Chương 39
Nó nặng nề hơn.
Đặc quánh lại thành một thứ chất lỏng vô hình, bao bọc lấy thân thể Lâm Tiêu.
Vị trí vừa bị bỏ trống đột ngột nổ tung, nhưng tiếng động ấy vang lên chậm chạp, kéo dài ra như âm thanh từ đáy biển sâu.
Bạch Thanh Thư đứng trước mặt hắn.
Cánh tay cô run rẩy, kiếm ý trong mắt sáng lạn đến mức đáng sợ.
Nhưng ánh nhìn của cô không phải là thù hận hay phẫn uất.
Nó trống rỗng.
Một khoảng trống đen ngòm nuốt chửng mọi cảm xúc con người có thể sở hữu.
"Cậu đã làm gì?" giọng nói của Bạch Thanh Thư vang lên, nhưng nó nghe như tiếng vọng từ một thế giới khác.
"Cậu đang đứng giữa hai thời điểm."
Lâm Tiêu cố gắng nhúc nhích ngón tay chân.
Cơ bắp hắn phản ứng chậm chạp, như thể trọng lực ở đây nặng gấp mười lần bình thường.
Hắn nhìn xuống lòng bàn tay mình.
Da thịt trắng bệch đang mờ dần, những đường gân máu dưới da chuyển màu tím thẫm rồi biến thành trong suốt.
"Ta không làm gì cả," Lâm Tiêu đáp lại, giọng nói của hắn khô khốc, thiếu đi sự ấm áp vốn có.
"Là thế giới này từ chối chấp nhận ta."
Bạch Thanh Thư bước tiến lên một bước.
Lưỡi kiếm của cô run rẩy, nhưng ý chí thì cứng rắn như thép.
Không phải vì Lâm Tiêu, mà vì thứ gì đó nằm sâu trong tâm trí hắn đang gọi tên cô bằng tiếng nói không lời.
Sự bất định ấy là kẻ thù lớn nhất của người tu luyện Thiên Kiếm Tông.
"Nếu cậu là nguyên nhân," Bạch Thanh Thư thì thầm, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng, "thì chúng ta phải cắt bỏ nó đi."
Lâm Tiêu mỉm cười.
Nụ cười đau khổ và mệt mỏi.
Hắn không giơ tay lên để tự vệ.
Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại.
Trong bóng tối sau mí mắt, hai giọng nói đang tranh cãi dữ dội.
Một bên muốn hòa giải, một bên muốn hủy diệt hoàn toàn thực tại này để bắt đầu lại từ con số zero.
"Không thể cắt bỏ được đâu," Lâm Tiêu trả lời.
"Vì ta không phải là một người."
Thương tích trên vai Lâm Tiêu bắt đầu rỉ máu.
Nhưng kỳ lạ thay, những giọt máu đỏ tươi ấy không chảy xuống đất theo quán tính của trọng lực.
Chúng trôi ngược lên, lơ lửng trong không trung như những hạt nước li ti đang bị hút vào vết thương vừa mới lành lại.
Đây là hệ quả trực tiếp của việc tiếp xúc với lõi Ma Quan.
Thời gian xung quanh hắn đang quay ngược chiều kim đồng hồ.
Hắn phải di chuyển.
Nếu đứng yên quá lâu, cơ thể hắn sẽ phân rã thành những nguyên tử rời rạc và tan biến vào khoảng không hư vô.
Nhưng mỗi bước chân đặt xuống nền đá lạnh giá đều khiến cho hiện thực xung quanh méo mó hơn một chút.
Những cột đá cổ xưa bắt đầu cong vênh, hình ảnh của Bạch Thanh Thư bị kéo dãn ra như tranh vẽ bị nước làm nhòe.
"Cậu thấy nó chứ?" Lâm Tiêu hỏi, giọng nói giờ đây mang theo âm hưởng kép – vừa là tiếng thanh niên trẻ tuổi, vừa là tiếng cọt kẹt kim loại lạnh lẽo.
"Nó không chỉ nằm trong ta.
Nó đang lan tỏa."
Bạch Thanh Thư nheo mắt cố gắng tập trung nhìn rõ khuôn mặt của đồng môn mình.
Nhưng mỗi lần cô chớp mắt, hình ảnh Lâm Tiêu lại thay đổi đôi chút.
Đôi khi hắn già đi vài chục năm, đôi khi hắn trở thành một đứa trẻ chưa biết tu luyện.
Sự ổn định đang bị xói mòn từng li từng tí.
"Ta thấy sự hỗn loạn," Bạch Thanh Thư đáp, giọng khàn đặc vì sợ hãi nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo của kiếm đạo sư.
"Và ta sẽ thanh tẩy nó bằng kiếm ý của Thiên Kiếm."
Cô vung kiếm.
Lưỡi ánh sáng bạc cắt ngang không khí dày đặc.
Nhưng thay vì bay về phía Lâm Tiêu, luồng năng lượng ấy lại quay ngược lại, đâm thẳng vào lòng bàn tay Bạch Thanh Thư.
Cô hét lên đau đớn khi vết thương hiện ra trên da thịt cô trước cả khi lưỡi chạm vào cơ thể.
"Làm thế nào?" Lâm Tiêu hỏi nhẹ nhàng, trong mắt sự bi quan sâu sắc.
"Khi nguyên nhân và kết quả đã hoán đổi vị trí cho nhau?
Khi quá khứ là tương lai của cậu thì làm sao kiếm ý có thể phòng thủ được?"
Bạch Thanh Thư lùi bước, thở hồng hộc.
Vết thương trên tay cô không chảy máu mà phát ra ánh sáng trắng xóa, như thể nó đang bị đốt cháy từ bên trong bởi chính ký ức về sự tổn thương chưa từng xảy ra.
Cô sợ hãi hơn bao giờ hết.
Không phải vì đau đớn, mà vì nhận thức rằng mọi nỗ lực của mình đều vô nghĩa trước một quy luật vốn dĩ đã sụp đổ.
Đột nhiên, một tiếng nứt lớn vang lên từ nền đá bên dưới điện thờ.
Âm thanh ấy không giống như đá vỡ, mà giống như xương sống của thế giới đang bị bẻ gãy.
Một mảnh vỡ lớn của bảo kiếm Ma Quan, có kích thước bằng cánh tay người trưởng thành, bay lên khỏi đống đổ nát và lao thẳng về phía ngực Lâm Tiêu.
Đây không phải là tấn công vật lý thông thường.
Mảnh vỡ này mang theo ý thức của chính sự hủy diệt.
Nó muốn trở lại với nguồn gốc ban đầu – nơi mà mọi thứ bắt đầu từ hư vô.
Khi nó tiến gần hơn, Lâm Tiêu cảm thấy ký ức của mình đang bị xé toạc ra từng mảnh.
Hắn nhìn thấy cha mẹ mình trong một khung cảnh hoàn toàn khác biệt.
Họ không chết trong tai nạn hay chiến tranh.
Họ tự sát vì nhận ra rằng sự tồn tại của họ là một lỗi lầm lớn nhất mà vũ trụ đã phạm phải.
Hình ảnh ấy sắc nét đến mức khiến hắn muốn khóc, nhưng nước mắt chưa kịp rơi đã bốc hơi thành sương mù lạnh lẽo.
Bạch Thanh Thư cố gắng nhảy vào giữa để chặn lấy mảnh vỡ chết chóc đó, nhưng kiếm ý của cô bị hút mạnh về phía Lâm Tiêu như thể có một lực từ trường vô hình đang kiểm soát tất cả.
Cô không thể di chuyển.
Cô chỉ có thể đứng nhìn, bất lực và kinh hoàng.
"Đừng chạm vào nó," Lâm Tiêu hét lên lần đầu tiên với vẻ mặt hoảng loạn thật sự.
"Nó sẽ xóa bỏ mọi thứ cậu tin tưởng!"
Mảnh vỡ xuyên qua lồng ngực hắn mà không gây ra vết thương nào hữu hình.
Thay vào đó, một luồng khí lạnh giá lan tỏa khắp cơ thể hắn, đóng băng cả linh lực lẫn tâm trí.
Trong khoảnh khắc ấy, nhân cách B – kẻ tàn độc và tính toán – lên tiếng rõ ràng hơn bao giờ hết trong đầu Lâm Tiêu.
*Hãy để nó đi,* giọng nói của Nhân cách B thì thầm đầy seductive.
*Để sự hủy diệt này lan tỏa.
Khi mọi thứ đều tan vỡ, cậu sẽ không còn phải sợ bị lãng quên nữa vì chẳng ai tồn tại cả.*
Lâm Tiêu nghiến răng chặt đến mức xương hàm kêu lên bực bội.
Hắn từ chối lời dụ dỗ đó bằng ý chí sắt đá của mình.
Dù nỗi sợ hãi đang ăn mòn tâm trí hắn từng giây một, hắn vẫn giữ vững lập trường rằng sự sống dù ngắn ngủi và đau đớn cũng đáng giá hơn hư vô vĩnh cửu.
Khi làn sóng năng lượng lắng xuống, Đại Điện trở lại trạng thái tĩnh lặng giả tạo.
Những đệ tử Hắc Long Sect sững sờ nhìn thấy Lâm Tiêu – một thiếu niên tóc trắng, cơ thể run rẩy nhưng vẫn đứng vững giữa đống đổ nát của không gian thời gian bị xé toạc.
Họ không hiểu đã xảy ra gì trong vài giây qua.
Trưởng lão Hắc Long Sect, người vừa mới chết đi rồi sống lại với khuôn mặt méo mó dị dạng do ảnh hưởng của dòng chảy thời gian đảo ngược, đang ngồi co ro trên góc điện.
Đôi mắt ông ta trợn to, tràn đầy sự kinh hãi tột cùng khi nhìn vào Lâm Tiêu như thể hắn là quái vật từ địa ngục trở về.
Ma Quan." một đệ tử run rẩy thốt lên, quỳ sụp xuống đất vì sợ hãi quá mức.
"Hắn chính là Lỗ Hổng!"
Lâm Tiêu thở dài, cảm giác kiệt sức bao trùm lấy toàn thân.
Hắn biết rằng sự hiện diện của mình đã làm lộ ra bí mật kinh hoàng nhất mà thế giới tu tiên này cố gắng che đậy suốt ngàn năm qua.
Không ai sẽ tin hắn vô tội.
Và ngay cả khi họ có tin, thì thực tại xung quanh cũng đang dần sụp đổ vì không thể chịu đựng được trọng lượng của sự thật ấy.
Bạch Thanh Thư lau máu từ miệng mình – thứ máu mà cô đã tự cắn môi đến chảy để giữ tỉnh táo trong lúc vừa rồi bị ảnh hưởng bởi sóng năng lượng.
Cô nhìn Lâm Tiêu với ánh mắt phức tạp: phần lớn là nghi ngờ, một chút cảm và nỗi sợ hãi sâu thẳm về tương lai không thể lường trước được cho cả hai người họ cũng như toàn bộ Thiên Hạ Giới.
"Cậu nói cậu không phải con người," Bạch Thanh Thư hỏi, giọng run nhẹ nhưng cố tỏ ra mạnh mẽ.
"Vậy thì cái gì đang đứng ở đó?"
Lâm Tiêu nhìn vào đôi mắt đen láy của cô gái kia.
Trong khoảnh khắc im lặng ấy, hắn nhận thấy rằng mối liên kết giữa họ – dù mong manh và đầy đau khổ – lại là neo giữ duy nhất khiến cho thực tại không bị cuốn trôi hoàn toàn vào dòng chảy hỗn loạn.
Hắn cần sự giúp đỡ của cô, nhưng đồng thời cũng biết rằng chính mình sẽ mang đến tai họa lớn hơn nữa nếu tiếp tục tồn tại bên cạnh những người mà hắn muốn bảo vệ.
"Ta là khoảng trống giữa các vì sao," Lâm Tiêu trả lời chậm rãi, từng từ ngữ đều nặng trĩu ý nghĩa triết học bi quan.
"Và giờ thì.
ta đã bắt đầu sụp đổ."
Lâm Tiêu bước ra khỏi Đại Điện Phong Hàn, để lại những tiếng thét kinh hoàng của các đệ tử Hắc Long Sect phía sau lưng.
Hắn không quay lại.
Hắn biết rằng nếu quay lại nhìn, hắn sẽ bị cuốn vào cùng với họ trong vòng xoáy thời gian hỗn loạn đang mở rộng dần ra từ nơi vừa xảy ra biến cố lớn nọ kia ấy luôn!
Hắn cần tìm hiểu thêm về "Vô Gian" – khái niệm mà sư phụ từng nhắc đến khi còn sống.
Có lẽ đó là chìa khóa để ổn định lại dòng chảy bị rối loạn này, hoặc ít nhất là ngăn chặn nó lan rộng hơn nữa gây ra thảm họa toàn diện cho cả thế giới tu tiên nọ kia luôn!
Đêm tối buông xuống nhanh chóng bao trùm lấy cánh rừng xung quanh điện thờ cổ kính ấy.
Những bóng cây dài ngoằng trên mặt đất trông giống như những ngón tay xương xẩu đang vươn lên muốn bắt giữ chân bước vội vã của hắn vậy đó chứ không phải ngẫu nhiên đâu.
đọc giả yêu quý thân mến luôn!
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một khối huyết nhục đang đập thình thịch giữa hai trang sách cũ kỹ, tỏa ra mùi tanh nồng nặc.
Hắn thót tim, ngón tay run rẩy chạm vào khối thịt còn nóng hổi kia.
Vết sẹo trên tay hắn bỗng rực lửa đau đớn, tiếng vọng trong đầu hét lên: "Đó là.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận