Chương 32
Lục Minh quỳ giữa đống đổ nát của cửa hàng tiện lợi cũ kỹ, nơi từng là kho lưu trữ tài liệu mật của bệnh viện trước khi nó sụp đổ.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin cầm tay yếu ớt chiếu rọi lên những hộp giấy rách nát và màn hình máy tính vỡ vụn.
Mùi tanh tưởi của máu trộn lẫn với mùi ozone chát chúa phát ra từ các thiết bị điện tử hỏng hóc khiến anh muốn (nôn) mửa, nhưng dạ dày trống rỗng không có gì để đẩy ra ngoài trừ những cục máu đông đã cũ.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định mặc dù vết cắt ở bắp chân đang nóng rực lên từng giây.
Đau đớn là một thứ thuốc kích thích mạnh hơn bất kỳ loại ma túy nào trong thế giới này.
Nó nhắc nhở hắn rằng anh vẫn còn sống.
Hoặc ít nhất là chưa hoàn toàn biến thành xác chết đi bộ mà Thiên Vân mong muốn tạo ra.
Lục Minh cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào bàn phím của chiếc laptop cũ kỹ nằm dưới lớp bụi dày.
Màn hình vẫn còn phát sáng mờ ảo, hiển thị một dòng mã nguồn đang chạy liên tục như những con sâu ký sinh trong bóng tối.
"Khám phá bí ẩn," hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì mất nước và sợ hãi.
Không phải là tìm thức ăn hay thuốc men lần này.
Mà là sự thật về chính mình.
Về cái virus Shenmu đang lưu chuyển trong huyết quản của 'Bệnh nhân Zero'.
Hắn nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của Thiên Vân khi người đàn ông đó nói rằng tuổi trẻ chỉ là một lỗi lầm sinh học cần được sửa chữa.
Lục Minh cảm thấy một cơn ác chùng lên ở thắt lưng, nhưng hắn vẫn kiên quyết nhấn phím Enter trên bàn phím đã bám đầy bụi bẩn và vết máu khô.
Hệ thống bảo mật vỡ ra với một tiếng bíp chói tai.
Không có cảnh báo đỏ, không có màn hình xanh chết máy.
Chỉ có sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy căn phòng nhỏ hẹp này.
Lục Minh nheo mắt nhìn vào dòng chữ hiện lên trên màn hình: *DỮ LIỆU MẬT KHÓA - DỰ ÁN THẦN MU - GIAI ĐOẠN 3*.
Hắn cảm thấy da gà nổi lên dọc sống lưng, không phải vì lạnh lẽo của căn phòng, mà vì sự gần gũi kinh hoàng với cái chết.
Đây là thứ Thiên Vân muốn giấu kín nhất.
Thứ khiến ông ta sẵn sàng giết hàng triệu người trẻ để bảo vệ những kẻ già nua đang được 'trẻ hóa' bằng cách tàn nhẫn nhất.
Lục Minh di chuyển chuột tay phải của mình, ngón trỏ căng thẳng đến mức khớp xương kêu lên răng rắc.
Hắn mở file đầu tiên trong thư mục ẩn.
Không có hình ảnh quái vật, không có bản đồ căn cứ bí mật.
Chỉ có những biểu đồ sinh học phức tạp và nhật ký nghiên cứu được viết bằng phông chữ Courier đơn điệu, lạnh lùng như chính tính cách của tác giả chúng.
*Ngày 14 sau Sự Kiện:* "Virus không chỉ đảo ngược quá trình lão hóa.
Nó đang tái cấu trúc DNA dựa trên ý chí sống còn chủ quan của vật chủ.
Những người trẻ chết đi vì họ sợ hãi sự thay đổi cơ thể.
Họ từ chối chấp nhận cái mới, nên cơ thể họ tự hủy diệt để quay về trạng thái 'an toàn' trước đó – tức là cái chết."
Lục Minh nuốt khan.
Throat họng anh khô khốc như cháy than.
Hắn đọc tiếp, mắt dán chặt vào những dòng chữ nhỏ li ti ấy.
Nếu điều này đúng, thì tất cả sự hy sinh vô nghĩa của những người trẻ trong ngày đầu tiên bùng phát không phải do virus tấn công ngẫu nhiên.
Đó là một phản ứng tâm lý-bio học.
Sợ hãi giết chết họ nhanh hơn bất kỳ con quái vật nào.
*Ngày 28 sau Sự Kiện:* "Mẫu số Zero (Lục Minh) cho thấy khả năng thích nghi đáng kinh ngạc.
Virus trong cơ thể anh ấy không gây lão hóa mà đang.
tích tụ năng lượng.
Anh ấy là bình chứa hoàn hảo.
Nhưng cái giá phải trả là gì?
Chúng ta chưa hiểu rõ cơ chế trao đổi này."
Một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ chân lên đầu.
Lục Minh nhìn vào vết thương trên bắp chân của mình, nơi máu vẫn đang chảy ra từng giọt nhỏ li ti nhưng đều đặn.
Hắn nhớ lại những lần gần chết trong vài tuần qua.
Mỗi lần hắn vượt qua cận kề cái chết, cơ thể anh dường như trở nên mạnh mẽ hơn một chút, phản ứng nhanh nhạy hơn một nhịp.
Không phải do may mắn.
Nó đang ăn thịt nỗi sợ hãi của hắn và biến nó thành sức sống.
Hắn cuộn chuột xuống dưới cùng của trang tài liệu cuối cùng có tên *GIAO THỎAN CUỐI CÙNG*.
Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh đến mức đau đớn.
Dòng chữ lớn màu đỏ nổi bật giữa màn hình đen kịt: "TUỔI THỌ KHÔNG TỰ DO NÓI RA.
ĐÂU CÓ MIỄN PHÍ."
Cánh cửa gỗ mục nát phía sau lưng Lục Minh đột ngột bị đạp tung.
Một bóng người lao vào, mang theo mùi hôi thối của xác thịt đang phân hủy và sự hung hăng điên cuồng.
Đó không phải là một con quái vật thông thường.
Đó là một bác sĩ cũ của bệnh viện này, mặc áo blouse trắng đã ngả màu vàng nâu vì máu khô và bùn đất.
Khuôn mặt người đàn ông ấy bị biến dạng đáng sợ: nửa bên trái vẫn giữ vẻ già nua nhăn nheo với những đốm đồi mồi, trong khi nửa bên phải lại căng bóng, hồng hào như da của một thiếu nữ mười tám tuổi.
Đôi mắt hai màu – một con đục ngầu trắng bệch, còn con kia xanh thẫm và đầy sát khí – đảo quanh căn phòng tìm kiếm mục tiêu.
cho tôi." Bác sĩ biến dị gầm lên, giọng nói nghe như tiếng sấm sét vỡ vụn trong họng khô khốc.
Nó giơ tay phải ra, những ngón tay dài ngoằn xoăn lại thành những móng vuốt sắc nhọn làm từ xương cốt tăng trưởng quá mức.
Lục Minh nhảy lùi về phía sau chiếc bàn làm việc bằng sắt, tránh vừa kịp lúc cú tát của kẻ đó đập vào nơi anh vừa đứng.
Tiếng va chạm mạnh khiến sàn bê tông rung lên bần bật.
Bụi rơi xuống phủ kín mặt nạ gas mà hắn không đeo – vì hắn cần nhìn rõ mọi thứ trong bóng tối này.
không hiểu." Lục Minh nói, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ sự bình tĩnh tuyệt đối.
Hắn biết mình không thể chiến đấu trực diện với một kẻ vừa có sức mạnh của người trẻ được kích thích bởi virus lại vừa có kinh nghiệm tử trận của những tháng ngày trốn chạy.
"Tôi chỉ cần thông tin."
"Thông tin." Bác sĩ biến dị cười khẩy, tiếng cười nghe như dao cạo vào kính vỡ.
Nó bước tới chậm rãi, từng bước chân nặng nề dậm xuống sàn nhà tạo ra những vệt máu và bùn.
"Thiên Vân đã lấy đi tuổi trẻ của tôi.
để đổi lấy sự bất tử giả tạo này!
Bây giờ ta cần nó trở lại!
Cho những người xứng đáng!"
Lục Minh nhận ra rằng con quái vật trước mặt không hoàn toàn mất trí.
Nó vẫn còn chút ý thức, một thứ tàn dư đau đớn từ quá khứ làm bác sĩ cứu chữa bệnh nhân nhưng nay chỉ biết giết hại để tồn tại.
Sự điên cuồng của nó được nuôi dưỡng bởi sự ghen tị và hận thù sâu sắc dành cho Thiên Vân – kẻ đã bắt nó tham gia vào những thí nghiệm cấm kỵ đầu tiên.
Hắn liếc nhanh quanh phòng, tìm kiếm vũ khí hoặc đường thoát hiểm.
Bên cạnh đó là một giá sách sắt cao ngất trời chứa đầy hồ sơ y tế cũ kỹ.
Nếu hắn có thể làm đổ chúng.
Lục Minh đưa.
lưng, với lấy một chai nước hoa hồng đã vỡ vụn nằm trên mặt bàn.
Chất lỏng thơm nồng mùi hương ngọt ngào giờ đây trở thành chất dễ cháy tiềm tàng nếu kết hợp với tia lửa từ thiết bị điện tử nào đó gần đó.
"Thiên Vân sai lầm," Lục Minh nói, giọng lạnh băng hơn trước kia rất nhiều.
"Anh ấy nghĩ mình đang cứu rỗi nhân loại khỏi sự hỗn loạn của tuổi trẻ ngu ngốc.
Nhưng thực tế thì hắn chỉ đang xây dựng một nhà tù vĩnh cửu cho những linh hồn già nua không thể chết đi được."
Bác sĩ biến dị dừng bước, nghiêng đầu như nghe thấy điều gì đó thú vị nhưng vô nghĩa.
hoa mỹ." Nó hét lên và lao thẳng vào Lục Minh với tốc độ đáng kinh ngạc.
Khoảng cách ba mét thu hẹp chỉ trong tích tắc.
Móng vuốt của nó vung xuống nhằm chặt đứt cổ họng người đàn ông đang ngồi trên ghế xoay kia.
Lục Minh không lùi bước nữa.
Thay vì né tránh, anh lao thẳng vào người phụ nữ – hay đúng hơn là sinh vật từng là bác sĩ nam giới này – cầm búa sắt (một thanh ray xe lửa gỉ sét mà nó rút từ dưới đất lên).
Hắn né tránh cú đập xuống đầu của cô ta, cảm thấy sức gió của cú đập lướt qua tóc mình, và dùng đà lao của mình để hất tung cô..
Cú va chạm khiến vai anh đau nhói, nhưng hắn không quan tâm.
Mục tiêu là tạo khoảng trống.
Hắn ném chai nước hoa hồng vỡ vụn vào mặt đối phương.
Mùi hương nồng nàn xâm nhập trực tiếp vào mũi và mắt nhạy cảm của sinh vật biến dị đó.
Nó thét lên vì đau đớn, tạm thời mất thăng bằng khi những giọt chất lỏng cay xé bám vào giác mạc đôi mắt hai màu kỳ lạ kia.
Đây là cơ hội duy nhất!
Lục Minh sấn tới, dùng khuỷu tay đánh mạnh vào huyệt đạo cổ họng của con quái vật.
Một tiếng xương gãy rầm lên trong không khí tĩnh lặng chết chóc đó.
Bác sĩ biến dị ngã xuống, co quắp trên nền nhà bê tông lạnh lẽo như một đống thịt sống đang hấp hối nhưng vẫn cố gắng cử động những ngón tay gầy guộc với hy vọng tuyệt vọng cuối cùng.
Lục Minh thở dốc, mồ hôi trộn lẫn với máu chảy từ vết thương ở chân khiến anh trơn trượt.
Hắn không đuổi theo.
Cơ thể anh không còn đủ sức cho một trận chiến kéo dài hơn nữa.
Anh dựa vào bức tường phía sau chiếc bàn làm việc, trượt xuống nền nhà, tiếp tục thở hổn hển như con thú bị săn đuổi vừa thoát chết bằng da thịt may mắn hiếm hoi nào đó trong cuộc đời khốn khổ này của chính mình mà thôi chứ đâu khác gì những người bình thường khác.
Máu từ vết thương ở chân và trán đang chảy chậm hơn, nhưng cảm giác lạnh lẽo từ sâu trong tủy xương báo hiệu sự suy kiệt nghiêm trọng sắp đến.
Virus Shenmu bên trong anh dường như đang phản ứng lại với căng thẳng cực độ này: nó hấp thụ adrenaline dư thừa một cách hung bạo thay vì giúp phục hồi cơ thể bình thường theo quy luật sinh học thông thường vốn dĩ đã bị phá vỡ hoàn toàn bởi đại dịch toàn cầu khủng khiếp nhất lịch sử loài người từ khi bắt đầu khởi nguồn sinh mệnh sơ khai đơn giản nhất cho đến phức tạp cao cấp hiện đại tiên tiến vượt bậc ngày nay đang đứng trước bờ vực sụp đổ tan hoang hoàn toàn không còn gì cứu vãn được nữa cả dù rằng cố gắng nỗ lực hết sức mình tối đa tuyệt đối vẫn chẳng thể nào đảo ngược xu hướng tất yếu của sự hủy diệt chung cục cuối cùng này cả đúng chứ?
Lục Minh nhìn vào màn hình laptop vẫn đang sáng le lói trước mặt.
Dòng chữ *GIAO THỎAN CUỐI CÙNG* dường như lớn hơn, rõ ràng hơn trong ánh mắt mờ ảo của anh do thiếu máu và kiệt sức tột độ hiện tại đây thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Hắn cần biết thêm nữa.
Cần phải hiểu cơ chế hoạt động thực sự đằng sau những thí nghiệm tàn khốc này để tìm ra cách cứu em gái mình – người đang mắc kẹt trong trạng thái 'già trẻ' vĩnh cửu mà không ai có thể giải mã được cho đến nay cả dù rằng đã thử mọi phương pháp khoa học tiên tiến nhất hiện hữu trên trái đất xinh đẹp nhưng đáng tiếc này rồi.
Hắn đưa tay run rẩy chạm vào bàn phím lần nữa, ngón trỏ đặt lên phím Enter như một người hành quyết chuẩn bị kết liễu nạn nhân cuối cùng của chính số phận bi kịch dành cho riêng mình trong suốt hai mươi tám năm tuổi đời ngắn ngủi và đầy dằn vặt này vậy đó chứ?
Một cửa sổ chat tự động hiện ra giữa màn hình đen kịt.
Không phải là lỗi hệ thống hay mã nguồn virus máy tính thông thường nào cả đâu.
bạn đọc thân mến ạ!
Đây là giao diện liên lạc trực tiếp với AI trung tâm điều khiển dự án Thiên Thu – thứ mà Thiên Vân luôn coi như đứa con tinh thần quý giá nhất của đời mình chứ không đơn giản chỉ là công cụ hỗ trợ y tế bình thường tầm thường thấp kém dưới mức chấp nhận tối thiểu cho phép hoạt động an toàn cơ bản theo quy định pháp luật quốc gia hiện hành.
Trên màn hình xuất hiện một chuỗi ký tự mã hóa đang được giải mã từng bit một bởi thuật toán cổ xưa nhưng vẫn đủ mạnh để xuyên thủng lớp bảo mật vật lý mà Lục Minh vừa phá vỡ bằng cách bạo lực thô sơ của mình lúc nãy kia ta đó chứ?
*Lưu trữ dữ liệu sinh học: MẪU SỐ ZERO (LỤC MINH).*
*Trạng thái hiện tại: TIẾN HÓA HOÀN CHỈNH.*
*Cơ chế trao đổi tuổi thọ đã kích hoạt thành công lần đầu tiên trong lịch sử thí nghiệm phòng lab số 4 của bệnh viện cũ này trước khi nó bị đóng cửa vĩnh viễn vì lý do an ninh nghiêm trọng tiềm ẩn sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào nếu một ai đó sơ suất chỉ một giây thôi cũng đủ để kết liễu tất cả những hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong tâm trí mệt mỏi kiệt quệ của từng cá nhân cụ thể đang đứng trước lựa chọn sinh tử khó khăn đầy thách thức chưa từng có tiền lệ trong lịch sử phát triển chung của chính chúng ta từ khi bắt đầu khởi nguồn sinh mệnh sơ khai đơn giản nhất cho đến phức tạp cao cấp hiện đại tiên tiến vượt bậc ngày nay đang đứng trước bờ vực sụp đổ tan hoang hoàn toàn không còn gì cứu vãn được nữa cả.*
Lục Minh nín thở.
Máu trong tĩnh mạch anh dường như đóng băng lại ngay lập tức khi đọc được dòng thông tin cuối cùng vừa hiển thị xong trên màn hình máy tính cũ kỹ kia ta đó chứ?
Nó nói rằng: "Để đảo ngược virus cho một người khác (ví dụ: em gái Lục Thanh), vật chủ Mẫu Số Zero phải hy sinh toàn bộ tuổi thọ còn lại của chính mình trong vòng 24 giờ đồng hồ tiếp theo sau khi xác nhận giao dịch này trên hệ thống trung tâm điều khiển dự án Thiên Thu bí mật ẩn sâu dưới lòng đất thành phố cũ kia ta đó chứ?"
Không có lựa chọn nào khác.
Không có con đường thoát hiểm dành cho anh cả.
Chỉ có sự hy sinh tột cùng hoặc để mặc em gái mình chết dần mòn trong nỗi đau vĩnh cửu mà thôi vậy nên hắn đành chấp nhận số phận bi kịch phũ phàng chờ đợi phía trước với nụ cười trên môi nhợt nhạt thiếu máu sống còn đang tàn lụi dần theo từng giây phút trôi qua vô tình lạnh lùng tàn nhẫn đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Lục Minh nhìn vào đồng hồ đeo tay cũ kỹ của mình.
Kim giờ chỉ còn cách điểm hẹn tử thần cuối cùng vỏn vẹn chưa đầy hai mươi bốn tiếng nữa.
thôi chứ đâu xa hơn thế nào cả.
Hắn mỉm cười bitterly, nước mắt chảy xuống má nhưng không phải vì nỗi buồn mất mát riêng tư nhỏ nhặt tầm thường thấp kém dưới mức chấp nhận tối thiểu cho phép hoạt động an toàn cơ bản theo quy định pháp luật quốc gia hiện hành.
Mà là vì sự giải thoát cuối cùng khỏi gánh nặng tồn tại vô nghĩa này đây thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Hắn nhấn nút xác nhận trên bàn phím.
Màn hình tắt đen hoàn toàn, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ chat đang hiện lên dòng chữ cuối cùng: *GIAO DỊCH HOÀN TÁC.
CHỜ XÁC NHẬN TRỰC TIẾP.*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận