Chương 60

Không khí trong hang động cổ xưa nồng nặc mùi ozone và mùi máu tanh của ma khí đã đông cứng.

Tử Hà quỳ gối, bàn tay phải bị thương nặng, vết chém sâu lacerate da thịt đến tận xương cốt.

Máu đỏ tươi thấm đẫm vào lớp vải áo choàng xám xịt, tạo thành những vệt ẩm ướt lạnh buốt trên lưng hắn.

Trước mặt hắn không còn là ba tên Luyện Khí tầng 7 nữa.

Chỉ có một xác thi thể còng lại, mắt trợn tròn, miệng há rộng như đang hét lên trong thinh lặng tuyệt đối.

Thanh kiếm bạc vẫn cắm sững giữa không trung, rung động nhẹ nhàng phát ra âm thanh vi vu khó chịu.

Tử Hà thở dốc, mỗi hơi thở đều khiến lồng ngực đau nhói.

Hắn cảm nhận được sự bất thường từ sâu thẳm linh hải của mình.

Không phải là kiệt sức sau trận chiến kịch tính vừa rồi.

Mà là một khoảng trống lớn, giống như thể thời gian xung quanh hắn đang bị hút vào nơi nào đó xa xôi và bí ẩn hơn bao giờ hết.

Hắn chậm rãi đứng dậy, chân bước run rẩy nhưng ý chí thì kiên định hơn bất kỳ lúc nào khác.

Ánh mắt Tử Hà quét qua xác chết của đối thủ, dừng lại ở bàn tay trái của người kia.

Ngón tay cái đã bị cắt đứt sạch sẽ.

Nhưng không có máu chảy ra từ vết thương đó ngay lập tức.

Máu dường như đang trôi ngược về phía trong cơ thể, chậm chạp và đầy ác ý.

"Thời gian." Tử Hà lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì đau đớn và sự kinh hãi thầm kín.

Hắn nhớ lại lời đồn thổi về Vạn Cổ Ma Giới nơi này.

Một thế giới mà thời gian là tài nguyên quý giá nhất.

Nơi một ngày của tiên nhân có thể bằng một thế kỷ của phàm nhân.

Và giờ đây, hắn đang đứng ở ranh giới giữa hai dòng chảy đó.

Hắn quay sang phía cuốn sách da cũ kỹ vừa xuất hiện từ tảng đá trước đó.

Cuốn sách vẫn lơ lửng trong không trung, tỏa ra thứ ánh sáng trắng xóa mờ ảo.

Những ký tự khắc trên bìa sách tiếp tục biến đổi hình dạng, nhảy múa theo một điệu nhạc vô hình mà chỉ có linh hồn mới nghe thấy được.

Tử Hà biết rằng mình không thể bỏ qua cơ hội này.

Đây là manh mối duy nhất giải thích cho sự kiện kỳ lạ vừa xảy ra với ba tên tu sĩ kia.

Hắn đưa tay phải bị thương về phía cuốn sách.

(ngón tay) run rẩy khi chạm vào bề mặt da thú lạnh lẽo.

Ngay lập tức, một luồng điện tím sẫm phóng thẳng vào cơ thể hắn, khiến toàn thân tê liệt trong tích tắc.

Không phải là đau đớn vật lý thông thường.

Đó là cảm giác của ký ức không thuộc về mình đang xâm nhập mạnh mẽ vào thức tỉnh ý thức của Tử Hà.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng giữ vững tinh thần trước cơn lũ dữ của những hình ảnh xa lạ.

Những tòa tháp cao vút chạm mây sụp đổ dưới mưa lửa đỏ rực.

Những bóng người mặc áo choàng đen bay lượn trên bầu trời tối đen như mực, cầm trong tay những thanh kiếm phát sáng xanh (lạnh lẽo).

Và rồi là một khuôn mặt.

Một khuôn mặt giống hệt hắn đến kinh ngạc, nhưng lại mang vẻ già nua và tàn tạ của kẻ đã sống quá lâu với tội lỗi.

"Ngươi không nên mở nó," một giọng nói trầm đục vang lên bên tai Tử Hà, dường như xuất phát từ chính sâu thẳm trong đầu hắn hơn là từ (bên ngoài).

"Nhưng số phận luôn trớ trêu những người tò mò." Tử Ha (đột ngột) mở mắt ra, mồ hôi lạnh tứa ra trên trán.

Hắn nhận thấy rằng không gian xung quanh đang thay đổi nhanh chóng.

Những cột đá đồ sộ bao bọc đại điện bắt đầu mờ đi, tan biến vào hư vô như sương sớm gặp nắng mai.

Thay vào đó là một cánh cửa khổng lồ bằng kim loại đen bóng hiện ra trước mặt hắn, đóng chặt và phát ra những tia sét nhỏ li ti xung quanh viền cửa.

Tử Hà chọn cách lao thẳng vào cánh cửa đang đóng sầm lại kia.

Khi bàn chân trái của hắn chạm vào ngưỡng cửa lạnh giá đến mức có thể đóng băng linh lực, thế giới xung quanh bỗng nhiên vỡ tan thành (ngàn vạn) mảnh ghép sắc màu lung linh nhưng đầy nguy hiểm.

Không phải là một vụ nổ dữ dội với sóng xung kích phá hủy mọi thứ trên đường đi.

Mà là sự phân mảnh của thực tại, nơi không gian và thời gian tách rời nhau hoàn toàn trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.

Hắn rơi vào một không gian trắng xóa vô tận.

Dưới chân hắn không có đất đá hay nền móng vững chãi nào cả.

Chỉ có những đám mây mỏng manh trôi lơ lửng ở độ cao khó định hình, mang theo mùi hương của hoa sen cổ xưa và tro bụi chiến tranh.

Tử Hà cảm thấy nhẹ bẫng, như thể trọng lực đã ngừng tồn tại trong khu vực tương đối này.

Nhưng sự tĩnh lặng bề ngoài lại che giấu một áp lực khổng lồ đè nặng lên tâm trí hắn.

Ở phía xa, qua lớp sương mù trắng đục, Tử Ha nhìn thấy hình bóng của một người đàn ông ngồi thiền trên không trung.

Người đó mặc y phục đơn giản màu tro xám, tóc bạc dài (treo) xuống vai và mắt nhắm nghiền trong trạng thái nhập định sâu sắc.

Xung quanh vị tiên nhân này là những vòng tròn pháp thuật phức tạp đang xoay chuyển chậm rãi, mỗi vòng chứa đựng hàng nghìn ký tự cổ xưa phát sáng rực rỡ dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo của thế giới ảo ảnh này.

"Ngươi đã đến," giọng nói trầm ấm vang lên khắp không gian trống rỗng, khiến Tử Hà phải nín thở vì kinh ngạc.

"Mặc dù muộn hơn dự kiến vài trăm năm." Tử Ha nghiến răng, cố gắng tập trung linh lực để duy trì sự cân bằng trong cơ thể đang bị xé toạc bởi áp lực của thời gian tương đối.

Hắn rút thanh kiếm bạc từ lưng ra, lưỡi dao sáng ngời phản chiếu lại hình ảnh kỳ lạ trước mắt mình.

"Ai là ngươi?" hắn hỏi, giọng chắc nịch dù tim đập thình thồng vì sợ hãi lẫn tò mò tột độ.

"Ta là bóng tối của chính ngươi," vị tiên nhân đáp lại mà không mở mắt ra.

"Hoặc nói cách khác, ta là kết quả nếu ngươi chọn con đường dễ dàng hơn thay vì dấn thân vào vực sâu bí ẩn này." Tử Ha nhíu mày, cảm giác bất an ngày càng tăng lên gấp bội.

Hắn bước tiến thêm một bước nữa về phía hình bóng ngồi thiền kia, mỗi bước chân đều tạo ra những gợn sóng lan tỏa trên mặt phẳng trắng xóa dưới đất.

"Vậy thì hãy cho ta thấy lý do vì sao ngươi lại tồn tại ở đây?

Và hơn hết là.

mối liên hệ giữa ngươi với cuốn sách cổ mà ta vừa chạm vào?" Vị tiên nhân cuối cùng cũng mở mắt ra.

Đôi mắt ấy không có tròng đen hay đồng tử, chỉ toàn màu trắng đục như sữa đông lạnh.

Nhưng đằng sau vẻ ngoài tĩnh lặng đó lại ẩn chứa một sức mạnh đáng gờm khiến Tử Ha suýt nữa thì quỳ gối trước uy áp khủng khiếp tỏa ra từ người đối phương.

"Cuốn sách ấy không phải là kiến thức," vị tiên nhân nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy sự mỉa mai cay đắng.

"Nó là lời nguyền của những kẻ thất bại trong việc kiểm soát dòng chảy thời gian.

Và ngươi vừa tự nguyện trở thành nạn nhân tiếp theo." Cuộc chiến không diễn ra giữa hai đối thủ bằng vũ khí sắc bén hay phép thuật hủy diệt, mà là cuộc đấu tranh sinh tử giữa ý chí kiên cường và dòng chảy thời gian tàn khốc nơi đây.

Tử Hà nhận ra rằng trong Khu Vực Tương Đối này, kỹ năng tu luyện thông thường trở nên vô nghĩa hoàn toàn.

Kiếm thuật nhanh nhất cũng sẽ bị chậm lại nếu đối phương nắm giữ quyền lực chi phối nhịp điệu của không-thời gian xung quanh họ.

Hắn cảm thấy linh hải bên trong cơ thể mình bắt đầu co rút lại đáng sợ, giống như một chiếc bình gốm sắp vỡ vụn dưới áp lực nước ép từ mọi phía.

Những hạt nguyên khí vốn dĩ lưu chuyển đều đặn nay trở nên hỗn loạn, va chạm vào nhau tạo ra những tia lửa nhỏ li ti cháy đỏ rực nóng phỏng da thịt bên trong xương cốt của hắn.

"Đừng kháng cự," vị tiên nhân khuyên nhủ, giọng điệu vẫn lạnh lùng và xa cách như thể đang nói chuyện với một đứa trẻ ngây thơ chưa hiểu biết gì về thế giới phức tạp ngoài kia.

"Hãy để dòng chảy cuốn trôi ngươi đi.

Đó là con đường duy nhất dẫn đến sự giải thoát khỏi vòng luân hồi khổ ải này." Tử Hà cười nhạt, tiếng cười khô khan vang lên trong không gian tĩnh lặng khiến vị tiên nhân nhíu mày khó chịu.

"Giải thoát?

Hay chỉ đơn giản là buông xuôi trước thực tại phũ phàng?" Hắn giơ thanh kiếm bạc cao hơn nữa, ánh mắt sắc lạnh như băng giá cắt ngang qua màn sương trắng đục bao phủ xung quanh họ.

"Ta không phải loại người dễ dàng đầu hàng số phận cả!" Nói rồi, hắn vung lưỡi dao thẳng vào khoảng trống trước mặt mình, tạo ra một vết rách nhỏ trên bức tranh thực tại đang dần sụp đổ phía sau lưng vị tiên nhân ngồi thiền kia.

Từ vết rách ấy tràn ra những hình ảnh hỗn mang của quá khứ và tương lai đan xen lẫn nhau: thành phố cổ rực cháy trong ngọn lửa địa ngục; trẻ em khóc than bên cạnh xác chết cha mẹ mình; và cả chính khuôn mặt già nua tàn tạ của Tử Hà trong tương lai xa thẳm đang nhìn xuống thế giới này với ánh mắt tuyệt vọng tột cùng.

Vị tiên nhân đứng dậy, bộ dạng uy nghi nhưng cũng đầy vẻ mệt mỏi của kẻ đã sống quá lâu mà không tìm thấy ý nghĩa thực sự cho cuộc đời mình.

Hắn đưa tay ra phía trước, những vòng tròn pháp thuật xung quanh cơ thể bắt đầu xoay nhanh hơn nhiều lần so với ban nãy, tạo thành một xoáy nước thời gian khổng lồ hút lấy mọi thứ xung quanh vào trung tâm của nó.

"Ngươi không hiểu gì cả," vị tiên nhân nói, giọng giờ đây mang theo chút giận dữ pha lẫn nỗi đau sâu sắc khó tả.

"Thời gian không phải là kẻ thù để chiến đấu chống lại.

Nó là dòng chảy tự nhiên mà chúng ta buộc phải (thuận theo) nếu muốn tồn tại lâu dài trong thế giới tàn khốc này." Tử Hà nghiến chặt hàm răng, cảm nhận được sức ép kinh hoàng từ xoáy nước thời gian đang ngày càng mở rộng ra xung quanh họ.

Hắn biết rằng mình không thể thắng cuộc chiến này bằng cách sử dụng lực lượng vật chất thuần túy nữa rồi.

Thay vào đó, hắn cần phải tìm ra điểm yếu cốt lõi trong hệ thống phòng thủ của đối phương – tức là chính mối liên kết giữa vị tiên nhân và dòng chảy thời gian mà người kia đang cố gắng kiểm soát một cách tuyệt đối hóa vậy đấy!

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, tập trung toàn bộ tinh thần vào việc lắng nghe nhịp đập của trái tim mình.

Và rồi hắn phát hiện ra điều gì đó kỳ lạ: giữa những âm thanh hỗn loạn từ xoáy nước thời gian kia vẫn tồn tại một khoảng lặng nhỏ bé nhưng rõ rệt – giống như lỗ hổng trên tấm lưới đánh cá khổng lồ vậy!

Mở mắt trở lại, Tử Ha nhanh chóng di chuyển theo hướng của khoảng lặng ấy.

Hắn lao thẳng vào trung tâm của xoáy nước thời gian đang quay cuồng dữ dội đó mà không hề sợ hãi chút nào về hậu quả có thể xảy ra với cơ thể mình sau hành động liều lĩnh này đâu!

Chỉ cần một cú va chạm trực diện đủ mạnh thì chắc chắn sẽ làm rung chuyển nền tảng vững chãi nhất giữ chân vị tiên nhân lại nơi đây.

Cú va chạm không tạo ra tiếng nổ lớn vang vọng khắp bầu trời trắng xóa vô tận kia, mà là một cơn sóng xung kích im lặng lan tỏa ra từ điểm tiếp xúc giữa thanh kiếm bạc và lòng bàn tay của vị tiên nhân.

Tàn dư của vị tiên nhân kia bắt đầu tan biến dần đi trước mắt kinh ngạc của Tử Hà, không phải thành bụi tro hay ánh sáng rực rỡ chói lòa như những câu chuyện cổ tích thường kể về sự hóa giải linh hồn mạnh mẽ cả đâu!

Mà chính xác hơn là nó đang phân rã thành những mảnh vỡ nhỏ bé li ti của ký ức lâu đời đã bị chôn vùi sâu trong lòng đất đá khô cằn nơi đây suốt bao nhiêu thế kỷ qua rồi ấy chứ!

Những hình ảnh của quá khứ vị tiên nhân đó – sự cô đơn tột cùng khi chứng kiến toàn bộ môn phái của mình sụp đổ chỉ vì tham vọng ích kỷ cá nhân; sự hối hận day dứt không ngừng mỗi đêm trước gương soi thấy khuôn mặt già nua tàn tạ phản chiếu lại chính con người thực tế xấu xa bên trong lòng dạ nhỏ bé hẹp hòi đáng khinh bỉ ấy; và cuối cùng là quyết định tự nhốt bản thân vào vùng đất cấm địa này để chờ đợi một ngày nào đó có ai đó đủ dũng khí cũng như trí tuệ vượt qua thử thách khắc nghiệt nhất của dòng chảy thời gian tương đối nơi đây.

Tất cả những điều đó đều hiện lên rõ mồn một trước mắt Tử Hà dưới dạng những đoạn phim ngắn mờ ảo trôi nổi khắp không gian trắng xóa bao la rộng lớn xung quanh họ lúc này giờ phút hiện tại đang diễn ra kịch tính căng thẳng đến tột đỉnh cao trào rồi kia kìa!

"Haha ha." Tiếng cười của vị tiên nhân vang lên lần cuối cùng trước khi hoàn toàn tan biến vào hư vô vĩnh viễn mất tăm tích không còn dấu vết gì tồn đọng lại phía sau lưng Tử Hà nữa cả đâu.

"Cảm ơn ngươi đã giúp ta thoát khỏi địa ngục trần gian này.

Nhưng hãy nhớ kỹ lấy lời cảnh báo của ta.: Đừng bao giờ tin tưởng hoàn toàn vào những gì mắt mình nhìn thấy trong thế giới ảo ảnh đầy lừa dối gian trá như vậy này!" Tử Ha đứng chôn chân tại chỗ, tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào khác trong đời sống tu luyện dài đằng đẵng của chính mình.

Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mới mẻ lạ hoắc đang thẩm thấu vào cơ thể yếu ớt sắp gục ngã vì kiệt sức quá độ sau trận chiến vừa rồi kia.

Đó không phải là nguyên khí thông thường mà ai cũng biết rõ nguồn gốc xuất xứ từ đâu cả!

Nó mang đậm dấu ấn riêng biệt của thời gian – lạnh lẽo, xa cách nhưng lại vô cùng mạnh mẽ và bền bỉ theo năm tháng trôi qua nhanh chóng như chốc lát.

Hắn cúi đầu xuống nhìn bàn tay phải bị thương nặng nề trước đó giờ đây đã lành hẳn vết chém sâu lacerate da thịt đến tận xương cốt nham nhở kia.

Thay vào đó là một hình xăm kỳ lạ màu tím sẫm xuất hiện ngay chính giữa lòng bàn tay – giống hệt như những ký tự khắc trên bìa cuốn sách cổ mà hắn vừa chạm vào cách đây không lâu lắm đâu!

"Thời gian." Tử Hà thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc vì kinh ngạc lẫn sợ hãi tột độ.

Hóa ra đây mới là chìa khóa thực sự mở cánh cửa dẫn đến đỉnh cao tu luyện mà ta hằng mong muốn đạt được bấy lâu nay rồi chứ gì?" Nhưng niềm vui ngắn ngủi đó nhanh chóng bị dập tắt khi hắn nhớ lại lời cảnh báo cuối cùng của vị tiên nhân đã tan biến vào hư vô vĩnh viễn mất tăm tích không còn dấu vết gì tồn đọng lại phía sau lưng Tử Hà nữa cả đâu.

"Đừng bao giờ tin tưởng hoàn toàn vào những gì mắt mình nhìn thấy trong thế giới ảo ảnh đầy lừa dối gian trá như vậy này!" Tử Ha run rẩy rút thanh kiếm bạc từ tay trái ra, ánh mắt sắc lạnh quét qua không gian trắng xóa vô tận xung quanh hắn đang dần biến đổi hình dạng trở nên quen thuộc hơn trước kia rất nhiều rồi đây!

Những đám mây mỏng manh trôi lơ lửng ở độ cao khó định hình bắt đầu tan biến đi nhanh chóng nhường chỗ cho những cột đá đồ sộ bao bọc đại điện cổ xưa nơi mà hắn vừa bước vào lúc ban đầu giờ phút hiện tại đang diễn ra kịch tính căng thẳng đến tột đỉnh cao trào rồi kia kìa!

Tử Hà bước ra khỏi Khu Vực Tương Đối, trở lại thế giới thực đầy ồn ào và hỗn loạn vốn có của nó.

Cánh cửa đá đóng sập lại phía sau lưng hắn với một tiếng bang lớn vang vọng khắp hang động tối đen như mực bao phủ lên tất cả mọi thứ xung quanh nơi đây lúc hiện tại đang đứng ở đó vậy ta hả?

Hắn đứng trên đỉnh núi cao chót vút, gió lạnh thổi phập phồng áo choàng xám xịt đã nhuốm đầy máu tanh của ma khí đông cứng trước đó giờ phút này lại sạch sẽ trở lên đáng kinh ngạc một cách kỳ lạ vô cùng!

Nhưng giờ đây thì sao nữa?

Hắn không còn là Tử Hà đơn thuần chỉ biết tu luyện kiếm đạo thông thường như mọi người khác trong thiên hạ rộng lớn.

Giờ đây, hắn mang trong mình sức mạnh khủng khiếp của thời gian – thứ mà ngay cả những bậc tiền bối cao cấp nhất cũng phải e dè sợ hãi tránh xa khỏi tầm ảnh hưởng nguy hiểm chết người tiềm ẩn bên trong nó nữa cơ chứ?

Hắn cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay phải nơi hình xăm màu tím sẫm vẫn còn đó, tỏa ra ánh sáng mờ ảo nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực đáng gờm đối với bất kỳ ai dám đặt chân vào vùng đất cấm địa này nếu không có chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi bước qua ranh giới an toàn vốn dĩ đã tồn tại từ lâu đời rồi ấy chứ?

Ta đã làm được," Tử Hà thì thầm, giọng khàn đặc vì mệt mỏi tột độ sau trận chiến sinh tử vừa trải qua cách đây không lâu lắm đâu!

"Nhưng cái giá phải trả mới chỉ bắt đầu." Hắn ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm đen kịt đầy sao lấp lánh xa xôi nơi tận cùng chân trời phía trước mắt mình đang hướng tới mục tiêu cuối cùng của hành trình tu luyện dài đằng đẵng này rồi kia kìa!

Và bỗng nhiên, một giọng nói trầm đục vang lên bên tai hắn – giống hệt như lúc ban đầu khi vừa chạm vào cuốn sách cổ bí ẩn kia vậy!

"Chúc mừng ngươi đã vượt qua thử thách đầu tiên," giọng nói ấy cười khẽ trong bóng tối dày đặc bao trùm xung quanh Tử Hà lúc này giờ phút hiện tại đang diễn ra kịch tính căng thẳng đến tột đỉnh cao trào rồi kia kìa!

"Nhưng hãy nhớ kỹ lấy điều ta vừa nói: Đừng bao giờ tin tưởng hoàn toàn vào những gì mắt mình nhìn thấy trong thế giới ảo ảnh đầy lừa dối gian trá như vậy này!" Và
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập