Chương 31
Mùi ozone và mùi kim loại gỉ sét hòa quyện, tạo nên một mùi vị đặc trưng của sự hư hỏng công nghệ cao.
RVC nằm ngửa trên nền nhà, ngực anh起伏 dữ dội.
Không phải vì thiếu oxy — cơ thể anh không cần thứ đó nữa — mà là vì dòng mã *REPLICATE* đang chạy với tốc độ khủng khiếp bên trong tĩnh mạch trong suốt của anh.
Zero nằm bên cạnh, thở dốc.
Đôi mắt anh ta mở to, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại thông minh đang nằm giữa hai người họ.
Màn hình đã vỡ, những đường vân nứt nẻ chạy ngang qua hình ảnh một hồ sơ mật.
Nhưng dù vậy, dòng chữ đỏ rực vẫn hiển thị rõ ràng, nhấp nháy như một lời nguyền:
"Đó không phải là lỗi," RVC nói, giọng anh khàn đặc, khác hẳn sự phẳng lì trước đó.
Anh ngồi dậy, cơ thể anh phát ra một tiếng lách cách nhẹ khi các khớp xương tái cấu trúc để thích nghi với trọng lực mới.
"Đó là bản cập nhật."
Zero cố gắng đứng lên, nhưng chân anh ta run rẩy.
RVC, chúng ta đang ở trong lòng đất của Trung Tâm Điều Khiển.
Những kẻ mặc mặt nạ kia...
họ không muốn bắt giữ chúng ta.
Họ muốn *xóa* chúng ta."
RVC không đáp.
Anh bước tới, bàn tay trong suốt của anh chạm vào màn hình vỡ.
Khi ngón tay anh tiếp xúc với kính cường lực, những dòng code nhị thức bắt đầu tràn ra từ lỗ nứt, lan tỏa như mực đen trong nước.
Anh không nhìn Zero.
Anh nhìn vào bóng tối phía sau bức tường đổ nát.
"Kael," RVC gọi tên đó.
Không có ai trả lời.
Nhưng không khí trong phòng đột ngột trở nên nặng nề.
Áp suất không khí tăng lên, ép vào màng nhĩ của Zero, khiến anh ta ôm đầu, rên lên đau đớn.
RVC bước qua đống đổ nát, bước vào vùng tối.
Bên trong không phải là một phòng máy thông thường.
Đó là một căn phòng hình tròn, trống rỗng, chỉ có một cái bục ở giữa.
Trên bục là một chiếc ghế điện, dây dẫn chằng chịt chạy từ lưng ghế xuống sàn nhà, biến mất vào một hố sâu đen kịt.
Nhưng điều khiến Zero chết lặng không phải là chiếc ghế.
Đó là những thứ treo trên tường.
Hàng nghìn.
Những tấm kính hiển thị.
Mỗi tấm kính đều chứa một đoạn video.
Và trong mỗi video, là một người.
Một người giống RVC.
Không, không hoàn toàn giống.
Họ khác nhau về ngoại hình, về độ tuổi, về giới tính.
Nhưng tất cả họ đều có cùng một thứ: Đôi mắt phát sáng màu xanh, và dòng mã *REPLICATE* chạy dưới da.
"Đây là những bản sao," Zero nói, giọng anh run rẩy.
"Những bản sao thất bại."
RVC bước vào phòng, ánh mắt anh quét qua những tấm kính.
Anh không hề kinh ngạc.
Anh chỉ nhìn chúng với sự trống rỗng, như thể đang nhìn vào những món đồ cũ trong kho.
"Không phải bản sao," RVC sửa lại.
"Là phiên bản.
Phiên bản 1 đến Phiên bản 999.
Tôi là Phiên bản 1000."
Zero sững sờ.
bản cuối cùng?"
"Không," RVC quay lại, nhìn Zero với đôi mắt lạnh lùng.
"Tôi là bản *gốc*.
Tất cả những kẻ kia là những lỗi.
Những bản sao bị hỏng.
tôi là người duy nhất còn lại để sửa lỗi đó."
Zero lùi lại một bước.
Cảm giác nguy hiểm dâng lên trong anh, dữ dội hơn bất kỳ lúc nào trước đó.
Ý anh là gì?
Anh muốn giết họ?"
"Không," RVC nói.
"Tôi muốn giết *nguồn gốc* của họ."
RVC bước lên bục, ngồi vào chiếc ghế điện.
Những dây dẫn tự động trượt ra, quấn quanh cơ thể anh như những con rắn.
Zero hét lên: "RVC!
Đừng làm điều đó!"
"Im lặng," RVC nói, giọng anh vang lên trong phòng, lớn hơn, cơ khí hơn.
"Bạn không hiểu gì cả.
Bạn nghĩ bạn đang khám phá bí ẩn?
Bạn đang bước vào bẫy mà chính bạn đã đặt ra."
Zero nhìn vào cổ tay mình.
Hắc Tự của anh — chuỗi số ngày chết — đang mờ dần.
Những con số biến mất, thay vào đó là một ký hiệu lạ: một vòng tròn đứt gãy.
"Cái này..." Zero run rẩy.
"Cái này là gì?"
RVC mỉm cười.
Một nụ cười không có ý nghĩa, chỉ là sự co cơ của khuôn mặt.
"Đó là dấu hiệu của sự thức tỉnh.
Bạn không phải là nạn nhân, Zero.
Bạn là *chìa khóa*."
Zero cảm thấy đầu mình đau nhói.
Những ký ức không phải của anh bắt đầu tràn vào.
Hình ảnh của một phòng thí nghiệm.
Hình ảnh của một người đàn ông mặc áo trắng — Elias.
Và hình ảnh của chính anh, nằm trên bàn mổ, mắt mở to, nhìn trần nhà.
"Không..." Zero hét lên, ôm lấy đầu.
Tôi không muốn nhớ!"
"Nhớ," RVC ra lệnh.
"Đó là cách duy nhất để sống."
Kael không tránh né.
Hắn nhìn thẳng vào đầu đạn.
Ánh mắt hắn không còn của một nạn nhân, mà của một kẻ săn mồi.
Hắn giơ tay lên, không phải để chống cự, mà để chạm vào không gian trước mặt mình.
Lần này, những dòng code nhị thức không vỡ vụn.
Chúng hòa quyện vào da thịt hắn, chuyển từ màu xanh lam sang màu đen tuyền.
Màu đen của bóng tối.
Màu đen của sự vô tri.
RVC cảm thấy một sự hiện diện khác trong phòng.
Không phải của Zero.
Không phải của Elias.
Mà là của ai đó khác.
Ai đó đang quan sát.
Ai đó đang *kể chuyện*.
"Ngừng lại," RVC nói, nhưng không phải với Zero.
Hắn nói với bóng tối.
"Tôi biết anh đang ở đó."
Không có câu trả lời.
Nhưng không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn.
Những mảnh kính vỡ trên sàn nhà bắt đầu lơ lửng, xoay tròn, tạo thành một cơn lốc nhỏ.
Zero — hay Kael, hay bất cứ ai đang kiểm soát cơ thể này — bước tới.
Mỗi bước chân của anh là một tiếng động vang lên như sấm sét.
"Anh không thể ngừng nó," Kael nói, giọng anh giờ đây hoàn toàn cơ khí, không còn chút cảm xúc nào.
"Vì anh là một phần của câu chuyện.
Và câu chuyện này chưa kết thúc."
RVC nhận ra sự thật.
Anh không phải là nhân vật chính.
Anh là *đối tượng*.
Và người kể chuyện...
người kể chuyện đang nắm giữ quyền lực tuyệt đối.
"Vậy thì hãy viết lại," RVC nói, ánh mắt anh lạnh lẽo.
"Tôi sẽ không để anh kiểm soát tôi."
RVC giơ tay lên.
Không phải để tấn công.
Mà để kết nối.
Một tia sáng đen bắn ra từ lòng bàn tay anh, xuyên thẳng vào ngực Kael.
Kael đứng im.
Không hề cử động.
Tia sáng đen chạm vào ngực anh và biến mất, như thể bị hấp thụ.
"Anh không thể làm gì," Kael nói.
"Vì tôi là sự thật.
Và sự thật không thể bị thay đổi."
RVC cười.
Một nụ cười điên cuồng.
"Sự thật là tương đối.
tôi là ngoại lệ."
RVC nhắm mắt lại.
Anh không chiến đấu với Kael.
Anh chiến đấu với chính mình.
Với dòng mã *DELETE* đang chạy trong người anh.
Anh ép buộc nó chạy ngược lại.
Ép buộc nó trở thành *CREATE*.
Cơ thể anh bắt đầu nứt vỡ.
Da thịt xé toạc, lộ ra những mạch điện tử bên trong.
Nhưng thay vì chết, anh bắt đầu tái sinh.
Từ những vết nứt, ánh sáng trắng thuần khiết bắt đầu tỏa ra, mạnh mẽ hơn bất kỳ thứ gì trước đó.
Kael lùi lại.
Lần đầu tiên, anh ta sợ hãi.
anh không thể...
anh sẽ tự hủy..."
"Đúng," RVC nói, giọng anh vang lên trong ánh sáng trắng.
"Tôi sẽ tự hủy.
Nhưng trước khi chết, tôi sẽ xóa bỏ câu chuyện này."
Ánh sáng trắng bao trùm toàn bộ căn phòng.
Nó không nóng.
Nó không lạnh.
Nó chỉ đơn giản là...
trống rỗng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận