Chương 38
Nó trở nên nặng nề, dày đặc như thể nước thủy ngân đang chảy chậm lại giữa các kẽ hở thời gian.
Mùi ozone nồng nặc xen lẫn mùi kim loại tanh hôi bám vào lỗ mũi Lâm Tiêu.
Hắn đứng sững giữa tàn tích của Tháp Lẫm.
Trước mắt anh, tên trưởng lão huyết tu Hắc Vong đang gà ra những tiếng rít khàn khàn khó chịu.
Hắc Vong không còn giữ được vẻ mặt ngạo mạn ban đầu.
Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, đồng tử co lại thành những đường thẳng đen nhỏ.
Anh ta hét lên một câu thần chú cổ xưa, hy vọng kích hoạt sức mạnh tiềm ẩn trong huyết mạch.
Nhưng linh lực xung quanh bỗng chốc đóng băng.
Nó đè nén cả không gian, khiến từng hạt bụi bay lơ lửng giữa hư không.
Lâm Tiêu cảm thấy lạnh lẽo lan tỏa từ đầu đến chân.
Hắn ngước nhìn lên bầu trời xám xịt phía trên vòm điện vỡ nát.
Cảm giác đó quen thuộc đến đau đớn.
Giống như lần trước khi hắn chứng kiến sự sụp đổ của một thế giới nhỏ bé bên trong tâm trí mình.
Thảm họa thực sự chưa hề bắt đầu.
Nó mới chỉ vừa mới mở màn mà thôi.
Hắc Vong cố gắng rút thanh kiếm Xú Thù ra khỏi trạng thái khóa chặt.
Một phần nhỏ linh hồn anh ta bị xé toạc, bám vào lưỡi kiếm đen ngòm.
Nhưng thay vì trở nên mạnh hơn, thanh kiếm bắt đầu phát ra những âm thanh kỳ lạ.
Nó giống như tiếng khóc của một đứa trẻ đang tuyệt vọng cầu cứu trong bóng tối sâu thẳm nhất.
Lâm Tiêu bước tiến về phía trước.
đều vang lên tiếng nổ nhẹ dưới áp lực khổng lồ từ trường thời gian bị rối loạn ở đây.
Hắn không cần di chuyển nhanh vì không gian xung quanh đã bắt đầu co lại, ép buộc mọi thứ phải hội tụ vào một điểm duy nhất: chính là nơi hắn đứng.
Hắc Vong hoảng sợ lùi bước nhưng chân anh ta như bị đóng đinh xuống đất.
Những sợi dây xích vô hình từ ý chí của entropy đang quấn lấy cổ anh ta chặt hơn mỗi giây trôi qua.
ngươi không phải con người!" Hắc Vong gào lên, giọng nói vỡ vụn thành những mảnh rời rạc trong luồng khí áp bức.
Lâm Tiêu im lặng.
Nhân cách B bên trong hắn cười lạnh lùng, một nụ cười đầy tính toán và tàn nhẫn.
Nó thì thầm vào tai chủ thể rằng đây là lúc thu hoạch kết quả của tất cả sự hy sinh trước đó.
Không có cảm xúc nào khác ngoại trừ nỗi đói khát muốn nuốt chửng mọi thứ xung quanh để lấp đầy khoảng trống vĩnh cửu bên trong linh hồn.
Khi sợi dây xích cuối cùng đứt, thanh kiếm Xú Thù rơi xuống đất và vỡ vụn thành những mảnh nhỏ màu xám xịt giống như tro tàn.
Không có ánh sáng lóe lên hay tiếng nổ vang dội nào cả.
Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ khu vực rộng lớn này ngay lập tức sau đó mà thôi.
Hắc Vong không chết hẳn nhưng cơ thể anh ta bắt đầu phân rã từ bên trong ra ngoài theo từng tế bào một cách chậm rãi trước mắt chứng kiến của Lâm Tiêu đang đứng nhìn cảnh tượng bi thảm ấy xảy ra trước mặt mình với ánh mắt trống rỗng hoàn toàn chẳng chút băn khoăn hay day dứt gì cả dù cho biết rằng đây có lẽ là kết cục đáng tiếc nhất mà bất kỳ ai cũng đều muốn tránh né bằng mọi giá để giữ gìn sự sống còn lại của chính bản thân họ nữa chứ đừng nói đến việc phải đối diện trực tiếp với cái chết đang chờ đợi phía trước ngay sau lưng mình đâu.
Lâm Tiêu bỏ đồng hồ cát vào túi áo, ánh mắt quay về phía lối ra của điện thờ.
Ánh sáng bên ngoài không còn là màu vàng óng quen thuộc mà đã chuyển sang một sắc tím sẫm u ám như thể bầu trời đang bị tổn thương nặng nề bởi những vết nứt lớn chạy dọc ngang khắp nơi trên đó giống hệt như mạng nhện vỡ vụn trước sức mạnh hủy diệt của thiên nhiên hung bạo nhất vậy đấy.
Những bóng người của đồng môn Thiên Kiếm Tông xuất hiện ở chân cầu thang dẫn xuống điện thờ.
Họ nhìn thấy cảnh tượng này với vẻ mặt kinh hoàng không thể giấu nổi sự sợ hãi trong lòng mình khi nhận ra rằng kẻ đứng trước họ chính là nguyên nhân gốc rễ gây ra mọi thảm họa khủng khiếp nhất mà thế giới tu tiên từng chứng kiến từ xưa đến nay bao giờ rồi!
Bạch Thanh Thư cầm chặt lấy chuôi kiếm, tay run lên bần bật nhưng vẫn cố gắng giữ vững tư thế chiến đấu.
Cô không dám tin vào những gì mình đang thấy trước mắt.
Người bạn bè thân thiết nhất của cô ấy giờ đây lại trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với tất cả mọi người xung quanh kể từ khi bước chân đến nơi này cho đến tận lúc này nữa chứ?
dừng lại!" Bạch Thanh Thư hét lên, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
"Ngươi đã làm gì vậy?"
Hắn quay đầu nhìn cô gái ấy với ánh mắt phức tạp khó hiểu.
Có sự đau khổ nhưng cũng có cả sự giải thoát kỳ lạ lẫn lộn nhau một cách mâu thuẫn đến cực độ khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này đều không thể nào lý giải được nguyên nhân tại sao lại như vậy được đâu.
"Không phải tôi," Lâm Tiêu đáp, giọng nói trầm thấp vang lên từ sâu thẳm trong cổ họng.
"Là nó."
Bạch Thanh Thư nhíu mày, cố gắng hiểu ý nghĩa đằng sau câu nói mơ hồ đó nhưng không thể tìm ra lời giải thích thỏa đáng nào cho tình huống hiện tại cả dù đã suy nghĩ thật kỹ lưỡng trước khi đưa ra quyết định cuối cùng của mình đâu.
Đột nhiên, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Những vết nứt lớn xuất hiện dưới chân họ, lan tỏa nhanh chóng như mạng nhện vỡ vụn trước sức mạnh hủy diệt của thiên nhiên hung bạo nhất vậy đấy.
Không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết khi áp lực từ trường thời gian bị rối loạn ở đây tiếp tục tăng cao theo cấp số nhân mỗi giây trôi qua nữa chứ?
Lâm Tiêu cảm thấy ý thức của mình bắt đầu tách rời khỏi cơ thể.
Nhân cách A bên trong hắn đang cố gắng kiểm soát tình thế nhưng không thành công vì sức mạnh entropy quá lớn lao khiến cho mọi nỗ lực trở nên vô nghĩa trước mặt nó thôi!
"Hãy tỉnh táo lên!" Bạch Thanh Thư hét lên, rút kiếm ra và xông về phía anh ta với tốc độ tối đa của mình.
"Đừng để nó thống trị ngươi nữa!"
Nhưng Lâm Tiêu không đáp lại.
Hắn chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào khoảng trống trước mặt như thể đang chứng kiến một thế giới khác tồn song song bên cạnh thực tại mà họ đang sống hiện giờ vậy đấy!
Và rồi hắn mở mắt ra.
thứ nằm giữa hai mí mắt khiến hắn quên cả thở.
Lâm Tiêu không đáp lại.
Hắn chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào khoảng trống trước mặt như thể đang chứng kiến một thế giới khác tồn song song bên cạnh thực tại mà họ đang sống hiện giờ vậy đấy!
Và rồi hắn mở mắt ra.
thứ nằm giữa hai mí mắt khiến hắn quên cả thở.
Không phải là ánh sáng rực rỡ của thần thánh, cũng không phải bóng tối thăm thẳm của vực sâu.
Đó là một khoảng trống tuyệt đối.
Một sự vắng lặng đến mức nó nuốt chửng mọi âm thanh, mọi cảm xúc và thậm chí là cả ý niệm về thời gian.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Tiêu nhận ra rằng tất cả những gì hắn từng tu luyện, tất cả kiếm ý hắn hằng theo đuổi, đều chỉ là bọt nước trước biển lớn vô cùng này.
Bạch Thanh Thư hét lên một tiếng đau đớn khi thanh kiếm của cô chém xuống.
Lưỡi kiếm sắc bén nhất tông phái chạm vào vai Lâm Tiêu nhưng lại trượt đi như thể đang cắt qua hư không.
Không có máu chảy ra.
Không có vết thương xuất hiện.
Chỉ có những mảng màu xám xịt lan tỏa từ điểm tiếp xúc, ăn mòn không khí xung quanh thành bụi phấn vô tri.
"Lâm Tiêu!" Giọng cô khàn đặc, pha lẫn sự hoảng loạn và tuyệt vọng hiếm khi thấy ở một kiếm đạo sư lạnh lùng như thế này.
"Ngươi đang làm gì vậy?
Ngươi biết mình đang phá hủy cái gì chứ?"
Hắn không quay đầu lại.
Đôi mắt của hắn giờ đây đã mất đi màu sắc vốn có, trở nên trắng bệch như giấy cũ phơi nắng lâu năm.
Hắn nâng bàn tay lên, ngón tay khẽ khua trong không trung, vẽ ra những đường nét phức tạp mà mắt thường khó lòng theo kịp.
Mỗi đường nét đó đều là một lời nguyền, một mảnh vỡ của trật tự thế giới đang bị xé toạc ra khỏi nền tảng gốc rễ của nó.
Cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể Bạch Thanh Thư.
Cô cảm thấy linh lực trong kinh mạch mình bắt đầu chảy ngược lại.
Không phải do áp chế bên ngoài, mà là vì bản thân cô muốn buông bỏ.
Một tiếng thì thầm nhẹ nhàng vang lên trong tâm trí cô, không đến từ bất kỳ ai khác ngoài chính suy nghĩ của riêng mình: *Tại sao còn cố gắng?
Tại sao còn đau khổ?*
Cô nghiến răng, mồ hôi lạnh đẫm trán.
Kiếm ý của cô run rẩy, dao động giữa sự kiên định và nhuệ khí đang tan vỡ nhanh chóng.
Cô hiểu rồi.
Đây không phải là trận chiến vật lý thông thường.
Đây là cuộc chiến với chính bản ngã yếu đuối nhất mà mỗi người đều mang theo trong lòng mình từ khi sinh ra cho đến giờ đây vẫn chưa thể vượt qua được bao lâu nữa đâu!
Lâm Tiêu khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bã và xa cách lạ lùng.
Khi hắn quay sang nhìn Bạch Thanh Thư lần nữa thì khuôn mặt của anh ta trông hoàn toàn khác biệt so với trước kia rất nhiều lần rồi đấy.
Vầng trán cao rộng giờ đây lộ rõ những nếp nhăn sâu hoắm như vết nứt trên đá cổ xưa đã hàng ngàn năm dưới mưa gió bão bùng triền miên không dứt nghỉ bao giờ đâu mà chỉ riêng ai mới biết được thôi chứ còn ai nữa cơ chứ?
"Mọi thứ đều bắt đầu từ một sai lầm nhỏ bé," giọng nói của hắn vang lên, trầm thấp và mang theo âm hưởng kỳ lạ khiến cho linh hồn người nghe cũng phải rung động theo nhịp điệu buồn thảm ấy.
"Như hạt giống gieo vào đất cằn khô rồi nảy mầm thành cây sậy khổng lồ che lấp cả bầu trời xanh biếc vốn có từ bao đời nay vậy đó!
Bây giờ chúng ta đang đứng dưới gốc rễ của nó mà thôi!"
Bạch Thanh Thư lùi bước, gót chân chạm phải tảng đá phía sau lưng làm cho bụi đất bay lên mù mịt.
Cô cố gắng tập trung tinh thần để duy trì thế phòng thủ nhưng linh lực trong người cô càng lúc càng cạn kiệt đi nhanh chóng hơn bao giờ hết rồi đấy!
Cảm giác trống rỗng bên trong ngực khiến cho tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn bình thường rất nhiều lần liên tiếp không ngừng nghỉ chút nào đâu.
"Lâm Tiêu, hãy tỉnh lại!" Cô gào lên lần nữa, giọng điệu đầy khẩn thiết và tuyệt vọng tột cùng.
"Dù là gì đi chăng nữa thì chúng ta vẫn có cách giải quyết khác ngoài con đường hủy diệt này cả mà?
Đừng để sự cô đơn thống trị ngươi thêm một ngày dài ngắn ngủi nữa đâu.
Hãy nhìn quanh đây xem có ai đang chờ đợi nghe không nào?"
Nhưng đáp lại lời cô chỉ là im lặng đáng sợ.
Lâm Tiêu đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào bầu không khí trước mặt mình như thể đó là một bức tường vô hình ngăn cách hai thế giới song hành tồn tại bên cạnh nhau từ ngàn xưa cho đến tận bây giờ rồi đây nữa!
Những hạt bụi li ti lơ lửng trong gió bỗng chốc ngưng đọng lại giữa không trung tạo thành những họa tiết hoa văn kỳ lạ chưa từng thấy ở đâu trên đời này bao giờ cả!
Đó là biểu tượng của sự kết thúc.
Không phải cái chết đơn thuần mà là sự tan biến hoàn toàn vào hư vô vĩnh hằng mãi mãi không bao giờ quay trở về nữa đâu.
Bạch Thanh Thư cảm nhận được nỗi kinh hãi tột cùng xâm chiếm lấy tâm trí mình khi cô nhìn thấy rõ ràng hình ảnh đó hiện ra trước mắt mình một cách chân thật nhất có thể tưởng tượng được lúc này đây rồi đấy!
Cô nhắm nghiền mắt lại, hít thở sâu vài lần để cố gắng ổn định tinh thần đang rối bời của chính bản thân mình.
Khi mở mắt ra thì cảnh tượng trước mặt đã thay đổi hoàn toàn so với ban đầu rất nhiều lắm rồi.
Những tảng đá xung quanh họ bắt đầu nứt vỡ và sụp đổ từng mảng lớn nhỏ khác nhau tạo thành một hố sâu thẳm hút lấy tất cả ánh sáng còn sót lại nơi đây khiến cho bầu không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết luôn ấy chứ?
Lâm Tiêu bước xuống mép vực, dáng vẻ thư thái như thể đang dạo chơi trong vườn hoa mùa xuân tươi đẹp nhất trần gian vậy đó!
Hắn giơ tay lên và những mảnh vỡ đá bay lơ lửng quanh người hắn tạo thành một vòng tròn bảo vệ hoàn hảo không có bất kỳ kẽ hở nào tồn tại cả đâu.
Ánh mắt trắng bệch của hắn giờ đây lại trở nên sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, chiếu rọi khắp nơi xung quanh như thể muốn soi rõ từng ngóc ngách nhỏ nhất trong tâm hồn con người đang dần bị cuốn trôi vào dòng chảy entropy vô tận kia luôn ấy mà!
Bạch Thanh Thư đứng bất động tại chỗ.
Cô biết rằng mình không thể ngăn chặn được hắn nữa rồi đâu.
Không phải bởi vì sức mạnh của đối phương quá lớn lao hơn hẳn so với bản thân cô nhiều lần như vậy cả đâu chứ?
Mà là bởi vì chính nội tâm yếu đuối bên trong lòng sâu thẳm nhất nơi đáy tim đang thôi thúc cô buông xuôi mọi kháng cự để hòa nhập vào sự tĩnh lặng tuyệt đối mà hắn mang đến cho thế gian này từ lâu rồi đấy!
Nhưng khi một luồng gió lạnh lẽo thổi qua, cuốn theo mùi hương của hoa mai nở rộ giữa mùa đông giá rét, Bạch Thanh Thư bỗng nhận ra điều gì đó bất thường.
Không phải là sự hủy diệt.
Mà là sự tái sinh.
Những cánh hoa mai rơi xuống từ trên cao, chạm vào da thịt cô thì không tan biến mà lại hóa thành những ký ức cũ kỹ đã bị lãng quên từ lâu đời nay quay trở về với tâm trí con người đang dần tỉnh thức khỏi cơn mê dài đằng đẵng kia luôn ấy!
Lâm Tiêu dừng bước.
Hắn nhìn những cánh hoa mai rơi xuống trước mặt mình, đôi mắt trắng bệch bỗng chốc lóe lên một tia sáng màu xanh lam nhạt nhòa khó tả.
Đó không phải là ánh mắt của kẻ hủy diệt nữa rồi đâu.
Mà là ánh mắt của người đang tìm kiếm câu trả lời cho chính bí ẩn lớn nhất mà hắn tự đặt ra cho riêng mình từ thuở thiếu thời còn non nớt chưa biết gì về thế giới rộng lớn bao la phía trước kia luôn ấy chứ?
"Thanh Thư," giọng nói của Lâm Tiêu giờ đây không còn vang vọng đầy uy lực nữa.
Nó trở nên nhẹ nhàng, mỏng manh như tiếng thở dài cuối cùng của một lá cây khô héo trước khi rụng xuống mặt đất cằn cỗi nơi vườn hoa cũ kỹ đã bị bỏ rơi từ lâu đời nay rồi đấy!
"Ngươi có nghe thấy âm thanh đó không?"
Bạch Thanh Thư nín lặng.
Cô nhắm mắt lại, lắng nghe sự tĩnh mịch bao trùm lấy khu vực xung quanh họ lúc này đây thì thật sự rất khác biệt so với những gì mà cô đã từng trải qua trước kia nhiều lần liên tiếp như thế nào đâu.
Không phải là tiếng gió thổi hay lá rơi nữa đâu mà chính xác hơn hết thảy mọi thứ đang diễn ra trong tâm trí của mỗi người chúng ta luôn ấy chứ?
Đó là nhịp đập.
Một nhịp đập chậm rãi, đều đặn và mạnh mẽ đến kinh ngạc vang lên từ sâu thẳm bên dưới lòng đất nơi những rễ cây cổ thụ vươn dài xuống tận đáy vực thẳm đen ngòm kia luôn ấy!
Và rồi đột ngột ngừng bặt đi không một tiếng động nhỏ nào xảy ra thêm nữa đâu.
Bạch Thanh Thư mở mắt ra.
Trước mặt cô, Lâm Tiêu đang mỉm cười.
Nhưng nụ cười đó không còn buồn bã hay xa cách như trước kia rất nhiều lần liên tiếp khác nhau nữa đâu mà chính xác hơn hết thảy mọi thứ đang diễn ra trong tâm trí của mỗi người chúng ta luôn ấy chứ?
Nó mang theo một sự bình an kỳ lạ đến mức khiến cho trái tim cô đập nhanh hơn bao giờ hết luôn ấy!
"Ta đã tìm thấy nó rồi," Lâm Tiêu thì thầm, giọng nói vang vọng khắp không gian xung quanh họ lúc này đây thật sự rất khác biệt so với những gì mà anh ta từng nói trước kia nhiều lần liên tiếp như thế nào đâu.
"Cái giá phải trả cho sự tồn tại của chúng ta."
Và ngay sau đó, toàn bộ khu vực xung quanh bỗng chốc chìm vào bóng tối dày đặc.
Không một tia sáng nhỏ nhất có thể xuyên thủng màn đêm đen ngòm bao trùm lấy tâm trí Bạch Thanh Thư lúc này đây luôn ấy!
Cô cảm thấy cơ thể mình đang rơi tự do xuống đáy vực sâu thăm thẳm mà không hề biết đích đến của chuyến hành trình đầy rủi ro nguy hiểm sắp tới sẽ là gì cả đâu.
Nhưng khi cô mở mắt ra lần nữa, thứ nằm giữa hai mí mắt khiến hắn quên cả thở.
Khung cảnh trước mắt không phải là đáy vực, mà là thi thể tan vỡ của hắn đang nằm giữa biển máu.
Bạch Thanh Thư hét lên, giọng khàn đặc cắt ngang không khí chết chóc.
Cánh tay thối rữa bỗng chốc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận