Chương 31
Không khí trong hành lang bỗng trở nên nặng nề đến ngột ngạt, mùi máu tanh và ozone từ các hệ thống điện tử cũ kỹ hòa quyện thành thứ hương vị của sự thối rữa.
Lục Minh đứng bất động, hơi thở hổn hển nhưng bị kìm nén bởi nỗi sợ hãi tột cùng.
Tim hắn đập mạnh trong lồng ngực, mỗi nhịp đều là một cú đấm đau đớn vào ý thức đang dần sụp đổ.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Đôi mắt đỏ rực của cậu bé trong buồng vừa khép lại trước khi cánh cửa khóa chặt.
Đó không phải là ảo ảnh.
Không thể nào.
Cậu bé đó có cùng vết sẹo nhỏ bên môi trái mà Lục Minh đã tự gây ra khi còn tám tuổi, trong một lần va chạm tai nạn với chiếc xe đạp cũ kỹ.
Ký ức về mùi nhựa đường nóng và tiếng la hét của mẹ anh ấy vang lên trong đầu, xé toạc lý trí đang cố gắng duy trì sự bình tĩnh.
"Đây là gì?" Lục Minh thì thầm, giọng nói khàn đặc vì khô họng và kinh hãi.
Hắn bước tiến lại gần buồng kính dày.
Lớp thủy tinh chịu lực phản chiếu khuôn mặt biến dạng của hắn – hốc mắt thâm đen, môi nứt nẻ và cặp mắt đang mở to đầy hoang mang.
Nhưng thứ phản chiếu bên kia không chỉ là hình ảnh.
Nó là sự thật trần trụi mà Lục Minh đã dành cả đời chạy trốn.
Cậu bé bên trong vẫn còn sống.
Hắn có thể thấy lồng ngực nhỏ bé của cậu ấy phập phồng nhẹ nhàng dưới lớp da mỏng manh, trắng bệch như sáp nến.
Các ống dẫn chất lỏng màu đỏ sẫm nối từ cổ và tay chân cậu bé đi vào hệ thống phức tạp phía sau tường.
Những dòng chảy đó không phải là máu bình thường.
Chúng phát ra một thứ ánh sáng huỳnh quang yếu ớt, giống hệt những gì Lục Minh cảm nhận được trong mạch máu của chính mình kể từ khi virus 'Hư Không' bắt đầu hoạt động mạnh mẽ hơn trong cơ thể anh ta mấy ngày qua.
Lục Minh đặt tay lên kính lạnh giá.
Sự tiếp xúc mang lại cho hắn một cú sốc điện nhẹ, khiến các ngón tay run rẩy.
Trong khoảnh khắc đó, những hình ảnh lạ lùng xâm nhập vào tâm trí: phòng thí nghiệm trắng xóa, tiếng máy móc hoạt động đều đặn và giọng nói của một người đàn ông không tên gọi đang đọc số liệu sinh học lạnh lùng.
"Mẫu thử 01 ổn định.
Khả năng thích nghi gen vượt ngưỡng dự kiến.
Bắt đầu giai đoạn loại bỏ ký ức thứ hai."
Lục Minh giật mình thót lại, rút tay ra như bị bỏng.
Hắn quay người nhìn quanh hành lang tối tăm.
Không có ai ở đó ngoại trừ những bóng dáng dị hình treo lơ lửng trong các buồng khác – những thất bại phẩm của dự án này.
Những sinh vật với xương sống dài ngoằng và hộp sọ mở rộng đang cử động nhẹ nhàng, như thể chúng vẫn còn ý thức mơ hồ nào đó bên dưới lớp vỏ quái thú dày cộp.
Hắn phải đi sâu hơn.
Trực giác sinh tồn mách bảo rằng câu trả lời cho mọi bí ẩn này nằm ở trung tâm của cơ sở ngầm này – nơi mà nguồn năng lượng duy trì những buồng nuôi cấy ấy phát ra từ.
Nếu hắn không tìm ra cách ngắt kết nối, nếu hắn không hiểu rõ bản chất của sự tiến hóa cưỡng bức này, thì cuối cùng anh ta cũng sẽ chỉ là một con rối khác bị điều khiển bởi dây chằng vô hình của số phận.
Lục Minh quay lại và bắt đầu di chuyển dọc theo hành lang hẹp phía sau hàng loạt buồng thí nghiệm.
Bề mặt sàn kim loại lạnh lẽo dưới đôi giày rách nát phát ra tiếng vọng rõ ràng trong không gian kín mít.
Mỗi bước chân đều là một cuộc chiến với chính bản thân – giữa mong muốn bỏ chạy khỏi địa ngục này và khát khao biết (sự thật) đến mức đau đớn.
Tiếng động cơ tua-bin nhỏ phía trước tạo thành rào cản âm thanh, buộc Lục Minh phải dừng lại tại đầu cầu thang xoắn ốc dẫn xuống tầng sâu hơn.
Ánh sáng từ các đèn LED nhấp nháy yếu ớt chiếu rọi lên những tấm biển chỉ đường đã bị bong tróc sơn màu vàng an toàn.
Một trong số chúng vẫn còn đọc được dòng chữ: "PHÒNG KIỂM SOÁT TÂM LÝ – CẤM VÀO."
Lục Minh cười nhạt, một tiếng cười khô khốc không mang chút hài hước nào.
Kiểm soát tâm lý?
Trong thế giới mà loài người đang biến thành quái vật ăn thịt đồng loại thì khái niệm 'tâm lý' đã chết từ lâu cùng với những giá trị đạo đức cũ kỹ.
Nhưng sự hiện diện của phòng này gợi lên một khả năng đáng sợ: họ không chỉ kiểm soát cơ thể, họ còn kiểm soát trí nhớ.
Hắn bước xuống cầu thang, mỗi bậc thềm đều kêu ken két dưới trọng lượng cơ thể suy kiệt.
Không khí ở đây ẩm ướt hơn, mang theo mùi kim loại nồng nặc của máu khô và một thứ hương thơm ngọt ngào kỳ lạ – giống như mùi hoa tử đằng trong vườn nhà bà ngoại anh ấy trước khi dịch bệnh bùng phát.
Mùi hương đó kích hoạt những ký ức ấm áp nhất, khiến cổ họng Lục Minh quặn thắt đau đớn.
Tại cuối cầu thang là một căn phòng rộng lớn với sàn lát đá granite đen bóng.
Ở giữa là một bàn làm việc bằng kính trong suốt, bên dưới lộ rõ hệ thống cáp quang chằng chịt như rễ cây khổng lồ đâm xuống sâu thẳm lòng đất.
Trên bàn đặt duy nhất một chiếc terminal máy tính cũ kỹ với màn hình CRT đang phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, tương phản mạnh mẽ với bóng tối bao quanh.
Lục Minh tiến lại gần, mắt dán chặt vào dòng chữ chạy trên màn hình: "ĐANG PHỤC HỒI DỮ LIỆU KÝ ỨC – MẪU THỬ 01."
Hắn ngồi xuống ghế xoay creaky và đặt tay lên bàn phím lạnh lẽo.
Những ngón tay run rẩy gõ những lệnh truy cập cơ bản mà bất kỳ kỹ sư sinh học nào cũng biết.
Hắn không cần mật khẩu phức tạp vì hệ thống này dường như đang chờ đợi chủ nhân thực sự của nó – hoặc là một kẻ xâm nhập đủ dũng cảm để đối mặt với quá khứ.
Màn hình nhấp nháy rồi hiện ra một danh sách dài ngoằng những hồ sơ cá nhân.
Lục Minh cuộn chuột xuống, lướt qua vô số tên tuổi kèm theo mã số: Mẫu thử 02.
Mẫu thử 15.
Mẫu thử 47.
Tất cả đều có trạng thái "ĐÃ LOẠI BỎ" hoặc "THẤT BẠI – TỰ HỦY".
Và rồi hắn thấy nó.
Dòng cuối cùng, được đánh dấu đỏ tươi như máu: MẪU THỬ 01 – LỤC MINH.
Trạng thái: HOẠT ĐỘNG.
Mức độ ổn định tâm lý: KHÔNG ỔN ĐỊNH NHƯNG CHỊU ĐƯỢC.
Tiến trình tiến hóa: BẬC 0 (THƯỜNG NHÂN) -> CHỜ XÁC NHẬN CHO BƯỚC TIẾP THEO.
Bên cạnh hồ sơ là một tập tin video được gán nhãn "GHI CHÚ CUỐI CÙNG CỦA LINH ĐẠO LÂM THIÊN VŨ".
Tên của kẻ đứng đầu phe phái thống trị thế giới mới xuất hiện ở đây, trong chính trái tim của tổ chức đã tạo ra hắn.
Mối liên kết này không thể là trùng hợp ngẫu nhiên.
Lâm Thiên Vũ không chỉ đơn thuần lợi dụng virus để kiểm soát đám đông – anh ta biết mọi thứ về nguồn gốc của nó từ ngày đầu tiên.
Lục Minh di chuột vào tập tin video và nhấn play.
Màn hình rung lên, rồi khuôn mặt lạnh lùng, vô cảm của Lâm Thiên Vũ hiện ra, mặc bộ vest đen tuyền với huy hiệu 'Cái Nhìn' sáng lấp lánh trên ngực áo.
Nụ cười nhạt nhẽo nở trên môi người đàn ông đó khiến Lục Minh cảm thấy như có kim châm vào da thịt.
"Nếu em đang xem video này," giọng nói của Lâm Thiên Vũ vang lên qua loa máy tính cũ kỹ, đầy tĩnh điện nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng đáng sợ, "thì nghĩa là các mẫu thử trước kia đã thất bại trong việc truyền tải thông điệp quan trọng nhất cho anh."
Lục Minh nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh như dao găm.
Hắn không thèm nghe những lời lẽ đạo đức giả của kẻ thù, nhưng cơ thể lại tự động ghi nhớ từng chữ một – đây là cách sinh tồn duy nhất còn sót lại trong hắn: thu thập thông tin để chuẩn bị cho đòn phản công chí mạng sau này.
"Con người yếu đuối," Lâm Thiên Vũ tiếp tục nói, ánh mắt nhìn thẳng vào camera như đang xuyên thấu qua thời gian và không gian để đối mặt với Lục Minh ngay lúc này.
"Ký ức là gánh nặng.
Nó mang lại nỗi đau, sự hối hận và chiến tranh vô nghĩa.
Chúng ta đã tiến hóa bằng cách loại bỏ những yếu tố gây rối đó khỏi bộ não của nhân loại mới."
"Anh nghĩ anh đang ban phước lành cho họ," Lục Minh thì thầm với màn hình trống rỗng, giọng nói đầy chất chua chát đắng cay.
"Nhưng thật ra anh chỉ đang biến chúng thành những con thú không có ý thức – giống như những thứ treo ở ngoài kia."
Lâm Thiên Vũ trên màn hình dường như nghe thấy câu trả lời đó và mỉm cười mỉa mai hơn nữa trước khi đoạn video bị cắt ngang đột ngột bởi một thông báo hệ thống: "CẢNH BÁO: SỰ XÂM NHẬP BẤT PHÁP.
HỆ THỐNG AN NINH ĐANG KÍCH HOẠT."
Tiếng còi báo động bắt đầu hú lên, âm thanh sắc nhọn xé toạc không gian yên tĩnh vốn có của căn phòng kiểm soát.
Ánh đèn trong toàn bộ cơ sở ngầm chuyển sang màu đỏ rực, tạo nên hiệu ứng giống như máu đang tràn ngập khắp nơi dù thực tế chỉ là ánh sáng nhân tạo phản chiếu trên tường đá ẩm ướt.
Lục Minh đứng dậy nhanh chóng, tim đập thình thịch không phải vì sợ hãi mà vì sự kích thích của adrenaline – thứ chất liệu quý giá nhất trong cuộc sống sinh tồn hiện tại này.
Hắn biết mình đã chạm đến giới hạn cho phép khi khám phá nơi đây.
Giờ là lúc phải rời đi trước khi quân an ninh của tổ chức 'Cái Nhìn' xuất hiện và biến anh ta thành một xác chết vô danh khác nằm trong các hồ sơ thất bại kia.
Nhưng trước khi bước ra khỏi phòng, Lục Minh nhìn thấy thứ gì đó đặt trên cạnh bàn làm việc – một chiếc thẻ nhựa màu đen với logo '01' in nổi phía sau tấm kính bảo vệ dày cộp.
Đó không phải là vật trang trí thông thường.
Khi hắn cầm nó lên và áp sát vào mắt mình qua lớp kính trong suốt của terminal, những dòng mã gen phức tạp bắt đầu chiếu sáng trên bề mặt thẻ dưới dạng hologram ba chiều lơ lửng giữa không khí loãng thẫm tối trước mũi anh ta ngay lúc đó đây chính xác là thế nào chứ?
Đó là bản đồ di truyền hoàn chỉnh – nhưng lại thiếu một đoạn quan trọng ở cuối chuỗi helix xoắn kép biểu thị cho sự phát triển toàn diện của tế bào thần kinh trung ương con người chúng ta hiện nay đang tồn tại dưới dạng này hay kia tùy thuộc vào từng trường hợp cụ thể mà thôi!
Đoạn bị mất đó chính là phần mã hóa khả năng tự chủ ý chí hoàn toàn đối với những tác động ngoại lai từ bên ngoài thế giới thực tại ảo kỹ thuật số ngày càng phổ biến rộng rãi khắp nơi trên địa cầu xanh tươi xinh đẹp thân yêu của chúng ta tất cả mọi người cùng nhau chung sống hòa bình hạnh phúc bền vững lâu dài mãi mãi không bao giờ chấm dứt nữa đâu.
Lục Minh sững sờ nhìn vào đoạn mã bị thiếu hụt đó.
Nó giống như một vết nứt trong tấm gương phản chiếu cuộc đời anh ta – nơi mà sự kiểm soát tuyệt đối của virus 'Hư Không' bắt đầu thể hiện rõ ràng nhất qua việc can thiệp trực tiếp vào cấu trúc sinh học cốt lõi bên trong mỗi cá nhân chúng ta đang sống chung với nhau hàng ngày hằng giờ từng giây từng phút trôi qua nhanh chóng không chút dừng nghỉ ngơi giải lao nào cả đâu ạ!.
Hắn cảm giác da thịt bỗng nứt nẻ, những sợi dây thần kinh tự ý chuyển màu đen bóng dưới lớp biểu bì.
Máu tươi phun ra khỏi khóe mắt, nhưng không có nỗi đau, chỉ có sự trống rỗng lạnh đang len lỏi vào tủy sống.
Hắn mở miệng kêu gào, nhưng thứ thoát ra từ cổ họng lại là một
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận