Chương 33

Mặt trời đỏ thẫm vừa lặn xuống chân trời hoang dã, bầu trời Thiên Hạ Đại Lục bị nhuộm một màu tím đen u ám.

Không khí trở nên nặng nề, linh lực trong không gian bùng nổ với cường độ chưa từng có, tạo ra những luồng xoáy khí hỗn loạn cuốn theo lá cây và đá sỏi.

Lâm Phong đứng im lìm giữa bóng tối, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.

Hắn cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của thế giới này khi mặt trời tắt nắng.

Luật Luân Chuyển bắt đầu tác động mạnh mẽ hơn bao giờ hết đối với những kẻ mang Tiền Thế Nguyền Rủa.

Ranh giới giữa các ý thức trở nên mong manh như tờ giấy mỏng trước gió mùa thu lạnh giá.

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng ổn định tâm trí đang bị xáo trộn bởi dòng chảy linh lực cuồng loạn này.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi ấy, hắn nghe thấy tiếng bước chân nặng nề từ phía sau lưng mình vọng lại rõ mồn một trong không gian im tịch.

Đó không phải là âm thanh của con người hay thú dữ bình thường mà giống như những khối đá khổng lồ va chạm vào nhau tạo nên vang động kinh hoàng khắp khu rừng già cổ kính này.

Một bóng dáng to lớn xuất hiện từ màn sương mù dày đặc bao phủ xung quanh nơi đây mang theo mùi máu tanh nồng nặc cùng khí tức chết chóc đáng sợ khiến mọi sinh vật nhỏ bé khác đều phải nép mình trốn chạy xa lánh không dám lại gần chút nào dù chỉ là một li bấc tí hon xíu nữa thôi cũng đủ làm chúng run rẩy khiếp đảm tột độ trước uy áp khủng khiếp tỏa ra từ con quái vật ấy.

Con Hổ Đầu Khổng Lồ bước chậm rãi tiến về phía Lâm Phong với đôi mắt đỏ ngầu phát sáng rực rỡ trong bóng tối như hai viên ngọc lửa đang cháy bùng lên dữ dội hun hút sâu thẳm vào tâm can hắn khiến cho máu thịt run rẩy lạnh toát sống lưng dù chỉ nhìn qua một cái thôi cũng đủ làm bất kỳ ai phải chết lặng đi vì sợ hãi tột cùng đến mức không thể nói nên lời được nữa ngay cả khi có muốn hét lên cầu cứu thì cổ họng cũng bị tê cứng hoàn toàn bởi áp lực tâm lý đè nặng lên vai mình trong tình cảnh nguy nan này.

Lâm Phong nhíu mày, cảm giác bất an dâng cao thành từng đợt sóng dữ dội đánh vào ý chí kiên cường vốn đã bị tổn thương nghiêm trọng sau những trận chiến khốc liệt trước đó khiến cho tinh thần sắp sửa sụp đổ hoàn toàn nếu không giữ vững được sự tỉnh táo thì hậu quả sẽ rất thảm hại khó lường trước được ngay lúc này nơi đây giữa lòng hoang dã mênh mông bao la rộng lớn đầy rẫy nguy cơ tử vong.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ nguyên lực còn sót trong cơ thể vào việc duy trì sự tỉnh táo.

Tiếng bước chân dừng lại ngay trước mặt hắn.

Mùi hương của tử thần , khiến cho phổi đau nhói lên vì không thể chịu đựng được nữa nhưng Lâm Phong vẫn cố gắng hít thở đều đặn để giữ gìn sức khỏe tốt nhất có thể phục vụ cho cuộc chiến sắp tới nếu như đối phương quyết định ra tay giết chết mình thì cũng phải đấu tranh đến cùng chứ không dễ dàng khuất phục chấp nhận số phận bi kịch chờ đợi phía trước đầy rẫy chông gai trắc trở khó khăn thử thách nguy hiểm đe dọa tính mạng..

Lâm Phong nheo mắt lại.

Hơi lạnh xộc lên da thịt khiến lông tóc dựng đứng.

Trước mặt hắn không phải là một bóng đen mờ ảo hay yêu thú hung dữ nào đó mà là một người đàn ông mặc áo choàng xám xịt, khuôn mặt được che bởi lớp vải thô sơ đã bạc màu theo thời gian.

Người kia bước tới gần hơn.

Mỗi bước chân đều vang lên tiếng leng keng nhẹ nhàng, giống như những chiếc chuông gió nhỏ treo dưới vạt áo đang rung lên trong làn gió vô hình của hang động sâu thẳm này.

Mùi hương tử thần mà Lâm Phong ngửi thấy không phải là mùi máu tươi hay thối rữa của xác chết.

Đó là mùi của linh khí cổ xưa đã bị ô nhiễm bởi tà độc, lẫn với hương vị kim loại lạnh lẽo từ những thanh kiếm vỡ vụn nằm rải rác dưới đất.

Mùi đó ăn vào phổi hắn, gây ra cảm giác đau đớn nhói buốt nhưng cũng đồng thời kích thích thần kinh trở nên cảnh giác hơn bao giờ hết.

Lâm Phong không di chuyển.

Hắn đứng yên như một tảng đá giữa dòng sông chảy xiết của nguy cơ chết chóc.

Linh lực trong cơ thể bắt đầu vận hành theo chu kỳ nhanh gấp ba lần bình thường, sẵn sàng bùng phát ra khỏi các huyệt đạo nếu cần thiết để tự vệ hoặc tấn công bất ngờ.

Người đàn ông áo xám dừng lại ngay trước mặt hắn.

Khoảng cách gần đến mức Lâm Phong có thể cảm nhận được luồng khí lạnh tỏa ra từ thân hình mảnh khảnh kia.

Hắn nháy mắt, cố gắng quan sát kỹ hơn qua lớp vải che mặt của đối phương nhưng chỉ thấy sự trống rỗng và tĩnh lặng đáng sợ.

"Ngươi đã đi rất xa," giọng nói trầm thấp vang lên, không phải phát ra từ miệng người đàn ông mà dường như trực tiếp vọng vào tai Lâm Phong thông qua cộng hưởng linh lực.

Âm thanh đó làm rung động cả lồng ngực hắn, khiến tim đập thình thịch mạnh hơn.

Lâm Phong nghiến răng.

Hắn nhận ra đây là một kỹ thuật truyền âm cấp cao, thường chỉ thấy ở những tu giả cảnh giới Kim Đan trở lên hoặc các lão quái vật ẩn náu trong thế gian này nhiều năm qua.

Đối phương không có ý định giao chiến ngay lập tức mà đang thăm dò phản ứng của hắn.

"Ngươi là ai?" Lâm Phong hỏi lại, giọng điệu bình tĩnh nhưng tay phải đã (secretly) di chuyển về phía chuôi kiếm ở hông.

Ngón tay cái khẽ đẩy nắp kiếm ra một chút, tạo sẵn lực đàn hồi để rút nhanh nhất có thể trong trường hợp khẩn cấp.

Người áo xám không trả lời ngay lập tức.

Thay vào đó, hắn giơ lên bàn tay phải gầy guộc và đặt nhẹ xuống trên một khối đá lớn nằm giữa lối đi hẹp của hang động.

Bề mặt tảng đá sần sùi phủ đầy rêu xanh ẩm ướt bỗng chốc phát ra ánh sáng màu tím nhạt khi tiếp xúc với da thịt người kia.

Lâm Phong nheo mắt nhìn kỹ hơn.

Ánh sáng đó không phải là linh quang thuần túy mà mang đậm dấu vết của nguyên lực hỗn loạn, giống như những dòng sông ngầm dưới lòng đất đang chảy xiết và va chạm vào nhau tạo thành xoáy nước dữ dội.

Hắn cảm thấy một cơn sóng áp lực nhẹ nhàng nhưng chắc chắn quét qua khu vực xung quanh họ, khiến bụi bẩn trên mặt đất bay lên rồi rơi xuống theo nhịp điệu kỳ lạ nào đó.

"Đây là nơi chôn cất những bí mật mà thế giới bên ngoài không bao giờ muốn biết," người áo xám nói tiếp lần này thì giọng nói rõ ràng hơn và xuất phát từ chính yết hầu của hắn thay vì truyền âm.

"Ngươi bước vào đây nghĩa là đã chấp nhận trao đổi."

Trao đổi?

Lâm Phong nhíu mày.

Trong tu đạo, mọi thứ đều có giá trị.

Linh thạch đổi lấy tài nguyên, mạng sống đổi lấy cơ hội đột phá cảnh giới hoặc thậm chí linh hồn phải dâng hiến cho thiên địa để đạt được đại đạo vĩnh hằng.

Nhưng hắn chưa từng nghe ai nói về việc 'trao đổi' với một kẻ lạ mặt trong hang động như thế này trước khi thực sự hiểu rõ quy tắc chơi game của họ cả đâu.

"Trao đổi cái gì?" Lâm Phong hỏi lại, giọng điệu sắc lạnh hơn chút ít so lúc nãy nhưng vẫn giữ được vẻ dè chừng cần thiết cho tình huống hiện tại vốn đang rất căng thẳng giữa hai bên không biết ai là người mạnh yếu thế nào lúc này nữa đâu đúng không chứ?

Người áo xám khẽ cười.

Cười mà khuôn mặt bị che khuất nên khó có thể đoán được biểu cảm thực sự đằng sau lớp vải thô sơ đó nhưng âm thanh ấy lại mang theo một nỗi buồn sâu thẳm khiến cho lòng người nghe phải rung động mạnh mẽ dù chưa từng gặp qua lần nào trước đây cả đâu.

"Kiến thức," hắn đáp ngắn gọn rồi quay sang chạm ngón tay vào bức tường đá phía bên trái lối đi.

Những vết nứt li ti bắt đầu xuất hiện lan tỏa ra khắp bề mặt tảng đá lớn như mạng nhện vỡ vụn dưới áp lực khổng lồ từ sâu bên trong lòng đất chứ không phải do tác động bên ngoài cả đâu đúng không.

Lâm Phong lùi lại nửa bước, linh lực tụ tập ở chưởng tâm sẵn sàng tung ra một chiêu thức phòng ngự mạnh mẽ nhất nếu bức tường đá kia bỗng nhiên sụp đổ ập xuống đè bẹp hắn thành thịt nhão dưới lòng hang sâu thẳm này thì cũng đành chịu thôi chứ không còn cách nào khác cả đâu.

Nhưng điều xảy ra tiếp theo hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn.

Thay vì sạt lở hay phun trào magma nóng chảy từ địa ngục trần gian ngay tại chỗ đứng của hai người họ lúc này đây.

Thì một cánh cửa đá khổng lồ nặng nề mở ra chậm rãi với tiếng groan kéo dài vang vọng khắp hang động khiến cho (echo) lan tỏa xa tít tận cùng đáy vực thẳm phía dưới sâu mà mắt thường khó có thể nhìn thấy rõ ràng được tất cả những gì đang diễn ra bên trong căn phòng bí mật kia đâu.

Ánh sáng từ bên trong hắt ra không phải là ánh lửa bập bùng hay hào quang thánh khiết của các tiên giới thượng thừa mà là một thứ ánh sáng xanh lét mờ ảo giống như phosphorescence phát ra từ sâu thẳm đại dương nơi bóng tối ngự trị vĩnh hằng bao đời nay đúng không.

Lâm Phong bước vào.

Hắn cần biết sự thật dù cho cái giá phải trả có thể là chính mạng sống của mình đi chăng nữa thì cũng đáng để thử nghiệm một lần trong cuộc đời tu luyện đầy rẫy chông gai trắc trở này chứ sao lại sợ hãilùi bước (retreat) trước những thách thức đang chờ đợi phía trước đầy dẫy khó khăn nguy hiểm đe dọa tính mạng liên tục không ngừng nghỉ mỗi ngày trôi qua trên con đường tìm kiếm chân lý vĩnh hằng kia đúng không.

Bên trong căn phòng đá là một thư viện cổ xưa.

Những kệ sách bằng xương rồng đen bóng được chạm trổ tinh xảo xếp chồng lên nhau cao vút tới trần nhà hang động tạo thành những bức tường dày đặc ngăn cách lối đi hẹp giữa các hàng giá sách dài vô tận phía trước mắt người đang đứng ở ngay trung tâm của không gian bí ẩn này đúng không.

Không có bụi.

Không có mối mọt hay sâu bọ phá hoại giấy tờ văn bản quý hiếm được lưu giữ cẩn thận qua bao thế hệ tu giả tiền bối đã hy sinh tính mạng để bảo vệ kho tàng tri thức đồ sộ này khỏi sự xâm nhập của những kẻ tham lam muốn chiếm đoạt quyền lực tuyệt đối cho riêng mình đúng không.

Lâm Phong đi dọc theo lối giữa.

Bàn tay hắn lướt nhẹ trên bề mặt các bìa sách bằng da thú hoang dã khô cứng sờ vào thấy lạnh giá như chạm phải băng tuyết đóng thành lớp vỏ bọc bảo vệ nội dung bên trong khỏi bị hư hỏng do thời gian (erosion) ăn mòn dần theo năm tháng trôi qua vội vã không chờ đợi ai cả đâu.

Hắn dừng lại trước một cuốn sách lớn nằm trên tầng cao nhất của kệ phía cuối cùng gần lối ra vào căn phòng bí mật này đúng không.

Bìa sách làm bằng kim loại đen bóng khắc họa hình ảnh con mắt mở to nhìn thẳng về phía người xem với ánh nhìn đầy vẻ phán xét và kinh sợ khiến cho bất kỳ ai đứng trước nó cũng phải run rẩy trong lòng dù có.

siêu đến mức nào đi chăng nữa thì vẫn không thể tránh khỏi cảm giác nhỏ bé thấp hèn của bản thân mình khi đối diện với sự vĩ mênh mông bao la vô tận của vũ trụ rộng lớn này đúng không.

"Đừng chạm vào nó," giọng nói trầm ấm vang lên phía sau lưng khiến Lâm Phong giật bắn người lại như vừa bị sét đánh ngang tai vậy đó chứ không phải là ảo giác gì cả đâu.

Hắn quay phắt người về phía cửa ra vào.

Người áo xám vẫn đứng ở đó, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cuốn sách mà hắn đang định với tay lấy từ trên cao xuống xem xét kỹ hơn nội dung bên trong có liên quan mật thiết đến bí ẩn của gia tộc Lâm Phong đã mất tích cách đây mười lăm năm trước đúng không.

"Cái gì?" Lâm Phong hỏi lại, giọng điệu căng thẳng hơn nhiều so lúc đầu khi mới bước vào hang động sâu thẳm này vì cảm giác nguy hiểm đang bao trùm lấy toàn bộ cơ thể hắn từ chân đến đỉnh đầu khiến cho máu thịt đông lạnh cóng đi từng chút một đúng không.

"Cuốn sách đó chứa đựng linh hồn của những người đã chết," người áo xám đáp lại chậm rãi, mỗi lời nói đều nặng trĩu như đá tảng rơi xuống hồ nước tĩnh lặng tạo thành những gợn sóng lan tỏa ra xa mãi không ngừng nghỉ cho đến khi hết năng lượng dự trữ bên trong lòng đất sâu thẳm này đúng không.

"Khi ngươi mở nó ra, linh hồn của họ sẽ thức dậy và kéo ngươi vào thế giới bóng tối vĩnh hằng nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ có thể chiếu rọi xuống được nữa dù chỉ một giây phút ngắn ngủi nào đó trong đời người tu luyện đầy dẫy chông gai trắc trở khó khăn thử thách nguy hiểm đe dọa tính mạng liên tục không ngừng nghỉ mỗi ngày trôi qua trên con đường tìm kiếm chân lý vĩnh hằng kia đúng không."

Lâm Phong nhíu mày.

Hắn đã nghe nhiều chuyện hoang đường về những cuốn sách cấm bị niêm phong bởi các đại tông môn để ngăn chặn sự lan truyền của tà đạo nhưng chưa từng thấy ai dám nói ra thành lời như thế này trước mặt một người mới vừa bước vào phòng thư viện cổ xưa bí mật nầy đúng không.

"Vậy tại sao ngươi lại dẫn tôi đến đây?" Hắn hỏi, giọng điệu dè chừng nhưng mắt vẫn liếc nhìn cuốn sách trên cao với vẻ tò mò khó kìm chế được trong lòng vì cảm giác kỳ lạ kéo (pull) hắn về phía nó mạnh mẽ hơn bất kỳ thứ gì khác mà hắn từng trải qua trước đây đúng không.

Người áo xám lắc đầu.

"Tôi không dẫn ngươi đến đây," giọng nói của người kia trở nên lạnh lẽo và sắc bén như lưỡi dao găm nhỏ hon gleam trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ căn phòng đá bí ẩn này khiến cho ánh sáng xanh lét mờ ảo từ bên ngoài hắt vào cũng bị bóp nghẹt dần đi từng chút một đúng không.

"Ngươi tự bước vào đây," người áo xám tiếp tục, giọng điệu đầy vẻ mỉa mai và khinh thường dành cho những kẻ tham lam muốn chiếm đoạt quyền lực tuyệt đối cho riêng mình mà không thèm nghĩ đến hậu quả chết chóc đang chờ đợi phía trước đầy dẫy khó khăn nguy hiểm đe dọa tính mạng liên tục không ngừng nghỉ mỗi ngày trôi qua trên con đường tu luyện đầy rẫy chông gai trắc trở này đúng không.

"Và bây giờ, ngươi đã mở cánh cửa," người áo xám giơ tay lên chỉ về phía cuốn sách kim loại đen bóng đang rung động nhẹ nhàng phát ra âm thanh humming thấp trầm vang vọng khắp hang động sâu thẳm này khiến cho những hạt bụi li ti bám trên bề mặt kệ xương rồng cũng bắt đầu bay lơ lửng trong không khí tạo thành một vũ điệu kỳ ảo nhưng đáng sợ đúng không.

"Không thể đóng lại được nữa," người áo xám kết luận rồi quay lưng đi vào bóng tối dày đặc phía sau cánh cửa đá vừa mới mở ra để lại Lâm Phong đứng chôn chân tại chỗ với cảm giác lạnh toát sống lưng vì nhận thức rằng mình đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng nhất trong cuộc đời tu luyện của chính mình cho đến thời điểm hiện tại đúng không.

Lâm Phong nhìn cuốn sách.

Những ký tự cổ xưa khắc trên bìa bắt đầu phát sáng đỏ rực giống như máu tươi vừa mới chảy ra từ vết thương sâu thẳm bên trong cơ thể hắn vậy đó chứ không phải là ảo giác gì cả đâu.

Hắn cảm thấy linh lực trong người bị hút mạnh về phía cuốn sách theo một tốc độ chóng mặt khiến cho toàn bộ khí huyết đều dồn nén lại ở chưởng tâm tạo thành áp lực khủng khiếp đè nặng lên lồng ngực làm khó thở đúng không.

Hắn cố gắng lùi bước nhưng chân tay như tê liệt hoàn toàn không thể cử động được nữa.

(those eyes) khắc trên bìa sách dường như đã mở to nhìn thẳng vào linh hồn của hắn với ánh nhìn đầy vẻ phán xét và kinh sợ khiến cho bất kỳ ai đứng trước nó cũng phải run rẩy trong lòng dù có.

siêu đến mức nào đi chăng nữa thì vẫn không thể tránh khỏi cảm giác nhỏ bé thấp hèn của bản thân mình khi đối diện với sự vĩ mênh mông bao la vô tận của vũ trụ rộng lớn này đúng không.

Một bàn tay lạnh giá xuất hiện từ hư không và đặt lên vai hắn.

Lâm Phong quay đầu lại nhưng chỉ thấy bóng tối dày đặc nuốt chửng lấy toàn bộ căn phòng thư viện cổ xưa bí mật nầy khiến cho ánh sáng xanh lét mờ ảo từ bên ngoài hắt vào cũng bị bóp nghẹt dần đi từng chút một đúng không.

Hơi thở nồng nhiệt phả vào gáy hắn, mang theo mùi máu tanh nồng của kẻ thù đã chết từ ngàn năm.

Lâm Phong cố gắng xoay người nhưng cơ thể hóa thạch, chỉ còn đôi mắt có thể cử động.

Chiếc lưỡi dài thò ra từ bóng tối.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập