Chương 9

Chương 9 — "Ghi Nhận Vĩnh Cửu"



Lục Phong không cảm thấy đau khi cánh tay phải của mình bắt đầu trở nên trong suốt, nhưng anh cảm thấy sự trống rỗng kinh hoàng của việc không ai *nhìn* thấy nó.

Anh đang ẩn nấp trong xác một chiếc xe buýt trường học bị lật úp bên rìa Vùng An Toàn 7.

Sương Hư Vô không chỉ là một màn sương; nó là một thực thể ăn mòn ký ức.

Khi ánh sáng mặt trời yếu ớt len lỏi qua những khe hở của tấm kính vỡ, nó không mang lại sự ấm áp, mà chiếu rọi những hạt bụi trắng li ti đang lơ lửng như tuyết chết.

Chúng bám vào da thịt anh, lạnh lẽo và hung dữ, tìm kiếm những khoảng trống trong tâm trí để xâm nhập.

Lục Phong siết chặt bàn tay trái của mình quanh cán dao rọc túi.

Lưỡi dao lạnh buốt, một cảm giác vật lý duy nhất còn lại để khẳng định anh vẫn tồn tại.

Cánh tay phải của anh, từ khuỷu tay xuống, đã trở nên mờ nhạt như khói thuốc.

Anh có thể nhìn thấy những chiếc ghế nhựa màu xanh dương phía sau lớp da trong suốt của mình, nhưng anh không thể cảm thấy chúng.

Nếu anh chạm vào chúng, tay anh sẽ xuyên thẳng qua.

Sự vô hình này không phải là phép màu; nó là tiền đề cho cái chết.

Hơi thở của anh trở nên gấp gáp, mỗi lần hít vào đều mang theo mùi hôi thối của kim loại gỉ sét và mùi ngọt ngào, ghê tởm của sự phân hủy ký ức.

Anh nhớ khuôn mặt mẹ mình, nhưng nó đang tan biến như mực trong nước.

Chỉ còn lại một cặp mắt màu nâu, mơ hồ và xa lạ.

Sự sợ hãi dâng lên trong cổ họng anh, không phải vì quái vật, mà vì sự cô lập tuyệt đối.

Trong thế giới này, nếu không ai nhớ bạn, bạn không tồn tại.

Và hiện tại, Lục Phong cảm thấy mình đang trượt ra khỏi biên giới của thực tại, trở thành một bóng ma trong chính cuộc đời mình.

Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng quét qua những khe hở của chiếc xe buýt.

Bên ngoài, thành phố im lặng một cách đáng sợ.

Không có tiếng bước chân, không có tiếng gió rít.

Chỉ có sự tĩnh mịch nặng nề, như thể toàn bộ thế giới đang nín thở chờ đợi một判决 (phán quyết).

Lục Phong biết rằng sự im lặng này là bẫy.

Sương Hư Vô không tấn công ồn ào.

Nó len lỏi, thấm dần, và khi nạn nhân nhận ra sự hiện diện của nó, thì quá muộn.

Cơ thể họ đã bắt đầu từ bỏ họ.

Anh cần một kỷ niệm.

Một thứ gì đó đủ mạnh, đủ đau đớn để neo giữ anh lại với thế giới thực.

Anh nhắm mắt, cố gắng tập trung vào hình ảnh của Đoàn Thanh Hà.

Cô ấy đã đứng đó, trong bộ lễ phục trắng, cầm cuốn sổ da đen.

Sự bình thản đáng sợ trong giọng nói của cô ấy.

*"Giờ, chúng ta cần nói chuyện về những gì anh đã làm với ký ức của em."* Lời nói đó vang lên trong đầu anh, sắc lạnh như dao cạo.

Nó là một vết thương.

Và vết thương là bằng chứng cho sự sống.

Lục Phong mở mắt, đồng tử co lại.

Anh cần di chuyển.

Chiếc xe buýt này là một mộ chí đang chờ đợi.

Nếu anh ở lại đây, Sương Hư Vô sẽ bao bọc anh, và anh sẽ tan biến giữa những tiếng cười đùa hư cấu của những đứa trẻ đã chết từ lâu.

Anh bò dậy, cơ thể nặng trĩu như chì.

Mỗi cử động đều đòi hỏi một ý chí khủng khiếp để chống lại lực kéo của hư không.

Anh phải ra ngoài.

Anh phải tìm một nơi có ánh sáng, có sự sống, có *nhớ*.

Quái vật mới xuất hiện không là một con thú, mà là một "Hư Không Giả" (Void Mimic)—một sinh vật sinh ra từ chính những mảnh ký ức bị lãng quên của nạn nhân trước đó.

Nó trông giống như một người sống còn bình thường, nhưng khi nó cử động, không gian xung quanh nó bị méo mó, giống như ảnh nhiệt bị nhiễu.

Nó đi vào xe buýt.

Lục Phong nín thở, cơ thể anh co cứng lại dưới lớp vải rách nát của tấm ghế.

Con quái vật bước đi với những bước chân không tạo ra âm thanh.

Nó mặc một bộ đồng phục học sinh cũ kỹ, áo sơ mi trắng đã chuyển màu xám xịt, quần jean rách nát.

Nhưng khuôn mặt của nó...

khuôn mặt đó trống rỗng.

Không có mắt, không có mũi, không có miệng.

Chỉ là một bề mặt da thịt nhẵn bóng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài.

Nó không có danh tính.

Nó là một vỏ rỗng, một lỗ hổng trong thực tại được đóng gói thành hình người.

Hư Không Giả đứng giữa lối đi của chiếc xe buýt.

Nó ngước lên, hướng về phía Lục Phong ẩn nấp.

Dù không có mắt, Lục Phong cảm thấy cái nhìn của nó.

Một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa dọc sống lưng, như thể ai đó đang đọc qua từng tế bào trong cơ thể anh, tìm kiếm những điểm yếu trong ký ức.

Sinh vật này không tấn công bằng sức mạnh vật lý.

Nó tấn công bằng sự phủ nhận.

Nó hiện diện để nhắc nhở nạn nhân rằng họ đã bị lãng quên.

Lục Phong cảm thấy cánh tay phải trong suốt của mình run rẩy.

Sương Hư Vô xung quanh Hư Không Giả dày đặc hơn, xoáy tròn tạo thành một cơn lốc nhỏ màu trắng.

Những hạt bụi này va vào nhau, tạo ra những âm thanh rè rè, như tiếng tĩnh điện của một đài radio cũ.

Mỗi âm thanh đó là một mảnh ký ức bị xé toạc.

Lục Phong nghe thấy tiếng cười của một đứa trẻ, rồi tiếng khóc của một người phụ nữ, rồi sự im lặng tuyệt đối.

Đó là những hồi âm của những linh hồn đã tan biến.

Hư Không Giả giơ tay lên.

Bàn tay của nó không có ngón tay, mà là những xúc tu mỏng manh, trong suốt, giống như sợi dây thần kinh bị cắt đứt.

Nó vươn về phía Lục Phong.

Không phải để bắt giữ, mà để *xóa bỏ*.

Lục Phong biết rằng nếu những xúc tu đó chạm vào anh, anh sẽ không chết theo nghĩa thông thường.

Anh sẽ bị xóa khỏi lịch sử.

Mọi người sẽ quên anh đã từng tồn tại.

Thanh Hà sẽ quên anh.

Mai sẽ quên anh.

Và anh sẽ quên chính mình.

Anh không thể chạy.

Chiếc xe buýt bị lật úp, lối thoát duy nhất bị chặn bởi một đống đổ nát.

Anh chỉ có thể chiến đấu.

Nhưng chiến đấu với một thứ không có hình dạng cố định, không có điểm yếu vật lý, là điều bất khả thi.

Lục Phong siết chặt con dao trong tay.

Lưỡi dao rạch vào lòng bàn tay anh, gây ra một cơn đau nhói.

Cơn đau đó là thực.

Nó là neo giữ anh.

Hư Không Giả bước gần hơn.

Không gian xung quanh nó bị bẻ cong, ánh sáng bị hút vào trong cái đầu trống rỗng của nó.

Lục Phong cảm thấy ý thức mình bị kéo giãn.

Ký ức về mẹ anh mờ đi nhanh chóng.

Anh chỉ còn nhớ màu mắt nâu của bà.

Chỉ có vậy.

Nếu anh mất cả điều đó, anh sẽ trở thành một phần của Hư Không Giả.

Anh sẽ trở thành một trong những kẻ rỗng tuếch, lang thang trong sương mù, tìm kiếm những linh hồn khác để nuốt chửng.

Lục Phong lao ra giữa ánh nắng cuối ngày.

Mỗi giây trôi qua, cơ thể anh trở nên nhẹ hơn, đau đớn hơn khi các tế bào từ chối gắn kết.

Thời gian là kẻ thù.

Sương Hư Vô dày đặc hơn lúc mặt trời chạm đường chân trời.

Nếu anh không kết thúc trận chiến trước khi bóng tối bao trùm hoàn toàn, anh sẽ tan rã trước khi Hư Không Giả kịp tấn công.

Anh nhảy ra khỏi chiếc xe buýt, lao vào khoảng trống của con đường đổ nát.

Cánh tay phải trong suốt của anh vẫy vào không khí, nhưng không tạo ra lực cản.

Nó giống như một ảo ảnh.

Anh cảm thấy sự tách rời khủng khiếp giữa ý muốn và hành động.

Não bộ ra lệnh cho cánh tay di chuyển, nhưng cơ bắp ở đó dường như không còn thuộc về anh.

Anh đang mất đi cơ thể mình từng khoảnh khắc.

Hư Không Giả đuổi theo.

Nó không chạy, nó *trôi*.

Nó trượt trên mặt đất, không tạo ra bất kỳ âm thanh nào, nhưng khoảng cách giữa nó và Lục Phong thu hẹp lại một cách đáng sợ.

Sinh vật này không mệt mỏi.

Nó không có nhu cầu sinh học.

Nó chỉ có một mục đích duy nhất: hoàn tất quá trình xóa bỏ.

Lục Phong lao vào một cửa hiệu quần áo đã bị cướp sạch.

Những tấm manơcanh không đầu đứng chòng chành trong bóng tối, giống như những người canh giữ cho những bộ quần áo của sự chết chóc.

Anh lao qua chúng, va đập vào một giá treo áo, khiến chúng đổ sập.

Tiếng động vang lên trong không gian tĩnh mịch, nhưng nó không đuổi được Hư Không Giả.

Sinh vật đó bước qua đám đổ nát mà không hề bị cản trở.

Mặt trời đang lặn.

Bóng tối lan tỏa từ phía chân trời, mang theo sự lạnh giá của Sương Hư Vô.

Lục Phong cảm thấy sự hiện diện của mình đang suy yếu.

Anh không còn cảm thấy được sự ấm áp của máu trong cơ thể.

Anh chỉ cảm thấy lạnh.

Một cái lạnh sâu thẳm, ăn mòn từ bên trong.

Anh nhìn xuống đôi chân của mình.

Chúng cũng đang trở nên trong suốt.

Anh có thể nhìn thấy những viên gạch nứt nẻ dưới lòng bàn chân.

Anh cần một kỷ niệm mạnh mẽ.

Một thứ gì đó đủ đau để xé toạc lớp sương mù này.

Anh nhớ đến Thanh Hà.

Nhớ đến sự bình thản đáng sợ trong giọng nói của cô ấy.

Nhớ đến cuốn sổ da đen.

Nhưng ký ức đó không đủ.

Nó quá xa, quá mơ hồ.

Anh cần điều gì đó gần hơn.

Điều gì đó hiện tại.

Lục Phong dừng lại giữa cửa hiệu.

Anh quay người đối mặt với Hư Không Giả.

Sinh vật đó đứng ở lối vào, khuôn mặt trống rỗng hướng về phía anh.

Những xúc tu trong suốt của nó vươn ra, rung động trong không khí.

Lục Phong cảm thấy sự hút của chúng.

Chúng đang kéo ký ức của anh ra khỏi đầu.

Anh nghe thấy tiếng thì thầm.

Không phải tiếng nói của Hư Không Giả, mà là tiếng nói của chính anh.

Tiếng nói của bản sao thứ 6.

*"Tại sao anh lại chiến đấu?

Sự lãng quên là sự giải thoát."*

Lục Phong nghiến răng.

Anh từ chối sự giải thoát đó.

Anh từ chối sự bình yên của hư không.

Anh chọn đau đớn.

Anh chọn sự hỗn loạn.

Anh chọn sự tồn tại, dù nó có đầy rẫy nỗi đau.

Đỉnh điểm: Lục Phong không tấn công Hư Không Giả.

Anh tấn công *bản thân*.

Anh lấy dao rọc túi, cắt một vết sâu vào cẳng tay trái—vẫn còn phần thể xác ổn định nhất.

Máu đỏ tươi, thực, ấm áp, chảy xuống.

Anh hét lên tên của Mai, không phải để được nhận biết, mà để gây đau đớn.

Đây mới là hiện thực!"

Hư Không Giả dừng lại.

Sinh vật đó không hiểu được sự tự hủy hoại.

Nó được tạo ra từ sự lãng quên, từ sự vắng bóng của đau đớn và ký ức.

Nó không có khái niệm về sự hy sinh.

Những xúc tu của nó rung động hỗn loạn, không biết phải phản ứng thế nào trước một hành động vô lý như vậy.

Lục Phong dùng vết thương của mình.

Anh lấy máu từ cẳng tay và vẽ một ký tự lên tấm gương vỡ trước mặt.

Không phải là chữ cái.

Đó là ký hiệu của sự phủ nhận.

Một vòng tròn với một đường chéo xuyên qua.

Ký hiệu mà anh đã vẽ lên tường trong tháp.

Ký hiệu của sự từ chối chấp nhận số phận.

Khi anh vẽ xong ký tự thứ ba, không khí trong cửa hiệu bắt đầu rung động.

Những hạt bụi trắng của Sương Hư Vô bắt đầu quay cuồng, tránh xa khu vực mà anh đã vẽ.

Một vùng chân không nhỏ bé, nơi thực tại được củng cố bởi ý chí của anh.

Máu anh là chất xúc tác.

Đau đớn của anh là nhiên liệu.

Hư Không Giả hét lên.

Một âm thanh không phải của con người, mà là tiếng xé toạc của kim loại.

Nó rút lui.

Không phải vì sợ hãi, mà vì nó không thể xâm nhập vào vùng không gian mà Lục Phong đang kiểm soát.

Sinh vật đó bắt đầu tan rã, những xúc tu của nó co lại, hòa vào không khí.

Nó không chết, nó chỉ bị đẩy ra ngoài biên giới của thực tại mà Lục Phong đang tạo ra.

Lục Phong ngã xuống, kiệt sức.

Máu mất khiến anh choáng váng.

Nhưng anh vẫn đứng.

Anh vẫn thực.

Anh nhìn vào vết thương trên cẳng tay.

Dòng máu đỏ tươi đang chảy, ấm áp và sống động.

Nó là bằng chứng cho sự tồn tại của anh.

Nhưng sự bình yên không kéo dài.

Lục Phong cảm thấy một sự hiện diện khác.

Không phải Hư Không Giả.

Không phải Sương Hư Vô.

Đó là một sự hiện diện có ý thức.

Có mục đích.

Từ phía sau Hư Không Giả đang tan biến, một bóng đen bước ra.

Không phải Thượng Sĩ Thụ.

Không phải Thợ Săn Ký Ức.

Đó là Đoàn Thanh Hà.

Nhưng cô ấy không mặc bộ đồ bảo hộ quen thuộc.

Cô ấy mặc một bộ lễ phục trắng, sạch sẽ, không một vết bẩn.

Và trên tay cô ấy, cô ấy cầm một cuốn sổ da đen.

Cuốn sổ mà Lục Phong đã tưởng rằng nó đã bị đốt cháy từ lâu.

"Em đã chờ anh đủ lâu rồi, Lục Phong," Thanh Hà nói, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

"Giờ, chúng ta cần nói chuyện về những gì anh đã làm với ký ức của em."



Khi Sương Hư Vô bắt đầu tan dần theo bình minh, Lục Phong cố đứng dậy.

Anh kỳ vọng thấy sự bình yên của việc sống sót.

Nhưng bầu không khí thay đổi.

Không khí không còn nặng nề bởi sự quên lãng, mà bởi sự *hướng dẫn*.

Một tiếng vang kỳ lạ phát ra từ xác Hư Không Giả vừa tan.

Nó không hoàn toàn biến mất.

Một mảnh ký ức của nó—một mảnh vỡ của thực tại—bám vào tấm gương nơi Lục Phong đã vẽ ký hiệu.

Mảnh vỡ đó bắt đầu phát ra ánh sáng xanh nhạt, nhấp nháy như một tín hiệu SOS.

Lục Phong bước lại gần.

Ánh sáng đó không phải là sự phản chiếu.

Nó là một thông điệp.

Những ký tự kỳ lạ, không phải tiếng Việt, không phải tiếng Anh, mà là một hệ thống ký tự chưa từng được ghi nhận, bắt đầu xuất hiện trên bề mặt gương.

Chúng di chuyển, xoay chuyển, tạo thành một cấu trúc phức tạp.

Thanh Hà bước lại gần, ánh mắt cô ấy tập trung vào tấm gương.

Cô ấy không nhìn Lục Phong.

Cô ấy nhìn vào những ký tự đang di chuyển.

"Đây không phải là lỗi," Thanh Hà thì thầm, giọng nói run rẩy.

"Đây là một bản cập nhật."

Lục Phong nhìn vào những ký tự.

Và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh nhận ra chúng.

Chúng không phải là ngôn ngữ.

Chúng là mã nguồn.

Mã nguồn của thực tại.

Và dòng chữ cuối cùng hiện lên, rõ ràng và đáng sợ:



Lục Phong cảm thấy thế giới xung quanh anh bắt đầu vỡ vụn.

Không phải bởi Sương Hư Vô.

Mà bởi chính nền tảng của sự tồn tại.

Anh không phải là người duy nhất bị đe dọa bởi sự lãng quên.

Anh đang bị đe dọa bởi sự *xóa sổ* hoàn toàn.

Và lần này, không có vết thương nào đủ sâu để ngăn cản nó.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập