Chương 72
Giờ đây, nó chỉ còn là một xác chết khổng lồ bằng bê tông và thép.
Không khí xung quanh nồng nặc mùi kim loại gỉ sét pha lẫn với hương vị thối rữa đặc trưng của giai đoạn phân hủy thứ hai — khi protein bắt đầu vỡ ra dưới tác động của virus Time Decay.
Lớp sương mù xanh nhạt, biểu hiện rõ rệt nhất của độc tố thời gian trong khu vực này, bám dính vào quần áo hắn như những ngón tay lạnh giá đang cố gắng kéo hắn xuống địa ngục.
Hắn đưa mắt quan sát xung quanh với sự thận trọng tuyệt đối.
Trần Vọng không di chuyển ngẫu nhiên.
Mỗi bước chân đều được tính toán để tránh những tấm kính vỡ hoặc vật thể dễ phát ra tiếng động.
Hắn cần nơi này.
Những dữ liệu sinh học mà Linh đã phân tích cho thấy lõi năng lượng của các biến thể cấp cao thường ẩn náu trong các hệ thống lọc trung tâm — nơi tập trung mật độ virus dày đặc nhất, nhưng cũng là nơi nguồn dinh dưỡng sinh hóa dồi dào để chúng tiến hóa nhanh chóng.
Khuôn mặt Trần Vọng lạnh băng như tảng đá.
Dưới lớp da mỏng manh của một con người Bậc 1 yếu đuối mà hắn giả tạo ra, cơ thể thực sự đang rung động nhẹ.
Những mạch máu dưới cổ tay phải tiếp tục chuyển màu xanh đen, hình thành những đường vân xoắn kép ba sợi giống hệt ký hiệu trong cuốn sổ tay bí ẩn.
Hắn nhớ lại cảm giác đau đớn dữ dội từ chương trước, khi tế bào tự ăn mòn để thích nghi với độc tố.
Đó không phải là sự hủy diệt đơn thuần.
Đó là một quy trình tái cấu trúc cưỡng bức.
Và hắn đang tận dụng nó.
Linh Tâm vẫn còn ở phía sau, trong khu vực tương đối an toàn của cửa hàng cũ.
Cô gái ngây thơ ấy đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức sau trận chiến khốc liệt trước đó.
Trần Vọng không quay lại nhìn cô một lần.
Sự yếu đuối mà hắn thể hiện với Linh Tâm là công cụ kiểm soát tình thế hiệu quả nhất.
Nếu để lộ chân thực, nếu để họ biết rằng anh đang chủ động tìm kiếm nguồn gốc thảm họa thay vì chỉ sinh tồn mù quáng, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Hắn cần sự tin tưởng của họ, nhưng không cần sự hiểu biết.
Hắn tiến sâu hơn vào lòng nhà máy.
Ánh sáng từ khe hở trên mái vòm chiếu xuống tạo thành những cột bụi mờ ảo.
Trong bóng tối, tiếng động lạ lùng vang lên — một âm thanh ướt át, như thể thịt sống đang cọ xát vào nhau.
Trần Vọng dừng lại.
Hắn hít thở chậm rãi, điều chỉnh nhịp tim về mức thấp nhất có thể.
Đây là lúc "giả vờ yếu đuối" phát huy tác dụng.
Nếu hắn tỏ ra mạnh mẽ, kẻ thù sẽ cảnh giác và phòng thủ toàn diện.
Nhưng nếu hắn trông như một con mồi đang hoảng sợ, chúng sẽ chủ quan.
Và sự chủ quan chính là điểm chết của mọi sinh vật tiến hóa sơ khai.
Hắn cúi đầu, giả vờ run rẩy vì lạnh giá hoặc sợ hãi.
Đôi mắt nhắm hờ che đi ánh sáng lạnh lẽo trong lòng.
Nhưng bên dưới lớp vỏ bọc đó, bộ não của Trần Vọng đang hoạt động như một siêu máy tính phân tích dữ liệu sinh học.
Hắn lắng nghe tiếng bước chân nặng nề từ phía trước.
Không phải là những bước đi cơ học của zombie thông thường.
Đây là thứ gì đó lớn hơn, nhanh hơn và nguy hiểm hơn nhiều.
Từ cuối hành lang tối om, một bóng đen sẫm xuất hiện.
Nó mang theo mùi hôi thối kinh tởm của xác thối trộn lẫn với hóa chất độc hại chưa phân hủy hoàn toàn.
Sinh vật đó từng là một bảo vệ nhà máy, mặc bộ đồ bảo hộ màu cam đã bị xé toạc và bám đầy bùn đất máu me.
Giờ đây, cơ thể nó đã biến đổi thành một khối thịt sần sùi, sưng phù gấp ba lần kích thước bình thường của con người.
Những chiếc vuốt sắc nhọn mọc ra từ những khớp ngón tay trương nở của nó, dài khoảng mười lăm centimet, cong vút như móng thú ăn thịt.
Da đầu nó nứt nẻ, lộ ra dưới đó là mạng lưới mạch máu xanh đen pulsating — cùng loại biến đổi mà Trần Vọng đang trải qua trên cổ tay mình.
Điều này khiến hắn phải kiềm chế sự kinh ngạc.
Virus không chỉ tấn công ngẫu nhiên; nó có một khuôn mẫu tiến hóa cụ thể.
Và sinh vật trước mặt hắn rõ ràng đã đạt đến Bậc 2, thậm chí là Bậc 3 trong chuỗi thức ăn địa phương này.
Trần Vọng lùi lại hai bước, chân hắn va vào một thùng sắt rỗng, tạo ra tiếng leng keng vang vọng trong không gian kín.
Tiếng động đó như chất kích thích cho sinh vật biến dị.
Nó gầm lên — một âm thanh thô ráp, giống như kim loại cào trên bê tông ướt — và lao về phía hắn với tốc độ đáng kinh ngạc.
Hắn không chạy trốn ngay lập tức.
Thay vào đó, Trần Vọng giả vờ hoảng loạn tột độ.
Hắn quay lưng lại, chân bước loạng xoạng như thể sắp ngã xuống.
Hành động này hoàn toàn trái ngược với bản năng sinh tồn của một người thông minh, nhưng lại là thứ mà những kẻ săn mồi dựa vào sự hung hăng thích nghi nhất mong đợi ở con mồi yếu đuối.
Sự sợ hãi làm tê liệt khả năng phán đoán logic, khiến chúng tập trung vào việc giết mổ thay vì chiến đấu thông minh.
Sinh vật lao tới, móng vuốt chĩa thẳng vào sống lưng Trần Vọng.
Khoảng cách chỉ còn năm mét.
Mùi hôi thối của nó tràn ngập khứu giác của hắn.
Trần Vọng cảm nhận được luồng khí nóng hổi từ hơi thở của sinh vật phả vào gáy mình.
Đây là khoảnh khắc then chốt.
Nếu hắn phản ứng chậm một phần giây, hoặc nếu sự giả tạo không đủ thuyết phục để đánh lừa trực giác săn mồi của con quái vật này, hắn sẽ chết ngay lập tức.
Nhưng Trần Vọng không cần phải thực sự yếu đuối.
Hắn chỉ cần khiến đối phương tin rằng mình là nạn nhân hoàn hảo.
Cơ thể hắn vẫn duy trì trạng thái thư giãn tối đa ở các nhóm cơ chính, trong khi các cơ bắp phụ trợ — những bộ phận đã được tăng cường bởi virus Bậc 1 — đang tích trữ năng lượng tiềm tàng như lò xo bị nén chặt đến giới hạn đàn hồi cuối cùng.
Vào lúc móng vuốt của sinh vật chỉ còn cách lưng Trần Vọng một tấc, cơ thể anh đột ngột giãn ra.
Không phải là sự co giật của nỗi sợ hãi, mà là sự nổ lực bùng phát từ một lò xo bị nén chặt trong hàng giờ chờ đợi.
Anh không lùi lại, cũng không né tránh theo kiểu võ thuật hoa mỹ.
Thay vào đó, hắn sử dụng đà của cú ngã giả tạo trước đó để lao lên phía trước — đúng hướng tiến công của con quái vật.
Đây là kỹ thuật "chơi chữ" với sinh học và vật lý.
Khi một kẻ săn mồi đang trong tư thế tấn công toàn lực về phía sau lưng nạn nhân, trọng tâm của nó sẽ bị lệch mạnh về phía trước.
Bằng cách lao vào chính điểm yếu đó — cụ thể là hõm nách nơi lớp da biến đổi mỏng nhất và các tuyến mạch máu chủ chốt tập trung — Trần Vọng đã chuyển hóa năng lượng động học của đối thủ thành vũ khí tiêu diệt chính nó.
Hắn quay người lại trong không trung, một cú xoay cơ thể nhanh đến mức tạo ra tiếng gió rít nhẹ.
Bàn tay phải của hắn, nơi những vân xoắn kép xanh đen đang rực sáng dưới da, nắm chặt và đấm thẳng vào vùng nách trái của sinh vật biến dị.
Lực tác động không chỉ là lực cơ học thuần túy mà còn mang theo sự cộng hưởng tần số thấp — một hiệu ứng phụ kỳ lạ từ quá trình đột biến tế bào trong người Trần Vọng.
Âm thanh sũng nước vang lên.
Móng vuốt của sinh vật bị lệch hướng, cào vào không khí bên cạnh vai Trần Vọng, xé toạc lớp áo sơ mi nhưng chỉ để lại một vết xước nông trên da thịt đã được dày hóa bởi virus.
Trong khi đó, cú đấm của Trần Vọng xuyên thủng cơ bắp sưng phù của con quái vật, đánh thẳng vào hệ tuần hoàn chính đang mở rộng bất thường bên trong lồng ngực nó.
Sinh vật biến dị giật mình kinh hoàng.
Nó không ngờ rằng "con mồi" lại có thể phản công với tốc độ và sức mạnh như vậy.
Sự chủ quan chết người đã khiến nó bỏ qua khả năng phòng thủ cơ bản nhất: khoảng cách an toàn.
Trần Vọng lợi dụng sự mất cân bằng này, chân hắn đá vào đầu gối sinh vật — khớp xương đang trong quá trình tái cấu trúc mong manh — khiến nó sụp đổ nặng nề xuống sàn nhà bê tông nứt nẻ.
Trần Vọng không dừng lại.
Hắn nhảy lên người con quái vật khi nó còn chưa kịp phản ứng, hai tay khóa chặt lấy cổ họng phình to của nó.
Những ngón tay hắn siết mạnh, xương cốt bên trong phát ra tiếng lạo xạo rõ ràng.
Máu tươi phun ra từ miệng sinh vật, bắn vào mặt Trần Vọng nóng hổi và mặn chát.
Hắn không nhắm mắt lại trước mùi máu tanh tưởi này.
Ngược lại, ánh mắt hắn sắc lạnh như dao mổ của Linh khi cô giải phẫu một cơ thể thí nghiệm.
Đây không phải là trận chiến giữa thiện và ác.
Đây là sự lựa chọn sinh tồn dựa trên dữ liệu và hiệu suất.
Trần Vọng cảm nhận được nhịp đập yếu dần trong lòng bàn tay mình.
Ông đang kiểm soát tốc độ chảy máu, điều chỉnh lực siết để đảm bảo não bộ của con quái vật bị thiếu oxy đủ lâu trước khi chết — một thủ thuật để làm tê liệt khả năng tự kích hoạt tế bào gốc phục hồi mà nhiều biến thể cấp cao sở hữu.
Khi sinh vật cuối cùng cũng ngừng cử động, Trần Vọng thả tay ra và lùi lại vài bước.
Hắn thở mạnh, ngực phập phồng không đều — phần lớn là do nỗ lực giữ vững vẻ ngoài của một người vừa trải qua cơn địa chấn kinh hoàng, chứ không phải vì kiệt sức thực sự.
Mồ hôi và máu dính đầy người hắn trông như thể hắn đã chiến đấu sinh tử trong nhiều giờ đồng hồ.
Nhưng chỉ mới có năm phút trôi qua kể từ khi cuộc chạm trán bắt đầu.
Sinh vật sụp đổ hoàn toàn, cơ thể nó co giật vài lần rồi bất động vĩnh viễn.
Trần Vọng đứng dậy, chân hơi run nhẹ — một chi tiết nhỏ để duy trì sự thuyết phục cho vở kịch giả vờ yếu đuối của mình.
Hắn cúi xuống, kiểm tra xác sinh vật với đôi mắt tò mò nhưng che giấu cẩn trọng.
Mục tiêu chính không phải là giết nó mà là lấy lõi lọc năng lượng từ giữa ngực nó.
Hắn dùng dao găm nhỏ — thứ vũ khí thô sơ duy nhất hắn mang theo vì sợ gây chú ý — để cắt mở lớp da thịt sần sùi ở vùng ức.
Dưới lớp cơ bắp biến dạng, một khối tinh thể màu tím nhạt đang pulsating nằm ngay trên tim sinh vật.
Đó là nơi virus Time Decay tập trung mật độ cao nhất, tạo thành một nguồn năng lượng sinh học cô đặc có thể dùng để tăng tốc quá trình tiến hóa hoặc kích hoạt các thiết bị công nghệ cũ kỹ còn sót lại trong thế giới mạt tận này.
Trần Vọng cẩn thận lấy lõi lọc ra khỏi lồng ngực đang lạnh dần của con quái vật.
Khi chạm vào nó, một luồng điện sinh học nhỏ chạy dọc theo cánh tay hắn, làm những vân xoắn kép trên cổ tay bừng sáng lên màu xanh đen rực rỡ hơn bao giờ hết.
Hắn cảm nhận được sự kết nối kỳ lạ giữa năng lượng trong lõi lọc và biến đổi trong cơ thể mình.
Như thể chúng đang gọi nhau.
Nhưng khi anh quay lại để thu dọn hiện trường trước khi rời đi, anh nhận ra một điều kỳ lạ khiến máu hắn như đông cứng lại.
Trên sàn nhà bê tông gần xác sinh vật, có những vết khắc sâu hoắm bằng móng tay người — không phải của con quái vật này, mà là của một con người khác đã từng ở đây trước đó.
Những ký tự được viết vội vã, hỗn loạn và đầy tuyệt vọng: *"NÓ KHÔNG PHẢI LÀ VIRUS.
NÓ LÀ MÃ NGUỒN."*
Trần Vọng dừng lại.
Tim hắn đập mạnh hơn nhịp độ bình thường.
Hắn cúi xuống nhìn kỹ những dòng chữ ấy.
Bên cạnh đó là một dấu vết máu cũ, đã khô đen và bám vào bê tông như mực in.
Và quan trọng nhất, ngay dưới dòng chữ cuối cùng, có một hình vẽ đơn giản: ba đường xoắn kép — giống hệt ký hiệu trên cổ tay hắn.
Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Ai đó đã biết về bản chất thực sự của virus này trước khi thảm họa xảy ra?
Hoặc tệ hơn nữa.
ai đó đang theo dõi những người mang biến thể đặc biệt như Trần Vọng từ rất lâu rồi?
Hắn nhìn lại xác sinh vật, cảm giác lạnh sống lưng lan tỏa mạnh mẽ hơn bất kỳ cơn đau tiến hóa nào hắn từng trải qua.
Kẻ thù thực sự có lẽ không phải là những quái thú xung quanh, mà là chính nguồn gốc của thứ đang biến đổi họ thành kẻ khác.
Trần Vọng bước ra khỏi nhà máy lọc nước cũ, ánh sáng tím phát ra từ lõi lọc năng lượng chiếu rọi lên khuôn mặt lạnh lùng của anh.
Hắn không quay lại nhìn xác sinh vật đang bắt đầu tan rã nhanh chóng dưới tác động ngược của độc tố Time Decay khi nguồn năng lượng bị rút đi — một hiện tượng sinh học hiếm gặp mà hắn cần ghi nhớ để nghiên cứu sau này.
Phía sau, chỉ còn lại một vệt chất lỏng tím nhạt thấm vào bê tông và mùi hôi thối ngày càng phai nhạt trong không khí sương mù xanh.
Trần Vọng nắm chặt lõi lọc trong lòng bàn tay trái, cảm nhận sự ấm áp kỳ lạ tỏa ra từ nó.
Hắn biết rằng mình vừa chạm đến mép vực của một bí mật lớn hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần là sinh tồn qua mỗi ngày.
Nhưng khi hắn nhìn xuống cổ tay phải dưới ánh sáng yếu ớt của bầu trời xám xịt, những đường vân xoắn kép không còn tĩnh tại nữa.
Chúng đang chậm rãi xoay tròn theo chiều kim đồng hồ, như thể phản ứng lại với sự hiện diện của lõi lọc trong tay trái — một tín hiệu sinh học mà chưa từng xảy ra trước đây.
Và rồi, từ sâu thẳm trong ý thức mơ hồ của hắn, một dòng chữ đỏ tươi bỗng nhiên xuất hiện giữa tầm nhìn, không phải là ảo giác hay glitch kỹ thuật số thông thường: *"HỆ THỐNG NHẬN BIẾT MÃ NÉT GIẢ MẠO.
BẮT ĐẦU QUÁ TRÌNH XÁC MINH NGUỒN GỐC."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận