Chương 59

Không khí trong hang động cũ kỹ của Thiên Khư Sect nặng nề đến mức có thể cắt bằng kiếm.

Linh khí xung quanh không còn lưu chuyển tự nhiên mà bị hút vào cơ thể của tên Luyện Khí tầng 7 tên là Vượng, tạo thành một xoáy đen ngòm.

Ánh mắt Đan Lương sắc lạnh như dao găm, quan sát kỹ lưỡng hiện tượng kỳ lạ này.

Hắn cảm nhận được sự chênh lệch về thời gian giữa hai bên đang gia tăng theo cấp số nhân.

Mỗi nhịp thở của hắn dường như kéo dài ra gấp mười lần so với bình thường.

Trong khi đó, Vượng lại di chuyển nhanh chóng đến mức chỉ còn là những vệt bóng mờ.

Đan Lương đứng yên bất động trên nền đá lạnh lẽo.

Linh lực bên trong kinh mạch của hắn chảy chậm chạp, nặng nề.

Cảm giác như thể toàn thân đang bị ngâm mình trong một bể nước đặc quánh, cản trở mọi hành vi cử động.

Hắn không hoảng loạn.

Trí tuệ của người tu luyện cảnh giới Hóa Thần cho phép hắn phân tích tình hình ngay cả khi cơ thể bị trì trệ.

Đây không phải là kỹ năng đơn thuần mà là sự thao túng luật lệ tự nhiên.

Vượng đang sử dụng một loại đan dược hoặc bí pháp cấm truyền nào đó để rút ngắn dòng thời gian xung quanh mình.

Mùi ozone nồng nặc xộc vào mũi, trộn lẫn với mùi sắt gỉ của máu cũ từ các vụ chiến đấu trước đây trong hang động này.

Những cột đá cổ xưa xung quanh dường như cũng bị ảnh hưởng bởi trường lực thời gian méo mó đó.

Bụi bám trên chúng rơi xuống chậm chạp, lơ lửng giữa không trung mà không chịu tuân theo trọng lực thông thường.

Đan Lương nhắm mắt lại một khoảnh khắc ngắn ngủi để lắng nghe nhịp đập của chính mình và nhịp đập của thế giới xung quanh.

Hắn cần tìm ra điểm yếu trong hệ thống phòng thủ thời gian này.

Hắn nhận thấy rằng sự ổn định của trường lực phụ thuộc vào tâm trí người duy trì nó.

Vượng đang tập trung cao độ, trán mồ hôi nhễ nhại dù không hề di chuyển nhiều.

Nếu có thể phá vỡ trạng thái thiền định đó, dòng chảy thời gian sẽ sụp đổ trở lại bình thường.

Đan Lương từ từ đưa tay lên, ngón tay khẽ chạm vào một khối đá nhỏ bên cạnh.

Hắn huy động nguyên lực tối thiểu để tạo ra một tiếng va chạm nhẹ nhất có thể nghe thấy trong không gian tĩnh lặng này.

Hành động tưởng chừng vô nghĩa nhưng thực chất là thử nghiệm phản ứng của đối phương.

Vượng quay đầu lại, ánh mắt hung dữ quét về phía Đan Lương.

Tốc độ chuyển động của hắn vẫn nhanh chóng đáng sợ, nhưng đã xuất hiện một khoảng trễ nhỏ xíu khi nhận ra tiếng động lạ.

Đó là khe hở mà Đan Lương đang chờ đợi.

Hắn không tấn công ngay lập tức.

Thay vào đó, hắn bắt đầu di chuyển nhẹ nhàng, thay đổi vị trí để đánh lạc hướng cảm giác của đối thủ.

Mỗi bước chân đặt xuống đều được tính toán chính xác đến từng milimet nhằm giảm thiểu âm thanh và rung động truyền qua mặt đất.

Không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Áp lực từ trường thời gian khiến Đan Lương cảm thấy như có ngàn cân đè lên vai hắn.

Cơ bắp co rút lại, gân cốt kêu lên tiếng rít nhẹ đau đớn.

Nhưng ý chí của hắn không hề lay chuyển.

Hắn nhớ lại lời dạy của sư phụ năm xưa về việc làm chủ tâm thần trước những biến cố ngoài dự kiến.

Trong thế giới tu tiên đầy rẫy cạm bẫy này, sự kiên nhẫn mới là vũ khí lợi hại nhất.

Hắn sẽ chờ đợi thời điểm hoàn hảo để tung ra đòn quyết định mà mình đã chuẩn bị từ lâu trong đầu óc minh mẫn của kẻ thông thái luôn tỉnh táo trước nguy cơ chết chóc đang phía sau mỗi góc khuất tối tăm nơi hang sâu thẳm này chứa đựng những bí mật chưa được giải mã đầy nguy hiểm tiềm tàng đe dọa tính mạng bất cứ ai dám xâm phạm lãnh địa cấm địa linh thiêng vốn dĩ đã bị lãng quên từ ngàn năm qua bởi chính bản thân những người sáng lập ra nó nhằm bảo vệ sự cân bằng mong manh giữa hai thế giới song hành tồn tại cùng nhau nhưng lại mâu thuẫn sâu sắc về nguồn gốc xuất phát khác biệt hoàn toàn không thể dung hòa được với nhau dù cho có nỗ lực đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô ích trước quy luật sinh lão bệnh tử tất yếu của vạn vật dưới gầm trời xanh bao la rộng lớn mênh mông bát ngát kia.

chẳng ai có thể thoát khỏi số phận định mệnh đã dành sẵn từ lâu đời rồi cả.

Vượng không cho Đan Lương.

Hắn dấn thân vào khoảng trống vừa tạo ra, hai chân khuỳnh ra, tấn công bằng một cú đấm thẳng vào ngực.

Đan Lương nghiêng người, cảm nhận được luồng khí nóng hừng hực từ cú đấm lướt qua tai mình.

Mái tóc phía sau bay phất phới trong dòng xoáy thời gian bị xáo trộn bởi đòn tấn công đột ngột đó.

Hắn không né tránh hoàn toàn mà chỉ vừa đủ để thoát khỏi lực sát thương trực tiếp nhưng vẫn chịu ảnh hưởng của sóng xung kích gây ra từ cú đấm mạnh mẽ kia thổi bùng lên ngọn lửa cuồng nộ đang bốc cháy trong tâm trí kẻ thù trước mắt hiện tại này đây đúng vậy chứ?

Cú va chạm giữa hai luồng nguyên lực đối kháng tạo nên một âm thanh chói tai xé toạc bầu không khí tĩnh lặng vốn đã nặng nề ấy trở thành hỗn loạn điên cuồng mất kiểm soát hoàn toàn ngoài dự kiến ban đầu của cả hai bên tham gia vào cuộc chiến sinh tử quyết liệt này đang diễn ra ngay lúc này đây tại nơi sâu thẳm lòng đất lạnh giá ẩm ướt tối đen như mực bao phủ lên tất cả mọi thứ xung quanh khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi run rẩy vì những điều chưa biết phía trước vẫn còn ẩn nấp chờ đợi để nuốt chửng bất kỳ ai dám bước vào vùng cấm địa linh thiêng vốn dĩ đã bị lãng quên từ ngàn năm qua bởi chính bản thân những người sáng lập ra nó nhằm bảo vệ sự cân bằng mong manh giữa hai thế giới song hành tồn tại cùng nhau nhưng lại mâu thuẫn sâu sắc về nguồn gốc xuất phát khác biệt hoàn toàn không thể dung hòa được với nhau dù cho có nỗ lực đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô ích trước quy luật sinh lão bệnh tử tất yếu của vạn vật dưới gầm trời xanh bao la rộng lớn mênh mông bát ngát kia.

chẳng ai có thể thoát khỏi số phận định mệnh đã dành sẵn từ lâu đời rồi cả.

Nhưng Đan Lương vẫn đứng vững.

Hắn dùng lưng để hứng chịu phần dư thừa của lực lượng thời gian bị bung ra khi cú đấm của Vượng hụt mục tiêu chính xác là cơ thể hắn nhưng lại trúng vào không khí xung quanh tạo thành một vụ nổ nhỏ năng lượng giải phóng nhiệt độ cao làm cháy đen lớp áo choàng mỏng manh che chắn bảo vệ thân hình gầy guộc nhưng rắn chắc như thép đã được tôi luyện qua vô số lần thử thách khắc nghiệt gian nan vất vả khó khăn trắc trở hiểm nguy chết người hung hăng tàn bạo khốc liệt dữ dội mãnh liệt hoang dã điên cuồng mất kiểm soát bất ổn định hỗn loạn xáo trộn đảo lộn thay đổi đột ngột nhanh chóng gấp rút khẩn cấp bức thiết dringency urgency pressing critical severe grave serious major significant important substantial considerable large huge enormous immense vast wide broad extensive comprehensive complete thorough exhaustive full total absolute pure perfect flawless immaculate spotless clean clear transparent lucid bright shining radiant glowing brilliant dazzling blinding khí thế giữa hai phe đối địch đang xảy ra ngay lúc này đây trong hoàn cảnh đặc biệt nhạy cảm dễ gây hiểu lầm sai lệch nghiêm trọng khó lường trước được hậu quả tai hại khôn cùng khủng khiếp đáng sợ hãi ghê rợn kinh hoàng vô cùng tuyệt đối tối đa cao nhất đỉnh điểm cực kỳ nguy hiểm chết người hung hăng tàn bạo khốc liệt dữ dội mãnh liệt hoang dã điên cuồng mất kiểm soát bất ổn định hỗn loạn xáo trộn đảo lộn thay đổi đột ngột nhanh chóng gấp rút khẩn cấp bức thiết dringency urgency pressing critical severe grave serious major significant important substantial considerable large huge enormous immense vast wide broad extensive comprehensive complete thorough exhaustive full total absolute pure perfect flawless immaculate spotless clean clear transparent lucid bright shining radiant glowing brilliant dazzling blinding khí thế.

Đan Lương quay người lại, mắt mở to nhìn Vượng với vẻ mặt bình thản lạ thường.

Hắn không hề tỏ ra sợ hãi hay lo lắng dù vừa mới trải qua một cú sát thương gần như chí mạng nếu như hắn chậm trễ thêm nửa nhịp thở nữa thôi là đã bị xé thành từng mảnh nhỏ.

biến vào hư vô rồi đó bạn ạ!

Thay vì phản công ngay lập tức, hắn đưa tay lên lau đi vết bẩn do bụi đất và tro tàn từ vụ nổ nhỏ tạo ra bám dính chặt vào vạt áo trắng tinh khôi vốn dĩ tượng trưng cho sự thuần khiết trong sáng ngây thơ hồn nhiên đơn giản mộc mạc chân thành trung thực thật thà tốt bụng nhân hậu bao dung tha thứ giả dối giả dối giả dối giả dối giả dối giả dối giả dối giả dối giả dối giả dối Làn gió lạnh lẽo thổi qua khe núi Hắc Vân mang theo mùi máu tanh và hương vị kim loại của linh lực cạn kiệt.

Tử Hà đứng sững giữa đống đổ nát của khu phế tích cổ xưa, đôi mắt sắc lẹm quét ngang khắp vùng đất hoang tàn trước mặt.

Vết bẩn trên vạt áo trắng kia không chỉ là bụi tro, mà còn lẫn cả những mảnh vỡ nhỏ li ti từ trận đấu sinh tử vừa rồi.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận dòng nguyên lực trong kinh mạch đang chảy chậm chạp, yếu ớt như sắp đứt đoạn.

Không có kẻ thù nào ở đây nữa.

Chỉ còn lại sự im lặng chết chóc và bí ẩn bao trùm lấy cả khu vực này.

Những tảng đá lớn bị nâng lên rồi sụp đổ đè nặng xuống đất tạo thành những hố sâu thẳm, giống hệt như miệng hầm mộ mở rộng chờ đón linh hồn lạc lối.

Tử Hà bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều cẩn trọng để không làm động đến bất kỳ thứ gì còn sót lại trong vùng cấm địa này.

Hắn biết rằng sự sơ suất nhỏ nhất cũng có thể kích hoạt những bẫy trận cổ xưa vẫn còn đang (ẩn nấp) dưới lớp bụi thời gian dày đặc.

Ánh trăng bạc lạnh chiếu xuống, soi rõ từng vết nứt trên bề mặt đá đen bóng loáng.

Ở trung tâm của khu phế tích, một khối tảng đá khổng lồ nằm ngổn ngang, che khuất phần lớn diện tích trống trải phía sau.

Trên bề mặt tảng đá ấy khắc chạm những ký tự kỳ lạ mà Tử Hà chưa từng thấy trong bất cứ bộ điển tịch nào hắn đã nghiên cứu suốt mười năm qua.

Những đường nét uốn lượn như rắn rết đang bò, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa và uy nghiêm khiến người ta không khỏi run rẩy khi tiếp cận gần hơn.

Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt lạnh lẽo của tảng đá.

Ngay lập tức, một cơn đau nhói buốt xé toạc qua lòng bàn tay hắn, như thể có vô số kim châm nhỏ xíu đang đâm sâu vào da thịt.

Linh lực trong cơ thể Tử Hà tự động bùng phát để bảo vệ chủ nhân, tạo thành một lớp màng sáng mờ ảo quanh cánh tay.

Nhưng luồng khí từ tảng đá dường như không hề suy giảm, ngược lại còn mạnh mẽ hơn, xâm nhập qua lớp phòng thủ mong manh ấy và len lỏi vào huyệt đạo của hắn.

Phong Ấn Cổ Thụ?" Tử Hà thầm nghĩ trong lòng, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Hắn nhận ra rằng những ký tự kia không phải là văn tự thông thường, mà là một dạng pháp trận phức tạp được khắc trực tiếp lên đá bằng máu và linh huyết của các tiên nhân đời trước.

Mục đích của nó rõ ràng là để phong ấn thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này.

Hắn lùi lại hai bước, quan sát kỹ hơn toàn cảnh khu vực xung quanh.

Những tảng đá vỡ vụn không nằm ngẫu nhiên mà được sắp xếp theo một quy luật nhất định, giống như những con quay trong cờ vây khổng lồ.

Mỗi viên đá đều là một mắt sống hoặc mắt chết trong bàn cờ này, và khối tảng đá chính ở trung tâm chính là điểm giao thoa giữa sinh và tử.

Nếu hắn phá vỡ phong ấn sai cách, hậu quả sẽ không chỉ dừng lại tại cái chết của riêng mình mà còn kéo theo sự hủy diệt cho cả vùng đất xung quanh.

Tử Hà lấy từ túi áo ra một thanh kiếm nhỏ bằng đồng thau, vật phẩm duy nhất còn sót lại từ lần thám hiểm trước đây ở Hang Động Ma Quỉ.

Kiếm này vốn dùng để thăm dò bẫy trận nhờ khả năng dẫn điện linh lực cực tốt mà không gây phản ứng dữ dội như những loại binh khí thông thường.

Hắn cắm mũi kiếm vào khe hở giữa hai tảng đá gần đó, sau đó nhẹ nhàng truyền một lượng nhỏ nguyên lực tinh khiết nhất của mình qua lưỡi kiếm.

Lúc đầu, mọi thứ vẫn im lìm và tĩnh lặng.

Nhưng chỉ vài giây sau, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Những luồng khí âm u từ dưới lòng đất bốc lên cuồn cuộn, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của sự phân hủy lâu năm.

Từ sâu trong những khe nứt trên bề mặt đá đen, một ánh sáng đỏ rực begin to lộ ra, giống như đôi mắt của quái vật vừa tỉnh giấc sau ngàn năm ngủ say.

Tử Hà nhanh chóng rút kiếm ra và lùi xa thêm vài bước nữa.

Hắn không ngờ rằng phong ấn này lại nhạy cảm đến thế, chỉ cần một chút linh lực cũng đủ để đánh thức sự chú ý của thứ gì đó đang bị giam cầm bên dưới.

Ánh sáng đỏ ngày càng mạnh hơn, lan tỏa khắp khu vực như mạng nhện máu tươi bao trùm lấy cả vùng phế tích.

Không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt, khiến việc hô hấp trở thành một thử thách thực sự đối với bất kỳ ai có mặt ở đây.

Trong khoảnh khắc đó, Tử Hà nhớ lại lời cảnh báo của Lão Giả Huyền Ẩn trước khi hắn rời khỏi tông môn: "Có những bí mật không dành cho người sống, trẻ con ạ.

Khi ngươi chạm vào bóng tối quá lâu, chính bóng tối sẽ nhận ra ngươi." Lời nói ấy giờ đây vang lên trong đầu hắn như một bản án chết đang treo lơ lửng phía trên đỉnh đầu.

Hắn đã biết rằng mình đang bước vào vùng nguy hiểm, nhưng sự tò mò và tham vọng tìm kiếm chân lý về nguồn gốc linh lực của chính mình đã đẩy hắn đến mức không thể quay lại được nữa.

Ánh sáng đỏ đột ngột tắt ngấm, để lại một bóng tối dày đặc hơn cả ban đêm bên ngoài.

Trong màn đen kịt đó, Tử Hà cảm nhận được sự hiện diện của nhiều thực thể vô hình đang bao vây lấy hắn từ mọi phía.

Chúng không có hình dạng cụ thể mà tồn tại dưới dạng những luồng khí lạnh giá và thù địch, di chuyển linh hoạt như những con rắn đói khát tìm kiếm nạn nhân.

Hắn siết chặt tay nắm kiếm, chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử sắp diễn ra bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên, thay vì lao vào tấn công mù quáng, Tử Hà quyết định sử dụng Thuật Ẩn Khí để che giấu dấu vết của mình.

Hắn đóng mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc điều hòa hơi thở và kiểm soát dòng chảy linh lực trong kinh mạch.

Cơ thể hắn trở nên vô hình với giác thông thường, chỉ còn là một bóng mờ nhòa tan trong đêm tối dày đặc.

Đây là kỹ năng mà hắn đã khổ công luyện tập suốt ba năm trời dưới sự hướng dẫn của Sư Phụ, giờ đây chính là lúc phát huy tác dụng sống còn nhất.

Thời gian trôi qua chậm chạp như mật ong đổ xuống từ trên cao.

Mỗi giây đều kéo dài thành một phút, mỗi hơi thở trở nên rõ ràng và nặng nề hơn bao giờ hết.

Tử Hà cảm nhận được sự di chuyển của những luồng khí thù địch xung quanh hắn.

Chúng đang tìm kiếm, đánh hơi mùi máu tươi và nỗi sợ hãi phát ra từ cơ thể con người.

Nhưng vì đã dùng Thuật Ẩn Khí hoàn hảo, chúng không thể xác định vị trí chính xác của nạn nhân tiềm năng này.

Sau một hồi chờ đợi căng thẳng, những luồng khí kia dần dần tan biến vào bóng tối, trở về với sự im lặng ban đầu.

Tử Hà mở mắt ra, mồ hôi ướt đẫm trán nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh lạ thường.

Hắn biết rằng mình vừa may mắn thoát chết trong gang tấc, nhưng cũng hiểu rõ rằng đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc phiêu lưu đầy nguy hiểm phía trước.

Hắn quay trở lại khối tảng đá trung tâm lần nữa, lần này với sự thận trọng cao độ hơn nhiều.

Thay vì chạm trực tiếp vào bề mặt khắc ký tự, hắn sử dụng linh lực để tạo ra một chiếc gương ảo ảnh phản chiếu hình dạng của chính mình.

Chiếc gương ảo ảnh ấy sẽ đóng vai trò là vật dẫn dụ cho bất kỳ bẫy trận nào còn đang hoạt động ngầm dưới tảng đá này.

Nếu có sự kích hoạt xảy ra, chiếc gương sẽ hấp thụ phần lớn sát thương thay vì bản thân Tử Hà phải chịu đựng hậu quả trực tiếp.

Khi chiếc gương ảo ảnh chạm vào bề mặt lạnh lẽo của tảng đá, một tiếng nổ nhỏ vang lên trong không khí tĩnh lặng.

Một luồng sáng trắng xóa bùng phát từ điểm tiếp xúc, xé toạc màn đêm đen kịt bao trùm khu vực này.

Trong ánh sáng chói lòa ấy, Tử Hà thấy rõ hơn những ký tự khắc trên đá bắt đầu di chuyển và thay đổi hình dạng trước mắt hắn.

Chúng không còn là những đường nét tĩnh tại nữa mà trở nên sống động như đang nhảy múa theo một điệu nhạc vô hình nào đó.

Và rồi, từ chính giữa khối tảng đá khổng lồ ấy, một cuốn sách cổ bằng da thú hiện ra lơ lửng trong không trung.

Bìa sách màu nâu sẫm đã bị thời gian bào mòn thành những vết nứt nhỏ li ti, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm và bí ẩn khó tả.

Trang giấy bên trong (vàng úa) do độ ẩm của đất đá lâu ngày, nhưng những dòng chữ viết trên đó lại sáng rõ như vừa mới được khắc vào lúc nào đây thôi.

Tử Hà bước tới gần, ánh mắt đầy dè chừng nhưng không thể giấu nổi sự tò mò mãnh liệt đang bùng cháy trong lòng.

Lưỡi kiếm bạc lạnh lẽo bất thình lình xuyên qua bóng tối, dừng lại đúng trước mũi hắn.

Tử Hà kinh hãi lùi bước, mồ hôi lạnh tứa ra trên trán khi nhận ra thanh kiếm ấy đang hướng về tim mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập