Chương 33
Cơn đau xé toạc lồng ngực Tư Mã Không không đến từ vết thương ngoài da, mà từ bên trong.
Những chiếc xương cốt của anh đang kêu lên tiếng rít chói tai, giống như kim loại bị uốn cong vượt quá giới hạn đàn hồi.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Không khí ở đây lạnh cóng, đậm đặc mùi sắt gỉ và bụi tro của những thế kỷ đã tan rã.
Anh đứng tại biên giới, nơi thực tại và ảo ảnh giao thoa.
Bầu trời phía trên không còn là màu xanh thẳm hay đen kịt của đêm tối, mà là một màu đỏ máu sẫm, như lớp màng da thịt đang bị xé toạc để lộ ra cấu trúc bên trong của vũ trụ.
Định mệnh – kẻ thù vô hình, câm lặng nhưng áp đảo – đã khóa chặt bước chân anh, biến anh thành một con tốt cố định trên bàn cờ của Kiếm Chủ Vô Không.
Nhưng quy luật "Thời Gian Tương Đối" của Ma Giới chính là cánh cửa hẹp để anh thoát ra.
Khi sinh mệnh gần cạn, nhịp đập trái tim chậm lại, dòng thời gian bên ngoài đóng băng.
Đối với người sắp chết, một giây trở thành một thế kỷ.
Và trong thế kỷ đó, Tư Mã Không có đủ thời gian để nghĩ, để tính toán, và quan trọng nhất, để khám phá ra sự thật bị chôn vùi dưới lớp vỏ của định mệnh.
Hắn mở mắt ra.
Thế giới xung quanh vẫn đang rung chuyển, những mảnh vỡ không gian bay lơ lửng như những con ruồi chết trong nhựa đường.
Ngọc Lan nằm trên mặt đất đá, cơ thể cô run rẩy, ánh mắt trống rỗng.
Nhưng Tư Mã Không không nhìn cô.
Hắn nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay trắng bệch, gân guốc, đang nắm chặt thanh kiếm bằng xương pha lê.
"Đau khổ là nguồn gốc của tình yêu," hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc.
"Nhưng đau khổ cũng là nguồn gốc của sự thật."
Hắn bước về phía trước.
Mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra một tiếng vang trầm đục, như tiếng trống đánh trong một đền thờ cổ xưa.
Hắn không cần né tránh những mảnh vỡ không gian.
Chúng xuyên qua cơ thể hắn, cắt vào da thịt, nhưng máu chảy ra không đỏ, mà trong suốt như nước suối.
Đó không phải là máu của sinh vật sống, mà là bản chất của linh hồn đang bị xé rách.
Hắn tiến vào vùng bóng tối dày đặc nhất, nơi mà ngay cả ánh sáng của thanh kiếm cũng không thể chiếu rọi.
Ở đây, không gian bị nén chặt đến mức mọi thứ đều trở nên méo mó.
Những tảng đá khổng lồ treo lơ lửng, vỡ vụn thành những hạt bụi tinh thể.
Và giữa đống đổ nát đó, có một thứ gì đó đang chờ đợi.
Một cổng đá cũ kỹ, phủ đầy rêu phong và những ký tự tiên văn đã mờ nhạt.
Cổng đá này không thuộc về bất kỳ kiến trúc nào mà Tư Mã Không từng thấy.
Nó thô sơ, nguyên thủy, như được đục trực tiếp từ lõi của trái đất.
Trên đỉnh cổng, có một dòng chữ khắc sâu, không phải bằng mực, mà bằng chính xương cốt của một vị tiên nhân đã chết.
*"Nơi đây là nơi Thời Gian chết."*
Tư Mã Không dừng lại.
Tim hắn đập thình thịch, chậm chạp, nặng nề.
Mỗi nhịp đập là một lời nhắc nhở rằng hắn đang đứng trên bờ vực của cái chết thật sự.
Nếu hắn bước qua, hắn có thể sẽ không bao giờ quay lại.
Nếu hắn không bước qua, hắn sẽ mãi mãi là nô lệ của vòng lặp.
Hắn đưa tay chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo.
Lạnh đến mức làm tê cứng cả linh hồn.
Nhưng dưới lớp băng giá đó, hắn cảm nhận được một luồng nhiệt lượng yếu ớt, nhịp nhàng, như nhịp đập của một trái tim đang ngủ đông.
"Đây là gì?" hắn tự hỏi, nhưng không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Hắn đặt lòng bàn tay lên dòng chữ khắc.
Instantly, một luồng điện giật mạnh chạy dọc theo cánh tay, xuyên qua cơ thể, và đánh vào tủy sống.
Hắn hét lên, nhưng tiếng hét bị nuốt chửng bởi không gian tĩnh lặng.
Hình ảnh ùa vào đầu hắn, không phải là ký ức, mà là những mảnh ghép của một câu chuyện chưa từng được kể.
Tư Mã Không mở mắt ra.
Hắn vẫn đang đứng trước cổng đá.
Nhưng mọi thứ đã thay đổi.
Dòng chữ trên cổng đá không còn mờ nhạt nữa.
Nó sáng lên, phát ra một ánh sáng vàng ấm áp.
*"Để phá vỡ định mệnh, ngươi phải chấp nhận sự thật.
Sự thật rằng ngươi không phải là nạn nhân.
Ngươi là nguyên nhân."*
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Những vết cắt trên da thịt đang lành lại, nhưng không phải bằng máu, mà bằng những tia sáng nhỏ li ti.
Hắn cảm thấy một sự thay đổi trong cơ thể.
Nội lực của hắn, vốn dĩ mỏng manh như sợi tơ, giờ đây đang chảy mạnh mẽ, dữ dội, như một con sông băng tan chảy.
Hắn nhớ lại lời của Ngọc Lan.
*"Đừng để ta chết một mình."*
Và lời của phiên bản tương lai.
*"Chết thật sự."*
Hai lời nói đó mâu thuẫn nhau.
Nhưng chúng lại bổ sung cho nhau.
Ngọc Lan muốn hắn sống để giải thoát cho cô.
Phiên bản tương lai muốn hắn chết để giải thoát cho cô.
Cả hai đều đúng.
Và cả hai đều sai.
Bởi vì sự thật nằm ở giữa.
Hắn không cần phải chết.
Và hắn cũng không cần phải sống như một kẻ nô lệ.
Hắn cần phải trở thành thứ gì đó khác.
Thứ gì đó nằm ngoài phạm trù của sinh và tử.
Hắn nắm chặt thanh kiếm.
Lưỡi kiếm run rẩy, phát ra một âm thanh trầm đục, như tiếng gầm của một con thú hoang dã.
"Ta sẽ không chết," hắn nói với không khí.
"Và ta sẽ không sống.
Ta sẽ trở thành Kiếm."
Hắn bước qua cổng đá.
Không gian xung quanh hắn bắt đầu sụp đổ.
Những tảng đá, những mảnh vỡ, thậm chí cả bầu trời đỏ máu, tất cả đều tan rã thành những hạt bụi ánh sáng.
Hắn rơi vào một vực thẳm vô tận.
Nhưng hắn không sợ.
Vì trong vực thẳm đó, hắn thấy một thứ ánh sáng.
Một ánh sáng trắng xóa, thuần khiết, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào.
Đó là ánh sáng của sự thật.
Hắn mở rộng hai tay, đón nhận ánh sáng đó.
Cơ thể hắn bắt đầu tan biến, không phải thành hư vô, mà thành những tia sáng nhỏ li ti.
Xương cốt của hắn, vốn dĩ đang kêu lên tiếng rít, giờ đây im lặng.
Chúng đang được rèn lại, được tôi luyện bởi chính sự hủy diệt.
Hắn cảm thấy ý thức của mình lan tỏa ra khắp không gian.
Hắn thấy Ngọc Lan.
Cô ấy đang ngồi trên một tảng đá, nhìn lên bầu trời với ánh mắt trống rỗng.
Hắn thấy Kiếm Chủ Vô Không, đang đứng trên đỉnh của tòa tháp cao nhất, mỉm cười một cách lạnh lùng.
Và hắn thấy chính mình, ở vô số thời điểm khác nhau, đang chiến đấu, đang chết, đang tái sinh.
Tất cả những khoảnh khắc đó, tất cả những đau khổ đó, tất cả những hy sinh đó, giờ đây đều quy tụ về một điểm duy nhất.
Điểm đó chính là hắn.
Và từ điểm đó, một thanh kiếm mới được sinh ra.
Không phải bằng kim loại.
Không phải bằng xương.
Mà bằng chính bản chất của thời gian.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận