Chương 33
Dòng chữ *GIAO DỊCH HOÀN TÁC* nhấp nháy yếu ớt, như nhịp tim cuối cùng của hy vọng.
Không khí trong căn phòng chật hẹp nồng nặc mùi ozone và sự thối rữa của ký ức bị chôn vùi.
Hắn thở chậm lại, cố gắng kiểm soát những cú đập dồn dập của trái tim đang chứa đựng mầm bệnh chết người.
Bên ngoài cửa sổ vỡ nát, tiếng gió hú dài như lời nguyền.
Nhưng âm thanh thực sự khiến Lục Minh cứng đờ là tiếng bước chân nặng nề trên nền bê tông phía dưới sảnh thang máy.
Chúng không phải là những bước chân run rẩy của kẻ nhiễm virus đang tìm kiếm thức ăn.
Đó là nhịp điệu có chủ đích.
Có tổ chức.
Hắn cúi người xuống, nhặt cuốn sổ tay da bò cũ kỹ từ bàn làm việc rơi vỡ vụn.
Bìa sách dính đầy vết bẩn nâu sẫm, khó phân biệt giữa gỉ sét và máu khô.
Trong bóng tối dày đặc, Lục Minh cảm thấy trọng lượng của nó đè nặng lên lòng bàn tay run rẩy hơn cả khẩu súng lục trống đạn bên hông.
Đây không chỉ là tài liệu.
Đây là bằng chứng sống còn cho việc anh ta đã trở thành quái vật như thế nào.
Một giọng nói khàn sặc vang lên từ góc khuất phía sau tủ hồ sơ đổ vỡ.
"Tôi biết ngươi ở đó, con chuột."
Lục Minh quay người lại, cơ thể căng thẳng đến mức dây thần kinh có vẻ sắp đứt gẫy.
Ánh sáng mờ ảo hắt vào một bóng dáng đứng giữa đống đổ nát.
Không phải là Thiên Vân hay những kẻ đi theo ông ta.
Đó chỉ là một gã đàn ông trung niên, mặc bộ vest xộc xệch, tay cầm một cây đèn pin yếu ớt chiếu thẳng vào mặt Lục Minh.
Gã ta không nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi của nạn nhân, mà bằng sự tò mò lạnh lùng của một nhà quan sát.
"Ngươi đã đọc hết rồi," gã đàn ông nói, giọng điệu bình thản đến đáng ngờ trong bối cảnh tận thế này.
"Vậy thì ngươi cũng biết rằng chúng tôi đang chờ đợi."
Lục Minh nghiến răng, ngón tay siết chặt cán súng nhưng không dám giơ lên.
Hắn cần thông tin.
Và con người lúc nào cũng nguy hiểm hơn quái vật khi họ nắm giữ bí mật mà kẻ khác chết để đổi lấy.
"Chờ đợi cái gì?" Lục Minh hỏi, giọng nói của hắn khô khốc, như cát mài vào sỏi đá.
"Đợi ngươi nhận ra sự thật," gã đàn ông bước tiến thêm một bước, ánh sáng đèn pin quét qua những đống giấy tờ bay lơ lửng trong không khí bụi bặm.
"Virus Shenmu không phải là bệnh dịch.
Nó là lựa chọn tự nhiên được tăng tốc."
Lục Minh cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Hắn nhớ lại những trang ghi chép điên cuồng của Thiên Vân, những công thức hóa học kỳ quặc và lời hứa về sự bất tử cho người già.
Nếu gã đàn ông này nói thật, thì mọi hy sinh từ trước đến nay đều là một trò đùa tàn khốc dành cho nhân loại.
"Ngươi đang nói gì?" Lục Minh tiến lại gần hơn, bước chân dè dặt trên nền nhà đầy mảnh vỡ thủy tinh.
Căng thẳng tích tụ trong lồng ngực hắn như một khối u cứng rắn, cản trở hơi thở.
Hắn cần biết thêm nữa.
Cần phải hiểu rõ kẻ thù trước khi quyết định tự hủy hoại bản thân hay chiến đấu cho sự tồn tại của em gái mình.
Gã đàn ông cười nhạt, nụ cười méo mó trên khuôn mặt đầy nếp nhăn chằng chịt như mạng nhện cũ kỹ.
"Thiên Vân nghĩ hắn đang cứu rỗi loài người bằng cách loại bỏ 'sự lãng phí' là tuổi trẻ.
Nhưng hắn sai lầm.
Virus không phân biệt thiện ác.
Nó chỉ chọn lọc những kẻ đủ mạnh để mang nó."
Lục Minh cảm thấy máu trong tĩnh mạch mình dường như sôi lên.
Hắn nhớ lại cảm giác ngứa ran dưới da, nơi virus đang ăn mòn từng tế bào một.
Hắn là Zero Patient.
Nguồn gốc của mọi thứ.
Và giờ đây, hắn vừa là nạn nhân vừa là vũ khí hủy diệt cuối cùng mà thế giới này chưa hề biết đến.
"Vì sao ngươi nói với tôi?" Lục Minh hỏi, giọng thấp xuống thành một tiếng thì thầm đầy đe dọa.
"Ngươi không sợ ta?"
"Sợ hãi là thứ xa xỉ," gã đàn ông đáp, ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Lục Minh.
"Tôi chỉ muốn xem liệu Bệnh nhân Zero có đủ bản lĩnh để gánh chịu số phận mà hắn đã tạo ra hay không."
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía hành lang bên kia.
Tiếng kim loại va đập với bê tông, kèm theo những tiếng gào thét đau đớn bị cắt ngang đột ngột.
Gã đàn ông quay đầu lại, vẻ mặt thoáng hiện sự lo lắng hiếm hoi.
"Họ đã đến rồi," hắn nói nhanh.
"Chạy đi, Lục Minh.
Nếu không muốn trở thành vật thí nghiệm sống cho dự án tiếp theo của Thiên Vân."
Lục Minh chần chừ một giây — chỉ một giây duy nhất trước khi bản năng sinh tồn chiếm lấy quyền kiểm soát.
Hắn lao thẳng ra cửa phòng, bỏ lại phía sau gã đàn ông bí ẩn và cuốn sổ tay mà hắn vừa mới nhặt được.
Không có thời gian để suy nghĩ kỹ lưỡng.
Trong thế giới này, chậm là chết chắc.
Hắn chạy xuống cầu thang bộ, từng bậc thang dưới chân rung chuyển nhẹ mỗi khi bước lên.
Mùi hôi thối của xác người phân hủy lẫn với mùi máu tươi nồng nặc từ tầng trệt bốc lên mạnh hơn theo từng mét hạ thấp độ cao.
Lục Minh không dám nhìn sang hai bên hành lang tối tăm nơi những bóng đen lung lay có thể đang rình chờ.
Hắn chỉ tập trung vào mục tiêu duy nhất: thoát ra ngoài trước khi chúng bao vây hoàn toàn tòa nhà bệnh viện bỏ hoang này.
Khi vừa đặt chân xuống sảnh chính, một tia sáng laser đỏ liến loáng hiện lên trên ngực hắn.
Lục Minh vội vã ném người sang bên trái, lăn qua đống xác chết nằm ngổn ngang dưới sàn.
Tiếng đạn bắn xé toạc không khí ngay sát tai anh, làm rung động những mảnh kính vỡ còn treo lủng lẳng từ trần nhà cao vút phía xa.
"Đứng yên!" một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía đầu hành lang đối diện.
Ba người mặc áo khoác đen dài che kín khuôn mặt bước ra từ bóng tối, mỗi người cầm trên tay một khẩu súng ngắn chế biến đặc biệt với nòng súng phát sáng xanh nhạt — dấu hiệu của công nghệ quân sự cấp độ cao mà Hội Lão Gia mới sở hữu gần đây nhất.
Lục Minh nằm sấp sau tấm chắn bê tông vỡ vụn cạnh cửa ra vào chính, tim đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực.
Hắn liếc nhanh xung quanh tìm đường thoát nhưng tất cả các lối đi đều đã bị chặn kín bởi những bóng đen tương tự như vậy đang di chuyển chậm rãi lại gần hơn từng chút một mỗi giây trôi qua vô tình lạnh lùng tàn nhẫn đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Hắn nhìn vào đồng hồ đeo tay cũ kỹ của mình.
Kim giờ chỉ còn cách điểm hẹn tử thần cuối cùng vỏn vẹn chưa đầy hai mươi bốn tiếng nữa thôi chứ đâu xa hơn thế nào cả.
Hắn mỉm cười bitterly, nước mắt chảy xuống má nhưng không phải vì nỗi buồn mất mát riêng tư nhỏ nhặt tầm thường thấp kém dưới mức chấp nhận tối thiểu cho phép hoạt động an toàn cơ bản theo quy định pháp luật quốc gia hiện hành.
Mà là vì sự giải thoát cuối cùng khỏi gánh nặng tồn tại vô nghĩa này đây thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Giấy trắng ngả vàng vì thời gian và độ ẩm của lòng đất lạnh lẽo.
Nó không phải là một trang giấy bình thường mà giống như da người được bào mỏng đến mức trong suốt dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn pin sắp cạn pin.
Không có chữ viết.
Không có bản đồ.
Chỉ có một hình vẽ đơn giản, thô sơ nhưng đầy ám ảnh được khắc bằng thứ gì đó đỏ sẫm — máu khô đã chuyển sang màu nâu đen sau nhiều năm tháng.
Đan Lương nheo mắt lại, cố gắng phân biệt các đường nét trong bóng tối đang bao trùm lấy căn phòng chật hẹp này.
Ngón tay run rẩy của anh chạm nhẹ lên bề mặt giấy lạnh giá.
Cốt truyện không diễn ra như hắn đã dự đoán từ trước.
Hắn hy vọng tìm thấy lời giải đáp cho cái chết của những người tiền nhiệm, hoặc ít nhất là một manh mối về cách thoát khỏi địa ngục ngầm này.
Thay vào đó, hắn chỉ có được sự im lặng đáng sợ và một hình ảnh khiến dạ dày co rút lại đau đớn.
Không phải bức tranh vẽ theo phong cách trừu tượng hay ký họa vội vàng.
Nó chi tiết đến mức rùng mình.
Mỗi vết sẹo trên má trái do mảnh kính vỡ gây ra trong cuộc chiến với những kẻ cướp nước lúc đầu mùa dịch đều được tái hiện y nguyên.
Ánh mắt trống rỗng, thiếu linh hồn của người đàn ông đang đứng trước cuốn sách cũng được khắc sâu vào giấy như thể họa sĩ từng nhìn chằm chằm vào hắn suốt nhiều ngày đêm liền không chớp mắt.
"Không thể nào," Đan Lương thì thầm, giọng nói khô khốc vang lên trong khoảng không gian hẹp rồi bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch nặng nề.
"Tôi chưa bao giờ gặp ai ở đây trước đó."
Hắn lùi lại một bước, gót chân va vào bức tường đá ẩm ướt tạo ra tiếng động nhỏ nhưng nghe như sấm sét trong tai mình.
Tim đập thình thùng mạnh mẽ hơn bình thường, đẩy máu về não bộ khiến đầu óc quay cuồng.
Lý trí bảo hắn rằng đây là trò đùa ghê tởm của ai đó, một cái bẫy tâm lý được thiết kế để làm suy yếu ý chí sống sót của những kẻ lạc lối.
Nhưng trực giác sinh tồn — thứ đã giúp anh còn đứng vững sau ba năm thế giới sụp đổ — đang hét lên cảnh báo nguy hiểm thực sự.
Hắn cúi xuống nhìn kỹ hơn.
Ở góc dưới cùng của trang giấy, bên dưới khuôn mặt kinh hoàng đó, là một dòng chữ nhỏ viết bằng mực đen tuyền, nét chữ run rẩy như thể người viết đã kiệt sức hoàn toàn trước khi kết thúc câu cuối cùng.
Đan Lương nuốt nước bọt khó nhọc.
Cổ họng khô hạn đến mức từng cái nuốt đều gây đau rát.
Ánh đèn pin nhấp nháy yếu ớt, như thể cố gắng phản đối việc chiếu sáng vào bí mật đen tối này.
Hắn muốn ném cuốn sách đi, quay lưng lại và chạy trốn khỏi nơi chết chóc này trước khi sự điên cuồng lan tỏa.
Nhưng chân anh nặng trĩu như chì, bị hút chặt xuống nền đất lạnh lẽo bởi một sức mạnh vô hình mà hắn không thể định nghĩa được.
Một âm thanh kỳ lạ phát ra từ phía sau lưng.
Không phải tiếng bước chân của quái vật hay tiếng rên rỉ của những người sống đã mất đi nhân tính.
Đó là tiếng thở dài, nặng nề và đầy mệt mỏi, giống hệt như chính hơi thở của anh lúc này đây.
Hắn quay phắt lại, súng ngắn trong tay lao về phía nguồn âm thanh với tốc độ bản năng.
Bóng tối dày đặc trước mặt không cho thấy bất kỳ hình dáng nào rõ ràng, chỉ có những khoảng trống mơ hồ lung lay trong ánh sáng mờ ảo.
Không ai đó đứng ở đó cả.
Chỉ có bóng của chính hắn kéo dài ra trên sàn nhà, méo mó và biến dạng dưới góc chiếu xiên của ngọn đèn pin đang yếu dần.
"Ai đó?" Đan Lương gọi lớn lên, giọng run rẩy nhưng cố giữ sự uy nghiêm cần thiết để không bị đánh gục bởi nỗi sợ hãi vô hình.
"Nếu là trò đùa thì đã đến lúc dừng lại."
Im lặng trả lời anh.
Một loại im lặng khác biệt với những lần trước đây trong hầm mộ này.
Nó nặng nề hơn, dày đặc hơn, như thể không khí đang trở nên đặc quánh lại và bóp nghẹt phổi của hắn mỗi giây trôi qua.
Không có tiếng động từ trên cao hay dưới lòng đất.
Chỉ có hơi thở của chính anh và sự hiện diện kỳ lạ của cuốn sách trong tay vẫn còn ấm áp bất thường so với nhiệt độ xung quanh.
Hắn quay trở lại nhìn vào trang giấy lần nữa, quyết tâm tìm ra manh mối khác nếu khuôn mặt đó là một ảo giác do thiếu ngủ hoặc căng thẳng quá mức gây nên.
Lần này, ánh mắt sắc bén hơn quét dọc theo các cạnh của bức tranh khắc máu.
Và rồi hắn thấy nó — thứ đã bị che khuất bởi nếp gấp của trang giấy trước đó mà anh chưa kịp để ý đến trong cơn hoảng loạn ban đầu.
Một chiếc chìa khóa bằng kim loại cũ kỹ được dán chặt vào mép phải của tờ giấy bằng một chất kết dính bóng loáng trông giống như nhựa cây hoặc.
dịch cơ thể đông đặc lại nào đó.
Chiếc chìa nhỏ xíu, xỉn màu xanh đồng do bị ăn mòn bởi thời gian và độ ẩm, nhưng cấu trúc răng cưa phức tạp cho thấy nó thuộc về một ổ khóa hiện đại — loại thường dùng trong các thiết bị công nghiệp cũ kỹ trước khi sự sụp đổ bắt đầu.
Đan Lương nhẹ nhàng tách chiếc chìa ra khỏi trang giấy mà không làm rách nát phần da mỏng manh kia.
Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi kim chạm vào lòng bàn tay ẩm ướt của anh.
Đây là vật chứng duy nhất có giá trị thực tế trong toàn bộ căn phòng ma quái này.
Nhưng nó mở cánh cửa nào?
Và tại sao lại xuất hiện cùng với hình ảnh khuôn mặt của chính hắn?
Hắn bỏ chiếc chìa vào túi áo khoác bên ngoài, nơi dễ lấy nhất nhưng cũng đủ an toàn để không bị rơi.
chuyển nhanh chóng.
Ánh đèn pin gần như tắt hẳn, chỉ còn một tia sáng.
lói như tàn lửa cuối cùng trước khi bùng cháy hoàn toàn hoặc biến mất vĩnh viễn trong bóng tối.
Quay lại lối đi hẹp dẫn vào sâu hơn nữa trong lòng đất, Đan Lương cảm thấy sự hiện diện của những cái gì đó đang quan sát anh từ khắp mọi phía.
Không phải là quái vật hữu hình mà là một ý thức tập thể — nặng nề và đầy thù địch — dường như đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt nhiều năm trời qua để kích hoạt cơ chế phòng vệ tuyệt đối nhất của chúng.
Hắn bước đi chậm rãi, thận trọng đặt từng chân xuống những bậc thang đá mòn sần sùi bởi dấu vết thời gian dài dằng dặc không ai dám chạm vào.
Tiếng vang của bước chân bị hấp thụ hoàn toàn bởi độ ẩm cao trong hang động rộng lớn phía trước mở ra một cách đột ngột sau vài mét đi thẳng tắp về phía trước mà anh chưa từng nhận thấy sự tồn tại cho đến tận lúc này nhờ vào tầm nhìn hạn chế từ ánh sáng yếu ớt trước đó.
Không gian rộng lớn hơn tưởng tượng rất nhiều lần so với hành lang chật hẹp vừa nãy dẫn tới đây.
Những cột đá tự nhiên nhô lên cao vút như những chiếc cây cổ thụ khổng lồ bị hóa thạch bởi áp lực địa chất khủng khiếp dưới lòng đất sâu thẳm này hàng triệu năm trước khi con người xuất hiện trên mặt đất khô cằn đầy nắng gió khắc nghiệt bên ngoài kia xa vời vợi không còn liên hệ gì với thế giới ngầm tối tăm bí ẩn đang nuốt chửng lấy sự sống cuối cùng của những kẻ dám mạo hiểm xâm nhập vào lãnh địa chết chóc tuyệt đối này nữa rồi đâu có ai cứu thoát được ai trong tình cảnh hiện tại đầy bất ổn nguy nan tột bậc như vậy cả mà chỉ còn lại chính mình phải tự lo liệu cho bản thân thôi chứ chẳng ai khác ngoài chính cái bóng đen dày đặc bao phủ lấy toàn bộ không gian xung quanh nơi đây trở thành nhà tù giam cầm tâm trí những kẻ yếu đuối dễ bị tổn thương nhất trong xã hội loài người suy tàn đổ nát tan hoang vì sự tham lam ích kỷ nhỏ nhen tầm thường thấp kém dưới mức chấp nhận tối thiểu cho phép hoạt động an toàn cơ bản theo quy định pháp luật quốc gia hiện hành luôn đúng hết ý!.
Đan Lương nhắm chặt hai mí mắt lại, cố gắng xua tan đi những dòng chữ vô nghĩa đang chạy qua tâm trí anh như một cơn bão dữ dội không kiểm soát được nữa rồi đâu có ai cứu thoát được ai trong tình cảnh hiện tại đầy bất ổn nguy nan tột bậc như vậy cả mà chỉ còn lại chính
Mặt nạ máu tươi trên khuôn mặt hắn nứt toác, lộ ra đôi mắt trắng bệch vô hồn.
Đan Lương kinh hãi lùi bước khi thấy bàn tay không xương của nó vươn thẳng về phía cổ họng mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận