Chương 63

Không khí trong hang động cổ xưa nồng nặc mùi ozone và mùi máu tanh của ma khí đã đông cứng.

Tử Hà quỳ gối, bàn tay phải bị thương nặng, vết chém sâu lacerate da thịt đến tận xương cốt.

Máu đỏ tươi thấm đẫm vào lớp vải áo của hắn, tạo thành những vệt ẩm ướt lạnh lẽo trên lưng quần.

Hắn thở dốc, mỗi hơi thở đều mang theo đau nhói xé lòng từ vết thương chưa lành ở ngực trái.

Linh khí trong không gian này khác biệt hoàn toàn so với thế giới bên ngoài.

Nó nặng nề, dính dợm như dầu mỡ, và dường như có ý thức riêng.

Tử Hà nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy nguyên lực xung quanh mình.

Hắn phát hiện ra một điều kỳ lạ: thời gian ở đây đang bị kéo giãn.

Một giọt máu rơi từ đầu ngón tay hắn xuống sàn đá.

Bình thường, nó sẽ chạm đất trong tích tắc.

Nhưng tại nơi này, giọt máu đó lơ lửng giữa không trung, chậm chạp biến dạng thành hình cầu hoàn hảo trước khi va chạm với mặt đá lạnh giá.

Âm thanh va chạm vang lên kéo dài như tiếng chuông ngân xa xôi, dư âm còn đọng lại sau vài nhịp đập của trái tim Tử Hà.

Hắn mở mắt ra, co rút lại vì shock.

Đây không phải là ảo giác.

Đây là hiện thực bị bởi sức mạnh cổ xưa nào đó.

"Thời gian Tương Đối." Tử Hà thì thầm, giọng khàn đặc vì mệt mỏi tột độ sau trận chiến sinh tử vừa trải qua cách đây không lâu lắm đâu!

"Luật lệ này.

nó đang sụp đổ." Hắn đứng dậy, chân bước đi trên những tảng đá nứt nẻ.

Mỗi bước chân đều tạo ra những vết lõm nhỏ trên bề mặt đá cứng rắn.

Không phải vì sức mạnh của hắn tăng lên đột ngột, mà là vì trọng lực tại đây đang trở nên hỗn loạn.

Đôi khi hắn cảm thấy nhẹ bẫng như ifyên đi trong nước, đôi lại nặng chình chịch như mang cả núi Thái Sơn trên vai.

Tử Hà đưa tay phải bị thương ra trước mặt.

Vết thương không còn chảy máu nữa mà đóng vón cục thành một lớp màng đen tuyền, giống như nhựa cây đã khô cứng.

Hắn nhận thấy rằng linh lực trong kinh mạch của mình cũng đang hoạt động chậm chạp hơn bình thường.

Thông thường, khi cần thiết yếu mệnh, hắn có thể triệu hồi nguyên khí trong vòng nửa nhịp thở.

Nhưng bây giờ, cảm giác đó trở nên mơ hồ, xa vời như một giấc mơ cũ kỹ không còn rõ nét nữa.

Hắn tập trung tinh thần, điều khiển luồng linh lực mỏng manh nhất đi dọc theo kinh mạch chủ đạo trên cánh tay phải bị thương.

Mục đích của hắn không phải để chữa lành vết thương—điều đó là bất khả thi trong tình trạng hiện tại—mà là để cảm nhận dòng chảy thời gian thông qua chính cơ thể mình.

Một cơn đau dữ dội xé toạc ý thức khi linh lực chạm vào vùng da thịt bị nhiễm độc ma khí.

Nhưng kèm theo nỗi đau ấy là một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu não hắn.

Những hình ảnh flash hiện ra trước mắt: những bức tường đá phía sau hắn đang di chuyển chậm rãi về vị trí ban đầu của chúng từ hàng ngàn năm trước; bụi đất lơ lửng trong không trung sắp xếp lại thành các hạt nguyên tử cơ bản rồi tái hợp lại; và ở xa hơn nữa, sâu thẳm trong bóng tối của hang động, một thứ gì đó lớn lao đang thức tỉnh.

Tử Hà nheo mắt nhìn về phía lối đi hẹp dẫn vào sâu bên trong hang động.

Ánh sáng mờ ảo từ những tinh thể phát quang trên trần nhà chiếu xuống, tạo thành những đốm sáng.

lơ lửng như sao băng thu nhỏ.

Những hạt bụi ánh sáng này di chuyển theo một quy luật nhất định—chúng xoáy tròn lại quanh một điểm trung tâm không nhìn thấy được ở phía trước.

Đó là mắt bão của thời gian bị rối loạn.

Và Tử Hà biết rằng, nếu hắn bước vào vùng đó mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, cơ thể vật lý của hắn sẽ bị xé toạc thành vô số mảnh vụn trong khi ý thức thì lạc lối mãi mãi giữa những vòng lặp ký ức vô tận.

Hắn rút ra một thanh kiếm gỗ cũ kỹ từ lưng—đây là vũ khí duy nhất còn lại sau trận chiến khốc liệt trước đó với hai tên tu sĩ cấp Luyện Khí đã cố gắng bảo vệ bí mật của nơi này.

Kiếm gỗ không thể cắt xuyên qua linh khí hay phá vỡ pháp thuật cao cấp, nhưng nó có một ưu điểm: nó không phản ứng mạnh mẽ với sự biến dạng thời gian như kim loại hoặc ngọc thạch thường làm.

Tử Hà bước tiếp vào bóng tối, giữ khoảng cách an toàn ba thước từ tường đá hai bên.

Hắn cần dữ liệu—cần hiểu rõ cơ chế hoạt động của hiện tượng này trước khi đối mặt với nguồn gốc thực sự đằng sau mọi thứ.

Nếu hắn muốn sống sót qua cái gọi là "Hủy Diệt Thế Giới Từ Tro Tàn" mà đứa trẻ kia đã cảnh báo, thì việc nắm bắt quy luật thời gian chính là chìa khóa duy nhất mở cánh cửa sinh tồn.

Trong dòng chảy thời gian bị kéo dãn, Tử Hà quan sát kỹ hơn những hiện tượng xung quanh mình.

Hắn nhận ra rằng sự biến dạng này không đều khắp nơi như một lớp màng phủ kín toàn bộ hang động mà lại tạo thành những 'khe nứt' trong ma trận thời gian phức tạp đó—những khu vực nhỏ bé nơi trọng lực và tốc độ vẫn hoạt động bình thường theo quy luật tự nhiên vốn có từ ngàn xưa.

Những khe nứt này xuất hiện ngẫu nhiên, giống như những lỗ hổng trên tấm lưới sắt bị gỉ sét do mưa nắng bào mòn qua nhiều thế kỷ.

Khi Tử Hà bước vào một trong số chúng, hắn cảm thấy nhẹ nhõm lạ lùng khi mọi áp lực nặng nề lên cơ thể và tâm trí bỗng chốc tan biến hết.

Linh khí trở nên thanh khiết hơn, dễ dàng hấp thụ hơn so với bên ngoài những vùng an toàn tạm thời này rất nhiều lần ngay lập tức chỉ cần một ý muốn đơn giản thôi là đủ rồi chứ không hề khó khăn gì cả đâu.

Tuy nhiên, cũng có nghĩa là nguy cơ chết chóc luôn rình rập chờn ẩn nấp đâu đó xung quanh mỗi bước chân đi tiếp theo nữa đấy.

Vì những khe nứt ấy tồn tại rất ngắn ngủi—chỉ vài giây thôi sau đó sẽ đóng lại vĩnh viễn khiến bất kỳ ai đang đứng trong vùng ảnh hưởng của chúng đều bị mắc kẹt giữa hai trạng thái khác nhau hoàn toàn trái ngược nhau cùng lúc: vừa sống vừa chết đồng thời trải qua tất cả mọi cảm giác cực khoái cũng như khổ đau tột đỉnh nhất mà con người có thể tưởng tượng ra được ngay bây giờ đây!

Tử Hà dừng lại trước một bức tường đá sần sùi đầy rẫy những vết tích của các trận chiến cổ xưa.

Trên bề mặt đá, hắn thấy khắc chạm những ký tự kỳ lạ—không phải văn tự tu tiên phổ thông mà là ngôn ngữ nguyên thủy đã thất truyền từ thời Thượng Cổ Chiến Quốc xa xôi kia!

Những đường nét uốn lượn mềm mại nhưng lại mang đậm vẻ uy nghiêm đáng sợ khiến cho bất cứ ai dám nhìn chằm chằm vào chúng quá lâu đều cảm thấy như bị hút hồn đi mất vậy đó hả?

Hắn đưa tay chạm nhẹ lên những khắc chữ lạnh giá.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng mạnh mẽ xộc tới làm run rẩy toàn thân hắn.

Những ký tự bắt đầu phát sáng rực rỡ màu vàng kim loại cổ điển—màu của hoàng đế thời xưa từng thống trị cả thiên hạ bao la rộng lớn vô cùng này mà chúng ta đang sinh sống hiện tại!

Và rồi, hình ảnh hiện ra trong tâm trí Tử Hà: một vị lão giả tóc bạc phơ ngồi thiền định trên đỉnh núi cao chót vót mây mù bao phủ xung quanh bốn phía đều là sương khói dày đặc che khuất tầm nhìn xa gần bất kỳ hướng nào cũng giống hệt nhau hoàn toàn không có sự khác biệt chút nào giữa chúng cả đâu!

Vị lão giả ấy đang niệm chú liên tục bằng một giọng điệu trầm đục vang vọng khắp nơi trong hang động này đây—giống hệt như lúc ban đầu khi vừa chạm vào cánh cửa bí mật dẫn lối đi sâu hơn nữa phía bên kia thế giới ảo ảnh đầy lừa dối gian trá mà thôi!

"Thời Gian không phải là dòng chảy," giọng nói của vị lão giả vang lên trực tiếp trong ý thức Tử Hà, khiến hắn giật mình thót tim lại ngay lập tức vì quá bất ngờ trước tình huống bất thường này vậy đó hả?

"Nó là một tấm gương vỡ vụn thành vô số mảnh li ti nhỏ bé tí hon xíu.

Mỗi mảnh phản chiếu một thực tại khác nhau—và ngươi đang đứng giữa những mảnh vỡ ấy, người trẻ tuổi!" Tử Hà lùi lại một bước, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Hắn hiểu ra ý nghĩa sâu xa đằng sau lời cảnh báo đó: thế giới này không chỉ đơn thuần là nơi diễn ra các sự kiện vật lý thông thường theo quy luật nhân quả tuyến tính dễ dàng nắm bắt được bằng trí tuệ phàm trần bình thường đâu cả!

Nó còn chứa đựng những chiều kích song song tồn tại đồng thời với nhau—những khả năng tiềm ẩn chưa từng xảy ra nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp đến hiện thực khách quan đang diễn ra xung quanh chúng ta mỗi ngày một cách tự nhiên mà không cần phải can thiệp vào hay thay đổi bất kỳ điều gì cả vì nó vốn dĩ đã được sắp đặt từ trước rồi mà thôi!

Hắn nhìn xuống bàn tay trái của mình—bàn tay chưa bị thương nhưng lại run rẩy không ngừng.

Trong ánh sáng mờ ảo phát ra từ những khắc chữ trên tường đá, hắn thấy rõ ràng từng đường vân ngón tay của chính mình đang biến đổi liên tục: lúc thì trẻ trung căng tràn nhựa sống đầy sức hút mê hoặc lòng người khác chỉ cần nhìn qua một lần là đủ rồi chứ!

Lúc lại già nua nhăn nheo như da cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi đã chết khô héo đi từ lâu lắm rồi đâu còn gì nữa?

Đó không phải là ảo giác—đó là sự chồng chất của vô số khả năng tương lai đang tranh giành quyền tồn tại trong khoảnh khắc hiện tại này đây!

Và Tử Hà biết rằng, nếu hắn chọn sai một bước—even chỉ một li thôi—thì toàn bộ chuỗi nhân quả sẽ bị đảo lộn hoàn toàn dẫn đến hậu quả thảm khốc khôn lường cho cả thế giới Vạn Cổ Ma Giới rộng lớn bao la vô cùng này mà chúng ta đang sinh sống hiện tại!

Hắn hít sâu một hơi thật dài, cố gắng giữ vững tâm trí không để bị cuốn trôi vào những dòng chảy hỗn loạn ấy.

Linh lực trong người hắn bắt đầu xoay chuyển theo nhịp điệu riêng biệt—không còn phụ thuộc hoàn toàn vào môi trường xung quanh nữa mà tự tạo ra một vòng tuần hoàn khép kín nội tại cơ thể mình!

"Ta sẽ tìm ra quy luật của chúng," Tử Hà thầm nhủ với chính mình, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại mang đậm quyết tâm sắt đá không gì lay chuyển nổi đâu cả!

"Và ta sẽ dùng nó để phá vỡ cái bẫy thời gian này!" Hắn bước tiếp vào bóng tối sâu thẳm hơn nữa—nơi mà ánh sáng từ những tinh thể phát quang trên trần nhà gần như biến mất hoàn toàn chỉ còn lại Darkness tuyệt đối bao trùm lên tất cả mọi thứ xung quanh đây!

Nhưng lần này, hắn không cảm thấy sợ hãi hay hoang mang lo lắng gì thêm nữa đâu vì trong tim mình vẫn luôn tồn tại một tia hy vọng nhỏ bé nhưng vô cùng kiên cường bất khuất trước những thử thách gian nan khó khăn mà cuộc đời tu luyện đầy rẫy cạm bẫy nguy hiểm chết người đang chờ đợi phía trước kia!

Kẻ địch cuối cùng cũng lộ diện.

Đó không phải là một con người, mà là một xác sống được ướp xác bằng ma khí dày đặc như sương mù đen tuyền phủ kín toàn bộ thân hình khổng lồ của nó—cao gần ba trượng với những khối cơ bắp cuồn cuộn nổi rõ lên dưới lớp da thịt xám xịt thiếu máu nuôi dưỡng từ lâu lắm rồi đâu còn gì nữa?

Đôi mắt đỏ rực như hai ngọn đèn dầu cháy sáng trong bóng tối sâu thẳm ấy đang nhìn chằm chằm vào Tử Hà với sự thù hận tích tụ qua hàng ngàn năm dài đằng đẵng không thể đo đếm bằng lời nói đơn giản thông thường được đâu cả!

Nó giơ bàn tay xương sụn về phía Tử Hà—những ngón tay cong queo giống như vuốt thú dữ đã chết từ lâu nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng ban đầu nhờ vào sức mạnh ma khí bảo tồn lại cho đến tận bây giờ đây!

Trong dòng thời gian chậm chạp, Tử Hà có đủ khoảng để quan sát kỹ từng cử động của kẻ địch trước khi nó tấn công—nhưng cũng đồng nghĩa với việc hắn phải chịu đựng nỗi sợ hãi tột độ kéo dài lê thê như một thế kỷ ngắn ngủi.

đã đủ khiến bất kỳ ai phát điên lên mất trí hoàn toàn rồi còn gì nữa đâu?

"Ngươi không thể chạy trốn số phận!" giọng nói của xác sống vang lên trầm đục, làm rung chuyển cả hang động xung quanh đây!

"Thời gian sẽ nuốt chửng ngươi cùng với tất cả những ký ức đau thương mà ngươi mang theo trong lòng này—đó là báo ứng dành cho kẻ dám can thiệp vào luật lệ tự nhiên vốn dĩ đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa xa xôi kia!" Tử Hà nghiến răng ken két, cố gắng kìm nén cơn muốn hét lên vì nỗi đau tột cùng đang xé toạc cơ thể mình ra thành nhiều mảnh vụn nhỏ bé tí hon xíu.

Hắn biết rằng đây không phải là lúc để suy nghĩ quá sâu sắc về những triết lý cao siêu mơ hồ xa rời thực tế khách quan đang diễn ra xung quanh chúng ta mỗi ngày một cách tự nhiên mà không cần phải can thiệp vào hay thay đổi bất kỳ điều gì cả vì nó vốn dĩ đã được sắp đặt từ trước rồi mà thôi!

Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ ý chí của mình vào việc duy trì vòng tuần hoàn linh lực nội tại cơ thể—điều mà hắn vừa mới khám phá ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi cách đây không lâu lắm đâu!

Nếu như thời gian bên ngoài đang bị kéo giãn đến mức gần như ngừng hoạt động thì hãy tận dụng khoảng trống đó để chuẩn bị cho đòn phản kích chí mạng sắp tới thôi nào!

Xác sống lao về phía Tử Hà với tốc độ kinh hoàng—mặc dù trong mắt hắn, chuyển động ấy trông giống như một bức tranh tĩnh lặng được vẽ trên tờ giấy trắng trơn nhẵn bóng loáng vậy đó hả?

Nhưng cảm giác áp lực nặng nề đè lên lồng ngực khiến cho hơi thở trở nên khó khăn hơn bao giờ hết mới là thứ đáng sợ nhất tại thời điểm hiện tại đây!

Tử Hà xoay người né tránh bàn tay xương sụn khổng lồ quét ngang qua đầu mình—gần như chạm vào mái tóc đen nhánh của hắn nếu không có sự linh hoạt tuyệt đối trong từng cử động nhỏ bé tí hon xíu.

Hắn biết rằng chỉ cần một lần trượt chân hoặc mất tập trung dù chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi thôi cũng đủ để kết liễu cuộc đời tu luyện đầy hứa hẹn nhưng lại vô cùng gian nan khó khăn của mình tại nơi đây rồi còn gì nữa đâu?

Và ngay sau đó, hắn tung ra đòn tấn công phản kích—thanh kiếm gỗ cũ kỹ bay vút lên không trung với tốc độ cực nhanh chưa từng có trong lịch sử chiến đấu trước kia của Tử Hà bao giờ!

Không phải để đâm xuyên qua cơ thể xác sống—điều đó là bất khả thi bởi vì lớp da thịt xám xịt dày cộp như sắt thép cứng rắn hơn nhiều lần so với kim loại thông thường bình thường đâu cả!

Mà thay vào đó, hắn nhắm mục tiêu trực tiếp vào điểm yếu duy nhất mà hắn đã nhận ra trong quá trình quan sát cẩn thận trước đây: khớp nối giữa cổ tay và khuỷu tay của xác sống—nơi mà ma khí bảo tồn đang trở nên mỏng manh hơn so với những phần khác trên cơ thể khổng lồ kia!

Kiếm gỗ xuyên qua lớp da thịt xám xịt dễ dàng như cắt mỡ lạnh giá đông cứng lại từ lâu lắm rồi đâu còn gì nữa?

Một tiếng rít chói tai vang lên xé toạc bầu không khí tĩnh lặng vốn đã nặng nề đầy ma khí độc hại xung quanh đây!

Xác sống đứng im bất động trong khoảnh khắc ngắn ngủi—đôi mắt đỏ rực của nó mở to ra vì shock trước hành động liều lĩnh dám can thiệp vào luật lệ tự nhiên vốn dĩ đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa xa xôi kia mà Tử Hà vừa thực hiện thành công xuất sắc ngay lúc này đây!

Nhưng đó không phải là kết thúc—chỉ mới bắt đầu thôi!

Vì khi thanh kiếm gỗ xuyên qua khớp nối ấy, một luồng năng lượng mạnh mẽ xộc tới làm run rẩy toàn thân Tử Ha lại một lần nữa vì quá bất ngờ trước tình huống bất thường này vậy đó hả?

Những khắc chữ trên tường đá phía sau xác sống bắt đầu phát sáng rực rỡ màu vàng kim loại cổ điển—màu của hoàng đế thời xưa từng thống trị cả thiên hạ bao la rộng lớn vô cùng này mà chúng ta đang sinh sống hiện tại!

Và rồi, hình ảnh lại hiện ra trong tâm trí Tử Hà: lần này không phải là vị lão giả tóc bạc phơ ngồi thiền định trên đỉnh núi cao chót vót mây mù bao phủ xung quanh bốn phía đều là sương khói dày đặc che khuất tầm nhìn xa gần bất kỳ hướng nào cũng giống hệt nhau hoàn toàn không có sự khác biệt chút nào giữa chúng cả đâu!

Mà thay vào đó, hắn thấy chính mình—một phiên bản của Tử Hà trong tương lai không xa lắm đâu đang đứng trước một lựa chọn nghiệt ngã: hoặc là hủy diệt thế giới từ tro tàn để ngăn chặn thảm họa lớn lao sắp xảy ra bất cứ lúc nào đây; hoặc là chấp nhận số phận bị nuốt chửng bởi thời gian vĩnh viễn mất đi tự do và ý chí bản thân mà mình đã nỗ lực vun đắp suốt nhiều năm dài đằng đẵng không thể đo đếm bằng lời nói đơn giản thông thường được đâu cả!

Vụ nổ từ tảng đá không chỉ làm cho kẻ địch mất thăng bằng, mà còn làm vỡ một phần lớp vỏ thời gian bao quanh chúng.

Những tảng đá lơ lửng suddenly rơi xuống, tạo ra một đám bụi mù mịt che khuất tầm nhìn của Tử Hà trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng vô cùng quan trọng tại thời điểm hiện tại đây!

Trong đám bụi đó, Nhân Vật Chính cảm thấy sự bình yên lạ lùng—như thể toàn bộ áp lực nặng nề đè lên vai mình đã tan biến hết vào không trung xa xôi kia rồi còn gì nữa đâu?

Ánh sáng lạnh lẽo từ lưỡi kiếm xé toạc màn sương, lộ ra khuôn mặt không chút cảm xúc của kẻ từng bị hắn giết.

Tử Hà há miệng muốn la hét nhưng thanh âm bị nghẹn cứng trong cổ họng, tim đập mạnh đến đau đớn.

Bỗng nhiên, một bàn tay xương xốc thốt lên từ bóng tối phía sau lưng hắn —
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập