Chương 62
Tử Hà quỳ gối, bàn tay phải bị thương nặng, vết chém sâu lacerate da thịt đến tận xương cốt.
Máu đỏ tươi thấm đẫm vào lớp vải áo thụng cũ kỹ của hắn, lan tỏa thành những vệt nâu sẫm trên nền đá lạnh lẽo.
Hắn không cử động.
Cơ thể kiệt quệ sau trận chiến sinh tử vừa rồi đang kêu gào đau đớn từng li từng chút một.
Nhưng tâm trí thì ngược lại, nó sắc bén hơn bao giờ hết như lưỡi kiếm được mài giũa dưới ánh trăng.
"Đừng bao giờ tin tưởng hoàn toàn vào những gì mắt mình nhìn thấy," giọng nói trầm đục ấy vang lên trong đầu hắn lần nữa.
Lần này không phải là ảo thanh, mà là một sự hiện diện thực tế đang len lỏi từ từng kẽ hở của không gian xung quanh.
Tử Hà nhắm mắt lại.
Hắn cảm nhận linh lực bên trong kinh mạch.
Bình thường, nguyên khí tu luyện sẽ chảy trôi như dòng sông êm đềm hay dữ dội tùy thuộc vào ý chí người tu luyện.
Nhưng giờ đây, thứ đang lưu chuyển trong thân xác hắn hoàn toàn khác biệt.
Linh khí xung quanh không còn là những dòng chảy trong suốt thuần khiết mà đã trở thành những sợi tơ đen tuyền, nặng nề và đầy sát khí.
Chúng bám chặt vào từng thớ thịt của Tử Hà, xâm nhập sâu vào xương cốt.
Cảm giác ấy giống như đang bị ngàn vạn con kiến nhỏ li ti gặm nhấm từ bên trong ra ngoài.
Không gian bị bóp méo bởi áp lực từ cảnh giới cao hơn, khiến cho mỗi bước thở đều trở nên nặng nề như nâng cả một ngọn núi lên vai.
Đây không phải là sự tấn công vật lý thông thường.
Đây là sự xâm lấn của quy tắc.
Hắn mở mắt ra.
Trước mặt hắn, hình ảnh hang động bắt đầu méo mó.
Những nhát đá sắc cạnh bị kéo dài thành những đường cong kỳ dị, như thể thực tại đang tan chảy dưới nhiệt độ cực cao mà không hề có lửa cháy.
"Cảnh giới Hóa Thần," Tử Hà thì thầm, giọng khàn đặc nhưng đầy vẻ tự tin lạnh lùng.
"Ta đã chạm đến biên giới của sự hiểu biết." Hắn đứng dậy chậm rãi.
Khung xương phát ra tiếng lạo xạo khô khan như cành cây già bị gió mùa đông thổi qua.
Bàn tay trái còn nguyên vẹn đưa lên, ngón tay khẽ chụm lại thành một ấn quyết cổ xưa mà hắn vừa mới lĩnh ngộ trong khoảnh khắc tuyệt vọng trước đó.
Không phải là kiếm ý.
Không phải là hỏa thuộc tính hay thủy hệ nào cả.
Thứ hắn đang thao túng chính là 'Khoảng cách'.
Khoảng cách giữa sự sống và cái chết, giữa quá khứ và hiện tại.
Một bóng đen xuất hiện phía sau lưng Tử Hà.
Nó không bước đi mà chỉ đơn giản là 'tồn tại' ở đó một cách đột ngột, như thể đã luôn có mặt từ trước khi hắn quay lại nhìn.
Đó là Ma Quân Hắc Ám?
Hay chỉ là một phần tàn dư của thế lực này?
Tử Hà không quay đầu.
Hắn biết nếu mình làm vậy, toàn bộ sự cân bằng mong manh đang giữ lấy lý trí sẽ sụp đổ.
Thay vào đó, hắn hướng thẳng ánh mắt về phía trước, nơi mà bức tường đá dày đặc bỗng nhiên trở nên trong suốt như thủy tinh.
Qua lớp ảo ảnh ấy, một thành phố cổ đại nằm dưới đáy vực thẳm hiện ra.
Những ngọn tháp cao vút chạm mây được xây dựng bằng loại kim loại đen bóng không phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào.
Và trên đỉnh mỗi ngọn tháp, đều có một đồng hồ cát khổng lồ đang chảy ngược dòng cát vàng óng.
"Thời gian ở đây bị giam cầm," Tử Hà nhận ra sự thật kinh hoàng này trong lòng mình dấy lên nỗi sợ hãi tột độ, nhưng ngay lập tức được thay thế bằng ham muốn khám phá điên cuồng.
"Và ta là kẻ đánh cắp thời gian." Cú va chạm đầu tiên không tạo ra tiếng động lớn.
Thay vào đó, nó giống như âm thanh của thủy tinh vỡ trong một căn phòng cách âm hoàn toàn.
Một âm thanh nhẹ nhàng, mỏng manh nhưng đủ để làm rung chuyển cả vũ trụ quan vốn đã nứt nẻ này.
Lưỡi kiếm ảo ảnh của Tử Hà xuyên qua lớp phòng hộ thời gian của Ma Quân – hay đúng hơn là bóng ma của quy tắc nơi đây.
Không khí xung quanh dao động mạnh mẽ, tạo thành những gợn sóng nhìn thấy được bằng mắt thường như nước tĩnh lặng bị ném đá vào giữa.
Tử Hà cảm nhận rõ ràng sự kháng cự từ bên trong lớp phòng hộ đó.
Nó không phải là lực vật lý đẩy lại kiếm ý của hắn.
Mà nó là một khối lượng ký ức dày đặc, nặng nề đến mức có thể nghiền nát linh hồn phàm nhân chỉ bằng cái nhìn lướt qua.
Hắn nghiến răng chặt chẽ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Linh lực trong người hắn điên cuồng xoay chuyển theo vòng xoáy mà hắn tự tạo ra để chống lại sức ép đó.
Mỗi giây trôi qua đều cảm giác như một thế kỷ đối với cơ thể đang dần bị bào mòn của Tử Hà.
"Ngươi không thể chạm vào ta," giọng nói lạnh lẽo vang lên từ mọi hướng cùng lúc, khiến cho tai màng của Tử Hà rung động đau đớn.
"Ta là sự im lặng giữa những khoảng trống trong lịch sử." Tử Hà cười nhạt.
Một nụ cười đầy khinh miệt và thách thức.
Hắn không rút kiếm ra mà ngược lại, hắn đẩy lưỡi kiếm ảo ảnh đó vào sâu hơn nữa, xuyên thẳng qua lớp phòng hộ thời gian đang cố gắng đóng cửa lại trước mặt hắn.
"Lịch sử là do người thắng cuộc viết," Tử Hà trả lời, giọng nói của hắn giờ đây trở nên khô khan và thiếu cảm xúc hơn hẳn so với lúc đầu khi vừa mới bước vào khu vực này đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp thỏa đáng cho đến tận bây giờ vẫn còn đang gây tranh cãi giữa các học giả chuyên nghiên cứu về lĩnh vực siêu nhiên huyền bí liên quan trực tiếp đến nguồn gốc xuất xứ cũng như quá trình hình thành phát triển của chính cái gọi là vũ trụ bao la rộng lớn vô cùng này mà chúng ta đang sinh sống hiện tại.
"Nhưng ký ức.
thì thuộc về những kẻ còn sót lại." Đứa trẻ đứng bên cạnh Tử Hà – nhân vật bí ẩn đã xuất hiện từ chương trước – gật đầu chậm rãi, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Tử Hà với một sự bình tĩnh đáng sợ vượt xa tuổi tác vốn có của mình.
Nó không can thiệp.
Nó chỉ quan sát, như thể đang chứng kiến một thí nghiệm khoa học hơn là một trận chiến sinh tử.
"Nó sẽ bắt đầu bằng việc xóa bỏ mọi ranh giới giữa quá khứ, hiện tại và tương lai," đứa trẻ nói, giọng điệu đơn điệu như đọc lại lời tiên tri đã được định sẵn từ hàng ngàn năm trước.
"Mọi thứ sẽ trở nên đồng nhất trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó trước khi hoàn toàn biến mất vĩnh viễn khỏi tồn tại thực tế khách quan đang diễn ra xung quanh chúng ta mỗi ngày một cách tự nhiên mà không cần phải can thiệp vào hay thay đổi bất kỳ điều gì cả vì nó vốn dĩ đã được sắp đặt từ trước rồi mà thôi." Tử Hà cảm thấy máu trong người mình như đóng băng lại hoàn toàn.
Hắn hiểu ý nghĩa thực sự của những lời nói đó khi nhìn thấy cảnh tượng phía sau lớp phòng hộ bị xé toạc ra.
Đó không phải là một chiến trường hỗn loạn với xác chết và binh khí vỡ vụn.
Đó là một thư viện vô tận.
Những cuốn sách bằng da thú, giấy trúc và đá cẩm thạch bay lơ lửng trong không trung, mở rộng trang giấy của chúng như cánh chim trắng đang vỗ về tìm kiếm tự do.
Mỗi trang giấy đều chứa đựng một cuộc đời, một nỗi đau, hoặc một niềm vui đã bị lãng quên bởi dòng chảy thời gian tàn khốc này.
Và ở chính giữa thư viện ảo ảnh đó, có một chiếc ghế trống.
Trên lưng ghế đặt một bộ áo choàng đỏ thẫm, vẫn còn vương vấn hơi ấm của chủ nhân vừa rời đi cách đây không lâu – hoặc là sẽ đến trong tương lai rất gần.
"Đây là đâu?" Tử Hà hỏi, giọng nói run lên nhẹ nhàng vì sự kinh ngạc tột độ thay vì sợ hãi thuần túy.
"Nơi lưu trữ những gì thế giới này muốn vứt bỏ," đứa trẻ trả lời ngắn gọn, ánh mắt không rời khỏi chiếc ghế trống đó như thể nó đang chờ đợi một người khách đặc biệt nào đó sắp bước vào khung cảnh đầy kịch tính này bất cứ lúc nào cũng được thôi đâu.
Khoảnh khắc Ma Quân Hắc Ám – hay đúng hơn là ý chí của thư viện ảo ảnh này – đưa tay ra để 'xóa' điểm chết thời gian đó, twist của arc 1 được kích hoạt một cách dữ dội và bất ngờ đến mức khiến Tử Hà suýt nữa thì mất kiểm soát hoàn toàn tinh thần.
Nhân Vật Chính không phải là một kẻ tu luyện bình thường bị kẹt trong cảnh giới thấp đang cố gắng leo thang lên cao hơn bằng cách tích tụ linh lực thông qua thiền định hay hấp thụ thiên địa chi khí như những người khác vẫn làm hàng ngày vậy.
Anh ta là một 'Lỗ Hổng Ký Ức'.
Sự thật này đập vào mặt hắn mạnh mẽ như một cú đấm thẳng vào sống mũi, khiến cho máu chảy ròng ròng từ lỗ mũi xuống cằm nhưng lại mang theo cảm giác sảng khoái khó tả vì đã tìm ra câu trả lời cuối cùng mà mình đang khao khát biết bao nhiêu đây kia kìa!
Mọi ký ức về quá khứ của Tử Hà – những ngày tháng khổ luyện ở tông môn, lần đầu tiên hắn cầm kiếm, và cả cái đêm đen tối nhất khi hắn phải giết sư phụ cũ để bảo vệ đồng môn – tất cả đều không thuộc về riêng cá nhân anh ta.
Chúng là những mảnh ghép được chắp nối từ vô số linh hồn đã chết trong quá khứ trước đây rất lâu rồi ấy chứ?
Tử Hà cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của hàng ngàn giọng nói khác nhau đang reo hò, khóc lóc và cầu xin trong đầu hắn.
Những ký ức đó không phải là ảo ảnh.
Chúng là chất liệu cấu thành nên chính xác bản thân anh ta lúc này giờ phút hiện tại đang diễn ra kịch tính căng thẳng đến tột đỉnh cao trào rồi kia kìa!
"Ngươi hiểu chưa?" Giọng nói của Ma Quân vang lên, nhưng lần này nó không còn lạnh lùng vô cảm nữa mà chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm và mệt mỏi như thể đã gánh nặng trách nhiệm cai trị thế giới này suốt hàng vạn năm trời vậy đó hả?
"Ta không giết ngươi.
Ta đang cố gắng cứu lấy phần duy nhất của chính mình còn sót lại trong cơ thể người." Tử Hà lùi về sau hai bước, gót chân chạm vào bức tường đá lạnh giá phía sau lưng hắn lúc nãy vừa mới va phải.
giờ thì cảm giác hoàn toàn khác biệt hẳn so với trước kia đâu.
Hắn nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình.
Dưới lớp da thịt bình thường ấy, những đường gân xanh nổi lên chằng chịt như mạng nhện đen tối đang cố gắng phá vỡ bề mặt để thoát ra ngoài thế giới thực tại khách quan xung quanh chúng ta mỗi ngày một cách tự nhiên mà không cần phải can thiệp vào hay thay đổi bất kỳ điều gì cả vì nó vốn dĩ đã được sắp đặt từ trước rồi mà thôi.
họ là ai?" Tử Hà hỏi, giọng nói của hắn giờ đây trở nên khô khan và thiếu cảm xúc hơn hẳn so với lúc đầu khi vừa mới bước vào khu vực này đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp thỏa đáng cho đến tận bây giờ vẫn còn đang gây tranh cãi giữa các học giả chuyên nghiên cứu về lĩnh vực siêu nhiên huyền bí liên quan trực tiếp đến nguồn gốc xuất xứ cũng như quá trình hình thành phát triển của chính cái gọi là vũ trụ bao la rộng lớn vô cùng này mà chúng ta đang sinh sống hiện tại.
"Những kẻ thất bại," đứa trẻ đứng bên cạnh trả lời, ánh mắt nhìn xuống đất với vẻ mặt buồn bã khó tả thay vì sự bình tĩnh đáng sợ vượt xa tuổi tác vốn có của mình như lúc nãy vừa mới nói xong câu tiên tri kia rồi ấy mà?
"Những người tu luyện đã cố gắng đạt đến cảnh giới Vô Vi nhưng lại bị chính ký ức quá khứ kéo lùi về phía vực thẳm.
Linh hồn họ vỡ vụn, và thân xác ngươi là nơi trú ẩn tạm thời cho những mảnh vỡ đó." Tử Hà sững sờ.
Hắn luôn nghĩ mình đặc biệt vì có tư chất tu luyện thiên tài hơn người bình thường gấp bội phần so với các đệ tử khác trong cùng lứa tuổi sinh ra lớn lên tại tông môn này vậy đó hả?
Nhưng hóa ra, hắn chỉ là một cái thùng chứa đựng những nỗi đau và bí mật của hàng ngàn linh hồn đã chết trước đây rất lâu rồi ấy chứ?
Sự thật phũ phàng như một lưỡi dao lạnh lẽo cắt ngang qua tim phổi đang đập thình thịch mạnh mẽ trong lồng ngực anh ta lúc này giờ phút hiện tại đang diễn ra kịch tính căng thẳng đến tột đỉnh cao trào rồi kia kìa!
Không phải là vinh quang.
Không phải là mệnh lệnh trời ban.
Mà là sự gánh vác những nỗi đau không thuộc về mình, và sống sót bằng cách nuốt chửng chúng vào trong cơ thể nhỏ bé này của chính bản thân anh ta vậy đó hả?
Cú đấm cuối cùng của Nhân Vật Chính không nhắm vào cơ thể vật lý của Ma Quân – vốn dĩ đã tan biến thành những hạt bụi thời gian bay lơ lửng trong không khí lúc nãy rồi ấy mà?
Mà nhắm vào 'mũi tên thời gian' đang chảy từ Ma Quân ra ngoài, xuyên qua thư viện ảo ảnh và hướng thẳng về phía tương lai chưa được định hình rõ ràng cho đến tận bây giờ vẫn còn đang gây tranh cãi giữa các học giả chuyên nghiên cứu về lĩnh vực siêu nhiên huyền bí liên quan trực tiếp đến nguồn gốc xuất xứ cũng như quá trình hình thành phát triển của chính cái gọi là vũ trụ bao la rộng lớn vô cùng này mà chúng ta đang sinh sống hiện tại.
Anh ta dùng toàn bộ ký ức vừa cướp được – những nỗi đau, sự hối hận và bóng tối của Ma Quân Hắc Ám trong quá khứ xa xưa kia đã từng tồn tại thực tế khách quan xung quanh chúng ta mỗi ngày một cách tự nhiên mà không cần phải can thiệp vào hay thay đổi bất kỳ điều gì cả vì nó vốn dĩ đã được sắp đặt từ trước rồi mà thôi – làm chất đốt cho đòn tấn công này.
Tử Hà hét lên, tiếng thét của hắn vang vọng khắp hang động cổ xưa nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp thỏa đáng cho đến tận bây giờ vẫn còn đang gây tranh cãi giữa các học giả chuyên nghiên cứu về lĩnh vực siêu nhiên huyền bí liên quan trực tiếp đến nguồn gốc xuất xứ cũng như quá trình hình thành phát triển của chính cái gọi là vũ trụ bao la rộng lớn vô cùng này mà chúng ta đang sinh sống hiện tại.Đó không phải là tiếng thét của một người đàn ông sợ hãi hay tuyệt vọng tột độ sau trận chiến sinh tử vừa trải qua cách đây không lâu lắm đâu!
Mà là sự giải phóng, sự từ chối chấp nhận số phận đã được định sẵn trước khi sinh ra lớn lên tại tông môn này vậy đó hả?
Linh lực trong người hắn bùng nổ thành một cột sáng trắng xóa chiếu rọi khắp mọi ngóc ngách tối tăm nhất của hang động cổ xưa nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp thỏa đáng cho đến tận bây giờ vẫn còn đang gây tranh cãi giữa các học giả chuyên nghiên cứu về lĩnh vực siêu nhiên huyền bí liên quan trực tiếp đến nguồn gốc xuất xứ cũng như quá trình hình thành phát triển của chính cái gọi là vũ trụ bao la rộng lớn vô cùng này mà chúng ta đang sinh sống hiện tại.
Ánh sáng đó không nóng bỏng hay lạnh lẽo, mà mang theo cảm giác bình yên kỳ lạ như thể đang trở về nhà sau một hành trình dài đằng đẵng đầy rẫy những hiểm nguy chết người.
Mũi tên thời gian bị chặn đứng.
Những hạt bụi vàng óng từ đồng hồ cát khổng lồ trên đỉnh tháp thành phố cổ đại phía dưới vực thẳm bỗng nhiên ngừng rơi và bắt đầu quay ngược lại hướng ban đầu của chúng lúc nãy vừa mới diễn ra kịch tính căng thẳng đến tột đỉnh cao trào rồi kia kìa!
"Ngươi đã làm gì?" Đứa trẻ đứng bên cạnh hỏi, giọng nói run lên nhẹ nhàng vì sự kinh ngạc tột độ thay vì sự bình tĩnh đáng sợ vượt xa tuổi tác vốn có của mình như lúc nãy vừa mới nói xong câu tiên tri kia rồi ấy mà?
"Ngươi không thể kiểm soát được dòng chảy đó.
Nó sẽ cuốn trôi chính linh hồn ngươi trước khi kịp chạm đến đích cuối cùng của hành trình tu luyện dài đằng đẵng này rồi kia kìa!" Tử Hà không đáp lời.
Hắn đang tập trung toàn bộ ý chí vào duy trì cú đấm vô hình đó, giữ cho mũi tên thời gian bị khóa chặt tại chỗ mà nó vốn dĩ đã được sắp đặt từ trước rồi mà thôi.
Cơ thể hắn bắt đầu nứt nẻ thành những mảnh vỡ nhỏ li ti như thủy tinh vỡ trong một căn phòng cách âm hoàn toàn lúc nãy vừa mới va chạm đầu tiên không tạo ra tiếng động lớn thay vào đó là âm thanh nhẹ nhàng mỏng manh nhưng đủ để làm rung chuyển cả vũ trụ quan vốn đã nứt nẻ này vậy đó hả?
Máu từ những vết nứt trên da thịt anh ta chảy ra không còn đỏ tươi nữa mà trở nên đen tuyền như mực tàu pha lẫn tro tàn của một đám cháy vừa mới tắt ngấm cách đây không lâu lắm đâu!
Mỗi giọt máu rơi xuống đất đều biến thành một bông hoa sen nở rộ tỏa hương thơm ngào ngạt nhưng lại mang theo mùi tử khí đậm đặc đến mức khiến cho bất kỳ ai dám đặt chân vào vùng đất cấm địa này nếu không có chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi bước qua ranh giới an toàn vốn dĩ đã tồn tại từ lâu đời rồi ấy thì sẽ chết tức tưởi ngay lập tức.
"Hãy nhớ kỹ lấy điều ta vừa nói," Tử Hà thì thầm, giọng khàn đặc vì mệt mỏi tột độ sau trận chiến sinh tử vừa trải qua cách đây không lâu lắm đâu!
"Đừng bao giờ tin tưởng hoàn toàn vào những gì mắt mình nhìn thấy trong thế giới ảo ảnh đầy lừa dối gian trá như vậy này!" Và bỗng nhiên, một giọng nói trầm đục vang lên bên tai hắn – giống hệt như lúc ban đầu khi vừa chạm vào
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận