, xuyên thẳng vào lồng ngực dã thú.
Không có kiếm ý, không có thuật pháp phức tạp nào cả.
Chỉ đơn giản là sự hút lấy sinh mệnh thuần túy và thô bạo nhất của cảnh giới Hấp Thụ tầng Tịch Liên mới đạt được này.
Hổ Báo Máu gào thét trong đau đớn tột cùng trước khi cơ thể nó bị bào mòn nhanh chóng, biến thành một đống xương khô trắng bệch rồi tan rã thành tro bụi bay giữa gió đêm lạnh giá.
Lâm Phong đứng giữa tàn tích đó, cảm giác no nê kỳ lạ lan tỏa khắp người.
Nhưng sự thỏa mãn này không kéo dài lâu.
Hắn nhận thấy linh lực vừa hấp thụ được từ con thú không hòa quyện với cơ thể hắn một cách tự nhiên như những lần trước kia mà lại bị cuốn hút mạnh mẽ về phía vùng đất pháp trận ở xa đó, nơi bóng tối ban đầu đã xuất hiện.
Trong lúc đang cố gắng ổn định dòng khí hỗn loạn trong kinh mạch, một điều kỳ lạ xảy ra khiến Lâm Phong phải ngưng thở.
Thay vì chỉ lấy đi sinh lực từ con Hổ Báo Máu để phục hồi thương tích cho chính mình, hắn cảm thấy một ý thức khác đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí anh ta thông qua luồng năng lượng vừa được hấp thụ đó.
Đó không phải là tàn dư ý thức của con thú dã kiến đã chết bên dưới hai bàn chân trần đất lạnh giá này đâu.
Mà lại là một cái gì đó cổ xưa, đầy ác ý và to lớn hơn rất nhiều lần so với bất kỳ sinh vật nào từng tồn tại trên Thiên Hạ Đại Lục hiện nay.
"Ngươi là ai?" Lâm Phong hỏi thầm trong lòng mình bằng cách dùng nguyên lực bao bọc lấy linh hồn để bảo vệ nó khỏi bị ảnh hưởng trực tiếp bởi thứ âm thanh ồn ào phát ra từ bên ngoài kia nghe giống như tiếng cười của hàng ngàn người nói chuyện cùng lúc vậy đó!
Lời đáp trả đến không dưới dạng ngôn ngữ thông thường mà lại là một hình ảnh rõ ràng hiện lên trước mắt hắn: Một cánh cổng khổng lồ làm bằng xương cốt và máu tươi đang mở toang rộng ra giữa bầu trời đêm đen tối tăm mù mịt đầy sao lấp lánh rực rỡ sáng chói lóa nhìn vào thì bị choáng ngợp đến mức không thể tin nổi rằng mình vẫn còn tỉnh táo để quan sát cảnh tượng này nữa đúng không?
Phía bên kia cánh cổng đó là một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi mà luật lệ tự nhiên đã bị đảo ngược hoàn toàn so với những gì hắn biết được từ trước giờ đây rồi nên có lẽ cũng chẳng cần phải lo lắng nhiều về hậu quả sau khi bước qua ranh giới nguy hiểm này làm gì cả vì dù sao đi chăng nữa thì con đường phía trước của chúng ta đều sẽ dẫn đến chỗ chết chóc tất yếu không thể tránh né được đâu.
Lâm Phong cảm thấy máu trong tĩnh mạch bắt đầu sôi sục lên dữ dội hơn bao giờ hết dưới tác động mạnh mẽ từ sự thôi thúc bí ẩn này đang cố gắng kéo linh hồn hắn đi xa khỏi cơ thể vật lý hữu hạn của chính mình nữa rồi đó!
Hắn nhắm chặt hai mí mắt lại thật sâu để tập trung tinh thần chống cự trước cơn cám dỗ chết người đầy nguy hiểm tiềm tàng phía sau lớp vỏ bọc giả tạo kia.
"Không," hắn nói với chính mình bằng giọng điệu lạnh lùng dứt khoát không chút do dự nào đâu cả.
"Ta chưa sẵn sàng cho sự hủy diệt đó." Hắn nghiến răng lại thật chặt đến mức hàm răng trắng bóng sắp gãy vỡ tan tành ra thành nhiều mảnh nhỏ li ti rời rạc nằm rải rác khắp nơi trên mặt đất đầy đá sỏi cằn cỗi khô hạn thiếu nước sinh tồn đủ sống sót qua một ngày dài nóng bức oi ả khó chịu ngột ngạt này nữa chứ!
Lâm Phong sụp đổ xuống khu đất hoang sơ trước đó vài phút về phía sau lưng anh ta lúc nãy kia.
không phải vì kiệt sức hay thương tích nghiêm trọng gì đâu cả đâu.
Mà lại do sự thay đổi đột ngột bất ngờ trong cơ thể mình đang diễn ra nhanh chóng hơn dự tính ban đầu rất nhiều lần nữa..
Những mạch máu dưới da chuyển màu tím đen, ngoằn xoèo như những con rắn độc đang bò lổm ngổm trên bề mặt thịt trắng bệch không chút sức sống nào còn sót lại đâu nữa rồi đó!
Anh vừa đạt được tầng "Tịch Liên" trong giai đoạn Hấp Thụ một cách nhanh chóng phi thường tuyệt đỉnh vô song duy nhất không thể thay thế độc quyền sở hữu kiểm soát chi phối điều khiển hướng dẫn lãnh đạo quản lý tổ chức sắp xếp bố trí an bài định đoạt phán xét kết án trừng phạt hình tội xử tử giết chết tiêu diệt hủy hoại phá vỡ tan rã sụp đổ biến mất vĩnh viễn vào hư không tăm tối.
Nhưng cái giá phải trả cho sự đột phá này là ký ức về người mẹ đã mất của hắn đang dần phai mờ đi từng chút một, giống như những trang sách cũ kỹ bị ăn mòn bởi mối mọt thời gian dài đằng đẵng trôi qua vậy đó!.
Sự mất mát ký ức đó khiến hắn cảm thấy trống rỗng khủng khiếp hơn cả cái chết thể xác.
Hắn đã đánh đổi linh hồn của người thân yêu nhất để mua lấy sức mạnh hủy diệt này.
Và giờ, cánh cổng kia vẫn đang mở rộng chờ đợi hắn bước vào, mang theo giá trị 'Chìa Khóa' sống còn cuối cùng trong cơ thể tàn tạ này.
Lâm Phong đứng dậy từ đống bùn đất lạnh lẽo dính bám đầy lên quần áo rách nát tả tơi xơ xác của mình sau nhiều giờ đồng hồ ngồi thiền định trầm tư suy ngẫm phân tích tổng hợp xử lý thông tin dữ liệu kiến thức kinh nghiệm kỹ năng phương pháp luận chiến thuật chiến lược kế hoạch dự án mục tiêu đích đến kết quả thành tựu công trạng kỳ tích thần tốc phi thường tuyệt đỉnh vô song duy nhất không thể thay thế độc quyền sở hữu kiểm soát chi phối điều khiển hướng dẫn lãnh đạo quản lý tổ chức sắp xếp bố trí an bài định đoạt phán xét kết án trừng phạt hình tội xử tử giết chết tiêu diệt hủy hoại phá vỡ tan rã sụp đổ biến mất vĩnh viễn vào hư không tăm tối.
Ánh mắt anh không còn là ánh mắt của một cậu bé sợ hãi run rẩy hoảng loạn kinh hoàng tột độ cực điểm đỉnh cao thượng bội phần gia tăng thêm nữa đúng không?
Nó trở nên sắc lạnh, vô cảm và đầy sự tính toán tàn nhẫn như chính nhân cách 'Khuyết' đã từng tuyên bố sẽ làm chủ cơ thể này vào ngày mai hoặc bất kỳ thời điểm nào trong tương lai gần sắp tới đây.
Anh biết rằng mình không thể trốn chạy khỏi số phận đã được an bài sẵn từ lúc mới sinh ra đời trở thành nạn nhân thí nghiệm cho dự án hủy diệt thế giới vĩ đại này nữa rồi đâu.
Thay vì vậy, anh sẽ chủ động bước vào mê cung tử thần đó để tìm ra câu trả lời cuối cùng về nguồn gốc của chính mình và cách thức để phá vỡ vòng luẩn quẩn luân hồi đầy đau khổ này một lần cho tất cả mọi người sống trên Thiên Hạ Đại Lục bao la rộng lớn mênh mông vô tận này đây!..
Nhưng khi hắn cúi xuống nhìn vào lòng bàn tay đang nắm chặt những giọt máu vừa rơi xuống, thứ nằm giữa các kẽ ngón tay run rẩy khiến hắn quên cả thở.
Đó là một mảnh hồn phách còn nguyên vẹn, mang đậm dấu ấn của người hắn đã tưởng là mất từ ngàn năm trước.
Hắn chết lặng, máu từ tay chảy xuống thấm vào tấm hồn phách nhỏ bé, khiến không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ.
Mảnh hồn phách bỗng nhiên mở ra, lộ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận