Chương 34
Không còn sự mềm mại của thịt da, mà là độ cứng rắn lạnh lùng của kim loại.
Anh nhìn xuống bàn tay mình, da thịt trong suốt lộ ra những sợi gân xanh thẫm đang đập thình thịch, nhưng thay vì máu đỏ, thứ chảy trong đó là một chất lỏng bạc óng ánh, lạnh lẽo như thủy ngân.
Hơi thở của hắn trở nên nặng nề, mỗi lần hít vào đều kéo theo âm thanh rít nhẹ của không khí bị xé toạc.
Đây không phải là sự sống.
Đây là sự tồn tại của một vật thể.
Một thanh kiếm sống.
Ngọc Lan đứng trước mặt hắn, bước chân run rẩy.
Cô không lùi lại, dù bản năng sinh tồn đang gào thét trong đầu cô rằng người đàn ông trước mặt đã không còn là Tư Mã Không mà cô biết.
Khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng, nhưng đôi mắt...
đôi mắt đó đã mất đi màu sắc.
Chúng trở nên trống rỗng, phản chiếu mọi thứ xung quanh mà không giữ lại bất kỳ hình ảnh nào.
"Tư Mã Không?" Ngọc Lan gọi, giọng cô vỡ vụn.
Hắn không đáp.
Hắn chỉ nâng tay lên, chậm chạp.
Cánh tay đó phát ra tiếng kim loại va chạm nhẹ, như những mảnh giáp xích đang rung động.
Hắn chạm vào vết sẹo hình kiếm trên lòng bàn tay.
Ánh sáng từ vết sẹo lan tỏa, nhuộm trắng cả cánh tay, sau đó là vai, rồi ngực.
Hắn đang trở thành kiếm.
"Ngươi..." Ngọc Lan lùi bước, gót chân chạm vào một tảng đá, khiến nó lăn xuống vực sâu.
Tiếng rơi vang lên dài và xa, nhưng đối với Tư Mã Không, nó chỉ là một nốt nhạc duy nhất, kéo dài mãi mãi.
Thời gian đang bị bẻ cong.
Hắn nhìn thấy từng hạt bụi bay lên từ chân Ngọc Lan.
Hắn thấy những sợi tóc cô bay trong gió, xoắn ốc như những con rắn nhỏ.
Hắn thấy giọt nước mắt cô rơi, treo lơ lửng trong không trung, phản chiếu khuôn mặt méo mó của hắn.
Thế giới xung quanh hắn đang chậm lại, chậm đến mức gần như đứng yên.
Chỉ có ý thức của hắn là vẫn chuyển động, nhanh hơn, sắc bén hơn, tàn nhẫn hơn.
Đây là 'Giây Phút Vĩnh Cửu'.
Trạng thái mà chỉ những kẻ đứng ở rìa vực thẳm của cái chết mới có thể tiếp cận.
Nhưng hắn không chết.
Hắn đang sống.
Sống trong một thế giới mà thời gian là kẻ nô lệ.
Hắn bước tới.
Khoảng cách giữa hắn và Ngọc Lan thu hẹp lại.
Trong mắt Ngọc Lan, hắn như đang di chuyển chậm chạp, nhưng trong nhận thức của hắn, cô ấy đang đóng băng.
Hắn có thể chạm vào cô, có thể cắt đứt hơi thở của cô, có thể xóa bỏ sự tồn tại của cô trong khoảnh khắc này.
Nhưng hắn không làm.
Vì trong giây phút vĩnh cửu này, hắn thấy rõ điều mà hắn đã che giấu.
Hắn thấy sự sợ hãi trong ánh mắt Ngọc Lan.
Không phải sợ hãi hắn.
Mà là sợ hãi cho hắn.
Cô sợ rằng hắn sẽ mất đi chính mình.
Hắn dừng lại.
Ngón tay hắn chạm vào không khí trước mặt Ngọc Lan.
Không khí vỡ ra, tạo thành những vết nứt vô hình, như kính vỡ.
"Ngươi đã học xong chưa?" Hắn hỏi.
Giọng nói của hắn không còn là giọng người.
Nó vang lên từ mọi hướng, từ đất, từ trời, từ chính xương cốt của Ngọc Lan.
Ngọc Lan nhắm mắt lại.
Cô không né tránh.
Cô mở lòng mình ra, đón nhận sự lạnh lẽo đó.
"Ta biết," cô thì thầm.
"Ta biết ngươi là ai.
Và ta biết ngươi phải làm gì."
Hắn rút tay ra.
Những vết nứt trên không khí lan tỏa, bao trùm cả đỉnh núi.
Bầu trời xám xịt bắt đầu sụp đổ, những đám mây cuộn xoáy lại thành một mắt bão khổng lồ.
Trong trung tâm của mắt bão đó, một bóng người xuất hiện.
Kiếm Chủ Vô Không.
Hắn đứng đó, tay cầm thanh kiếm đen kịt.
Khuôn mặt hắn ẩn sau lớp sương mù, nhưng Tư Mã Không có thể cảm nhận được ánh mắt của hắn.
Một ánh mắt đầy tò mò, và một chút...
"Ngươi đã chọn con đường của kiếm," Kiếm Chủ Vô Không nói.
Giọng nói của hắn vang vọng khắp không gian, làm rung động từng phân tử trong cơ thể Tư Mã Không.
"Nhưng kiếm không có tâm.
Và người không có tâm, chỉ là công cụ."
Tư Mã Không nhìn lên.
Hắn không đáp.
Hắn chỉ nâng thanh kiếm lên.
Thanh kiếm không còn là xương pha lê.
Nó là ánh sáng.
Là thời gian.
Là sự im lặng.
Hắn vung kiếm.
Không có âm thanh.
Không có gió.
Chỉ có sự phân chia.
Mắt bão sụp đổ.
Bầu trời vỡ ra.
Và trong khoảnh khắc đó, Tư Mã Không thấy chính mình.
Hắn thấy mình đang đứng ở giữa hai thế giới.
Một bên là quá khứ, nơi Ngọc Lan cười và hắn sống.
Một bên là tương lai, nơi hắn chết và cô giải thoát.
Và ở giữa, là hiện tại.
Một thanh kiếm đứng giữa sinh và tử.
Hắn chọn hiện tại.
Lưỡi kiếm chém xuống.
Không phải vào Kiếm Chủ Vô Không.
Mà vào chính cơ thể của hắn.
Một vết cắt sâu hoắm xuất hiện trên ngực hắn.
Nhưng không có máu.
Chỉ có ánh sáng trắng xóa tuôn ra, như một dòng sông ngân hà đang vỡ bờ.
Hắn cảm thấy đau.
Một nỗi đau dữ dội, xé toạc linh hồn.
Nhưng trong nỗi đau đó, hắn thấy rõ.
Hắn thấy Ngọc Lan.
Cô đang chạy tới, nhưng không kịp.
Cô chỉ có thể nhìn.
Nhìn hắn tự hủy.
"Không!" Cô hét lên.
Tiếng hét của cô vang lên trong giây phút vĩnh cửu, kéo dài thành một bản giao hưởng bi tráng.
Tư Mã Không nhìn cô.
Lần đầu tiên, hắn mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, nhưng đầy nhân tính.
"Đừng khóc," hắn nói.
"Đây là cách duy nhất."
Và rồi, thế giới sụp đổ.
Khi ánh sáng tan biến, Tư Mã Không đứng dậy.
Hắn nhìn bầu trời Ma Giới xám xịt.
Anh cảm thấy sức mạnh đang tuôn trào, nhưng cũng cảm thấy sự trống rỗng ngày càng lớn.
Anh không còn nhớ tên của mẹ mình.
Anh không còn nhớ mùi hương của hoa mai.
Tất cả đang bị thay thế bằng kiếm ý.
Lâm Thanh Hà nằm trên đất, nhìn anh với ánh mắt hỗn hợp giữa sợ hãi và tuyệt vọng.
Cô biết, người đàn ông trước mặt cô đã không còn là con người.
Hắn là một hiện tượng.
Một định mệnh.
Và định mệnh này, mới chỉ bắt đầu.
Bầu trời xám xịt không phải là màu của mây, mà là màu của tro tàn tích tụ qua vạn năm.
Những hạt bụi đỏ bay lơ lửng trong không khí, mỗi hạt đều mang theo một ký ức đã chết.
Tư Mã Không giơ tay, ngón tay run lên nhẹ.
Hắn muốn chạm vào một hạt bụi, nhưng bàn tay xuyên thẳng qua nó.
Không có cảm giác lạnh, không có cảm giác nóng.
Chỉ có sự trống rỗng.
Kiếm ý trong cơ thể hắn không còn là dòng chảy, mà là một cơn bão tĩnh lặng.
Nó không tấn công bên ngoài, mà xói mòn từ bên trong.
Mỗi nhịp tim đập là một lần ký ức bị xé rách.
Hắn nhớ đến một buổi sáng, khi ánh nắng chiếu qua khe cửa gỗ cũ kỹ, mùi hương của hoa mai nở rộ bên hiên nhà.
Nhưng khi hắn cố gắng hình dung khuôn mặt người phụ nữ đang mỉm cười dưới gốc cây, chỉ còn lại một khoảng trắng trắng xóa.
Tên của bà ấy?
Hắn đã quên.
Cảm giác yêu thương?
Đã bị thay thế bằng sự lạnh lẽo của thép.
Lâm Thanh Hà ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào vết thương trên cánh tay.
Máu không chảy ra, mà hóa thành những hạt sương nhỏ, bốc hơi ngay lập tức dưới sức ép của kiếm ý.
Cô nhìn Tư Mã Không, không còn là ánh mắt của một người tình, mà là ánh mắt của một người quan sát một hiện tượng thiên nhiên.
Sấm sét không có ý thức.
Nó chỉ là sự giải phóng năng lượng.
"Tư Mã Không," cô gọi, giọng khàn khàn, vỡ vụn.
Hắn không đáp.
Hắn quay sang, đôi mắt đen láy không còn phản chiếu ánh sáng.
Chúng là hai hố sâu hút lấy mọi thứ xung quanh.
Hắn bước đi.
Không tiếng bước chân.
Không khí xung quanh hắn co lại, tạo thành những vòng xoáy nhỏ, kéo theo những mảnh vỡ của thế giới cũ.
Họ đi vào rừng sâu.
Cây cối ở đây không còn là thực vật sống.
Chúng là những cột đá xám, mọc ngược từ lòng đất, nhọn hoắt như những lưỡi kiếm đã gỉ sét.
Rêu xanh bám đầy trên bề mặt đá, nhưng khi chạm vào, chúng vỡ vụn thành tro.
Thời gian ở đây đã bị đóng băng.
Những con chim đang bay trên trời bỗng dưng dừng lại, cánh dang rộng, mắt mở to, nhưng không thể chớp.
Chúng là những bức tượng bằng đá, bị mắc kẹt trong khoảnh khắc của cái chết.
Lâm Thanh Hà cảm thấy thời gian chậm lại.
Mỗi bước chân cô đưa ra đều kéo dài thành một thế kỷ.
Cô thấy rõ từng sợi lông mi của Tư Mã Không rung động.
Cô thấy rõ từng giọt mồ hôi rơi từ trán hắn, nhưng chúng không chạm đất, mà lơ lửng, biến thành những viên kim cương nhỏ, rồi vỡ tan thành bụi.
"Hãy quay về," cô nói, nhưng giọng nói của cô bị kéo dài, biến thành một âm thanh rè rè, như tiếng đĩa hát cũ bị xước.
Tư Mã Không dừng lại.
Hắn quay đầu.
Chuyển động của hắn mượt mà đến mức đáng sợ, không có sự chuyển động của cơ bắp, mà là sự dịch chuyển của không gian.
Hắn đứng trước mặt cô.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn một tấc, nhưng nó xa hơn cả thiên hà.
"Không có đường về," hắn nói.
Giọng nói của hắn không vang lên trong không khí, mà trực tiếp resonate trong xương sống của cô.
Nó lạnh, cứng, và vô cảm.
Lâm Thanh Hà lùi lại.
Gót chân cô chạm vào một tảng đá.
Tảng đá nứt ra.
Những vết nứt lan tỏa, vẽ nên một hình ảnh kỳ lạ trên mặt đất.
Nó giống như một con mắt đang mở to, nhìn lên bầu trời.
Cô cúi xuống, nhìn kỹ hơn.
Những vết nứt không phải là ngẫu nhiên.
Chúng là những ký tự cổ xưa, đã bị lãng quên từ thời nguyên thủy.
*Thế giới này là một giấc mơ của ai đó?* Cô tự hỏi.
Nếu vậy, thì ai là người đang mơ?
Và khi người mơ tỉnh dậy, những người trong mơ sẽ đi đâu?
Tư Mã Không đưa tay ra.
Bàn tay của hắn không chạm vào cô, nhưng không khí xung quanh cô bỗng trở nên đặc quánh.
Cô không thể thở.
Không phải vì thiếu oxy, mà vì không khí đã ngừng chuyển động.
Phân tử không khí đóng băng trong chỗ của chúng.
Hắn rút kiếm.
Chiếc kiếm không có tên.
Nó chỉ là một thanh thép đen, dài và mỏng, không phản chiếu ánh sáng.
Khi hắn rút nó ra, âm thanh phát ra không phải là tiếng kim loại, mà là tiếng than thở của vạn vật.
Cây cối xung quanh cong xuống, như đang quỳ gối.
Những tảng đá nứt ra, không phải vì sức mạnh, mà vì sự sợ hãi.
Lâm Thanh Hà nhìn vào lưỡi kiếm.
Trong đó, cô thấy chính mình.
Không phải hình ảnh phản chiếu, mà là bản chất thật sự của cô.
Một linh hồn nhỏ bé, đang run rẩy trong bóng tối của một vũ trụ rộng lớn và vô nghĩa.
"Ngươi không thể giết ta," cô nói, nhưng giọng nói của cô yếu ớt, như tiếng thì thầm của gió.
"Và ngươi không thể tha thứ cho ta."
Tư Mã Không không đáp.
Hắn vung kiếm.
Cú vung kiếm không tạo ra tiếng gió.
Nó tạo ra một khoảng trống.
Một đường cắt trong thực tại.
Không gian bị xé toạc.
Ánh sáng từ bên kia đường cắt lọt vào, nhưng nó không phải là ánh sáng trắng, mà là màu tím thẫm, màu của sự hư vô.
Lâm Thanh Hà nhắm mắt lại.
Cô không sợ hãi.
Cô cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ.
Đây là kết cục đã được định sẵn từ khi họ gặp nhau.
Từ khi hắn bước vào thế giới của cô, từ khi cô bước vào thế giới của hắn.
Khi mở mắt, cô thấy mình vẫn còn sống.
Nhưng thế giới xung quanh đã thay đổi.
Rừng đá đã biến mất.
Thay vào đó là một đại dương nước đen, phẳng lặng như gương.
Bầu trời trên đầu không còn xám, mà là một màu đỏ máu, như thể mặt trời đang cháy trong cơn đau đớn cuối cùng.
Tư Mã Không đứng trên mặt nước.
Chân hắn không chìm.
Hắn nhìn cô, và lần đầu tiên, trong đôi mắt đen láy của hắn, cô thấy một tia sáng.
Không phải hy vọng.
Mà là sự nhận thức.
"Chúng ta chưa xong," hắn nói.
Và lần này, giọng nói của hắn có cảm xúc.
Một nỗi buồn sâu thẳm, cũ kỹ, như đá đã hóa thạch.
Lâm Thanh Hà bước ra từ mép nước.
Cô không biết mình đang đi về đâu.
Cô chỉ biết rằng, định mệnh của họ không còn là kiếm đấu, mà là một cuộc tìm kiếm.
Tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại trong một thế giới đang tan vỡ.
Đại dương nước đen bắt đầu dâng lên.
Những gợn sóng lan tỏa, mang theo những mảnh vỡ của ký ức.
Một cánh hoa mai rơi xuống, chạm vào mặt nước, và biến mất.
Không có tiếng động.
Không có dấu vết.
Họ bước đi, hai bóng người nhỏ bé giữa một vũ trụ rộng lớn và im lặng.
Và ở đâu đó, sâu trong bóng tối, một thứ gì đó đang thức dậy.
Nó không phải là kẻ thù.
Nó không phải là bạn bè.
Nó là sự thật.
Và sự thật, luôn luôn đau đớn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận