Chương 32
Cảm giác như có một cây kim lạnh lẽo xuyên thẳng vào tủy sống, xé toạc hàng rào phòng vệ tinh thần yếu ớt của anh.
Hệ thống phát ra tiếng báo động chói tai, vang lên trong đầu anh như tiếng chuông đồng hồ bị bóp méo: *[Cảnh báo: Mức độ tổn thương linh hồn vượt ngưỡng an toàn.
Kết nối đang được thiết lập với 'Lưu Trữ Ký Ức Ma Đầu'.]*
Lục Khuyết nghiến răng, mồ hôi lạnh trộn lẫn với máu từ vết thương ở vai chảy xuống, tạo thành những vệt đỏ thẫm trên nền trắng của căn phòng ảo.
Trước mặt anh, phiên bản tương lai – "Ma Đầu" – vẫn mỉm cười, nhưng nụ cười đó giờ đây mang vẻ mỉa mai, như thể đang chờ đợi một vở kịch bi thương diễn ra đúng kịch bản.
"Anh nghĩ mình đang kiểm soát?" Ma Đầu nói, giọng nói vang vọng từ khắp mọi hướng, hòa quyện với tiếng thì thầm của vô vàn linh hồn đã chết.
"Anh chỉ là một ống dẫn.
Một cái phễu để nỗi đau của thế giới này chảy vào tôi."
Lục Khuyết không đáp lại.
Anh tập trung toàn bộ ý chí vào việc giữ ý thức không bị cuốn trôi.
Anh biết rằng nếu để mất kiểm soát ngay lúc này, anh sẽ trở thành một phần của hệ thống, trở thành "Pin" vĩnh cửu như Giám Sát Viên 001 mong muốn.
Nhưng anh cũng biết rằng, trong ký ức của kẻ thù, luôn chứa đựng manh mối về điểm yếu của chúng.
"Cho tôi xem," Lục Khuyết nói, giọng anh run rẩy nhưng đầy quyết liệt.
"Cho tôi thấy những gì anh đã làm để trở thành Ma Đầu."
Ma Đầu nhíu mày, vẻ mặt ngạc nhiên.
Hầu hết những phiên bản quá khứ của tôi đều cố gắng chiến đấu hoặc chạy trốn.
anh muốn tự hủy hoại chính mình bằng sự thật?"
Anh vung tay, và không gian trắng xóa xung quanh bắt đầu biến đổi.
Những bức tường trắng tan biến, thay vào đó là vô số những cuộn giấy da cháy khém, lơ lửng trong không trung như những con dơi chết.
Mỗi cuộn giấy đều phát ra một thứ ánh sáng vàng cam yếu ớt, mang theo mùi khét lẹt của nỗi đau và hối hận.
"Đây là 'Thư viện Huyết Nhục'," Ma Đầu giải thích, giọng điệu đầy kiêu ngạo.
"Mỗi cuộn giấy là một ký ức bị nén ép.
Một cuộc lựa chọn.
Một cái chết mà tôi đã gây ra để tích lũy thời gian.
Hãy đọc đi, Lục Khuyết.
Hãy xem liệu anh có đủ can đảm để đối mặt với con quái vật mà mình đang cố gắng giết chết hay không."
Lục Khuyết bước tới, chân anh nặng trĩu như chì.
Anh cảm thấy sự hiện diện của những linh hồn trong hệ thống đang rình rập, chờ đợi khoảnh khắc anh yếu lòng.
Anh đưa tay ra, chạm vào cuộn giấy gần nhất.
Khi ngón tay anh tiếp xúc với bề mặt thô ráp của cuộn giấy, một luồng điện xanh lam chạy dọc theo cánh tay, đâm thẳng vào tim.
Hình ảnh hiện ra trước mắt anh.
Đó là một Lục Khuyết trẻ tuổi hơn, khoảng hai mươi tuổi, đứng trước một ngã ba đường trong thành phố ngầm.
Bên trái là Tử Cốt, em gái anh, đang cầm một chiếc bánh mì khô, mắt sáng rực niềm vui.
Bên phải là Bạch Thanh Y, người yêu anh, đang run rẩy vì bệnh tật, đồng hồ trên cổ tay cô chỉ còn lại ba ngày.
Trong ký ức đó, Lục Khuyết không có lựa chọn.
Hệ thống đưa ra một nhiệm vụ: *[Chọn một người để sống.
Người kia sẽ bị 'Thu Hồi' toàn bộ thời gian còn lại.]*
Lục Khuyết trong ký ức nhìn về phía Tử Cốt, rồi nhìn về phía Bạch Thanh Y.
Anh gào thét.
Nhưng cuối cùng, tay anh đưa ra, chạm vào cổ tay của Bạch Thanh Y.
"Xin lỗi," anh nói, giọng vỡ vạc.
Và ngay lập tức, Bạch Thanh Y hóa thành tro bụi trước mặt anh.
Tử Cốt hét lên, nhưng âm thanh bị cắt đứt bởi màn sương đen bao trùm.
Lục Khuyết giật lùi lại, thở hổn hển.
Anh nhìn xuống bàn tay mình, run rẩy.
Ký ức đó không phải là ảo giác.
Đó là sự thật.
Chính anh, trong kiếp trước, đã giết chết người mình yêu để cứu em gái.
Và từ đó, con đường trở thành Ma Đầu bắt đầu.
Nỗi đau mất mát trở thành nhiên liệu.
Sự hận thù trở thành động lực.
"Anh thấy đấy," Ma Đầu cười, âm thanh như tiếng dao cứa vào da thịt.
"Anh không thể cứu cả hai.
Đó là quy luật của thế giới này.
Để sống sót, anh phải hy sinh.
Và mỗi lần hy sinh, anh trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng lạnh lùng hơn.
Cho đến khi anh không còn cảm xúc nào nữa.
Cho đến khi anh trở thành tôi."
Lục Khuyết nắm chặt đấm.
Nỗi đau trong tim anh bùng lên, nhưng thay vì sụp đổ, anh cảm thấy một sự tỉnh táo đến rợn người.
Anh hiểu rồi.
Hệ thống không muốn anh thắng.
Nó muốn anh trải nghiệm đủ nỗi đau để chấp nhận sự hy sinh này như một định mệnh không thể tránh khỏi.
Nó muốn anh trở thành một cỗ máy giết chóc, một công cụ hoàn hảo.
"Anh sai," Lục Khuyết nói, giọng anh lạnh lùng hơn cả băng giá.
"Tôi không cần phải chọn.
Tôi sẽ phá vỡ quy luật này."
Ma Đầu ngừng cười.
Đôi mắt đỏ rực của hắn narrowing lại.
"Anh không thể.
Thời gian là tuyệt đối."
"Thời gian là một ảo giác do hệ thống tạo ra," Lục Khuyết đáp.
"Và tôi sẽ làm vỡ nó."
Những kẻ Thợ Săn còn lại hoảng loạn bỏ chạy.
Họ nhìn thấy cảnh tượng vừa xảy ra, và họ biết rằng họ đang đối mặt với một thứ gì đó vượt ra ngoài hiểu biết của họ.
Một kẻ có thể điều khiển thời gian.
Một Ma Đầu thực sự.
Lục Khuyết đứng dậy, cảm giác mệt mỏi tột cùng.
Cơ thể anh run rẩy, nhưng ý thức của anh thì sắc bén hơn bao giờ hết.
Hệ thống phát ra một thông báo lạ chưa từng thấy, vang lên trong đầu anh như tiếng chuông cảnh tỉnh:
*[Nhiệm vụ ẩn hoàn thành: Thác Sinh Ma Đầu.]*
*[Phần thưởng: Khóa mở 'Cổng Thời Gian Nghịch Đảo'.]*
*[Cảnh báo: Mức độ đồng hóa với Ma Đầu đạt 15%.
Nếu vượt quá 50%, nhân vật chính sẽ mất kiểm soát vĩnh viễn.]*
Lục Khuyết nhìn vào chiếc hộp trên lưng cô gái giả mạo, giờ đã mở ra.
Bên trong không có gì cả.
Chỉ có một tấm gương nhỏ, phản chiếu khuôn mặt anh.
Nhưng trong gương, đôi mắt anh không phải là màu đen.
Chúng là màu đỏ rực, giống hệt Ma Đầu.
Và từ sâu thẳm trong gương, một giọng nói thì thầm, không phải từ Ma Đầu, mà từ chính anh.
"Chào mừng trở về, Lục Khuyết.
Bây giờ, chúng ta mới bắt đầu."
Lục Khuyết nhìn xuống đồng hồ trên cổ tay mình.
Con số đang đếm ngược, nhưng anh không còn sợ hãi.
Anh biết rằng, để cứu Bạch Thanh Y và Tử Cốt, anh phải trở thành quái vật.
Nhưng anh cũng biết rằng, nếu anh trở thành Ma Đầu hoàn toàn, anh sẽ không còn là Lục Khuyết nữa.
Anh bước ra khỏi bãi rác, hướng về phía thành phố ngầm.
Bóng tối bao quanh anh, nhưng anh không còn sợ hãi.
Anh là kẻ đi trong bóng tối.
Và bóng tối, giờ đây, là đồng minh của anh.
Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một nghi ngờ nhỏ bé nảy sinh.
Liệu anh có thực sự đang chiến đấu để cứu họ?
Hay anh chỉ đang thực hiện ý muốn của Hệ Thống, để trở thành một công cụ hoàn hảo cho sự hủy diệt?
Và nếu anh là công cụ, thì ai đang điều khiển con dao?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận