Chương 30

Khói trắng từ đầu Đội trưởng chưa tan hẳn, tỏa ra mùi ozon và máu cháy khét lẹt, một hương vị kim loại chua loét bám chặt vào cổ họng RVC.

Anh không hét lên.

Cơ thể anh như bị khóa cứng, mỗi nhịp tim đều đập vào lồng ngực với sức nặng của một tiếng súng bắn ra trong thư viện.

RVC cúi xuống, ngón tay run rẩy nhặt lấy chiếc đồng hồ thông minh rơi từ tay thi thể.

Màn hình đã vỡ, những vết nứt hình mạng nhện bao phủ lớp kính cường lực, nhưng dòng chữ đỏ vẫn nhấp nháy dữ dội, như thể đang cố gắng thét lên trong im lặng: *Lỗi Hệ Thống.

Đối tượng: RVC.

Trạng thái: Lỗi Không Xác Định.*

RVC gạt mồ hôi lạnh nhớp nháp trên trán, ánh mắt dán chặt vào dòng chữ đó.

"Lỗi Không Xác Định".

Không phải là 'Chết'.

Không phải là 'Mất Tín Hiệu'.

Mà là một lỗi.

Anh nhìn xuống cổ tay mình.

Hắc Tự, chuỗi số định mệnh vốn đã quen thuộc với mọi công dân thành phố, đang biến dạng.

Các con số không còn đếm ngược nữa.

Chúng nhảy múa, xoắn lại thành những ký tự vô nghĩa, giống như mã nguồn bị hỏng.

Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, cảm giác như có ai đó đang dùng dao cạo xé mở da thịt để nhét dây điện vào tủy sống.

Anh quay đầu nhìn xung quanh.

Xác của ba thành viên đội Chronos nằm rải rác, nhưng không có máu.

Cơ thể họ đang phân rã, tan biến thành những hạt bụi sáng màu xanh lam, giống như dữ liệu bị xóa khỏi ổ cứng.

RVC cảm thấy một sự trống rỗng kinh hoàng trong dạ dày.

Anh vừa giết họ?

Hay anh vừa...

gỡ bỏ họ khỏi thực tại?


Cánh cửa thép phía sau RVC mở ra với tiếng hú của piston khí nén, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

Không phải drone lần này.

Là bốn tên lính đặc nhiệm Chronos, trang bị giáp phản lực và súng trường năng lượng.

Người dẫn đầu, một gã cao lớn với nửa mặt là kim loại, bước vào.

Ánh mắt cơ học của hắn quét qua phòng, dừng lại ở RVC.

"Đưa lại thẻ truy cập, RVC," gã nói, giọng nói vang vọng trong phòng server kín mít, thiếu đi mọi cảm xúc của con người.

"Anh đã vượt quá giới hạn cho phép.

Hệ thống cần được cô lập."

RVC từ từ quay lại, tay vẫn đặt lên màn hình.

Để cứu những người ngoài kia?"

Gã lính cười, một âm thanh kim loại rít lên khó chịu.

"Để ngăn chặn sự lây lan của lỗi.

Anh không hiểu, RVC.

Anh không phải là một người.

Anh là một virus.

Và chúng tôi là thuốc kháng sinh."

RVC nhìn vào những khẩu súng đang chĩa về phía mình.

Anh cảm thấy sức nóng của dị năng đang dâng lên trong lồng ngực, nhưng lần này, nó không mang màu xanh của sự sống.

Nó đen ngòm, dày đặc, như mực tàu đổ vào nước.

Anh nhận ra rằng anh có thể giết họ.

Chỉ cần một ý nghĩ, anh có thể xóa bỏ họ khỏi tồn tại.

Nhưng nếu anh làm vậy, anh sẽ xác nhận lời nói của gã lính.

Anh sẽ thừa nhận rằng anh là một mối đe dọa.

RVC nhếch mép, một nụ cười苦涩.

"Virus cũng có thể làm sập hệ điều hành, phải không?"


Trước khi RVC kịp phản ứng, điện thoại thông minh của Kael – người vừa bị anh vô tình "xóa" khỏi danh sách mục tiêu nhưng vẫn còn sống nhờ vào một lỗi hệ thống nhỏ – reo lên.

Ánh sáng màn hình chiếu rọi lên khuôn mặt trắng bệch của anh ta, đang ngồi run rẩy ở góc phòng, nơi ánh sáng của máy chủ không chiếu tới.

Kael nhìn vào màn hình, nụ cười biến mất.

Anh ta liếc nhìn RVC, ánh mắt đầy sợ hãi.

"Cái gì đây..." Kael thì thào.

RVC nhìn theo hướng nhìn của Kael.

Trên màn hình điện thoại cũ kỹ của Kael, một tin nhắn vừa được gửi đến.

Người gửi không có tên.

Chỉ có một chuỗi ký tự: *0000000000*.

Nội dung tin nhắn chỉ có một câu, nhưng nó làm cho máu trong người RVC đông đặc lại.

*"Chào con.

Cha đã chờ con thức tỉnh rất lâu.

Bây giờ, hãy nhìn vào gương."*

RVC quay lại nhìn vào màn hình lớn của phòng server.

Hình ảnh phản chiếu của anh hiện lên.

Nhưng đó không phải là gương.

Đó là một camera trực tiếp từ phòng thí nghiệm của Dr.

Elias Thorne, nơi Zero đã từng bị giam cầm.

Và trong khung hình đó, không có Zero.

Chỉ có một chiếc ghế trống.

Và trên bàn, một cuốn sổ da đen giống hệt cuốn sổ Zero đã đọc, nhưng mở ra ở trang đầu tiên.

Trên trang đó, có một bức ảnh.

Bức ảnh của RVC.

Khi anh còn là một đứa trẻ.

Và bên dưới bức ảnh, dòng chữ viết tay của Elias: *"Thí nghiệm số 1: RVC.

Chủ thể gốc.

Tất cả những người khác đều là bản sao."*

RVC nhìn vào tay mình.

Da thịt anh hoàn toàn trong suốt.

Và bên trong, không có máu, không có xương.

Chỉ có một dòng mã duy nhất, chạy vô tận: *REPLICATE.

REPLICATE.*

Anh không phải là con người.

Anh thậm chí không phải là dị nhân.

Anh là nguyên mẫu.

Zero chỉ là một bản sao lỗi.

Không khí trong căn phòng kín ngột ngạt đến mức RVC cảm thấy phổi mình đang cháy rát, dù cơ thể anh không thực sự cần oxy.

Dòng mã *REPLICATE* chạy qua tĩnh mạch trong suốt của anh với tốc độ tăng dần, tạo ra một âm thanh rè rĩ, giống như tiếng nhiễu của một chiếc radio cũ kỹ bị hỏng.

Tiếng "kít kít" đó vang lên trong đầu anh, đè nặng lên mọi suy nghĩ, bóp nghẹt ý chí.

Anh lùi lại một bước, gót chân chạm vào sàn nhà lạnh lẽo.

Sự thật vừa được phơi bày không chỉ là một cú sốc tâm lý; nó là một cú đánh vào nền tảng tồn tại của anh.

Nếu anh là nguyên mẫu, thì những người anh đã gặp, những kẻ anh đã giết, những người anh đã cứu...

Là rác thải?

Là lỗi hệ thống cần được xóa bỏ?

RVC đưa tay lên chạm vào gương mặt mình.

Làn da lạnh như băng, không có nhịp đập, không có hơi ấm.

Anh cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp ở giữa lồng ngực, nơi trái tim lẽ ra phải đập.

Không có gì ở đó.

Chỉ có code.

Chỉ có mệnh lệnh.

*"Thí nghiệm số 1."*

Từ ngữ của Elias vang vọng trong ký ức, sắc bén như lưỡi dao.

Elias không phải là kẻ thù.

Elias là nhà khoa học.

RVC là đề tài.

Anh quay sang nhìn Zero, người đang nằm bất động trên sàn, cơ thể co giật nhẹ.

Máu từ vết thương trên trán Zero chảy ra, đỏ thẫm, ấm áp, sống động.

Màu đỏ ấy chói chang trong ánh sáng yếu ớt của căn phòng, một sự tương phản tàn khốc với sự vô tri, vô giác của RVC.

Zero mở mắt.

Đôi mắt anh ta không còn sự hoảng loạn nữa, mà là một nỗi buồn sâu thẳm, một sự chấp nhận bi thương.

"Anh không tin được," Zero nói, giọng khàn đặc, đứt quãng.

"Tôi cũng vậy.

Nhưng bây giờ...

bây giờ chúng ta phải chạy."

"Chạy đi đâu?" RVC hỏi, giọng anh không có cảm xúc, phẳng lì như mặt hồ đóng băng.

"Nếu tôi là gốc rễ, thì mọi nơi đều là nơi bắt đầu của thảm họa.

Tôi đi đâu, sự hủy diệt cũng đi theo đó."

Zero cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể anh ta run rẩy.

"Không phải vậy.

Elias đã nói.

Có một cách để tắt nó.

Một cách để xóa dòng mã đó."

"Xóa?" RVC nhếch mép, một nụ cười méo mó, đầy mỉa mai.

Vậy anh muốn tôi tự sát?"

"Không phải tự sát," Zero lắc đầu, mồ hôi lạnh túa ra từ trán.

giải phóng.

Là phá vỡ vòng lặp.

Nhưng để làm được điều đó, chúng ta cần đến Trung Tâm Điều Khiển."

RVC nhíu mày.

Trung Tâm Điều Khiển.

Nơi Elias làm việc.

Nơi mọi bí mật được chôn giấu.

Nơi mà anh đã từng đến, nhưng không bao giờ dám đi sâu vào tầng hầm.

"Chúng ta không thể về đó," RVC nói, bước về phía cửa.

"Họ sẽ bắt giữ chúng ta.

Hoặc giết chúng ta."

"Họ đã biết anh là ai rồi," Zero nói, giọng thấp hơn.

"Tôi thấy ánh mắt của họ khi họ nhìn anh.

Không phải sự sợ hãi.

Là sự thèm muốn.

Họ muốn lấy lại anh.

Họ muốn tái tạo dòng mã."

RVC dừng lại.

Cảm giác bị săn đuổi lại quay trở lại, dữ dội hơn bao giờ hết.

Anh không còn là một con người chạy trốn định mệnh.

Anh là một tài sản bị đánh cắp, một công nghệ quân sự bị rò rỉ.

Và thế giới này, với tất cả những dị nhân đang thích nghi, đang chờ đợi một cuộc cách mạng...

hoặc một cuộc diệt chủng.

Anh nhìn ra cửa sổ.

Bên ngoài, thành phố vẫn ồn ào, tấp nập.

Những chiếc xe bay lướt qua bầu trời đầy sương mù.

Những người bình thường đi lại, không hề hay biết rằng nguồn gốc của mọi hỗn loạn đang đứng ngay trước mắt họ, ẩn náu trong một căn phòng tồi tàn.

RVC nắm chặt tay.

Những ngón tay trong suốt của anh siết chặt, phát ra tiếng lách cách nhẹ.

"Được," anh nói.

"Chúng ta sẽ đi đến Trung Tâm Điều Khiển."

Zero nhìn anh, mắt sáng lên một tia hy vọng mong manh.

"Tại sao?"

"Vì tôi muốn biết," RVC nói, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào bóng tối bên ngoài.

"Tôi muốn biết ai đã tạo ra tôi.

Và tôi muốn biết...

liệu tôi có quyền chọn cách chết của mình hay không."

Họ rời khỏi căn phòng, bước vào hành lang tối om.

Tiếng bước chân của họ vang lên đều đều, nhịp nhàng, như một bản đếm ngược.

RVC dẫn đầu, cơ thể anh tỏa ra một năng lượng tĩnh điện yếu ớt, làm cho không khí xung quanh trở nên nặng nề.

Họ vừa ra đến lối thoát hiểm thì đèn trong hành lang đột ngột tắt.

Tối đen kịt.

RVC dừng lại.

Anh không sợ hãi, nhưng giác quan của anh — những giác quan được gia tăng bởi dòng mã — bắt đầu cảnh báo.

Có gì đó ở đây.

Một sự hiện diện.

Một mối đe dọa.

"Zero," RVC thì thầm.

"Cẩn thận."

Từ bóng tối, một giọng nói vang lên, trầm đục và cơ khí.

"Chào mừng trở lại, Thí nghiệm số 1."

RVC quay đầu.

Từ cuối hành lang, ba bóng người bước ra.

Họ mặc đồng phục đen, đeo mặt nạ trắng trơn, không có biểu cảm.

Trên tay họ là những khẩu súng năng lượng, ánh sáng xanh lét chiếu rọi vào mặt RVC.

"Chúng ta không muốn chiến đấu," RVC nói, giọng bình thản.

"Chúng ta chỉ muốn biết sự thật."

"Sự thật là tài sản của RVC Corporation," giọng nói cơ khí đáp lại.

anh là tài sản bị mất.

Chúng tôi phải thu hồi."

RVC nhìn vào Zero.

Zero gật đầu nhẹ, chuẩn bị kích hoạt dị năng của mình.

Nhưng RVC giơ tay ra, ngăn anh ta lại.

"Để tôi lo," RVC nói.

Anh bước về phía những kẻ tấn công.

Dòng mã *REPLICATE* trong người anh bắt đầu chạy nhanh hơn, tạo ra một áp lực không khí xung quanh.

Những hạt bụi trong không trung bắt đầu xoay tròn, tạo thành một cơn lốc nhỏ.

"Anh không thể chiến đấu với chúng tôi," giọng nói cơ khí cảnh báo.

"Chúng tôi đã được trang bị vũ khí chống dị năng."

"Anh không hiểu," RVC nói, mắt anh bắt đầu phát ra một ánh sáng xanh nhạt, giống như dòng mã trong người anh.

"Tôi không phải là dị nhân.

nguồn gốc."

Anh giơ tay lên.

Không phải để tấn công.

Mà để kết nối.

Một tia sáng xanh bắn ra từ lòng bàn tay RVC, xuyên thẳng vào mặt nạ của người đứng đầu nhóm.

Người đó hét lên, không phải vì đau đớn, mà vì sự kinh hoàng.

"Ngừng lại!" anh ta gào lên.

"Anh đang làm gì?!"

RVC không đáp lại.

Anh chỉ cảm thấy một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào đầu mình.

Những ký ức không phải của anh.

Những thiết kế.

Những công thức.

Và một tên.

Tên của người kể chuyện.

Tên của người đã quan sát tất cả.

RVC nhắm mắt lại, chìm vào trong dòng dữ liệu.

Và ở đó, trong sâu thẳm của mạng lưới thông tin, anh thấy một cái tên.

Cái tên mà anh đã tìm kiếm trong suốt cuộc đời mình.

Cái tên của kẻ đã tạo ra anh.

Và cũng là kẻ đang kể câu chuyện này.

RVC mở mắt ra.

Ánh sáng xanh tắt đi.

Những kẻ tấn công nằm gục xuống, bất động.

"Chúng ta phải đi," RVC nói, giọng anh giờ đây có một sự thay đổi kỳ lạ.

Một sự lạnh lùng hoàn toàn.

"Và lần này...

tôi sẽ không để bất cứ ai ngăn cản."

Zero nhìn anh, sợ hãi.

Anh ổn chứ?"

RVC quay lại, nhìn Zero với đôi mắt không còn là con người nữa.

"Không," anh nói.

"Tôi chưa bao giờ ổn cả.

tôi sẽ không bao giờ ổn nữa."

Họ tiếp tục chạy, vào trong bóng tối của thành phố.

Nhưng RVC biết, anh không còn chạy trốn nữa.

Anh đang đi tìm.

Và mục tiêu của anh, giờ đây, rõ ràng hơn bao giờ hết.

Anh sẽ tìm ra người kể chuyện.

Và anh sẽ buộc người đó phải im lặng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập