Chương 60

Lục Khuyết mở mắt ra, nhưng không phải trong sự tĩnh lặng của một phòng ngủ an toàn.

Thế giới xung quanh anh đang rít lên bằng những tần số mà tai người thường không thể chịu đựng nổi.

Không khí nồng nặc mùi máu tanh tươi và ozone – hương vị đặc trưng của năng lượng ma pháp vừa sụp đổ, giống như khi một quả bom nguyên tử được kích hoạt trong phòng kín.

Hắn ngồi dậy, ngón tay run rẩy chạm vào vết thương trên ngực.

Lưỡi dao đã biến mất.

Chỉ còn lại hai lỗ hổng đen ngòm, không chảy máu, mà dường như đang hút lấy nhiệt độ từ cơ thể anh.

Hệ Thống 'Thiên Đạo' hiện ra trước mắt hắn với những dòng chữ đỏ tươi, nhấp nháy đầy khiêu khích:

[PHÁ HOẠI CẤU TRÚC THỜI GIAN ĐANG XẢY RA]
[CẤP ĐỘ NGUY HIỂM: S-RANK]
[NHIỆM VỤ TẠO NGHIỆP: SINH TỒN TRONG VÙNG CHẾT 30 PHÚT]

Lục Khuyết không hoảng loạn.

Sự lạnh lùng đã ăn sâu vào tủy xương của hắn sau hai kiếp sống.

Hắn biết rằng chiến thắng Giám Sát Viên 001 chỉ là bước đệm cho một địa ngục thực sự.

Giờ đây, anh đang đứng giữa lòng của 'Vùng Chết' – nơi mà các quy luật vật lý và ma pháp đều bị bóp méo bởi ý chí tập thể của những linh hồn oan khuất.

Hắn leo lên khỏi đống đổ nát, đôi mắt quét qua khu vực hầm mộ rộng lớn phía trước.

Ánh sáng từ ngọn đuốc ma thuật không còn màu cam ấm áp nữa mà chuyển sang màu xanh lá cây bệnh hoạn.

Những bộ xương nằm rải rác trên sàn đá đang cử động nhẹ nhàng, như thể chúng vừa mới chết đi vài giây trước đó và giờ đây đang trong giai đoạn đầu của quá trình thối rữa ngược chiều thời gian.

"Đây không phải là hầm mộ," Lục Khuyết thì thầm, giọng nói khô khốc vang lên trong sự im lặng đáng sợ.

"Đây là kho chứa ký ức."

Hắn bước đi, từng bước một thận trọng.

Mỗi lần giày chạm vào mặt đất lạnh lẽo, hắn cảm thấy những hình ảnh lạ lùng chạy qua tâm trí.

Tiếng cười của trẻ con.

Tiếng khóc của người mẹ mất con.

Tiếng la hét trong trận chiến cuối cùng mà anh đã chứng kiến ở kiếp trước.

Những ký ức này không phải là của hắn.

Chúng thuộc về hàng ngàn nạn nhân đã bị Hệ Thống tiêu thụ để nuôi dưỡng sức mạnh cho 'Ma Đầu' tương lai – phiên bản độc ác hơn, tàn nhẫn hơn của chính Lục Khuyết.

Hắn dừng lại trước một bức tường đá lớn.

Trên đó khắc những dòng chữ cổ xưa bằng máu khô: *Thời gian là kẻ trộm, và chúng ta là nạn nhân.*

Lục Khuyết đưa tay chạm vào bề mặt lạnh giá.

Một luồng năng lượng tĩnh điện chạy dọc theo cánh tay hắn, khiến lông dựng ngược.

Hắn nhận ra rằng bức tường này không phải làm từ đá vôi thông thường.

Nó được cấu tạo từ hàng ngàn mảnh vỡ của những chiếc đồng hồ đếm ngược đã vỡ nát.

Mỗi mảnh vỡ đều chứa đựng một đoạn thời gian bị mắc kẹt – một giây, một phút, hoặc thậm chí là một năm cuộc đời ai đó.

Hệ Thống lại kích hoạt:
[PHÁ HOẠI ĐANG TIẾN GẦN]
[NHẬN THỨC MỚI: KẾT CẤU KHÔNG-GIAN BẤT ỔN ĐỊNH]
[LỜI KHUYÊN: TRÁNH NHÌN VÀO MÀU XANH LÁ TRONG HƠN 3 GIÂY]

Lục Khuyết nheo mắt.

Màu xanh lá cây không chỉ là ánh sáng.

Nó đang len lỏi vào những khe hở của thực tại, tạo thành những hình dạng giống như con người nhưng bị kéo dãn ra vô tận.

Những bóng ma thời gian này không tấn công thể xác.

Chúng nhắm vào ký ức và sự ổn định tâm lý của nạn nhân.

Hắn nhớ lại cảnh Tử Cốt – em gái hắn – đang mỉm cười trong ánh nắng mặt trời ở kiếp trước.

Một cảm giác đau đớn xé toạc lồng ngực anh, mạnh hơn cả vết thương trên bụng.

Nỗi đau này là nhiên liệu cho Hệ Thống.

Nó muốn anh trải nghiệm đủ nỗi đau để trở thành 'Pin' vĩnh cửu cho nó.

Nhưng Lục Khuyết không định tuân theo kịch bản đó.

Hắn rút thanh kiếm ánh sáng từ trong túi đồ – một vật phẩm hiếm mà hắn đã tích lũy qua nhiều lần trùng sinh trước đây.

Lưỡi dao rung động nhẹ, phát ra âm thanh vi vu như tiếng hát ru của những linh hồn đang tìm kiếm sự giải thoát.

Hắn biết rằng sức mạnh thuần túy không thể đánh bại được cái gì đó vô hình và trừu tượng như 'Vùng Chết'.

Hắn cần chiến lược.

Hắn bắt đầu di chuyển theo một mô hình cụ thể, tránh xa những vùng có màu xanh lá cây đậm nhất.

Mỗi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng dựa trên ký ức của hắn về cấu trúc hầm mộ trong kiếp trước.

Nhưng lần này, mọi thứ đã thay đổi.

Những lối đi quen thuộc giờ đây bị bẻ cong thành những vòng tròn ma thuật không bao giờ kết thúc.

Đột nhiên, một bóng đen lao ra từ phía sau góc tường.

Lục Khuyết quay người lại nhanh như chớp, lưỡi kiếm của hắn cắt qua không khí nhưng chỉ chạm vào hư vô.

Kẻ tấn công là một thực thể hình người, nhưng khuôn mặt của nó bị xóa nhòa hoàn toàn, giống như giấy trắng chưa viết gì lên đó.

"Ngươi tìm ai?" Tiếng nói vang lên trong đầu Lục Khuyết, không phải từ bên ngoài mà trực tiếp xâm nhập vào ý thức hắn.

Nó nghe giống như tiếng thì thầm của chính anh ấy, nhưng với sự mệt mỏi và tuyệt vọng tột độ.

Lục Khuyết nghiến răng.

Hắn nhận ra đây là một phiên bản song song của chính mình – một Lục Khuyết đã thất bại trong việc bảo vệ em gái và người yêu, trở thành nô lệ cho Hệ Thống sau khi chịu đựng quá nhiều đau khổ.

"Ta không tìm ai," Lục Khuyết đáp lại bằng ý nghĩ, giọng điệu lạnh băng.

"Ta chỉ đang đi về phía trước."

Bóng đen cười một cách méo mó.

"Phía trước?

Không có gì ở đó cả.

Chỉ có cái chết và sự lặp lại vô tận của những sai lầm."

Lục Khuyết không hề dao động.

Hắn bước qua bóng đen, thanh kiếm ánh sáng chiếu rọi vào vùng tối phía sau nó.

Bóng đen co rút lại, biến thành một đám sương mù dày đặc bao quanh anh.

Hệ Thống cảnh báo: [ĐỘ NGUY HIỂM TĂNG LÊN]

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác trong lòng bàn tay – nơi hắn đang nắm chặt hạt nhân hệ thống nhỏ bé mà hắn đã lấy từ Giám Sát Viên 001.

Nó lạnh buốt và rung động nhẹ, như thể nó cũng sợ hãi trước sự hiện diện của Vùng Chết này.

Hắn biết rằng mình không thể tin tưởng vào giác quan thông thường ở nơi đây.

Hắn phải dựa vào dữ liệu mà Hệ Thống cung cấp và trực giác được tôi luyện qua hai kiếp sống.

Lục Khuyết mở mắt ra, nhìn thấy những dòng mã nhị phân chảy trôi trong không khí – đó là ngôn ngữ gốc của thế giới ảo này.

Hắn bắt đầu giải mã chúng bằng cách đọc tốc độ thay đổi màu sắc của ánh sáng xanh lá cây xung quanh.

Mỗi khi màu chuyển từ nhạt sang đậm, hắn biết rằng có một 'lỗ hổng' thời gian đang xuất hiện.

Hắn cần phải đi qua những lỗ hổng đó để tìm ra lối thoát thực sự, không bị mắc kẹt trong vòng lặp ký ức nữa.

Sau năm phút di chuyển như vậy, Lục Khuyết cuối cùng cũng thấy ánh sáng trắng phía trước.

Nó khác hẳn với màu xanh bệnh hoạn của hầm mộ.

Đó là ánh sáng thuần khiết, vô tri và đầy hy vọng.

Hắn chạy về hướng đó, bỏ lại đằng sau những tiếng thì thầm day dứt trong đầu mình.

Khi hắn bước qua ngưỡng cửa vào không gian mới, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể.

Không khí ở đây nhẹ nhàng hơn, thơm mùi cỏ tươi sau cơn mưa – thứ mùi hương mà Tử Cốt rất thích ngửi khi chúng ta còn nhỏ.

Nhưng sự yên bình này là giả tạo.

Lục Khuyết biết rằng phía trước sẽ có những thử thách lớn lao hơn đang chờ đợi hắn.

Hắn dừng lại ở trung tâm của một căn phòng tròn rộng lớn, sàn nhà được lát bằng kính trong suốt phản chiếu bầu trời sao bên dưới – mặc dù họ vẫn đang ở sâu dưới lòng đất.

Trên trần nhà là một chiếc đồng hồ khổng lồ treo lơ lửng, kim giây chuyển động ngược chiều với nhịp đập tim của Lục Khuyết.

Hệ Thống hiển thị thông báo cuối cùng trước khi tắt tạm thời:
[KHÁM PHÁ BÍ MYỆN HOÀN THÀNH]
[TIẾP THEO: GIAO DIỆN VỚI THỰC TẾ MỚI]

Lục Khuyết nhìn lên chiếc đồng hồ đó, cảm thấy một sự kỳ lạ trong tim mình.

Hắn không biết tại sao, nhưng hình ảnh này đã xuất hiện trong những giấc mơ của anh từ khi còn nhỏ – trước cả khi hắn bị trùng sinh và mang theo ký ức tương lai.

Có lẽ đây là nơi khởi đầu thực sự của mọi thứ, hoặc có thể là điểm kết thúc bi thảm mà Hệ Thống luôn muốn dẫn dắt anh tới.

Hắn hít một hơi sâu, chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra tiếp theo trong mê cung thời gian này.

Lục Khuyết bước qua ngưỡng cửa vô hình ấy.

Không khí nơi đây không phải là sự trống rỗng của chân không vũ trụ mà mang một mùi vị nồng nặc, giống như hương thơm của giấy cũ và bụi thời gian tích tụ hàng thiên niên kỷ.

Ánh sáng từ chiếc đồng hồ lớn trên tường phát ra những tia vàng nhạt, chiếu xuống sàn nhà lát đá cẩm thạch đã bị bào mòn bởi sự ăn mòn vô hình nào đó.

Hệ Thống trong đầu hắn lập tức cảnh báo một cách lạnh lùng: «Phát hiện trường năng lượng dị thường.

Mức độ ổn định: 12%.

Nguy cơ sụp đổ không gian: Cao.»

Con số mười hai phần trăm khiến Lục Khuyết nhíu mày.

Hắn đã từng đối mặt với những vực thẳm linh khí hỗn loạn, nơi mà ngay cả đại sư tu luyện cũng có thể bị xé toạc bởi áp lực môi trường.

Nhưng cái này khác biệt.

Nó không hung hãn hay dữ dội theo cách thông thường.

Nó tĩnh lặng đến đáng sợ, như một hồ nước đọng sâu thăm thẳm che giấu những con quái vật cổ xưa nhất.

Hắn di chuyển nhẹ nhàng, mỗi bước chân đều được tính toán để tránh kích hoạt bất kỳ bẫy nào có thể ẩn nấp trong không gian này.

Kinh nghiệm từ kiếp trước dạy cho hắn rằng sự yên tĩnh thường là tiền của thảm họa lớn hơn cả tiếng gầm gào của quái vật cấp cao.

Trước mặt hắn xuất hiện một hành lang dài ngoằng, hai bên là những tủ sách gỗ sẫm màu vươn lên tận trần nhà tối tăm.

Những cuốn sách không có tên gọi, chỉ có bìa da cũ kỹ và khóa đồng xanh rêu.

Lục Khuyết đưa tay chạm vào một trong số chúng.

(ngón tay) của hắn run nhẹ khi tiếp xúc với bề mặt lạnh lẽo đó.

«Cảnh báo: Đối tượng đang chứa đựng ký ức bị phong ấn.» Giọng điệu máy móc của Hệ Thống vang lên, nhưng lần này lại kèm theo một tần suất dao động lạ lùng, như thể chính nó cũng cảm thấy bối rối trước dữ liệu thu thập được.

Lục Khuyết rút tay ra nhanh chóng.

Hắn không cần phải đọc cuốn sách đó để biết rằng mình đã phạm sai lầm nghiêm trọng trong việc thiếu thận trọng.

Trong kiếp trước, hắn từng nghe nói về "Thư Viện Ký Ức" – nơi lưu giữ những sự thật bị xóa bỏ khỏi dòng chảy thời gian chính thống.

Những người tìm thấy nó thường không trở lại nguyên vẹn cả thân xác lẫn tâm trí.

Hắn hít thở sâu, cố gắng ổn định nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.

Sự tò mò là một.

lưỡi nguy hiểm hơn bất kỳ thanh kiếm nào hắn từng cầm nắm.

Nhưng với tư cách là người mang Hệ Thống và ký ức tương lai, hắn không thể quay lưng lại trước cơ hội hiểu rõ bản chất của sự trùng sinh này.

Hắn tiến sâu thêm vào hành lang.

Những cuốn sách ở đây dường như có ý thức riêng.

Chúng chuyển động nhẹ nhàng trên kệ khi hắn đi qua, tạo ra những âm thanh xào xạc khô khốc giống như tiếng thì thầm của vô số linh hồn đang cầu cứu trong bóng tối.

Lục Khuyết tập trung cao độ, dùng năng lượng nội lực để bao bọc lấy cơ thể mình, ngăn chặn bất kỳ ảnh hưởng tâm lý nào từ môi trường xung quanh có thể len lỏi vào ý thức của hắn.

Đột nhiên, một cuốn sách màu đỏ thẫm bay ra khỏi kệ và mở tung trước mặt hắn.

Những trang giấy bên trong không phải là văn bản hay hình vẽ mà là những dòng chảy ánh sáng xanh lam đang xoay xoáy hỗn loạn.

Lục Khuyết nhận ra ngay lập tức rằng đó là mã nguồn gốc của chính Hệ Thống mà hắn đang sở hữu.

«Phát hiện lỗi logic.

Dữ liệu xung đột.» Thông báo hệ thống trở nên rời rạc, đứt gãy giữa những đoạn thông tin quan trọng nhất.

«Không thể xác định chủ nhân thực sự.

Không thể truy xuất hồ sơ người dùng Lục Khuyết.»

Hắn sững sờ đứng đó, tim đập như muốn vỡ tung trong lồng ngực.

Điều này không khớp với bất kỳ kịch bản nào mà hắn đã dự đoán dựa trên ký ức tương lai.

Nếu Hệ Thống không thuộc về hắn, thì thứ gì đang kiểm soát cuộc đời của anh ta?

Và nếu những thông tin mà nó cung cấp đều là giả mạo, vậy thì chiến lược sinh tồn của hắn trong suốt ba năm qua đã được xây dựng trên nền tảng nào?

Lục Khuyết đưa tay ra để chạm vào dòng ánh sáng xanh lam.

Ngay khi ngón tay hắn tiếp xúc với mã nguồn đó, một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí anh ta.

Hắn nhìn thấy những hình ảnh nhấp nháy – không phải là quá khứ hay tương lai của chính mình, mà là những mảnh vỡ ký ức thuộc về người khác.

Một cậu bé tóc trắng đang khóc nức nở giữa đống đổ nát thành phố.

Một bóng dáng đen kịt đứng trên đỉnh tháp quan sát, cười chế giễu trước sự tuyệt vọng của nhân loại.

Và cuối cùng, một khuôn mặt quen thuộc – chính là hắn, nhưng đôi mắt lại đỏ ngầu đầy sát khí, cầm trong tay thanh kiếm đang rỉ máu tươi.

«Cảnh báo: Nhiễm độc ký ức mức độ 4.» Giọng Hệ Thống trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.

«Khuyên người dùng ngắt kết nối ngay lập tức để tránh mất kiểm soát nhận thức vĩnh viễn.»

Lục Khuyết nghiến răng chịu đựng cơn đau, cố gắng duy trì sự tỉnh táo.

Hắn không thể rút lui lúc này.

Đây là cơ hội hiếm hoi để hiểu rõ mối liên hệ giữa Hệ Thống và những biến động lớn sắp xảy ra trong thế giới này.

Nếu hắn bỏ lỡ khoảnh khắc này, có lẽ sẽ phải chờ đợi hàng chục năm nữa mới tìm được manh mối tương tự – nếu như còn sống sót đến ngày đó.

Hắn tập trung tất cả ý chí của mình vào việc phân tích dòng chảy dữ liệu đang xâm nhập vào não bộ.

Những ký ức ngoại lai ấy không chỉ là hình ảnh đơn thuần mà chứa đựng những cảm xúc mãnh liệt, nỗi sợ hãi tột cùng và hy vọng vỡ tan.

Hắn nhận ra rằng người sở hữu những ký ức này đã từng đối mặt với một thảm họa lớn hơn nhiều so với những gì hắn biết trong lịch sử tương lai được ghi chép lại.

Đột nhiên, không gian xung quanh bắt đầu rung lắc dữ dội.

Những kệ sách đổ sập xuống, tạo thành một bức tường ngăn cách giữa Lục Khuyết và lối ra của hành lang.

Bụi mù mịt bao phủ khắp nơi, che khuất tầm nhìn của anh ta trong vài giây ngắn ngủi nhưng đủ dài để thay đổi hoàn toàn tình thế.

Khi bụi lắng xuống, hắn phát hiện ra rằng mình không còn ở trong Thư Viện Ký Ức nữa mà đang đứng giữa một căn phòng tròn nhỏ với sàn nhà được khắc đầy những ký tự cổ xưa sáng lên ánh kim loáng.

Ở trung tâm căn phòng là một đài phun nước bằng đá đen khô cằn, và trên đó đặt một chiếc huy hiệu bạc hình mặt trăng khuyết – thứ trang sức đã biến mất từ ba năm trước khi hắn còn chưa biết đến sự tồn tại của Hệ Thống.

«Phát hiện vật phẩm đặc biệt: Huy Hiệu Trăng Khuyết.» Thông báo hệ thống vang lên với giọng điệu khác hẳn mọi lần, mang theo một sắc thái tôn kính khó hiểu.

«Vật phẩm này liên kết trực tiếp với nguồn gốc khởi tạo của người dùng.

Nhấn để kích hoạt giao diện mới?»

Lục Khuyết nhìn chiếc huy hiệu đó với ánh mắt phức tạp.

Trong ký ức kiếp trước, hắn chưa từng nghe nói về thứ trang sức này.

Nhưng cảm giác quen thuộc từ sâu thẳm tiềm thức lại mách bảo rằng nó chính là chìa khóa mở ra bí mật lớn nhất mà Hệ Thống đang cố gắng che giấu khỏi anh ta.

Hắn bước chậm rãi tiến về phía đài phun nước, mỗi bước chân đều nặng trĩu những nghi vấn chưa có lời giải đáp.

Không khí trong căn phòng trở nên lạnh giá hơn từng giây một, như thể nhiệt độ thực tế đang bị hút cạn bởi sự hiện diện của vật phẩm cổ xưa này.

Khi hắn đứng trước mặt chiếc huy hiệu, ánh mắt hai người giao thoa – dù một bên là vô tri và một bên là trí tuệ nhân tạo pha lẫn ký ức con người.

Hắn đưa tay ra chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo của chiếc huy hiệu.

Ngay lập tức, những đường vân sáng lên rực rỡ hơn bao giờ hết, lan tỏa khắp căn phòng như mạng lưới mạch máu sống động đang hồi sinh sau giấc ngủ ngàn năm.

Hệ Thống trong đầu hắn phát ra một tiếng hú dài chói tai trước khi im bặt hoàn toàn, nhường chỗ cho một giao diện mới hiện ra trước mắt anh ta – không phải là bảng điều khiển quen thuộc với những con số và chỉ dẫn khô khan mà là một bản đồ sao khổng lồ đang xoay chuyển liên tục giữa vô tận hư không.

Và ở trung tâm của bầu trời sao ấy, một ngôi sao đen kịt bắt đầu giãn nở chậm rãi, nuốt chửng tất cả ánh sáng xung quanh nó trong sự im lặng đáng sợ nhất mà Lục Khuyết từng chứng kiến trong hai kiếp sống của mình.

Hắn nhận ra ngôi sao đen kia không phải là thiên thể, mà là con mắt của kẻ từng giết hắn trong kiếp trước.

Máu lạnh chạy dọc sống lưng khi hắn thấy con mắt ấy đang mở to, nhìn thẳng vào linh hồn hắn.

Hắn hét lên, nhưng giọng nói
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập