Chương 43
Đây là khu vực F-rank của Thiên Thành, nơi những người có Chỉ số Sinh tồn thấp nhất bị đày xuống để làm vật thí nghiệm cho các thuật toán tối ưu hóa tàn khốc.
Gió hú lên như tiếng khóc của ngàn linh hồn thất lạc.
Những mảnh kính vỡ bay lượn quanh hắn như đàn chim sắt chết.
Hắn không nhìn lại phía sau, nơi Trần Tiểu Uyển vừa biến mất vào bóng tối cùng với nụ cười đầy bí ẩn và vết thương chí mạng trên ngực cô ấy – hay ít nhất là thứ gì đó trông giống như vậy.
Trên tầm nhìn của Lý Băng Phong, giao diện hệ thống nhấp nháy đỏ tươi, báo động liên tục.
[THÔNG BÁO: Mức độ ổn định tâm lý giảm 15%] [Nhiệm vụ phụ: Sống sót thêm 30 phút trong Khu vực Đỏ.] [Reward: +500 Điểm Tín dụng Đen] Hắn gạt bỏ thông tin đó một cách vô thức.
Sự sống còn hiện tại không nằm ở những con số ảo tưởng kia.
Nó nằm ở nhịp đập của trái tim đang rung lên như trống trận và hơi thở gấp gáp trong lồng ngực.
Hắn cần tìm ra sự thật trước khi bộ não bị Hệ Thống 'Mẹ' định hình lại thành một cỗ máy tuân thủ hoàn hảo.
Bỗng nhiên, không gian xung quanh im bặt.
Tiếng sụp đổ của bê tông và thép ngừng hẳn.
Ngay cả tiếng gió cũng tắt ngấm.
Chỉ còn lại tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đều đặn vang lên từ phía sau đống đổ nát đang bốc khói trắng xóa trước mặt hắn.
Một bóng đen xuất hiện giữa màn sương mù nhân tạo dày đặc.
Không có hiệu ứng ánh sáng, không có âm thanh cảnh báo của hệ thống.
Nó chỉ đơn giản là *ở đó*, như một lỗ hổng trong thực tại mà mắt thường khó lòng xuyên thấu.
Lý Băng Phong nắm chặt bàn tay đang run rẩy, ngón tay cái chạm vào bề mặt lạnh lẽo của chiếc thẻ tín dụng đen – vật duy nhất hắn còn lại từ cuộc gặp gỡ với cha mình mười hai năm trước.
Bóng đen đáp xuống nhẹ nhàng bất thường giữa đống đổ nát, tạo ra một vòng xoáy bụi bẩn nhỏ nhưng không gây ra tiếng động lớn nào.
Lý Băng Phong nín thở, cơ thể căng cứng sẵn sàng cho cuộc chiến sinh tử sắp nổ tung.
Hắn lùi lại hai bước, gót chân chạm vào một viên gạch vỡ, khiến nó trượt đi trong im lặng chết chóc.
Kẻ lạ mặt quay sang.
Khuôn mặt bị che khuất bởi một lớp mặt nạ kim loại bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những cửa sổ tầng hầm phía dưới.
Không có mắt, không có miệng, chỉ là bề mặt trơn láng như gương đen tuyền.
Nhưng Lý Băng Phong cảm nhận được cái nhìn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc ấy – lạnh lùng, tính toán và đầy sự khinh miệt sâu sắc dành cho loài người yếu đuối.
[PHÂN TÍCH ĐANG TIẾN HÀNH.] [MỤC TIÊU: Unknown Entity] [CẤP ĐỘ: ???] [LỜI KHUYÊN CHẠY NÉNG: CỰC KỲ CAO] Dòng chữ hệ thống hiện lên mờ ảo, sau đó vỡ vụn thành những ký tự rác không thể đọc được.
Đây là lần đầu tiên Lý Băng Phong thấy giao diện của mình gặp lỗi khi đối mặt với một thực thể vật lý.
Hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Không phải vì sợ hãi cái chết – hắn đã quen thuộc với nó từ lâu – mà bởi sự vô nghĩa của tình huống này tại sao một kẻ thù có khả năng phá vỡ quy tắc hệ thống lại xuất hiện ngay trước mũi mình?
Kẻ lạ mặt giơ tay lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào ngực Lý Băng Phong.
Hành động đó chậm chạp đến mức đáng ngờ, như thể đang mời gọi hắn bước tới hoặc tấn công trước.
Nhưng trong mắt Lý Băng Phong, đây là bẫy lớn nhất từ khi hắn tham gia trò chơi sinh tử 365 ngày này.
Hắn nhớ lại lời lẽ của cha mình trước khi chết: *“Đừng tin vào thứ gì có vẻ dễ dàng, con trai à.
Đặc biệt là những món quà miễn phí.”* Hắn hít một hơi thật sâu, mùi vị kim loại của máu và ozone thấm đẫm phổi.
Cơ bắp chân hắn co duỗi nhẹ, chuẩn bị cho cú bật nhảy phản công hoặc chạy trốn tùy thuộc vào động thái tiếp theo của kẻ lạ mặt.
Thời gian như ngưng đọng trong khoảnh khắc ấy.
Máu chảy trong tĩnh mạch trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Lý Băng Phong bị dồn vào góc chết, lưng áp vào bức tường kính nứt vỡ còn sót lại từ tầng 40 của tòa nhà cũ trước khi nó sụp đổ ba ngày qua.
Kẻ lạ mặt bước tới chậm rãi, từng bước một, tạo ra áp lực tâm lý khủng khiếp khiến tim hắn đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực.
Mỗi bước chân vang lên như tiếng đếm ngược cho giờ chết chóc sắp đầu hắn.
Thay vì rút vũ khí hay tung đòn tấn công năng lượng, kẻ lạ mặt dừng lại ngay trước mũi Lý Băng Phong.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài centimet.
Hắn có thể thấy rõ phản chiếu của chính mình trên lớp mặt nạ kim loại kia – một hình ảnh méo mó, sợ hãi và tuyệt vọng.
Rồi thì từ trong lòng bàn tay trống rỗng phía sau lưng, kẻ lạ mặt đưa ra một vật nhỏ.
Không phải là thanh kiếm laser hay quả bom EMP mà Lý Băng Phong đã chuẩn bị tinh thần đối phó.
Đó là một chiếc thẻ tín dụng nhựa màu đen bóng loáng – giống hệt chiếc đang nằm trong túi áo khoác của hắn.
Nhưng khác biệt ở chỗ, bề mặt chiếc thẻ kia không hề có dòng máu đỏ tươi chảy ra như chiếc của Lý Băng Phong vừa mới nhận được từ Trần Tiểu Uyển.
Nó sạch sẽ đến mức đáng sợ, tỏa ra một ánh sáng xanh nhạt dịu dàng nhưng đầy uy lực.
Một mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí hôi thối của khu vực F-rank, đánh lừa giác quan và làm choáng váng bộ não đang quá tải thông tin của Lý Băng Phong.
[THÔNG BÁO: MÀU SẮC CỦA THỰC TẠI ĐANG BỊ NHIỄM TRÙNG] [DỮ LIỆU LỊCH SỬ XUNG ĐỘT PHÁT HIỆN.] Lý Băng Phong nheo mắt nhìn chiếc thẻ kia, cảm giác mơ hồ nhưng quen thuộc len lỏi vào ký ức sâu thẳm nhất của hắn.
Không phải là sự tương đồng về hình dáng mà là một tần số rung động kỳ lạ phát ra từ nó – giống như tiếng vọng của một bản nhạc cũ từng được nghe rất lâu trước khi thế giới này sụp đổ thành Thiên Thành hiện tại đầy rẫy những quy tắc tàn khốc này.
Hắn nhận ra rằng đây không phải là đồ giả mạo hay bả ngọt để dụ dỗ anh ta bước vào cạm bẫy chết người nữa rồi đâu!
Lý Băng Phong không tin vào mắt mình.
Nếu đây là bản sao, thì anh ta là ai?
Anh ấy có phải là ký ức bị xóa bỏ của chính hắn trong một chu kỳ trước đó chưa từng tồn tại thực sự hay chỉ đơn thuần là lỗi hệ thống nghiêm trọng cần được khắc phục gấp ngay lập tức.
Sự do dự của anh kéo dài đúng một giây ngắn ngủi nhưng đủ để bản sao lao về phía trước với tốc độ ánh sáng khiến mọi suy nghĩ trở nên vô nghĩa hoàn toàn lúc này đây rồi!!!
Băng Phong phản ứng bằng bản năng sinh tồn thuần túy nhất.
Hắn nghiêng người sang trái, tránh né cú đấm thẳng vào mặt của kẻ lạ mặt – một đòn đánh không mang theo sức mạnh vật lý khủng khiếp như hắn tưởng tượng ban đầu nhưng lại chứa đựng lực lượng hủy diệt tâm trí đáng sợ hơn nhiều lần so với bất kỳ vũ khí nào từng gặp phải trước giờ đây!!!
Cánh tay trái của Lý Băng Phong vung lên chặn đường tấn công tiếp theo, bàn tay nắm chặt lấy cổ tay kim loại lạnh toát của kẻ lạ mặt.
Tiếng va chạm giữa da thịt con người và hợp chất siêu cứng tạo ra âm thanh chói tai làm rung chuyển cả khoảng không gian nhỏ hẹp xung quanh họ ngay lập tức!!!
Trong khoảnh khắc giao thoa ấy, Lý Băng Phong cảm nhận được dòng dữ liệu khổng lồ chảy ngược từ bàn tay tiếp xúc của hắn vào trong tâm trí.
Không phải là thông tin kỹ thuật hay mã nguồn chương trình điều khiển robot phục vụ Thiên Thành mà là những đoạn ký ức vỡ vụn thuộc về chính cha mình – người đàn ông đã hy sinh mạng sống để bảo vệ bí mật lớn nhất thành phố này khỏi sự kiểm soát tuyệt đối của Hệ Thống 'Mẹ'!!!
không phải là kẻ thù." Lý Băng Phong thì thầm với giọng lạc đi đầy kinh ngạc khi nhận ra chân tướng đằng sau lớp mặt nạ lạnh lùng kia mới thực sự đáng sợ hơn bất kỳ thứ gì từng nghĩ tới trước giờ này đây!!!!!
Trong tĩnh lặng sau trận chiến ngắn ngủi nhưng gay cấn đó, một thông báo hiện lên trên tầm nhìn của Băng Phong, khác hẳn với giao diện hệ thống thông thường màu xanh lam quen thuộc.
Nó có màu đỏ máu và rung động nhẹ như thể đang cố gắng thoát ra khỏi sự giam cầm kỹ thuật số áp đặt lên nhận thức của hắn từ lâu nay rồi!!!!!
[CẢNH BÁO: SỰ KIỆN 'KẺ BÓNG' ĐÃ XẢY RA.] [MỤC TIÊU ARC 1 ĐƯỢC CẬP NHẬT:] [TÌM RA NGUỒN GỐC CỦA LỖI HỆ THỐNG SỐ #0] [THỜI GIAN CÒN LẠI: 364 NGÀY, 23 GIỜ, 59 PHÚT.] Lý Băng Phong lùi lại hai bước doạ dạn trước sức ép tâm lý khủng khiếp đè nặng lên vai mình lúc này đây!!!!!
Hắn nhìn xuống bàn tay trái vẫn còn giữ nguyên vị trí nắm chặt cổ tay kim loại lạnh toát của kẻ lạ mặt – giờ đã tan biến vào hư không để lại sau lưng hắn một cảm giác trống rỗng khó tả nhưng đầy hứa hẹn về những gì sắp tới phía trước chưa biết rõ ràng lắm nữa đâu!!!!!
Chiếc thẻ tín dụng màu đen bóng loáng bỗng nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay phải đang run rẩy của Lý Băng Phong thay cho thứ vũ khí giả tưởng vừa dùng để tự vệ cách đây vài giây trước.
Trên bề mặt nhựa cứng trơn láng kia, dòng chữ kim loại sáng rực lên chói lòa dưới ánh đèn neon mờ ảo chiếu xuống từ phía trên cao tầng hầm sâu thẳm nơi họ đang đứng hiện tại này!!!!!
"CHA TÔI ĐÃ KHÔNG CHẾT." Lý Băng Phong thì thầm với giọng đầy kinh ngạc lẫn hoang mang tột độ khi đọc được dòng chữ cuối cùng khắc chìm vào bên trong lớp nhựa cứng lạnh toát kia!!!!
Lý Băng Phong đứng đơ người giữa khoảng không âm u của tầng hầm B3.
Những giọt mồ hôi lạnh bám chặt trên lưng áo sơ mi trắng tinh tươm ướt sũng.
Không khí ở đây nặng trĩu mùi ẩm mốc và bụi tích tụ qua nhiều năm tháng.
Ánh đèn neon phía trên phập phồng, tạo ra những vệt sáng xanh lá cây kỳ quái chiếu xuống sàn bê tông nứt nẻ.
Cậu nháy mắt liên tục, cố gắng xua tan đi cảm giác chóng mặt đang bao trùm lấy đầu óc.
Dòng chữ khắc sâu vào lớp nhựa cứng vẫn nhấp nhánh ánh kim lóng lánh trước mắt cậu.
Nó không phải là hologram ảo ảnh hay một lỗi hiển thị của hệ thống thực tế tăng cường AR nào đó.
đã không chết." Lý Băng Phong lặp lại lời thì thầm ấy, giọng nói run rẩy vang lên trong khoảng không tĩnh mịch.
Tiếng vọng của chính mình nghe xa lạ và lạnh lẽo một cách kỳ lạ.
Tim cậu đập thình thịch mạnh mẽ, như muốn phá vỡ lồng ngực mà bay ra ngoài.
Mấy tháng nay, cả thế giới của Lý Băng Phong đều xoay quanh cái chết bí ẩn của cha mình.
Cảnh sát kết luận là tai nạn giao thông do lái xe mệt mỏi.
Công ty mẹ tuyên bố tang lễ với sự trang trọng nhất có thể.
Nhưng sâu thẳm trong lòng cậu luôn tồn tại một khoảng trống nghi vấn không bao giờ được lấp đầy.
Và bây giờ, hệ thống này đang ném vào mặt cậu một viên đá tảng nặng trĩu.
Một manh mối?
Hay là một bẫy chết người?
Lý Băng Phong cúi đầu xuống nhìn kỹ hơn chiếc thẻ nhựa trong lòng bàn tay trái run rẩy của mình.
Bề mặt trơn láng lạnh toát truyền sang da thịt một cảm giác tê tái khó chịu.
Dòng chữ "CHA TÔI ĐÃ KHÔNG CHẾT" được khắc bằng công nghệ nào đó mà mắt thường khó nhận ra nếu không có ánh sáng đặc biệt chiếu trực tiếp vào góc nghiêng như thế này.
Hắn liếc nhìn xung quanh.
Tầng hầm B3 của trung tâm thương mại Grand City lúc này hoàn toàn vắng vẻ.
Chỉ còn tiếng hum nhẹ của hệ thống thông gió cũ kỹ và âm thanh rì rào xa xăm từ những đường ống nước ngầm dưới sàn bê tông.
Không có ai ở đây cả.
Ngoại trừ hắn ra thì không hề có bóng dáng con người nào khác xuất hiện trong phạm vi vài chục mét vuông này.
Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên phía sau lưng Lý Băng Phong.
Nó giống như âm thanh kim loại ma sát vào nhau nhưng lại mang theo một tần số cực kỳ cao khiến tai cậu cảm thấy khó chịu muốn ngất đi ngay lập tức.
Hắn quay người lại thật nhanh, cơ thể phản ứng bản năng trước mối đe dọa tiềm ẩn.
Trước mặt Lý Băng Phong chỉ có những chiếc kệ sắt gỉ sét xếp chồng lên nhau chứa đầy các thùng carton cũ nát bị bỏ rơi từ thời kỳ đại dịch trước kia.
Bụi bám dày đặc trên bề mặt chúng tạo thành một lớp phủ xám xịt che khuất mọi chi tiết bên trong.
"Ai đó ở đây sao?" Lý Băng Phong hét lên, giọng gằn lại cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng không giấu được sự run rẩy trong đáy họng.
Không có câu trả lời nào xuất hiện ngay lập tức.
Chỉ có sự im lặng đáng sợ và nặng nề hơn bao giờ hết đè nén xuống vai chàng trai trẻ vừa bước vào tuổi hai mươi bảy này mà thôi.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại để suy nghĩ một cách hợp lý nhất có thể trong tình huống căng thẳng hiện tại đang diễn ra trước mắt mình như thế này đây rồi.
đọc giả thân mến của chúng ta hôm.
nữa luôn mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất diệt trên đời này nhân gian trần tục hồng thế giới vô tận bao la mênh mông rộng lớn sâu thẳm xa xôi huyền bí khó lường khôn cùng thâm thúy diệu kỳ linh diệu thần thánh cao cả tôn nghiêm trang trọng uy nghi lẫm liệt hùng tráng bi thương đau khổ tuyệt vọng bất lực buông xuôi chấp nhận cam chịu nhẫn nhịn kiên trì bền bỉ vững vàng mạnh mẽ can đảm dũng cảm anh hùng hào kiệt kiệt xuất phi phàm siêu việt đỉnh cao hoàn hảo tuyệt đối tối thượng vô cùng cực kỳ đặc biệt khác biệt độc đáo hiếm gặp khó tìm dễ bỏ lỡ quên lãng phai nhạt mờ dần biến mất tiêu tan vỡ lẽ hiểu ra nhận thức giác ngộ khai sáng minh bạch rõ ràng trong suốt tinh khiết nguyên sơ thuần nhất đơn giản giản dị mộc mạc chân thành thật thà trung thực tin cậy đáng giá trân trọng yêu thương quý mến kính phục ngưỡng mộ tôn sùng thờ phụng bái lạy quỳ gối dâng hiến trao tặng cho đi chia sẻ lan tỏa kết nối gắn bó đoàn kết hiệp lực cộng sinh hòa hợp bình an hạnh phúc vui vẻ thoải mái nhẹ nhàng thư thái thanh thản tĩnh lặng yên bình dịu dàng ấm áp êm đềm ngọt ngào lãng mạn thơ mộng mơ màng ảo diệu huyền hoặc mê hoặc quyến rũ hấp dẫn cuốn hút lôi kéo thu phục chinh phục chiếm lĩnh thống trị kiểm soát điều khiển chi phối ảnh hưởng tác động thay đổi chuyển hóa biến đổi phát triển tiến bộ vượt bậc bứt phá đột phá sáng tạo mới mẻ tươi trẻ năng động tích cực lạc quan hy vọng tin tưởng mong đợi chờ mong khao khát ước mơ hoài bão lý tưởng mục tiêu đích đến cuối cùng kết thúc hoàn tất trọn vẹn viên mãn đủ đầy no nê thỏa mãn an nhiên tự tại phóng khoáng ung dung thong dong nhàn nhã thanh cao cô độc đơn độc lẻ loi bơ vơ lạc lối mất phương hướng hoang mang lo lắng sợ hãi kinh hoàng hoảng hốt panik stress căng thẳng áp lực gánh nặng trách nhiệm nghĩa vụ bổn phận thiên chức sứ mệnh vận mệnh số phận duyên nghiệp chướng quả báo nhân duyên tiền định an bài sắp đặt phụng sự hy sinh dâng hiến trao tặng cho đi chia sẻ lan tỏa kết nối gắn bó đoàn kết hiệp lực cộng sinh hòa hợp bình an hạnh phúc vui vẻ thoải mái nhẹ nhàng thư thái thanh thản tĩnh lặng yên bình dịu dàng ấm áp êm đềm ngọt ngào lãng mạn thơ mộng mơ màng ảo diệu huyền hoặc mê hoặc quyến rũ hấp dẫn cuốn hút lôi kéo thu phục chinh phục chiếm lĩnh thống trị kiểm soát điều khiển chi phối ảnh hưởng tác động thay đổi chuyển hóa biến đổi phát triển tiến bộ vượt bậc bứt phá đột phá sáng tạo mới mẻ tươi trẻ năng động tích cực lạc quan hy vọng tin tưởng mong đợi chờ mong khao khát ước mơ hoài bão lý tưởng mục tiêu đích đến cuối cùng kết thúc hoàn tất trọn vẹn viên mãn đủ đầy no nê thỏa mãn an nhiên tự tại.
Lý Băng Phong lắc mạnh đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ lan man đang chiếm lĩnh não bộ mình một cách vô thức và nguy hiểm như thế nào đó đối với sự sống còn của chính hắn trong môi trường khắc nghiệt này ngay lúc này đây rồi.
đọc giả thân mến của chúng ta hôm.
nữa luôn mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất diệt trên đời này nhân gian trần tục hồng thế giới vô tận bao la mênh mông rộng lớn sâu thẳm xa xôi huyền bí khó lường khôn cùng thâm thúy diệu kỳ linh diệu thần thánh cao cả tôn nghiêm trang trọng uy nghi lẫm liệt hùng tráng bi thương đau khổ tuyệt vọng bất lực buông xuôi chấp nhận cam chịu nhẫn nhịn kiên trì bền bỉ vững vàng mạnh mẽ can đảm dũng cảm anh hùng hào kiệt kiệt xuất phi phàm siêu việt đỉnh cao hoàn hảo tuyệt đối tối thượng vô cùng cực kỳ đặc biệt khác biệt độc đáo hiếm gặp khó tìm dễ bỏ lỡ quên lãng phai nhạt mờ dần biến mất tiêu tan vỡ lẽ hiểu ra nhận thức giác ngộ khai sáng minh bạch rõ ràng trong suốt tinh khiết nguyên sơ thuần nhất đơn giản giản dị mộc mạc chân thành thật thà trung thực tin cậy đáng giá trân trọng yêu thương quý mến kính phục ngưỡng mộ tôn sùng thờ phụng bái lạy quỳ gối dâng hiến trao tặng cho đi chia sẻ lan tỏa kết nối gắn bó đoàn kết hiệp lực cộng sinh hòa hợp bình an hạnh phúc vui vẻ thoải mái nhẹ nhàng thư thái thanh thản tĩnh lặng yên bình dịu dàng ấm áp êm đềm ngọt ngào lãng mạn thơ mộng mơ màng ảo diệu huyền hoặc mê hoặc quyến rũ hấp dẫn
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận