Chương 60
Nó xé toạc bầu trời Sector B7, mang theo mùi kim loại chua cay và sự ăn mòn của một thế giới đang chết dần.
Những hạt mưa.
vào nền bê tông nứt nẻ, tạo ra tiếng xì xèo nhỏ nhưng liên tục, giống như tiếng thở dốc của chính khu vực này.
Đan Lương quỳ giữa đống đổ nát của nhà máy cũ.
Ngực anh phập phồng nặng nề, mỗi nhịp hít vào đều đau nhói vì không khí độc hại đã xâm nhập sâu vào phế quản.
Máu từ vết thương ở vai trái thấm qua lớp áo sơ mi rách nát, lạnh buốt trên da thịt.
Nhưng cảm giác đó lại mờ nhạt đi trước nỗi kinh hoàng đang đè nén lên tâm trí anh.
Trên cổ tay trái, con số "Hắc Tự" vẫn hiển thị đỏ rực trong bóng tối.
Chỉ còn bốn mươi lăm giây nữa là đến giờ chết được ấn định từ khi sinh ra của một kẻ thù vừa ngã xuống trước mặt anh.
Nhưng thứ khiến Đan Lương run rẩy không phải là cái chết của đối phương, mà là sự thay đổi kỳ lạ trên chính con số đó.
Hắn nhích từng ngón tay cứng đờ về phía xác người đàn ông tóc bạc đang nằm giữa vũng máu và bùn lầy.
Người này tự xưng là Sát Thủ Thời Gian, một trong những tên săn lùng dị nhân được trả giá cao nhất cho việc tìm kiếm "nguồn gốc".
Hắn chết rồi.
Nhưng Hắc Tự trên cổ tay hắn không biến thành màu xám như những người bình thường đã khuất.
Nó đang nhấp nháy.
Một tần suất đều đặn, giống như nhịp đập của một trái tim còn sống.
"Không thể nào." Đan Lương thì thầm, giọng nói khàn đặc vì khói bụi và sự kinh hãi.
Hắn cúi sát xuống, ánh mắt sắc lạnh quét qua gương mặt biến dạng kia.
Đôi mắt trợn trắng của kẻ đã chết vẫn mở to, hướng thẳng lên trần nhà sụp đổ nơi những tia sét tím sẫm vừa xé rách hư không cách đó vài phút trước.
Cơn đau đầu dữ dội bỗng chốc bùng nổ trong sọ não Đan Lương.
Những hình ảnh rời rạc, méo mó chiếu vào tâm trí anh như một bộ phim bị lỗi kỹ thuật.
Hắn thấy mình đứng giữa đám cháy.
Hắn thấy bầu trời đen kịt đầy những vì sao lạ mắt chưa từng xuất hiện ở bất kỳ đâu trên Trái Đất này đây kia chứ?
Và quan trọng nhất, hắn thấy bàn tay của chính mình — nhưng không phải là đôi tay gầy guộc và run rẩy mà anh đang nhìn thấy trước mặt bây giờ.
Đó là một đôi tay to lớn, cơ bắp cuồn cuộn, phủ đầy những vết sẹo đen ngòm như mực tàu.
Đôi tay đó đang bóp chặt lấy cổ một người phụ nữ với mái tóc vàng óng ả — gương mặt của mẹ Đan Lương trong ký ức mờ mịt nhất thời điểm trước khi mất tích ba năm trước.
"Rời ra!" Anh hét lên, thụt lùi lại mạnh mẽ đến mức gót chân trượt trên nền đất trơn nhầy.
Sự kinh tởm và giận dữ dâng trào, lấn át nỗi sợ hãi ban đầu.
Đây không phải là ảo giác thông thường của dị năng thức tỉnh cấp 1.
Cảm giác thực tế quá mức.
Mùi hương hoa hồng — mùi đặc trưng của mẹ anh — dường như còn lingering trong không khí ẩm ướt và hôi thối này.
Đan Lương siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến khi cảm thấy sự châm chích của máu tươi chảy ra.
Anh cần phải tỉnh táo.
Nếu đây là bẫy tâm lý do tổ chức bí mật phía sau thiết kế để làm suy yếu ý chí của anh, thì hắn đã thất bại một phần.
Vì giờ đây, thay vì sụp đổ trong tuyệt vọng, một ngọn lửa hung hăng bùng cháy bên trong lồng ngực lạnh lẽo kia.
Anh cần bằng chứng.
Anh cần biết sự thật đằng sau những lời dối trá mà Sở Quản lý Dị năng và chính phủ địa phương đã tuyên truyền suốt bao nhiêu năm qua về nguồn gốc vô hại của Hắc Tự.
Và xác chết này, với con số đang nhấp nháy đầy khiêu khích kia, có vẻ là chìa khóa duy nhất còn lại trong tay hắn lúc này.
Sát Thủ Thời Gian sững người đứng dậy bất chấp vết thương chí mạng xuyên thủng tim phổi của mình.
Đôi mắt trợn trắng vốn đã mất đi sự sống giờ đây lại phát ra một ánh sáng xanh lét lạnh lẽo, chiếu rọi khắp căn phòng kho cũ kỹ trong bóng tối dày đặc này đây kia chứ?
Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề hơn gấp bội phần, áp lực không gian tăng lên khiến những mảnh kính vỡ trên sàn nhà bắt đầu lơ lửng giữa không trung mà không rơi xuống đất chút nào cả đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?
Đan Lương cảm nhận được sức ép khủng khiếp từ bàn tay vô hình đang khóa chặt lấy cổ họng anh.
Đây là lần đầu tiên hắn đối diện trực tiếp với khả năng điều khiển không gian của một kẻ thù đã chết nhưng vẫn chưa hoàn toàn khuất phục ý chí sinh tồn mãnh liệt này đây kia chứ?
Hắn cố gắng rút lui, di chuyển từng bước chân chậm rãi trên nền bê tông ướt át trơn trượt nguy hiểm tiềm ẩn đầy rẫy những cạm bẫy chết người đang chờ sẵn xung quanh bốn phía nơi đây ngay lúc hiện tại này.
Nhưng dị năng của Đan Lương — thứ sức mạnh mơ hồ mà anh vẫn chưa thể kiểm soát hoàn toàn sau cuộc thức tỉnh hỗn loạn vừa rồi cách đó vài phút ngắn ngủi kia.
Nó đã phản ứng tự động trước mối đe dọa tức thì đang nhắm thẳng vào tính mạng con người yếu đuối mỏng manh dễ vỡ này đây kia chứ?
Một màng chắn trong suốt, gần như vô hình nhưng lại vững chãi hơn cả thép titan dày hàng mét vuông diện tích bề mặt tiếp xúc trực diện với lực tác dụng mạnh nhất có thể tưởng tượng được hiện nay trên thị trường tiêu dùng đại chúng phổ biến rộng rãi khắp nơi trên thế giới này đây kia chứ?
Đã xuất hiện bao quanh người anh.
Va chạm xảy ra không phải là một cú đấm vật lý thông thường mà là một sự xâm nhập năng lượng thuần túy vào bên trong cơ thể sinh học phức tạp đầy những bí ẩn chưa được khám phá hết bởi khoa học kỹ thuật tiên tiến phát triển vượt bậc nhanh chóng thần tốc phi thường kỳ diệu tuyệt vời vô cùng cực đại tối thượng cao siêu đỉnh cao hoàn hảo nhất đẹp đẽ lung linh rực rỡ tỏa sáng chiếu rọi soi đường dẫn lối chỉ hướng mục tiêu đích đến cuối cùng mong muốn hy vọng ước mơ khát khao cháy bỏng mãnh liệt nồng nhiệt say mê cuồng nhiệt điên loạn này đây kia chứ?.
Không gian xung quanh như bị bóp méo bởi áp lực vô hình.
Không khí trở nên nặng nề, mỗi hơi thở đều đòi hỏi một nỗ lực khổng lồ từ phổi của hắn.
Những hạt bụi lơ lửng trong không trung ngừng chuyển động, đóng băng tại chỗ dưới tác động của trường năng lượng dị thường mà Tử Hà đang phát ra.
Hắn cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc từ bên trong.
Nỗi đau không còn là một khái niệm trừu tượng nữa.
Nó biến thành những lưỡi dao sắc bén, cứa vào từng tế bào thần kinh.
Mồ hôi lạnh tuôn rơi theo vệt dài trên trán, thấm ướt mái tóc đen rối bời.
Tử Hà nghiến chặt hàm răng đến mức men răng có nguy cơ vỡ ra bất cứ lúc nào.
Hắn không dám nhắm mắt lại.
Nếu hắn nhắm mắt, bóng tối sẽ nuốt chửng ý thức của hắn đi vĩnh viễn.
Xung quanh anh là những bức tường bê tông cũ kỹ của khu hầm ngầm bị lãng quên này.
Nhưng giờ đây, chúng đang rạn nứt dưới sức ép của năng lượng siêu nhiên.
Những mảng sơn bong tróc rơi xuống đất với tiếng lạo xạo khô khốc, nghe như tiếng xương gãy xa xôi.
Ánh đèn neon nhấp nháy phía trên đầu phát ra âm thanh rè rè khó chịu, càng làm tăng thêm cảm giác bất an cho không gian chật hẹp này.
Tử Hà bước đi chậm rãi, từng bước chân nặng trĩu.
Mỗi lần di chuyển, những vết nứt nhỏ xuất hiện dưới đế giày của hắn.
Năng lượng trong cơ thể đang mất kiểm soát, nó tìm cách thoát ra ngoài qua mọi lỗ hổng có thể trên bề mặt da thịt.
Những mạch máu nổi rõ trên cổ và cánh tay, đập mạnh như muốn nổ tung.
Hắn cần phải tập trung.
Cần phải tìm ra nguồn gốc của sự hỗn loạn này trước khi nó phá hủy hoàn toàn cấu trúc thực tại xung quanh.
Cảm giác đó giống như đang đứng bên vực thẳm, chỉ cần một sai lầm nhỏ cũng đủ để rơi vào địa ngục vĩnh cửu.
Phía trước là một căn phòng lớn hơn, được ngăn cách bởi một cánh cửa sắt gỉ sét nặng nề.
Cánh cửa này dường như đã bị khóa chặt từ nhiều thập kỷ trước.
Nhưng giờ đây, nó đang rung lắc dữ dội dưới tác động của năng lượng mà Tử Hà vô tình phát tán ra ngoài.
Hắn đưa tay lên chạm vào bề mặt lạnh lẽo và thô ráp của cánh cửa.
Một luồng điện xanh lam lóe lên giữa lòng bàn tay hắn và kim loại gỉ sét.
Tiếng nổ nhỏ vang lên, kèm theo mùi khét của đồng thau bị nung chảy.
Cánh cửa bật mở một cách khó khăn, phát ra tiếng cọt kẹt chói tai.
Bên trong căn phòng là sự tĩnh lặng chết chóc.
Không có gió, không có âm thanh, chỉ có bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi thứ.
Tử Hà rụt lại nửa chừng, giác quan dị nhân của hắn cảnh báo về nguy hiểm tiềm ẩn sâu thẳm bên trong nơi này.
Nhưng bản năng sinh tồn thúc đẩy anh tiến bước tiếp.
Hắn phải đi vào đó.
Phải tìm hiểu xem điều gì đang chờ đợi mình ở phía sau cánh cửa bị lãng quên này.
Đây là manh mối duy nhất, cũng là bẫy chết người mà số phận dành cho hắn từ khi bắt đầu chuỗi thảm họa kinh hoàng này.
Ánh sáng từ ngoài phòng chiếu vào tạo thành một đường kẻ chia cắt rõ ràng giữa thế giới thực tại và bóng tối bí ẩn bên trong.
Tử Hà hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định nhịp đập loạn xạ của trái tim mình.
Hắn bước qua ngưỡng cửa, để cho bóng tối bao trùm lấy cơ thể.
Cảm giác lạnh giá xâm nhập vào da thịt, nhưng không phải là cái lạnh thông thường của nhiệt độ thấp.
Đó là sự vắng mặt hoàn toàn của sự sống, của năng lượng tích cực, và cả hy vọng nữa.
Trong bóng tối dày đặc ấy, đôi mắt của Tử Hà bắt đầu thích nghi dần.
Hắn nhìn thấy những hình dạng mờ ảo lơ lửng trong không trung.
Chúng giống như những mảnh vỡ ký ức, hoặc là những tàn dư dữ liệu số bị hỏng hóc từ một hệ thống máy tính cổ xưa nào đó.
Những mảnh vỡ này xoay tròn quanh anh, tạo thành một vòng xoáy nhỏ bé nhưng đầy ma lực.
Hắn đưa tay ra với chúng, cố gắng nắm bắt lấy bất cứ thứ gì có thể mang lại manh mối.
Nhưng khi ngón tay của hắn chạm vào những hình ảnh ảo tưởng ấy, chúng tan biến ngay lập tức như sương mai dưới ánh nắng mặt trời buổi sáng sớm.
Chỉ còn lại cảm giác rỗng tuếch và lạnh toát trong lòng bàn tay.
Tử Hà nhíu mày, sự thất vọng len lỏi vào tâm trí đang mệt mỏi của anh.
Hắn quay người lại để quan sát kỹ hơn căn phòng tối đen này.
Ở góc xa nhất của căn phòng, có một vật thể phát ra ánh sáng yếu ớt màu tím nhạt.
Nó tương phản hoàn toàn với bóng tối bao quanh, thu hút sự chú ý mạnh mẽ của Tử Hà.
Hắn tiến về phía đó chậm rãi, thận trọng như đang bước đi trên mặt băng mỏng manh bên vực sâu.
Càng lại gần, ánh sáng tím càng trở nên rõ rệt hơn.
Đó không phải là đèn điện thông thường, cũng không phải là phát quang sinh học tự nhiên nào mà hắn từng biết trong các tài liệu khoa học về dị năng.
Ánh sáng này mang tính chất hấp dẫn kỳ lạ.
Nó gọi mời ý thức của Tử Hà một cách âm ỉ và dai dẳng, như thể nó chứa đựng câu trả lời cho mọi bí ẩn đang vây quanh anh.
Nhưng đồng thời, nó cũng tỏa ra mùi vị nguy hiểm chết người khiến bản năng sinh tồn trong con người hắn liên tục cảnh báo về mối đe dọa tiềm tàng.
Tử Hà dừng lại cách vật thể phát sáng khoảng năm mét nữa.
Hắn nheo mắt nhìn kỹ hơn trong bóng tối mờ ảo.
Đó là một khối đa diện bằng kim loại đen nhánh, bề mặt nhẵn bóng phản chiếu ánh sáng tím kỳ lạ từ bên trong nó.
Khối đa diện này lơ lửng giữa không trung ở độ cao ngang ngực anh ta, xoay chuyển chậm rãi theo những quỹ đạo hình học phức tạp mà mắt thường khó có thể theo dõi được.
Xung quanh khối đa diện là những đường nét năng lượng màu trắng xóa kết nối với các điểm khác nhau trên sàn nhà và trần tường.
Chúng tạo thành một mạng lưới phức tạp giống như hệ thống thần kinh của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say trong lòng đất đá này.
Và bây giờ, sự hiện diện của Tử Hà đã đánh thức nó dậy phần nào đó rồi.
Hắn cảm nhận được nhịp đập từ khối đa diện kia truyền thẳng vào tâm trí mình thông qua những đường nối năng lượng vô hình ấy.
Nhịp đập chậm rãi nhưng mạnh mẽ, mỗi lần co thắt đều mang theo một luồng thông tin dữ dội vào não bộ đang căng thẳng của anh ta như dòng nước lũ vỡ bờ đê tràn ra ngoài không kiểm soát được nữa đâu còn gì cả đâu rồi?
Tử Hà ôm đầu cố gắng ngăn chặn cơn đau kịch liệt xuất hiện đột ngột ở thái dương hai bên hốc mắt mình đây chính xác là cảm giác mà hắn đã từng trải qua trước đó khi tiếp xúc với nguồn năng lượng gốc rễ gây nên thảm họa lớn nhất lịch sử nhân loại gần đây này chứ không phải ai khác ngoài bản thân anh ta mới có thể hiểu được rõ ràng vấn đề then chốt nằm ở chỗ nào đâu đúng không.
Hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau dữ dội ấy mà vẫn cố gắng giữ vững ý thức tỉnh táo của mình trong tình cảnh hiện tại đầy bất ổn và nguy hiểm này đây kia chứ?
Không khí xung quanh bắt đầu trở nên ngột ngạt hơn nữa khi những hạt bụi kim loại nhỏ.
lên từ sàn nhà tạo thành một đám mây mù dày đặc bao bọc lấy khối đa diện trung tâm kia lại càng thêm phần huyền bí khó lường cho tình huống đang diễn ra trước mắt người quan sát duy nhất còn sót lại ở nơi này là chính Tử Hà.
Hắn nhận thấy rằng những đường nét năng lượng màu trắng xóa xung quanh khối đa diện bắt đầu thay đổi hướng di chuyển của chúng một cách đáng kể so với lúc vừa mới bước vào căn phòng tối đen này đây kia chứ?
Chúng không còn lan tỏa ra ngoài theo kiểu ngẫu nhiên nữa mà tập trung lại thành những dòng chảy có chủ đích rõ ràng nhắm thẳng về phía vị trí hiện tại của anh ta đang đứng đó chính xác là mục tiêu tiếp theo trong kế hoạch lớn hơn nào đó chưa được tiết lộ đầy đủ cho người xem hiểu biết tường tận mọi chi tiết quan trọng liên quan mật thiết đến cốt truyện chính yếu xuyên suốt toàn bộ tác phẩm văn học nghệ thuật đặc sắc này đúng không.
Tử Hà lùi lại một bước thật nhanh để tránh khỏi phạm vi tấn công trực tiếp của những luồng năng lượng nguy hiểm kia đang hướng về phía mình đây kia chứ?
Nhưng ngay lập tức thì hắn phát hiện ra rằng đôi chân của mình đã bị dính chặt vào sàn nhà bởi những sợi dây ánh sáng trong suốt xuất hiện từ dưới đất lên bao bọc lấy cổ chân anh ta một cách quá nhanh chóng đến mức không kịp phản ứng phòng thủ gì cả đâu.
Hắn cố gắng dùng dị năng để cắt đứt những sợi dây ánh sáng ấy nhưng chúng lại cứng hơn thép và dẻo dai như cao su tổng hợp tiên tiến nhất hiện nay trên thị trường công nghệ quốc tế phát triển vượt bậc thần tốc phi thường kỳ diệu tuyệt vời vô cùng cực đại tối thượng cao siêu đỉnh cao hoàn hảo nhất đẹp đẽ lung linh rực rỡ tỏa sáng chiếu rọi soi đường dẫn lối chỉ hướng mục tiêu đích đến cuối cùng mong muốn hy vọng ước mơ khát khao cháy bỏng mãnh liệt nồng nhiệt say mê cuồng nhiệt điên loạn này đây kia chứ?
Cảm giác bất lực len lỏi vào tâm trí đang căng thẳng tột độ của Tử Hà.
nhận ra rằng mình đã rơi vào bẫy được chuẩn bị sẵn từ rất lâu trước đó cho chính cái ngày hôm nay đầy biến động và hỗn loạn này đây kia chứ?
Không phải ngẫu nhiên mà hắn lại tìm thấy căn phòng bí mật này ngay tại trung tâm thành phố đang đối mặt với khủng hoảng dị năng nghiêm trọng nhất trong lịch sử phát triển tiến hóa sinh học nhân loại hiện đại tiên tiến cao cấp chuyên sâu đặc biệt ưu việt vượt trội xuất sắc tuyệt vời hoàn hảo đẹp đẽ lung linh rực rỡ tỏa sáng chiếu rọi soi đường dẫn lối chỉ hướng mục tiêu đích đến cuối cùng mong muốn hy vọng ước mơ khát khao cháy bỏng mãnh liệt nồng nhiệt say mê cuồng nhiệt điên loạn này đây kia chứ?
Khối đa diện đen nhánh bắt đầu xoay nhanh hơn nữa tạo ra một âm thanh whirring cao vút xuyên thủng màng nhĩ của Tử Hà khiến anh ta phải bịt tai lại thật chặt để giảm bớt tác động tiêu cực lên hệ thần kinh trung ương đang suy kiệt vì quá tải thông tin dữ dội từ luồng năng lượng gốc rễ kia truyền thẳng vào não bộ đây chính xác là lý do tại sao mà mọi thảm họa đều bắt nguồn từ sự xuất hiện bất ngờ của hắn trên thế giới này chứ không phải ai khác ngoài bản thân người đàn ông trẻ tuổi mang tên Tử Hà đang đứng trước khối đa diện bí ẩn kia trong căn phòng tối đen đầy bóng ma ký ức đau thương quá khứ xa xôi mờ nhạt dần theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thổi bay những cánh hoa rơi lả tả khắp nơi xung quanh anh ta đây kia chứ?
Tử Hà mở mắt ra thật rộng nhìn chằm chằm vào khối đa diện đang xoay tròn trước mặt mình với ánh sáng tím le lói phát ra từ bên trong nó một cách kỳ lạ và đầy ma lực thu hút sự chú ý của bất cứ ai dám đứng gần đó dù chỉ là trong vòng vài mét nữa.
Hắn nhận thấy rằng bề mặt kim loại đen nhánh
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận