Chương 37
Ánh sáng mờ ảo xuyên qua lớp bụi tro dày đặc chỉ đủ để chiếu rọi những bóng đen dài vẽ trên nền đất nứt nẻ.
Hắn bước đi nhẹ nhàng, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh làm vỡ những mảnh kính vụn nằm dưới đáy ủng cũ nát.
Võ Chi Dao bám sát phía sau, hơi thở của cô gái trẻ gấp gáp hơn hẳn so với bình thường.
Đôi mắt ngây thơ của Võ Chi Dao giờ đây đang mở to đầy sợ hãi, quét qua từng góc khuất tối tăm của những quầy hàng đổ nát.
Trần Phong không quay lại nhìn cô.
Hắn biết rằng bất kỳ cử động thừa thãi nào cũng có thể kích hoạt cái bẫy chết người đang chờ đợi họ trong bóng tối.
Hơi lạnh từ sâu dưới lòng đất bốc lên, mang theo một mùi hương lạ lùng — ngọt ngào nhưng nồng nặc như máu đông đặc.
Trần Phong đưa tay lên mũi, nhăn mặt khi nhận ra rằng mùi này không đến từ xác thối.
Nó đến từ sự sống.
Một dạng sinh học đang hoạt động mạnh mẽ ngay bên dưới lớp bê tông mục rỗng mà họ vừa dẫm qua.
Hắn dừng lại đột ngột, giơ bàn tay phải ra để báo hiệu cho Võ.
Cơ thể của Trần Phong căng cứng như một cây cung đã được kéo đến giới hạn cuối cùng.
Trong sự tĩnh mịch chết người ấy, hắn nghe thấy tiếng đập nhịp tim không chỉ từ chính lồng ngực mình mà còn vang vọng từ khắp nơi xung quanh — một âm thanh cộng hưởng đáng sợ khiến tóc gáy dựng đứng lên.
Một trong những sinh vật Hắc Huyết đột ngột quay đầu, đôi mắt trống rỗng của nó khóa chặt vào vị trí của Trần Phong.
Không có sự do dự, nó lao về phía anh với tốc độ đáng kinh ngạc, móng tay dài và sắc nhọn cào vào không khí tạo ra âm thanh xì xít chói tai.
Trần Phong nhún người sang bên trái, né tránh cú tấn công suýt soát qua tai mình.
Làn gió từ móng vuốt của quái vật làm rung chuyển cả khu vực nhỏ hẹp nơi hắn đứng.
Hắn quay lưng lại, dùng vai phải hất mạnh vào sườn con Hắc Huyết đang lao tới.
Xương sụn vỡ ra với âm thanh bốp khô khan, nhưng con quái vật không hề dừng lại hay thét lên đau đớn.
Thay vì chết đi hoặc rút lui, sinh vật đó chỉ đơn giản là tiếp tục di chuyển về phía trước như thể bộ phận cơ thể bị gãy kia không tồn tại.
Trần Phong cảm nhận được sự lạnh toát chạy dọc sống lưng khi hắn nhìn thấy những sợi dây thần kinh màu đỏ tươi lộ ra từ vết thương trên con quái vật — chúng đang tự tái tạo lại với tốc độ mắt thường khó lòng theo kịp.
Võ Chi Dao hét lên một tiếng nghẹn ngào, lùi về phía sau và vung cây gậy sắt trong tay cô một cách hoảng loạn.
Tiếng va chạm kim loại vang lên giòn tan khi đầu gậy đập vào sọ não của một con Hắc Huyết khác vừa xuất hiện từ bóng tối.
máu tươi bắn ra thành tia nhuộm đỏ mái tóc đen nhánh của cô gái trẻ, nhưng vẻ mặt Võ Chi Dao vẫn giữ nguyên sự trống rỗng đáng sợ kia.
Trần Phong nhận ra ngay lập tức rằng đây không phải là những kẻ mất trí thông thường.
Chúng phối hợp với nhau.
Một con tấn công từ phía trước để gây áp lực trong.
khác vòng qua hai bên hông, thu hẹp khoảng không gian di chuyển của họ một cách có chủ đích và tàn nhẫn đến mức khó tin.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, khi một con Hắc Huyết lao vào từ phía trước và hai con khác từ phía sau, Trần Phong đột ngột thay đổi hướng di chuyển.
Thay vì né tránh, anh chủ động lao vào con quái vật đầu tiên, dùng lực từ cú va chạm để qua
trước những cánh cửa sắt gỉ sét bị bẻ cong một cách vô lý như thể có một sức mạnh siêu nhiên nào đó đã xé toạc chúng ra khỏi bản lề.
Trần Phong đẩy mạnh cánh cửa còn lại sang bên kia, kéo Võ Chi Dao đi vào bên trong căn phòng tối đen như mực nằm sâu dưới lòng đất của khu chợ cũ này.
Không khí ở đây ẩm ướt và nặng nề hơn nhiều so với bên ngoài.
Mùi hương ngọt ngào nồng nặc trước đó giờ đã trở nên đậm đặc đến mức khiến Trần Phong muốn nôn mửa.
Hắn bật đèn pin lên, ánh sáng yếu ớt quét qua những bức tường được phủ đầy một lớp chất nhầy sinh học màu tím sẫm đang rung động nhẹ nhàng theo nhịp điệu nào đó khó có thể nắm bắt nổi bằng mắt thường của con người bình thường hiện giờ đây vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Võ Chi Dao đứng chết lặng tại chỗ, ánh mắt cô gái trẻ dán chặt vào những đốm sáng li ti nằm sâu trong lớp chất nhầy ấy.
Những chấm sáng nhỏ bé kia nhấp nháy theo một quy luật nhất định — giống như tín hiệu Morse hoặc một dạng mã hóa thông tin nào đó mà não bộ của con người chưa từng được tiếp xúc với trước đây bao giờ cả trên thế giới này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Trần Phong tiến bước chậm rãi vào sâu hơn, bàn tay trái hắn vẫn siết chặt dao rựa trong khi tay phải chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo của tường.
Chất nhầy ấy nóng hổi dưới đầu ngón tay của anh — nó sống động và đang phản ứng lại với sự hiện diện của họ bằng cách co rút lại một chút trước khi giãn nở ra trở lại theo nhịp đập đều đặn kia vang vọng khắp nơi xung quanh không gian chật hẹp này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Hắn cúi xuống, quan sát kỹ hơn những vết nứt trên nền đất bê tông bị ăn mòn bởi axit sinh học.
Dưới lớp bụi tro dày đặc ấy là một mạng lưới ống dẫn kim loại cũ kỹ đang rỉ máu — hoặc thứ gì đó tương tự như vậy chảy ra từ các khe hở nhỏ li ti nằm rải rác khắp nơi xung quanh căn phòng rộng lớn tối om này mà Trần Phong chưa từng thấy ở bất kỳ đâu khác trong khu vực thành phố Long Môn đổ nát kia vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Võ Chi Dao thì thầm một câu gì đó bằng giọng run rẩy, nhưng Trần Phong không thể nghe rõ lời nói của cô giữa tiếng đập nhịp tim cộng hưởng đang ngày càng trở nên lớn hơn và dữ dội hơn theo từng giây phút trôi qua trong căn phòng bí ẩn này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Hắn đưa tay ra phía sau, bắt lấy cánh tay mảnh khảnh của Võ Chi Dao và kéo cô tiến vào sâu thêm nữa.
Trần Phong đứng im tại chỗ, lắng nghe sự im lặng trở lại.
Anh hy vọng rằng con Hắc Huyết cuối cùng đã trốn thoát và anh có thể tiếp tục hành trình của mình.
Tuy nhiên, thay vì sự yên tĩnh, một âm thanh kỳ lạ bắt đầu vang lên từ phía
đáy căn phòng — nơi mà ánh sáng đèn pin không thể chiếu tới tận cùng.
Đó là tiếng thì thầm.
Không phải từ những con quái vật Hắc Huyết đang rình rập bên ngoài kia nữa đâu cả trên thế giới này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Mà trực tiếp từ chính lớp chất nhầy sinh học màu tím sẫm bao phủ khắp bề mặt tường xung quanh họ bây giờ đây vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Võ Chi Dao bước tới gần Trần Phong, nắm chặt lấy tay áo rách nát của hắn.
Đôi mắt ngây thơ của cô gái trẻ giờ đây đang phản chiếu những đốm sáng li ti nhấp nháy trên tường — và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Trần Phong nhận ra rằng ánh mắt Võ Chi Dao cũng bắt đầu phát ra một màu tím sẫm mờ ảo tương tự như vậy nữa kia mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác trước đó bao giờ cả đâu trên thế giới này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
"Hắn đang gọi chúng ta," Võ Chi Dao nói, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.
Cô gái trẻ quay sang nhìn Trần Phong với một nụ cười ngây dại và đầy bí ẩn mà hắn chưa từng chứng kiến ở bất kỳ phiên bản nào của cô trước đây trong suốt cuộc hành trình sinh tồn gian nan này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Trần Phong cảm thấy lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhận ra rằng Tiếng Vọng trong đầu anh — thứ mà hắn luôn nghĩ là ký ức tàn dư của những nạn nhân chết chóc kia — giờ đây đang hòa quyện hoàn toàn với âm thanh cộng hưởng từ lớp chất nhầy sinh học trên tường xung quanh họ bây giờ đây vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Nó không còn là tiếng thì thầm hỗn loạn nữa mà trở thành một dòng chảy thông tin liên tục và rõ ràng đến mức kinh hoàng kia vang vọng khắp nơi trong tâm trí của Trần Phong lúc này đây vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Hắn cố gắng tập trung tinh thần để phân tích những gì đang xảy ra xung quanh mình.
Lớp chất nhầy sinh học trên tường bắt đầu co rút lại mạnh mẽ hơn, tạo thành những hình dạng giống như ngón tay người đang với cử chỉ mời mọc hướng về phía Trần Phong và Võ Chi Dao đứng chết lặng tại chỗ giữa căn phòng tối om này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Võ Chi Dao bước tới gần bức tường hơn một chút, đưa bàn tay trần của cô chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo đang rung động ấy.
Trần Phong định lao tới kéo cô lại nhưng cơ thể anh bất ngờ bị tê liệt hoàn toàn — như thể có một sức mạnh vô hình nào đó đã khóa chặt mọi cử động của hắn tại chỗ này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Võ Chi Dao quay đầu nhìn Trần Phong, đôi mắt tím sẫm của cô gái trẻ giờ đây đang mở to đầy ngạc nhiên và kinh hãi.
"Nó nói rằng chúng ta đã về nhà," Võ Chi Dao thì thầm với giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ kia vang vọng khắp nơi trong căn phòng bí ẩn này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Trần Phong lùi lại một bước, tay vẫn siết chặt dao rựa, nhưng lần này, sự sợ hãi trong anh không phải là vì mối đe dọa thể chất mà là vì sự bí ẩn của người đàn ông đen mắt.
Tiếng Vọng trong đầu anh không còn là những tiếng thì th
thở hỗn loạn nữa — nó trở thành một giọng nói rõ ràng và đầy uy quyền vang lên trực tiếp từ sâu bên trong tâm trí của hắn bây giờ đây vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
"Con đã tìm thấy chúng ta," giọng nói ấy vang lên, mang theo âm hưởng của hàng ngàn linh hồn đang đồng loạt thì thầm cùng một lúc — tạo nên một bản giao hưởng đáng sợ và tuyệt vọng đến mức khó tả vô ngôn bất khả kháng suốt cả cuộc đời còn lại trước mặt đây vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Võ Chi Dao mỉm cười ngây dại, những giọt nước mắt chảy dài trên má cô gái trẻ nhưng nụ cười kia vẫn tồn tại nguyên vẹn — một biểu cảm mâu thuẫn đến mức kinh hoàng mà Trần Phong chưa từng chứng kiến ở bất kỳ ai khác trước đây bao giờ cả trong suốt cuộc hành trình sinh tồn gian nan này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Lớp chất nhầy sinh học trên tường bắt đầu vỡ ra, lộ ra một lối đi hẹp nằm sâu dưới lòng đất — nơi mà ánh sáng đèn pin của Trần Phong chiếu tới nhưng lại bị nuốt chửng hoàn toàn bởi bóng tối dày đặc và ẩm ướt kia bao trùm khắp khu vực xung quanh căn phòng bí ẩn này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Trần Phong cố gắng cử động cơ thể tê liệt của mình, nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô ích trước sức mạnh vô hình đang giữ chân hắn tại chỗ này.
Hắn nhìn thấy Võ Chi Dao bước vào lối đi tối tăm kia — và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi cô gái trẻ biến mất hoàn toàn vào bóng tối sâu thẳm ấy vang vọng khắp nơi xung quanh không gian chật hẹp này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Võ Chi Dao quay lại nhìn Trần Phong một lần nữa, đôi mắt tím sẫm của cô gái trẻ giờ đây đang phát sáng rực rỡ như hai ngọn đuốc giữa đêm đen dày đặc tro bụi phóng xạ bao phủ bầu trời xám xịt kia vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
"Nhanh lên," Võ Chi Dao nói với giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ — và rồi cánh cửa sinh học đóng sập lại phía sau cô gái trẻ, để mặc Trần Phong đứng chết lặng tại chỗ giữa căn phòng rộng lớn tối om này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Trần Phong hạ thấp dao rựa xuống đất, đầu ngón tay run rẩy khi hắn nhận ra rằng mình vừa chứng kiến sự biến đổi đáng sợ nhất từ trước đến nay — và cánh cửa phía sau lưng hắn bắt đầu đóng lại với âm thanh bốp khô khan vang vọng khắp nơi trong căn phòng bí ẩn này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Nhưng khi Trần Phong quay người lại để chuẩn bị đối mặt với bóng tối đang nuốt chửng anh, thứ nằm giữa hai bức tường sinh học rung động khiến hắn quên cả thở.
Một lớp màng nhầy trong suốt phồng lên, lộ ra khuôn mặt đang cười nhếch méch của chính hắn từ kiếp trước.
Trần Phong hét lên, linh khí bùng nổ để xé toạc lớp da sống đang khép lại trước mắt.
Nhưng bàn tay lạnh như băng bỗng xuyên qua ngực
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận