Chương 31
Mùi ozone và mùi tro tàn của những linh hồn bị giam cầm vẫn còn ám lên khứu giác anh, ngọt ngào nhưng chết chóc.
Đồng hồ trên cổ tay anh không đếm ngược nữa.
Nó đang đếm xuôi.
*00:00:15...
00:00:16...* Mỗi giây trôi qua là một lời nhắc nhở rằng anh đã bước ra khỏi dòng chảy định mệnh, nhưng cũng đồng nghĩa với việc anh đang đi vào một vùng đất hoang dã mà ngay cả ký ức kiếp trước cũng không thể chiếu sáng.
Lục Khuyết bước ra khỏi căn phòng bỏ hoang, chân dẫm lên nền đất nứt nẻ của khu vực biên giới thành phố.
Ở đây, quy luật "Thọ Mệnh Kinh Tế" trở nên lỏng lẻo và tàn bạo hơn bao giờ hết.
Tiền giấy là rác rưởi, vàng bạc là đá cuội.
Chỉ có thời gian mới là thật.
Và anh, một kẻ đang sở hữu một chiếc đồng hồ "lỗi", là con mồi ngon nhất cho bất kỳ ai đủ điên rồ để thử nghiệm giới hạn của Hệ Thống.
Hắn dừng lại trước một tấm biển quảng cáo cũ kỹ, nơi hình ảnh một người mẫu đang mỉm cười với đồng hồ đếm ngược rực rỡ đã bị phai màu bởi mưa axit.
Lục Khuyết chạm tay vào mặt kính lạnh lẽo.
Trong kiếp trước, anh đã mù quáng tin rằng sức mạnh là thứ duy nhất có thể bảo vệ Bạch Thanh Y và Tử Cốt.
Nhưng giờ đây, với cái nhìn của một người đã chết và tái sinh, anh nhận ra sự thật tàn khốc hơn: sức mạnh chỉ là công cụ để Hệ Thống thao túng nỗi đau.
"Ma Đầu" không phải là danh hiệu vinh quang.
Đó là chẩn đoán bệnh lý.
Là sự biến dạng của linh hồn khi nó hấp thụ quá nhiều nỗi đau của người khác để tồn tại.
*"Anh đang trở thành nó,"* giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu, không phải từ Hệ Thống, mà từ chính bản năng sinh tồn đang bị bóp méo.
Lục Khuyết nghiến răng.
Hắn không cần sự đồng cảm.
Hắn cần chiến lược.
Hắn cần biết rõ kẻ thù mình đang đối mặt trước khi lao vào cuộc chiến tiếp theo.
Và kẻ thù hiện tại không phải là Giám Sát Viên 001, mà là chính những quy luật mà anh vừa phá vỡ.
Hắn quay người, bước nhanh vào con hẻm tối om phía sau tòa nhà.
Ánh sáng từ thành phố xa xa chiếu vào, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên những đống đổ nát.
Không khí ở đây tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể cả thế giới đang nín thở chờ đợi bước đi tiếp theo của con thú bị thương.
Lục Khuyết cảm thấy một sự hiện diện lạ thường.
Không phải là sát khí, mà là một sự "rỗng".
Một khoảng trống trong dòng chảy thời gian.
Hắn dừng bước.
Mắt anh quét nhanh qua bóng tối.
Ở cuối con hẻm, dưới ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt, một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi co ro.
Đó là một cô gái trẻ, có lẽ chưa đầy mười tám tuổi, mặc bộ quần áo rách nát, bám đầy bùn đất.
Nhưng điều khiến Lục Khuyết dừng lại không phải là vẻ ngoài thảm hại của cô, mà là chiếc đồng hồ trên cổ tay cô.
Nó không hiển thị con số.
Nó hiển thị một ký tự xoay tròn liên tục: một vòng tròn đứt gãy.
Lục Khuyết nhíu mày.
Trong suốt hai kiếp sống của mình, anh chưa từng thấy loại đồng hồ nào như vậy.
Nó không đếm thời gian sống.
sự hiện diện.
Cô gái ấy đang tồn tại ở ranh giới giữa có và không.
Nếu anh tiếp cận, anh sẽ kích hoạt cái bẫy.
Nếu anh bỏ đi, anh sẽ bỏ lỡ một manh mối quan trọng về cách Hệ Thống vận hành.
Sương mù từ các khe nứt của tòa nhà xung quanh tràn ra, bao phủ lấy con hẻm.
Ba bóng người hiện ra từ màn sương, di chuyển với tốc độ kinh hoàng nhưng lại không gây ra tiếng động.
Họ mặc những bộ giáp đen bóng, che kín toàn bộ cơ thể, chỉ để lộ đôi mắt đỏ rực phía sau mặt nạ.
Trên tay mỗi người là một cây cung làm bằng xương trắng, căng sẵn những mũi tên được tẩm chất lỏng màu xanh lam phát sáng.
Lục Khuyết nhận ra họ ngay lập tức.
"Sát Thủ Thời Gian" cấp D-rank.
Những kẻ săn lùng chuyên nghiệp, được thuê bởi các tổ chức ngầm để thu thập những "vật thể lỗi" từ những người dân thường.
Họ không quan tâm đến tính mạng của con mồi.
Họ chỉ quan tâm đến thứ họ đang săn.
Chiếc hộp trên lưng cô gái giả mạo.
"Đừng di chuyển," người dẫn đầu nhóm sát thủ nói, giọng nói được khuếch đại qua bộ đàm, nghe chói tai và máy móc.
"Giao nộp hộp.
Chúng tôi sẽ cho cô chết nhanh."
Cô gái không đáp lại.
Cô ấy chỉ nhìn về phía Lục Khuyết, ánh mắt chứa đựng một sự cầu cứu thầm lặng, hoặc có thể là một lời thách thức.
"Anh có chọn không?" cô thì thầm.
Lục Khuyết quét nhanh tình hình.
Ba đối thủ.
Cấp D-rank.
Vũ khí tẩm độc thời gian.
Nếu anh giao nộp hộp, anh sẽ mất đi manh mối quan trọng nhất về bí mật của Hệ Thống.
Nếu anh chiến đấu, anh sẽ tiêu tốn thời gian – thứ tài nguyên quý giá nhất mà anh đang cố gắng tích lũy.
Nhưng có một lựa chọn thứ ba.
Anh nhìn vào đồng hồ trên cổ tay mình.
*00:00:45*.
Thời gian đang trôi đi bình thường.
Nhưng anh biết rằng, nếu anh kích hoạt kỹ năng ẩn mà anh đã phát hiện ra trong chương trước, anh có thể làm chậm dòng chảy thời gian trong phạm vi nhỏ.
Đó là một kỹ năng tự sát.
Nó sẽ rút cạn năng lượng sống của anh để trao đổi lấy vài giây chậm lại.
Nhưng với kinh nghiệm kiếp trước, anh biết rằng vài giây là đủ để thay đổi cục diện trận chiến.
"Không," Lục Khuyết nói, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh lặng.
"Tôi không giao nộp thứ gì cả."
Người dẫn đầu nhóm sát thủ nhíu mày.
"Đáng tiếc.
Giết cả hai."
Ba mũi tên xanh lam bay ra, cắt xuyên qua không khí, nhắm thẳng vào tim cô gái và Lục Khuyết.
Tốc độ của chúng nhanh đến mức mắt thường khó có thể theo dõi.
Nhưng với Lục Khuyết, chúng di chuyển chậm chạp, như thể đang bơi trong mật đường.
Anh không né tránh.
Anh bước về phía trước, tay phải vung lên, cầm lấy thanh kiếm năng lượng từ không gian lưu trữ.
Nhưng anh không chém vào mũi tên.
Anh chém vào không gian ngay trước mũi tên.
Một khe nứt nhỏ xuất hiện, và mũi tên đầu tiên bị lệch hướng, cắm vào bức tường gạch bên cạnh.
Mũi tên thứ hai và thứ ba tiếp tục lao tới.
Lục Khuyết quay người, đẩy cô gái giả mạo ra sau lưng anh, và dùng thân mình che chắn cho cô.
Mũi tên thứ hai xuyên qua vai trái anh, mang theo cảm giác lạnh buốt của chất độc thời gian.
Mũi tên thứ ba bị anh chặn lại bằng lưỡi kiếm, nhưng lực va chạm khiến anh lùi lại vài bước, gót chân chạm vào tường.
Cơn đau xé toạc cơ bắp và thần kinh.
Nhưng anh không hét lên.
Anh chỉ nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn ra từ trán.
Đồng hồ trên cổ tay anh bắt đầu tăng tốc.
*00:00:46...
00:00:47...* Mỗi giây anh sống sót, anh lại thu thập thêm một chút năng lượng từ cú sốc.
Đây là quy luật mới mà anh vừa khám phá ra: nỗi đau và sự nguy hiểm đang trở thành nguồn nhiên liệu cho chiếc đồng hồ "lỗi" của anh.
Cơ thể cô gái co giật dữ dội, xương cốt phát ra tiếng nứt vỡ.
Lục Khuyết cảm nhận được dòng thời gian của cô đang chảy ngược, hỗn loạn.
Thay vì rút lui, anh cắn vào tay mình, dùng máu tươi để kích hoạt một kỹ năng ẩn trong hệ thống mà anh chưa bao giờ dám dùng trong kiếp trước: *[Đồng Hóa Linh Hồn - Cấp F]*.
Mục tiêu: Kết nối với linh hồn bên trong chiếc hộp.
Máu anh nhỏ xuống chiếc hộp, và ngay lập tức, một luồng ánh sáng trắng xóa bùng nổ, bao phủ lấy cả hai người.
Lục Khuyết cảm thấy ý thức của mình bị kéo vào một khoảng không vô tận.
Ở đó, anh không còn là Lục Khuyết.
Anh là một phần của dòng chảy thời gian, một phần của nỗi đau tập thể.
Và rồi, anh nghe thấy một giọng nói.
Không phải từ cô gái.
Không phải từ hệ thống.
Mà từ chính chiếc hộp.
*"Chào mừng trở về, Người Sưu Tập."*
Lục Khuyết mở mắt ra.
Anh đang đứng trong một căn phòng trắng tinh.
Trước mặt anh là một chiếc gương lớn.
Nhưng phản chiếu trong gương không phải là hình ảnh của anh.
Đó là hình ảnh của Bạch Thanh Y và Tử Cốt thật sự, đang bị giam cầm trong những chiếc lồng thời gian, đồng hồ của họ đang đếm ngược nhanh chóng.
Và đứng giữa họ, là một phiên bản khác của chính Lục Khuyết.
Phiên bản tương lai.
Phiên bản "Ma Đầu".
Phiên bản đó mỉm cười, và nói: "Anh đã đến đúng lúc.
Chúng ta cần bàn về việc...
ai sẽ sống sót."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận