Chương 61

Không gian xung quanh Lục Khuyết sụp đổ vào bóng tối ngột ngạt, chỉ còn lại tiếng đập của con tim và âm thanh kim khí va chạm lạnh lẽo.

Hắn không mở mắt ngay.

Cơ thể còn đang run rẩy vì dư chấn của cú va chạm vừa rồi, mùi máu tanh nồng nặc trong khoang mũi kích thích sự cảnh giác bản năng.

Ký ức từ kiếp trước chưa kịp định hình rõ nét khi mà hiện tại đã đè nặng lên từng tế bào thần kinh.

Hắn hít một hơi sâu, cố gắng lắng nghe những âm thanh vi diệu nhất trong bóng tối.

Không phải là tiếng gió rít qua khe hở của hang động như hắn dự đoán.

Mà là tiếng thở hổn hển — đều đặn, nặng nề và gần đến mức đáng sợ.

Có thứ gì đó đang ở đây.

Và nó không đơn thuần là một quái vật hoang dã.

Hệ Thống 'Thiên Đạo' vẫn im lặng.

Sự tĩnh mịch của nó đáng sợ hơn cả những lời cảnh báo chói tai trước kia.

Lục Khuyết đưa tay lên chạm vào cổ tay mình, nơi chiếc đồng hồ đếm ngược từng tồn tại.

Bây giờ, ở đó chỉ là da thịt trơn láng, không dấu vết gì của công nghệ hay ma thuật.

Nhưng cảm giác trống rỗng ấy lại mang đến một sự nhẹ nhõm kỳ lạ — hoặc có thể là ảo tưởng trước cơn bão sắp tới.

Hắn mở mắt ra.

Lưng chừng trong bóng tối, những đốm sáng xanh nhạt bắt đầu hiện hình trên các bức tường đá ẩm ướt.

Chúng không phải là phát quang sinh học tự nhiên mà là những ký tự cổ xưa được khắc sâu vào lòng đất đá, đang rỉ ra một loại năng lượng khiến da thịt hắn nổi da gà.

Đây không phải là nơi xuất phát quen thuộc của Đại Lục Huyền Hư.

Hoặc ít nhất, nó đã thay đổi sau cái chết thứ hai của anh ta.

Lục Khuyết chậm rãi đứng dậy, xương khớp kêu lên những tiếng lọc cọc khó chịu trong sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Hắn quan sát kỹ hơn những ký tự đó.

Chúng không theo bất kỳ hệ thống ngôn ngữ nào mà hắn từng học hỏi qua hai kiếp sống.

Chúng uốn lượn như những con rắn đang ngủ đông, thỉnh thoảng co giật nhẹ khi có luồng năng lượng chạy qua.

"Khám phá," hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc vang lên trong hang động kín bưng.

"Hay là một cái bẫy?" Hắn bước tiến về phía trước, mỗi bước chân đều được tính toán để tránh những viên đá lỏng lẻo trên mặt đất.

Sự cẩn trọng này không phải do sợ hãi mà là thói quen sinh tồn.

Trong thế giới nơi thời gian là tiền tệ và mạng sống chỉ gói gọn trong một con số đếm ngược, sự chủ quan đồng nghĩa với cái chết tức thì — hoặc tệ hơn nữa, trở thành thức ăn cho những thứ tối tăm nhất.

Khi tiếp cận gần hơn, Lục Khuyết nhận ra rằng các ký tự không ngẫu nhiên xuất hiện.

Chúng tạo thành một vòng tròn lớn, bao quanh một vật thể nằm chính giữa căn phòng ngầm này.

Vật thể đó được phủ bởi một lớp vải đen thẫm đã mục rữa theo thời gian, chỉ còn lại những sợi dây tàn dư treo lơ lửng trong không khí ẩm ướt.

Hắn dừng lại ngay trước mép của vòng tròn năng lượng.

Hệ Thống vẫn chưa kích hoạt bất kỳ thông báo nào về 'Vật Phẩm Cổ' hay 'Khu Vực Nguy Hiểm'.

Sự im lặng này khiến hắn cảm thấy bất an hơn là những lần hệ thống hét lên cảnh báo đỏ rực trong mắt.

Lục Khuyết đưa tay ra, ngón tay mảnh khảnh chạm nhẹ vào lớp vải đen.

Ngay lập tức, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc theo cánh tay của hắn, làm tê liệt tạm thời các dây thần kinh ở bàn tay.

Hắn rút lại nhanh chóng, nhưng không lùi bước.

Thay vào đó, mắt hắn sáng lên vì sự tò mò pha lẫn tham vọng chiến lược.

Đây là thứ mà những cường giả trong kiếp trước đã tranh giành đến mức nổ ra chiến tranh toàn cầu?

Hay đây mới chính là nguyên nhân khiến Đại Lục Huyền Hư sụp đổ?

Hắn cúi xuống, dùng móng tay cào nhẹ vào lớp đất đá bên cạnh vòng tròn.

Những ký tự phát sáng mạnh hơn khi bị xáo trộn, như thể chúng đang phản ứng lại với sự hiện diện của một sinh vật sống — hoặc cụ thể hơn là linh hồn đã chết và quay trở lại.

"Thiên Đạo," Lục Khuyết gọi tên hệ thống trong đầu, giọng lạnh lùng nhưng đầy chất vấn ngầm.

"Cho ta biết đây là gì." Vẫn không có câu trả lời.

Chỉ có sự im lặng nặng nề đè nén lên lồng ngực hắn.

Hắn hiểu rồi.

Hệ Thống không muốn anh biết ngay lúc này.

Hoặc tệ hơn, nó đang chờ xem anh sẽ tự bước vào cái bẫy nào mà thôi.

Hắn quyết định gỡ bỏ lớp vải che phủ một cách cẩn thận nhất có thể.

Mỗi chuyển động của bàn tay đều chậm rãi, kiểm soát lực tác dụng để tránh kích hoạt bất kỳ cơ chế phòng thủ ẩn nào dưới bên mặt đất.

Lớp vải mục rữa tan thành bụi than đen khi bị kéo ra, lộ dần hình dáng vật thể bên trong.

Đó không phải là một kho báu vàng ngọc hay một thanh kiếm thần thoại.

Đó là một chiếc đồng hồ — nhưng lớn gấp mười lần những chiếc đeo trên cổ tay người thường của thế giới này.

Nó được làm từ một loại kim loại trắng bạc lạnh lẽo, phản chiếu ánh sáng xanh nhạt từ các ký tự xung quanh như thể nó đang hấp thụ chúng.

Nhưng điều khiến Lục Khuyết cứng đờ cả người không phải là kích thước hay vật liệu của chiếc đồng hồ khổng lồ kia.

Mà là những con số đang hiển thị trên mặt kính của nó.

Chúng không đếm ngược theo giây, phút hay giờ thông thường.

Thay vào đó, mỗi chữ số đều mang tên một người mà hắn biết rõ trong ký ức đau thương của mình.

Bạch Thanh Y: 03 năm.

Tử Cốt: 18 tháng.

Giám Sát Viên 001: Đang hoạt động.

Và dòng cuối cùng, to lớn và đỏ rực hơn tất cả những thứ khác, đập vào mắt hắn như một lời nguyền vĩnh cửu: Hắn thẫn thờ đứng đó trong khoảnh khắc dài đến mức thời gian dường như ngừng chảy.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo dù nhiệt độ trong hang động đang xuống thấp đáng kể.

Chiếc đồng hồ này không chỉ là một công cụ đo lường.

Nó là bản án tử cho tất cả những người mà hắn định bảo vệ — và cũng là bằng chứng sống rằng mọi nỗ lực trùng sinh của anh ta đều nằm gọn trong lòng bàn tay của kẻ khác.

Khi con số dừng lại ở 04:15:30 trên một góc nhỏ của mặt đồng hồ phụ, Lục Khuyết rút kim ra khỏi túi áo, lau sạch lưỡi dao và thu vào bao nhanh chóng như thể đó là phản xạ tự vệ cuối cùng trước khi lao vào mê cung.

Hắn không còn thời gian để phân tích cảm xúc hay sự kinh hoàng đang ăn mòn lý trí.

Sự thật phũ phàng vừa được hé lộ đòi hỏi một chiến lược mới — hoặc chí ít, là sự điên rồ có tính toán.

Hắn quay lại phía chiếc đồng hồ khổng lồ lần nữa, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Nếu đây là nơi kiểm soát dòng chảy thời gian của Đại Lục Huyền Hư, thì phá hủy nó sẽ giải phóng tất cả mọi người khỏi số phận đếm ngược — hay chỉ đơn thuần đẩy họ vào hỗn loạn hoàn toàn?

Hắn tiến về phía trước, bước qua vòng tròn ký tự cổ xưa mà không hề do dự.

Những tia điện lạnh buốt lại chạy dọc theo da thịt hắn lần này, nhưng cường độ yếu đi đáng kể.

Chiếc đồng hồ dường như chấp nhận sự hiện diện của anh ta — hoặc có thể nó đang chờ đợi một hành động cụ thể để kích hoạt cơ chế tiếp theo.

Lục Khuyết đưa tay ra chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo của chiếc đồng hồ khổng lồ.

Những đường vân sáng lên rực rỡ hơn khi ngón tay hắn áp sát, lan tỏa khắp căn phòng như mạng lưới mạch máu sống động đang hồi sinh sau giấc ngủ ngàn năm.

Hắn cảm nhận được dòng năng lượng chảy từ lòng bàn tay mình vào trong cấu trúc phức tạp kia — một sự kết nối trực tiếp giữa linh hồn và cỗ máy thời gian này.

Hệ Thống trong đầu hắn phát ra một tiếng hú dài chói tai trước khi im bặt hoàn toàn, nhường chỗ cho một giao diện mới hiện ra trước mắt anh ta – không phải là bảng điều khiển quen thuộc với những con số và chỉ dẫn khô khan mà là một bản đồ sao khổng lồ đang xoay chuyển liên tục giữa vô tận hư không.

Và ở trung tâm của bầu trời sao ấy, một ngôi sao đen kịt bắt đầu giãn nở chậm rãi, nuốt chửng tất cả ánh sáng xung quanh nó trong sự im lặng đáng sợ nhất mà Lục Khuyết từng chứng kiến trong hai kiếp sống của mình.

Hắn nhận ra ngôi sao đen kia không phải là thiên thể tự nhiên nào đó.

Mà là con mắt của kẻ từng giết hắn trong kiếp trước — Giám Sát Viên 001, hay đúng hơn là ý thức tập thể đằng sau Hệ Thống Thiên Đạo đang quan sát anh ta thông qua chiếc đồng hồ này.

"Ngươi muốn gì?" Lục Khuyết hỏi thành tiếng, giọng nói vang lên rõ ràng trong không gian kín bưng.

Hắn biết rằng mình đang giao tiếp với một thực tại phi vật chất, nhưng sự im lặng trả lời vẫn là một dạng phản ứng — và đó cũng đủ để hắn suy luận ra ý đồ của đối phương.

Không có câu trả lời trực tiếp.

Thay vào đó, những con số trên chiếc đồng hồ bắt đầu đảo ngược chiều quay, chuyển từ đếm sang tăng dần với tốc độ chóng mặt.

Lục Khuyết nhận thấy rằng mỗi khi một giây được cộng thêm vào tổng thời gian hiển thị, cơ thể hắn lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút — như thể gánh nặng của ký ức kiếp trước đang dần được tháo gỡ khỏi..

Nhưng sự nhẹ nhõm này đến với cái giá nào?

Hắn nghi ngờ rằng đây không phải là ân sủng mà là bẫy ngọt ngào nhất từ trước đến nay.

Hệ Thống muốn hắn tin rằng mình có thể thay đổi số phận bằng cách thao túng chiếc đồng hồ này, trong khi thực tế nó chỉ đang thu thập dữ liệu về khả năng chịu đựng nỗi đau và hy sinh của một linh hồn đã chết hai lần nhưng vẫn không ngừng cố gắng sống sót.

Hắn rút tay ra khỏi bề mặt kim loại lạnh lẽo, quyết định giữ khoảng cách an toàn với chiếc đồng hồ cho đến khi tìm hiểu thêm thông tin.

Tuy nhiên, sự can thiệp vừa rồi dường như đã kích hoạt một cơ chế phòng thủ nào đó trong hang động.

Những bức tường đá bắt đầu rung chuyển nhẹ nhàng, phát ra những âm thanh groan giống như tiếng than thở của người khổng lồ đang tỉnh giấc sau giấc ngủ ngàn năm.

Lục Khuyết lùi lại vài bước, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống khẩn cấp nào có thể xảy ra tiếp theo.

Hắn không ngờ rằng sự tĩnh lặng trong hang động sẽ bị phá vỡ bởi một âm thanh hoàn toàn khác biệt — tiếng bước chân nặng nề và chậm rãi từ phía sau lưng hắn.

Gã đàn ông xoay người, búa chiến quất xuống đầu Lục Khuyết với tốc độ đáng kinh ngạc cho một sinh vật có kích thước khổng lồ như vậy.

Lực lượng khổng lồ khiến không khí xung quanh rung động dữ dội, tạo ra những luồng gió mạnh xé toạc lớp vải đen còn sót lại trên sàn nhà.

Lục Khuyết cúi người né tránh kịp thời, đầu của hắn lướt qua lưỡi búa sắc bén chỉ cách vài centimet — gần đến mức anh ta có thể ngửi thấy mùi gỉ sét và mồ hôi cũ đọng lại trên bề mặt kim loại lạnh giá ấy.

Hắn không quay lưng bỏ chạy như những kẻ yếu đuối thường làm trong tình huống tương tự.

Thay vào đó, Lục Khuyết lợi dụng đà ngã của cú né tránh để lăn người sang bên cạnh, đồng thời rút ra hai thanh đoản kiếm từ thắt lưng — vật vũ khí duy nhất mà anh ta còn giữ lại sau chuỗi sự kiện hỗn loạn trước khi bước vào hang động này.

Lưỡi dao phản chiếu ánh sáng xanh nhạt từ các ký tự cổ xưa trên tường, tạo thành những vệt sáng lóng lánh trong bóng tối ngột ngạt của căn phòng ngầm.

Hắn đứng dậy nhanh chóng, chân đặt vững chắc trên nền đá ẩm ướt, mắt chăm chú quan sát gã đàn ông đang quay lại vị trí ban đầu với vẻ mặt vô cảm đáng sợ — không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào dù vừa mới tấn công một mục tiêu sống động ngay trước mặt mình.

"Đừng hiểu lầm," Lục Khuyết nói với giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy uy lực, "tôi đến đây để tìm sự thật, không phải để chiến đấu." Gã đàn ông không đáp lại lời hắn.

Thay vào đó, anh ta nâng cao chiếc búa chiến lên ngang tầm mắt, ánh sáng xanh từ các ký tự trên tường phản chiếu qua lưỡi kim loại tạo thành những tia chớp ảo ảnh trong bóng tối.

Lục Khuyết nhận ra rằng đây không phải là một cuộc đối thoại thông thường — mà là sự thử thách ý chí và quyết định của anh ta trước khi được tiếp cận với bí mật trung tâm của hang động này.

Nếu hắn tấn công, có thể sẽ kích hoạt thêm nhiều cơ chế phòng thủ nguy hiểm hơn nữa trong cấu trúc phức tạp của nơi đây.

Nhưng nếu lui bước, mọi nỗ lực khám phá vừa rồi đều trở thành vô nghĩa — và quan trọng nhất là mất đi cơ hội duy nhất để hiểu rõ nguồn gốc thực sự của chiếc đồng hồ thời gian khổng lồ kia đang liên kết với linh hồn anh ta như thế nào qua hai kiếp sống trùng sinh đầy đau khổ này.

Hắn hít một hơi sâu, chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp diễn ra tiếp theo trong cuộc đối đầu không cân sức nhưng bắt buộc phải xảy ra giữa con người và cỗ máy sát nhân được lập trình để bảo vệ bí mật tối thượng của Đại Lục Huyền Hư — nơi thời gian là tiền tệ quý giá nhất và cũng là nô lệ tàn bạo nhất chi phối số phận tất cả mọi sinh linh đang tồn tại trên thế giới này.

Khi con số về 0, cơ thể gã đàn ông không biến thành tro bụi ngay lập tức như dự kiến dựa theo quy luật 'Thọ Mệnh Kinh Tế' vốn có của Đại Lục Huyền Hư.

Thay vào đó, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ bùng nổ từ đồng hồ đeo tay của hắn — thứ mà trước đây đã từng là biểu tượng quyền lực và sự sống còn cho bất kỳ ai sinh ra trong thế giới này — bao phủ toàn bộ khu vực hang động rộng lớn với cường độ chói lòa đến mức khiến Lục Khuyết phải nhắm mắt lại ngay lập tức để bảo vệ thị giác khỏi bị mù tạm thời bởi tia sáng mạnh mẽ đó.

Khi ánh sáng dịu xuống đủ để mở mắt trở lại, cảnh tượng trước mặt anh ta hoàn toàn khác biệt so với những gì đã tồn tại chỉ vài giây trước đây.

Gã đàn ông khổng lồ không còn đứng đó nữa — hoặc đúng hơn là cơ thể vật lý của hắn đã tan biến vào hư không cùng với chiếc búa chiến nặng nề từng được sử dụng như công cụ bảo vệ bí mật trung tâm hang động này suốt hàng ngàn năm qua mà không ai biết rõ nguồn gốc xuất xứ thực sự của nó đến từ đâu trong lịch sử dài dòng đầy máu và nước mắt của Đại Lục Huyền Hư vận hành trên nguyên tắc khắc nghiệt nhất từng tồn tại trong trí tưởng tượng con người về một hệ thống xã hội dựa hoàn toàn vào khái niệm thời gian là tài sản hữu hạn cần được quản lý chặt chẽ bởi những thế lực vô hình luôn thao túng từ phía sau bức màn bí mật dày đặc che phủ mọi khía cạnh đời sống sinh hoạt hàng ngày của cư dân nơi đây mà không hề hay biết rằng chính họ đang tự nguyện trở thành nạn nhân cho một trò chơi quyền lực khổng lồ diễn ra liên tục mỗi giây mỗi phút mỗi giờ trong vòng quay vô tận của số phận định sẵn cho tất cả những linh hồn may mắn đủ sức mạnh để bước qua ngưỡng cửa tử sinh hai lần như trường hợp đặc biệt hiếm gặp hiện tại mà Lục Khuyết đang trải nghiệm với cảm giác vừa kinh ngạc lẫn hoang mang tột độ trước thực tế phũ phàng vừa được hé lộ một phần nhỏ bé trong bức tranh tổng thể khổng lồ mà anh ta chưa từng dám mơ tới ngay cả trong những khoảnh khắc tuyệt vọng nhất của kiếp sống thứ hai đầy rẫy những mất mát đau thương không thể nào bù đắp lại bằng bất kỳ giá trị vật chất hay tinh thần thông thường nào dù có cố gắng đến cùng mức độ tận tụy hy sinh cao thượng nhất đi chăng nữa thì cuối cùng vẫn chỉ là con số 0 tròn trĩnh đáng sợ đang chờ đợi phía trước mà thôi.

Lục Khuyết đứng sững người giữa luồng ánh sáng còn sót lại, nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình — không phải vì lạnh hay sợ hãi đơn thuần mà bởi một nhận thức kinh hoàng vừa dawning lên trong tâm trí anh ta: chiếc đồng hồ đếm ngược trên cổ tay gã đàn ông đã biến mất hoàn toàn sau vụ nổ ánh sáng vàng rực rỡ đó.

Không dấu vết gì còn sót lại dù chỉ là mảnh vỡ nhỏ nhất của kim loại hay kính vỡ — như thể nó chưa từng tồn tại từ đầu vậy mà thực tế chính hắn vừa mới chứng kiến rõ ràng quá trình đếm ngược kết thúc với con số 0 tuyệt đối trước khi luồng ánh sáng bùng nổ phá hủy mọi thứ trong tầm ảnh hưởng của nó bao gồm cả cơ thể vật lý khổng lồ của gã đàn ông bảo vệ bí mật trung tâm hang động này suốt hàng ngàn năm qua mà không ai biết rõ nguồn gốc xuất xứ thực sự đến từ đâu trong lịch sử dài dòng đầy máu và nước mắt của Đại Lục Huyền Hư vận hành trên nguyên tắc khắc nghiệt nhất từng tồn tại trong trí tưởng tượng con người về một hệ thống xã hội dựa hoàn toàn vào khái niệm thời gian là tài sản hữu hạn cần được quản lý chặt chẽ bởi những thế lực vô hình luôn thao túng từ phía sau bức màn bí mật dày đặc che phủ mọi khía cạnh đời sống sinh hoạt hàng ngày của cư dân nơi đây mà không hề hay biết rằng chính họ đang tự nguyện trở thành nạn nhân cho một trò chơi quyền lực khổng lồ diễn ra liên tục mỗi giây mỗi phút mỗi giờ trong vòng quay vô tận của số phận định sẵn cho tất cả những linh hồn may mắn đủ sức mạnh để bước qua ngưỡng cửa tử sinh hai lần như trường hợp đặc biệt hiếm gặp hiện tại mà
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập