Chương 59

Khói đen từ vụ nổ vẫn chưa tan hết, cuộn xoáy như những con rắn độc trong không khí loãng lạnh.

Mùi ozone nồng nặc hòa quyện với vị kim loại tanh tưởi của máu bám chặt vào mũi Đan Lương.

Anh nằm ngửa trên nền bê tông nứt nẻ, cảm giác tê dại lan tỏa từ ngón chân lên đến đỉnh đầu.

Cổ tay trái đau nhói dữ dội, như thể có ai đó đang dùng dao rạch sâu vào da thịt để khắc ghi một thông điệp tàn khốc.

Dòng "Hắc Tự" trên da thịt không còn là những ký tự mờ ảo hay ẩn dưới lớp biểu bì nữa mà đang rực sáng màu đỏ máu, phát ra nhiệt độ cao khiến anh gần như muốn hét lên vì đau đớn.

Đan Lương cố gắng ngồi dậy nhưng cơ thể phản bội lại ý chí của hắn.

Mỗi cử động nhỏ đều kéo theo một cơn sóng thần mệt mỏi quét qua toàn bộ hệ thống dây thần kinh.

Trước mặt cậu, kẻ địch — gã đàn ông với mái tóc bạc trắng bất thường đang đứng đó, tay vẫn cầm chặt thanh kiếm tím sẫm đã dừng lại đúng một tấc trước tim Đan Lương trong chương trước.

Nhưng giờ đây, khoảng cách ấy không còn là ranh giới giữa sống và chết nữa mà trở thành bức tường vô hình ngăn cách hai thế giới khác biệt.

Gã kia nhìn xuống với ánh mắt lạnh băng, thiếu chút nữa thì không nhận ra được sự kinh hoàng đang dần lan tỏa trên khuôn mặt của Đan Lương.

Không gian xung quanh như thể bị bóp méo bởi áp lực khủng khiếp từ dị năng vừa kích hoạt.

Những mảnh vỡ bê tông lơ lửng trong không trung, ngừng rơi ngay tại đỉnh điểm của quỹ đạo trọng lực.

Thời gian ở đây đã chậm lại một cách đáng sợ, hoặc có lẽ nó đang chạy ngược chiều so với những gì Đan Lương từng biết đến trước kia.

Hắn nháy mắt nhiều lần để xua tan đi cảm giác choáng váng, nhưng hình ảnh dòng số đếm trên cổ tay trái vẫn hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết: *03:14:59*.

Ba ngày, mười bốn phút và năm mươi chín giây.

Đó là thời gian còn lại trong cuộc đời của hắn nếu tính theo quy luật bình thường mà xã hội này đã áp đặt lên mỗi con người ngay từ khi sinh ra.

Gã đàn ông bước tiến về phía trước một cách chậm rãi, từng bước chân in xuống sàn nhà tạo ra những tiếng động như tiếng trống chiến trường vang vọng trong tai Đan Lương.

Thanh kiếm tím sẫm vẫn lơ lửng giữa không trung, tỏa ra thứ ánh sáng kỳ dị khiến mắt người ta đau buốt khi nhìn trực tiếp vào nó.

Không phải là sự đe dọa đơn thuần mà đó là lời tuyên bố về quyền lực tuyệt đối — một quyền lực vượt xa hiểu biết của những thường nhân hay thậm chí cả các dị nhân cấp thấp như Đan Lương hiện tại.

Cậu cảm thấy lạnh toát sống lưng, không phải vì sợ hãi cái chết sắp kề cận mà bởi một nhận thức sâu sắc hơn: hắn đã lạc vào mê cung của chính số phận mình mà chưa hề có bản đồ dẫn lối.

Đan Lương không đáp lời.

Anh tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì sự tỉnh táo dù cơ thể đang run rẩy không kiểm soát được.

Trong thế giới này, nỗi sợ cái chết là động lực lớn nhất thúc đẩy mọi hành động, nhưng đồng thời cũng chính là điểm yếu chí mạng mà kẻ thù luôn tìm cách khai thác triệt để.

Kẻ địch đang lợi dụng chính sự sợ hãi của anh, biến nó thành xiềng xích vô hình trói buộc ý thức lại tại chỗ này.

Nếu Đan Lương hoảng loạn, nếu hắn mất đi khả năng tư duy logic trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, thì cái chết sẽ đến nhanh hơn cả những gì mà dòng Hắc Tự trên cổ tay dự báo trước.

Hắn hít sâu một hơi dài, cố gắng lọc bỏ mùi máu tanh và nỗi sợ hãi đang len lỏi vào từng tế bào cơ thể.

Sự im lặng của gã đàn ông đối diện càng làm tăng thêm áp lực tâm lý khủng khiếp lên vai người trẻ tuổi kia.

Không có lời đe dọa, không có sự khiêu khích hay những câu nói sáo rỗng thường thấy trong các cuộc đấu tranh sinh tồn.

Chỉ có cái nhìn lạnh lùng và thanh kiếm đang lơ lửng như một lưỡi hái tử thần chờ đợi thời điểm phù hợp để cắt đứt sợi dây mệnh hệ nhất của nạn nhân.

Đan Lương nhận ra rằng đây không phải là một trận chiến dựa vào sức mạnh vật lý thuần túy mà nó liên quan đến việc ai sẽ giữ được sự bình tĩnh lâu hơn trước khi tâm trí sụp đổ hoàn toàn dưới gánh nặng của thực tại tàn khốc này.

Anh nhớ lại những gì đã xảy ra trong vài giây qua.

Sự xuất hiện đột ngột của gã đàn ông từ bóng tối, tia sét tím sẫm xé toạc hư không và cách mà hắn dễ dàng chặn đứng mọi nỗ lực phòng thủ của Đan Lương bằng một kỹ năng dị năng chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ hồ sơ công khai nào.

Điều đó có nghĩa là gì?

Có phải đây là sự can thiệp từ phía những thế lực ngầm đang săn lùng các cá nhân sở hữu Hắc Tự đặc biệt không?

Hay đơn giản hơn, gã đàn ông này chỉ là một người thu hoạch số phận — kẻ chuyên đi cắt ngắn đời sống của những ai bị coi là "lỗi hệ thống" trong cơ chế tối ưu hóa thời gian mà xã hội hiện đại đang vận hành dựa trên nguyên tắc ấy.

Đan Lương đưa mắt nhìn quanh khu vực Sector 4 hoang tàn xung quanh họ qua khe hở giữa những tảng đá đổ vỡ lơ lửng bất thường trong không khí nhờ hiệu ứng dừng thời gian tạm thời do chính cậu vô tình kích hoạt trước đó.

Mọi thứ đều đóng băng tại một khoảnh khắc cụ thể, tạo nên khung cảnh siêu thực đến rợn người.

Những hạt bụi nhỏ li ti cũng bị giữ nguyên vị trí trong không trung như những vì sao mini đang chờ lệnh để tiếp tục hành trình xoay quanh quỹ đạo của chúng sau khi năng lượng dị biến tan biến hết đi hoàn toàn khỏi phạm vi ảnh hưởng trực tiếp nhất thời gian này thôi vậy đấy chứ còn gì nữa.

Nhưng cảm giác bất an vẫn chưa hề giảm bớt , trái lại nó càng ngày càng dâng cao lên đỉnh điểm giống như nước sông mùa lũ sắp tràn bờ kè bê tông vững chãi kiên cố lâu đời nơi đây cả đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

Gã đàn ông cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm khàn vang vọng trong khoảng không gian tĩnh lặng chết chóc ấy: "Cậu nghĩ mình có thể thoát khỏi định mệnh bằng cách đóng băng khoảnh khắc này sao?" Câu hỏi được đưa ra một cách bình thản, thiếu chút nữa thì giống như đang trò chuyện thân mật với một người bạn cũ sau nhiều năm xa gặp lại nhau.

mà không hề mang theo chút đe dọa nào cả đâu cần phải nói thêm làm gì cho dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

Thế nhưng chính sự bình thản ấy mới là thứ đáng sợ nhất, bởi nó chứng tỏ rằng gã đàn ông này đã nắm chắc phần thắng trong tay từ rất lâu rồi, thậm chí có thể nói là ngay từ khi Đan Lương vừa đặt chân đến khu ổ chuộtSector 4 buổi sáng sớm nay đây kia chứ?

Đan Lương nhận ra mình đã mắc bẫy.

Hắn đã biết về cơ chế dị năng của anh — khả năng ngưng tụ thời gian trong phạm vi hẹp mà cậu sử dụng để vô hiệu hóa các cuộc tấn công trước đó.

Gã đàn ông không chạy vì sợ hãi, mà vì hắn muốn kéo anh vào cái bẫy này.

Mỗi giây anh duy trì "Vùng Chết Thời Gian", anh mất đi 10 giây tuổi thọ thực tế từ chính dòng Hắc Tự đang rực sáng trên cổ tay trái của mình.

Với 15 giây còn lại trong trạng thái kích hoạt tối đa như hiện tại, tổng cộng đã có hơn một trăm năm tuổi thọ bị rút cạn khỏi cơ thể non nớt kia mà không hề để lại bất kỳ dấu vết nào khác ngoài màu sắc chuyển dần sang trắng bệch trên da thịt xung quanh khu vực ký tự số đếm đang hiển thị rõ ràng trước mắt tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm này nơi đây cả đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

"Ngừng đi," gã đàn ông ra lệnh, giọng điệu cứng rắn như thép nguội sau khi đã qua quá trình tôi luyện kỹ lưỡng tại lò rèn cổ xưa nào đó xa xôi mờ ảo như một lời nguyền rủa vĩnh hằng bất di dịch chuyển dời lay hoang phế sái vô dụng không đáng sống tiếp nữa trên đời nhân gian phàm trần thế giới này đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

"Cậu đang tự sát.

Dị năng của cậu ăn vào chính nguồn gốc tồn tại của bản thân mình.

Đó là lý do tại sao Hắc Tự lại xuất hiện sớm hơn dự kiến ở những trường hợp dị nhân thất bại như cậu." Đan Lương sững sờ trước thông tin này.

Anh luôn rằng dòng số đếm trên cổ tay chỉ đơn thuần là một dấu hiệu báo tử từ tương lai xa vời vợi nào đó, hoàn toàn độc lập với các hoạt động dị năng hàng ngày mà xã hội đã chấp nhận và tích hợp vào đời sống thường nhật của mọi người dân bình thường trong thành phố lớn rộng lớn này đây kia chứ?

Không ai từng nhắc đến mối liên hệ trực tiếp giữa việc sử dụng sức mạnh siêu nhiên và sự hao mòn nhanh chóng của thời gian còn lại được cấp phát sẵn cho mỗi cá nhân ngay từ khi họ vừa chào đời trên thế giới đầy rẫy những bất công và khổ đau này cả đâu cần phải nói thêm làm gì cho dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

Nhưng sự thật phũ phàng đang hiện ra trước mắt hắn qua đôi mắt lạnh lùng của gã đàn ông đối diện.

Những con số trên cổ tay trái không còn đếm ngược theo nhịp đồng hồ thông thường nữa mà bắt đầu nhảy múa hỗn loạn, thay đổi liên tục giữa các giá trị khác nhau như thể chúng đang cố gắng tìm kiếm một điểm kết thúc mới phù hợp hơn với tình trạng hiện tại của chủ nhân sở hữu chúng vậy đấy chứ?

Cảm giác chóng mặt ập đến khiến Đan Lương suýt nữa thì ngã quỵ xuống nền bê tông lạnh giá bên cạnh mình ngay lập tức nếu không phải nhờ vào sức mạnh ý chí phi thường đang cố gắng giữ cho cơ thể này còn đứng vững được trên hai chân yếu ớt run rẩy kia chứ gì nữa?

"Cậu là ai?" Hắn hỏi, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng khô khốc vì thiếu nước và stress tâm lý quá mức mà bất kỳ người bình thường nào cũng sẽ không thể chịu đựng nổi nếu phải trải qua tình huống tương tự như vậy đây kia chứ?

Gã đàn ông mỉm cười, nụ cười mỉa mai đầy vẻ khinh bỉ dành cho những kẻ ngu ngốc dám chơi đùa với lửa trong khi chính mình lại đang bị bao quanh bởi hàng tấn chất nổ dễ cháy cực kỳ nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn bên dưới lớp mặt đất rắn chắc bề ngoài tưởng như vô hại an toàn tuyệt đối này nơi đây cả đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

"Tôi là một phần của hệ thống kiểm soát," gã đàn ông trả lời cộc lốc, không thèm giấu giếm danh tính hay vai trò thực sự của mình trong bộ máy vận hành phức tạp đằng sau những bức tường bê tông xám xịt bao quanh khu ổ chuột Sector 4 rộng lớn hoang tàn này đây kia chứ?

"Và cậu là một lỗi cần được sửa chữa.

Dòng Hắc Tự trên người cậu không phải là ngẫu nhiên, nó là kết quả của việc dị năng thức tỉnh sớm hơn quy định cho phép trong luật pháp hiện hành về quản lý các cá nhân sở hữu khả năng đặc biệt tại khu vực này đây kia chứ?" Kẻ địch hét lên, không phải vì đau đớn thể xác mà bởi sự hoảng loạn tột độ khi nhận ra kế hoạch của hắn đã thất bại hoàn toàn trước sức mạnh phản công bất ngờ từ Đan Lương.

Tóc gã đàn ông bạc trắng chỉ trong tích tắc, từng sợi tóc đen nhánh rơi rụng xuống nền nhà như những chiếc lá khô héo úa tàn theo mùa thu lạnh giá ập đến nhanh chóng không báo trước nào cả đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

Da mặt nhăn nheo, xương cốt giòn bã lộ ra bên ngoài qua lớp biểu bì mỏng manh đang bong tróc dần theo từng giây trôi đi trong không gian đóng băng thời gian tạm thời này nơi đây cả đâu cần phải nói thêm làm gì cho dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

Hắn không chết ngay lập tức.

Thay vào đó, hắn bị kết án sống mãi trong sự già nua nhanh chóng — một hình phạt tàn khốc hơn cái chết hàng ngàn lần đối với những kẻ coi trọng tuổi thanh xuân và sức mạnh dị năng của bản thân trên hết mọi giá trị khác trong đời sống xã hội đương đại này đây kia chứ?

Hắn sụp đổ xuống sàn nhà, cơ thể gầy guộc đến mức có thể đếm được từng đốt xương sườn lồi lên nổi rõ dưới lớp da nhăn nheo không còn độ đàn hồi tự nhiên vốn có của một người trẻ tuổi trung niên khỏe mạnh bình thường nữa đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

Đan Lương đứng đó, thở hổn hển, mắt nhìn đăm đăm vào xác chết đang biến thành hóa thạch sống ngay trước mặt mình.

Hắn vừa làm gì vậy?

Có phải hắn đã vô tình kích hoạt một cơ chế phòng thủ tự động nào đó từ sâu bên trong tiềm thức của chính bản thân mà không hề hay biết cho đến tận khoảnh khắc quyết định cuối cùng này đây kia chứ?

Cảm giác tội lỗi và hoang mang ập đến mạnh mẽ hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào trước đó khi đối diện với thanh kiếm tím sẫm nguy hiểm chết người kia.

Hắn vừa giết một người — hoặc ít nhất là kết thúc cuộc đời của hắn theo cách tàn nhẫn nhất có thể tưởng tượng được trong bối cảnh hiện tại này nơi đây cả đâu cần phải nói thêm làm gì cho dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

Gã đàn ông — hay bây giờ nên gọi là xác sống già nua ấy — mở miệng, tiếng nói khàn đục và yếu ớt đến mức khó hiểu nhưng vẫn đủ để Đan Lương nghe thấy từng từ ngữ đau đớn thốt ra khỏi đôi môi nứt nẻ khô ráp của hắn: "Cậu.

đã đánh thức.

nó." "Nó là gì?" Đan Lương hỏi, giọng run rẩy vì kinh ngạc lẫn sợ hãi tột độ trước sự thật vừa mới được hé lộ một phần nhỏ bé.

cũng đủ khiến cả thế giới quan của cậu đảo lộn hoàn toàn không chút thương tiếc nào dành cho quá khứ êm đềm yên bình đã qua xa vời vợi như một lời nguyền rủa vĩnh hằng bất di dịch chuyển dời lay hoang phế sái vô dụng không đáng sống tiếp nữa trên đời nhân gian phàm trần thế giới này đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

"Điểm mù." Gã đàn ông thì thầm, mắt nhắm lại vĩnh viễn, cơ thể ngừng chuyển động hoàn toàn chỉ còn lại tiếng thở dốc dần rồi tắt hẳn trong không khí lạnh giá của Sector 4 hoang tàn này đây kia chứ?

nơi định mệnh gặp gỡ ý chí tự do." Đan Lương bước đi giữa đống đổ nát.

Cơ thể anh đau đớn, vai trái băng bó sơ sơ bằng những mảnh vải rách lấy từ áo khoác cũ kỹ bên trong căn phòng kho tạm trú trước đó, nhưng tâm trí anh đang trong trạng thái trống rỗng kinh ngạc đến mức khó tả thành lời chính xác được ý nghĩa thực sự đằng sau ba câu nói bí ẩn kia đây kia chứ?

Màu trắng của Hắc Tự khiến anh cảm thấy mơ hồ, như thể anh đang trôi nổi giữa các chiều thời gian khác nhau mà không hề có neo giữ hay điểm tựa nào để bám víu lấy hiện tại thực tế xung quanh mình nữa đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

Hắn dừng lại ở một góc khuất, nơi ánh sáng từ cửa sổ vỡ vụn chiếu xuống tạo thành những hình khối kỳ lạ trên sàn nhà bê tông nứt nẻ.

Trong bóng tối, anh nhìn thấy thứ gì đó lấp lánh dưới nền đất — không phải là kim loại hay đá quý thông thường mà là một mảnh kính nhỏ li ti phản chiếu lại khuôn mặt của chính hắn trong trạng thái hoảng loạn tột độ này đây kia chứ?

Nhưng khi anh cúi xuống nhặt nó lên, hình ảnh trong tấm kính vỡ ấy không hiển thị ra gương mặt hiện tại của Đan Lương nữa.

Thay vào đó, nó cho thấy cảnh tượng một thành phố đang bốc cháy dưới bầu trời đen kịt đầy sao lạ mắt chưa từng xuất hiện ở bất kỳ đâu trên Trái Đất này đây kia chứ?

Và giữa khung cảnh tàn khốc ấy, một bóng người đứng sừng sững trên đỉnh tòa nhà cao nhất — không phải là gã đàn ông tóc bạc vừa chết đi trước mặt hắn cách đó vài phút ngắn ngủi kia.

Kẻ đó từ từ hạ tay xuống, để lộ bàn tay đang cầm chặt linh hồn của người chết.

Máu phun ra từ khóe môi hắn, nhưng nụ cười trên gương mặt lại đầy khiêu khích và điên loạn.

Hắn mở miệng nói
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập