Chương 44

Lý Băng Phong bước qua ngưỡng cửa của Trung tâm Dữ liệu Thiên Cơ Corp, nơi mà mọi người đều gọi là "Não Bộ" của thành phố này.

Không khí ở đây lạnh hơn bên ngoài ít nhất mười độ Celsius, mùi ozone nồng nặc xộc vào mũi hắn mỗi khi hít thở sâu.

Ánh đèn neon xanh lam từ những màn hình hologo lớn chiếu xuống, tạo nên một không gian ảo diệu nhưng đầy đe dọa.

Hắn đứng giữa căn phòng rộng lớn, ánh mắt lạnh băng quét ngang hàng các giám đốc an ninh đang run rẩy dưới sự hiện diện của hệ thống cảnh báo đỏ tươi trên trần nhà.

Hắn nhớ lại cảm giác khi nằm bất động sau trận chiến khốc liệt với kẻ thù vừa rồi.

Mảnh vỡ bê tông bám đầy mặt nạ chiến đấu, nhưng hắn không hề lo lắng về vết thương.

Hắn cần thông tin hơn là sự an toàn.

Ai đã mua anh?

Và tại sao câu hỏi đó lại quan trọng đến mức khiến cả một hệ thống phòng thủ khổng lồ phải kích hoạt?

Khi bóng dáng người phụ nữ trong bộ vest trắng xuất hiện từ phía sau đống đổ nát, Băng Phong nhận ra rằng mình đang đứng trước ranh giới giữa sự thật và ảo tưởng.

Hệ Thống "Mẹ" không chỉ là một công cụ quản lý thành phố.

Nó là một thực thể sống động, luôn theo dõi từng cử động của những cư dân bên trong bức tường vô hình bao quanh Thiên Thành.

Và giờ đây, Băng Phong đang đứng trước mặt nó – hoặc ít nhất là đại diện vật lý của nó.

Cô gái kia cầm cây gậy quyền lực trên tay, ánh mắt khinh miệt như thể đang nhìn một con vật thí nghiệm không đáng kể.

Nhưng điều khiến Băng Phong quên cả thở không phải là sự xuất hiện bất ngờ của cô ấy mà dòng chữ hệ thống nhấp nháy đỏ tươi trước mắt hắn: [THÔNG BÁO] [Bạn đã được chọn làm 'Người Chơi' thứ 365].

Nhiệm vụ cuối cùng treo lơ lửng trên đầu như một lưỡi dao kiếm: Chọn giữa Sự Thật hay Sự Yên Ổn?

Câu hỏi đơn giản nhưng chứa đựng sức nặng của cả cuộc đời hắn.

Băng Phong lùi lại, bàn tay run rẩy chạm vào thanh kiếm đang rung lên dữ dội trong lòng áo khoác.

Nhưng thứ hắn cầm trên tay không phải là binh khí mà là ký ức – những mảnh ghép rời rạc về cha mình và bí mật đằng sau Bức Tường Vô Hình.

Hắn biết rằng nếu chọn sai, mọi nỗ lực sống sót qua 365 ngày còn lại sẽ trở thành vô nghĩa.

Sương mù bắt đầu cuộn xoáy từ dưới chân Băng Phong khi hắn bước vào khu vực trung tâm của Trung tâm Dữ liệu.

Hệ thống hỗ trợ chiến đấu trên đồng hồ thông minh phát ra âm thanh báo động liên tục, nhưng giọng nói cơ học ấy giờ đây nghe xa xôi và vô nghĩa.

Cấp độ F-rank của anh bị hạn chế nghiêm trọng về sức mạnh vật lý, nhưng hắn có lợi thế khác – sự hiểu biết sâu sắc về cách hệ thống hoạt động từ bên trong.

Hắn không cần phá vỡ tường bằng lực lượng; hắn chỉ cần tìm ra điểm yếu mà ngay cả Hệ Thống "Mẹ" cũng chưa nhận thức được.

Hắn nhớ lại lời nói cuối cùng của kẻ thù trước khi biến mất: “Bạn đã được chọn.” Câu nói đó vang lên như một bản án, nhưng cũng là một lời mời gọi nguy hiểm.

Băng Phong lao vào đám sương mù dày đặc, cảm giác trọng lực bị bẻ cong mỗi khi hắn chạm vào lớp không khí ẩm ướt mang mùi máu tanh và ozone trộn lẫn.

Đây không phải là lần đầu tiên hắn đối mặt với sự hỗn loạn của dữ liệu số hóa.

Trong quá khứ, cha hắn từng dạy cho anh cách đọc giữa những dòng mã nguồn – tìm ra quy luật ẩn sau vẻ bề ngoài rối rắm.

Khi sương mù dày đặc hơn, Băng Phong sử dụng kỹ năng "Phân Tích Chuyển Động" cấp thấp để dự đoán đường đi của các Thợ Săn – những thực thể bảo vệ hệ thống dưới dạng bóng tối nhân tạo.

Chúng không có hình dáng cố định mà tồn tại như những dòng dữ liệu sai lệch, luôn tìm cách loại bỏ bất kỳ yếu tố nào làm gián đoạn trật tự hoàn hảo của Thiên Thành.

Hắn cắt đứt ba dây cáp chính nối với máy chủ trung tâm, tạo ra một vụ nổ điện nhỏ nhưng đủ để tạm thời đẩy lùi đám sương mù về phía sau.

Trong khoảnh khắc ánh sáng bùng lên từ vụ nổ, Băng Phong thấy rõ hơn cấu trúc phức tạp của hệ thống này.

Những tòa nhà xung quanh vẫn nguyên vẹn, nhưng bầu không khí đã thay đổi – nặng nề và ngột ngạt như thể chính thành phố đang cố gắng nuốt chửng hắn vào lòng mình.

Hắn hiểu rằng đây không chỉ là một cuộc chiến giữa cá nhân với tập đoàn công nghệ mà còn là cuộc đấu tranh giữa tự do ý chí và sự kiểm soát tuyệt đối.

Và giờ, hắn phải chọn – liệu có dám hy sinh tất cả để đổi lấy chân lý?

Băng Phong đứng im lặng trong khoảng trống giữa hai dòng dữ liệu đang va chạm nhau như những cơn sóng thần số hóa.

Sương mù tan dần, để lộ ra những màn hình hologo khổng lồ hiển thị thông tin chi tiết về lịch sử của Thiên Thành – từ ngày nó được xây dựng cho đến hôm nay.

Hắn nhìn thấy tên mình xuất hiện trong danh sách "Người Chơi" cùng với 364 người khác trước đó.

Mỗi cái tên đều gắn liền với một câu chuyện bi kịch, những hy sinh và sự đánh đổi mà không ai biết đến ngoại trừ Hệ Thống "Mẹ".

Nhưng điều khiến hắn shock nhất là dòng cuối cùng trên màn hình: [Lý Băng Phong – Trạng thái: Đang hoạt động].

Hắn không tin vào mắt mình.

Làm sao có thể?

Nếu cha hắn đã bị 'Xóa Bỏ', thì tại sao tên của người đàn ông ấy lại xuất hiện trong danh sách này với trạng thái "Hoạt động"?

Câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm trí Băng Phong như một con dao sắc bén, cắt ngang mọi suy nghĩ hợp lý mà hắn từng xây dựng.

Hắn quay sang nhìn cô gái trong bộ vest trắng vẫn đứng đó – người phụ nữ được mệnh danh là Cố Vấn Tài Chính Trần Tiểu Uyển.

Ánh mắt của cô ấy không còn khinh miệt nữa mà thay vào đó là một sự kính trọng pha lẫn nỗi sợ hãi khó tả.

"Bạn đã làm được điều chúng tôi nghĩ là bất khả thi," cô nói, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững phong thái chuyên nghiệp.

"Nhưng bạn chưa hiểu hết mọi thứ." Băng Phong không đáp lại ngay lập tức.

Hắn cần thời gian để xử lý thông tin mới này – một bí mật lớn hơn cả những gì hắn tưởng tượng trước đây.

Cha hắn không chỉ là nạn nhân của hệ thống mà còn là một phần quan trọng trong nó.

Và giờ, với tư cách là 'Người Chơi' thứ 365, Băng Phong đang đứng trên bờ vực của sự thật – nơi mọi lựa chọn đều mang giá trị mạng sống.

Những đòn tấn công của Thợ Săn dừng lại cách Băng Phong chỉ vài centimet.

Không phải vì chúng sợ hãi mà vì hệ thống nhận diện của chúng bị lỗi khi tiếp cận hắn trong bán kính 5 mét gần máy chủ trung tâm nhất.

Khi Băng Phong bước vào vùng này, các cảm biến xung quanh an ninh đột ngột tắt nguồn – như thể chính thành phố đang tự bảo vệ mình khỏi sự can thiệp quá mức từ bên ngoài.

Hắn nhìn thấy những dòng dữ liệu chảy qua không khí trước mắt mình – giống như máu trong tĩnh mạch của một cơ thể sống.

Mỗi con số, mỗi ký hiệu đều kể một câu chuyện riêng về cách Thiên Thành vận hành và kiểm soát cư dân của nó.

Và giờ, Băng Phong đang nắm giữ chìa khóa để mở cánh cửa dẫn đến sự thật cuối cùng – dù giá trả có thể là mạng sống của chính mình hoặc thậm chí cả những người xung quanh.

Trần Tiểu Uyển tiến gần hơn một bước, ánh mắt lo lắng nhưng kiên định: "Nếu bạn tiếp tục đi sâu vào đây, hệ thống sẽ coi bạn là mối đe dọa tối thượng và kích hoạt cơ chế tự vệ cuối cùng." Cô giơ tay ra như thể muốn ngăn cản hắn, nhưng Băng Phong không lùi lại.

Hắn đã mất quá nhiều người vì sự im lặng và thỏa hiệp – giờ không phải lúc để sợ hãi nữa.

Hắn nhớ đến nụ cười mỉa mai của Đỗ Minh Đức khi phản diện này nói rằng con người không thể tự quản lý bản thân mà cần một hệ thống kiểm soát tuyệt đối.

Nhưng Băng Phong tin vào điều ngược lại – rằng chính sự hoàn hảo giả tạo đó mới là nguyên nhân gây ra hỗn loạn thực sự.

Và giờ, hắn sẽ chứng minh cho tất cả thấy bằng hành động của mình.

Băng Phong đứng giữa sự im lặng chết chóc khi sương mù cuối cùng cũng tan biến hoàn toàn.

Những tòa nhà xung quanh vẫn nguyên vẹn nhưng bầu không khí đã thay đổi – nặng nề và ngột ngạt như thể chính thành phố đang cố gắng nuốt chửng hắn vào lòng mình.

Hệ thống An ninh không còn coi anh là một mối đe dọa nữa, nhưng cũng không chào đón hắn như một đồng minh.

Thay vào đó, nó chờ đợi – chờ xem liệu Băng Phong có đủ can đảm để bước qua ranh giới cuối cùng hay sẽ quay trở lại cuộc sống bình thường giả tạo mà trước đây hắn từng ghét bỏ đến mức điên cuồng.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình – đôi tay đã trải qua bao nhiêu trận chiến và mất mát để đưa anh đến điểm này.

Giờ đây, chỉ còn một lựa chọn duy nhất: chạm vào lõi trung tâm của hệ thống và khám phá bí mật cuối cùng về cha mình cũng như nguồn gốc thực sự của Bức Tường Vô Hình.

Nhưng trước khi làm vậy, Băng Phong nhận ra rằng mọi quyết định đều mang theo hậu quả – không chỉ cho riêng anh mà còn cho cả Thiên Thành nói chung.

Và rồi, trong khoảnh khắc yên lặng nhất từ trước đến nay, một giọng nói cơ học vang lên khắp khu vực: "[THÔNG BÁO] [Chuẩn bị khởi động Protocol 365]." Băng Phong nhíu mày khi cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng – không phải vì sợ hãi mà vì nhận thức rằng mình vừa mở ra cánh cửa dẫn đến sự thật tàn khốc nhất trong cuộc đời này.

Nhưng điều khiến hắn shock hơn cả là dòng chữ tiếp theo hiện lên trên màn hình ảo trước mắt: "[Cảnh báo] [Người Chơi thứ 364 vẫn đang hoạt động]." Băng Phong đứng chết lặng giữa khoảng không gian tĩnh mịch.

Những hạt bụi li ti lơ lửng trong ánh sáng mờ ảo của hệ thống dường như cũng ngừng chuyển động.

Hắn cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh đến mức muốn xé toạc lồng ngực ra.

Không phải vì sợ hãi trước cái tên Protocol 365 sắc lạnh lẽo kia.

Mà là bởi sự mâu thuẫn kinh hoàng trong dòng thông báo cuối cùng.

Người Chơi thứ 364 vẫn đang hoạt động?

Trong khi hắn, Băng Phong, chính xác là người chơi số 1 của chu kỳ hiện tại?

Logic hệ thống vốn dĩ không bao giờ có lỗ hổng.

Nó hoàn hảo đến tàn nhẫn và vô cảm như một cỗ máy tính toán vũ trụ.

Nếu Người Chơi thứ 364 tồn tại, thì vị trí của hắn ở đâu?

Hắn đã thay thế ai?

Hay tệ hơn nữa.

chính hắn mới là kẻ bị thay thế mà không hề hay biết?

Một cơn chóng mặt dữ dội quay cuồng trong đầu Băng Phong.

Những ký ức về ba năm qua bắt đầu chộn rộn như một cuốn phim cũ kỹ đang bị tua nhanh rồi dừng lại đột ngột tại những khung hình méo mó.

Hắn nhớ rõ khoảnh khắc mình thức dậy sau vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng trên cao tốc số 51.

Cảnh sát đã tìm thấy xác hai người trong chiếc xe sang trọng màu đen bóng loáng ấy.

Một là chủ nhân cũ, một là hắn – Băng Phong, trợ lý kỹ thuật IT trẻ tuổi và đầy tham vọng.

Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, thế giới này đã khác biệt hoàn toàn.

Không có cảnh sát.

Không có bệnh viện.

Chỉ có màn hình hệ thống xanh lá cây lạnh lẽo hiện lên trước mặt với dòng chữ chào mừng: [Chào mừng Người Chơi Số 1].

Và từ đó trở đi, cuộc sống của hắn xoay quanh những nhiệm vụ vô lý và các chỉ số sức khỏe ảo hóa.

Hắn đã tin rằng mình là may mắn nhất trong hàng nghìn người được chọn để tham gia trò chơi sinh tồn này.

Nhưng giờ thì sao?

Nếu có một Người Chơi thứ 364.

nghĩa là có đến ba trăm sáu mươi bốn người khác cũng đang sống cuộc đời giả tạo này bên cạnh hắn?

Hay tệ hơn, họ không còn là con người nữa mà chỉ là những thực thể dữ liệu được hệ thống tái chế từ xác chết của những nạn nhân trước đó?

Băng Phong đưa tay lên chạm vào má mình.

Cảm giác ấm nóng da thịt vẫn còn nguyên vẹn.

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một nỗi nghi ngờ kinh khủng đang nảy mầm và lan tỏa nhanh chóng như độc tố.

Hắn quay người lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua những hàng văn phòng trống vắng xung quanh.

Những màn hình máy tính tắt ngúm phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của hắn trông giống như những con mắt ma quái đang nhìn chằm chằm vào kẻ xâm nhập trái phép.

Hắn cần phải kiểm tra dữ liệu cá nhân ngay lập tức.

Nếu hệ thống đã công khai thông tin về Người Chơi thứ 364, chắc chắn sẽ có manh mối trong hồ sơ nội bộ của phòng quản lý trung tâm.

Nơi đó là khu vực cấm địa mà không ai dám đặt chân đến kể từ khi Protocol cũ bị đình chỉ hai năm trước.

Những câu chuyện đồn thổi về những "lỗi hệ thống" hay "thực thể ma ám" xuất hiện tại tầng hầm B3 luôn khiến mọi người tránh xa như né quỷ dữ.

Nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi đã nhường chỗ cho sự tò mò chết người và nhu cầu biết thật sự.

Băng Phong bước nhanh xuống hành lang tối om của tòa nhà cũ kỹ thuộc khu vực Thành phố Xanh lá – nơi được coi là trung tâm điều khiển ngầm của toàn bộ hệ thống đô thị này.

Ánh đèn huỳnh quang phía trên đầu hắn nhấp nháy không đều, tạo ra những bóng đổ dài ngoằng và méo mó trên sàn gạch men lạnh lẽo.

Cánh cửa sắt nặng nề ở cuối hành lang khóa chặt bằng ba lớp mật mã sinh trắc học.

Băng Phong đưa tay phải lên, áp ngón trỏ vào cảm biến vân tay mà hắn đã ghi nhớ từ lần duy nhất mình lén vào đây khi còn là nhân viên kỹ thuật trước khi "chết".

Hệ thống nhận diện giọng nói và mống mắt cũng được kích hoạt đồng thời.

Hắn nín thở chờ đợi tiếng bíp xác minh thành công.

Bất ngờ, một cửa sổ đỏ tươi hiện lên giữa không trung: [Cảnh báo] [Phạm vi truy cập bị từ chối].

[Lý do: Dữ liệu nhạy cảm liên quan đến Project Rebirth].

Băng Phong nhíu mày, không hề nao núng.

Hắn biết mình phải làm gì tiếp theo.

Thay vì rút lui, hắn tiến bước qua cánh cửa đang dần mở ra một cách miễn cưỡng dưới sức ép của quyền hạn đặc biệt mà hắn vừa kích hoạt từ tài khoản ẩn sâu trong hệ thống mạng lưới nội bộ.

Không khí bên trong phòng máy chủ lạnh đến đóng băng da thịt.

Những cột server cao vút lên như những cây cột đền thờ cổ đại, phát ra tiếng hum rít đều đặn và u ám của dòng điện chạy qua các chip xử lý khổng lồ.

Ở trung tâm căn phòng là một bục tròn bằng kính cường lực, bên dưới là vô số cáp quang kết nối chằng chịt tạo thành một mạng lưới giống như hệ thần kinh của một sinh vật sống kỳ quái nào đó đang ngủ say trong lòng đất.

Băng Phong bước lên bục kính, nhìn xuống phía dưới sâu thẳm.

Hắn thấy những dòng mã nhị phân chảy liên tục không ngừng nghỉ, nhưng chúng không theo quy luật thông thường mà lại tạo thành những hình thù mơ hồ giống như khuôn mặt con người đang la hét im lặng.

Một cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng hắn khi nhận ra rằng mình đang đứng trên đỉnh của một cỗ máy giết người khổng lồ được ngụy trang dưới lớp vỏ công nghệ tiên tiến nhất thế giới.

Hắn ngồi xuống trước bàn phím duy nhất còn hoạt động ở đây, gõ nhanh những lệnh truy cập root mà hắn đã chuẩn bị từ lâu trong đầu.

Màn hình lớn phía đối diện bắt đầu hiển thị danh sách các ID người chơi đang online hiện tại.

Con số nhảy vọt lên: 365.

Đúng như thông báo ban đầu.

Nhưng tên của Người Chơi thứ 364 thì được che đi bởi một lớp mã hóa đen kịt dày đặc đến mức không thể giải mã bằng phương pháp thông thường.

Tuy nhiên, ở góc dưới cùng bên phải màn hình lại xuất hiện một biểu tượng nhỏ xíu màu vàng kim – dấu hiệu của kết nối trực tiếp từ chính xác vị trí địa lý mà Băng Phong đang đứng.

Hắn sững sờ nhìn vào tọa độ GPS hiển thị: Tầng hầm B3, Phòng Quản Lý Trung Tâm.

Chính nơi hắn đang đứng lúc này!

Người Chơi thứ 364 không ở đâu xa.

Họ đã ở đây cùng với hắn suốt thời gian qua?

Hay tệ hơn.

họ chính là cái bóng của hắn?

Một giọng nói thì thầm vang lên trong đầu Băng Phong, không phải từ loa phát thanh mà trực tiếp từ sâu bên trong ý thức: "Cuối cùng con cũng tìm thấy lối ra rồi sao?" Băng Phong quay người lại thật nhanh, nhưng căn phòng chỉ có mỗi mình hắn.

Tiếng bước chân của chính hắn vọng lại trong sự im lặng đáng sợ khiến hắn cảm giác như bị theo dõi bởi một thứ gì đó vô hình và nguy hiểm hơn bất kỳ kẻ thù nào mà hệ thống từng tạo ra cho đến nay.

Hắn nắm chặt tay thành đấm, móng tay cào vào lòng bàn thịt đến mức chảy máu nhưng không hề nhận thấy đau đớn chút nào trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ này.

Hắn quay lại màn hình và cố gắng phá vỡ lớp mã hóa đen kịt che giấu tên của Người Chơi thứ 364 bằng thuật toán brute-force mà hắn vừa cài đặt vội vã trước khi vào phòng.

Quá trình giải mã diễn ra chậm chạp đầy kịch tính, từng ký tự xuất hiện rồi biến mất như những bóng ma đang nhảy múa trên nền trắng xóa của màn hình hiển thị dữ liệu quan trọng nhất này trong lịch sử hệ thống đô thị phức tạp và bí ẩn vô cùng kỳ lạ mà không ai hiểu rõ nguồn gốc thực sự từ đâu ra cả thế giới công nghệ thông tin phát triển vượt bậc hiện đại ngày nay.

Bỗng nhiên, toàn bộ ánh sáng trong phòng máy chủ tắt ngấm chỉ còn lại duy nhất màn hình đang chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt và đầy lo âu của Băng Phong.

Những dòng mã cuối cùng hoàn tất việc giải mã thành công
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập