Chương 72
Lã Hủy Diệt đứng giữa những sạp hàng đổ nát, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng không phải vì giá rét của đêm đông.
Nó đến từ sự hiện diện vô hình của thứ gì đó đang rình rập trong bóng tối dày đặc xung quanh cô.
Ánh trăng mờ ảo xuyên qua lớp mái tranh mục ruỗng, chiếu xuống những đống rác thải và xương cốt khô cằn.
Mùi hương đất sét bị đốt cháy lẫn với sắt gỉ vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó pha trộn thêm mùi ẩm mốc của nấm men phát triển trong bóng tối vĩnh cửu.
Cô chậm rãi di chuyển ngón tay cái dọc theo lưỡi kiếm ngắn đang giấu sau lưng áo choàng cũ kỹ.
Kim khí lạnh lẽo chạm vào da thịt nóng bức tạo ra một sự tương phản khó chịu, nhắc nhở cô rằng đây không phải là giấc mơ.
Thái Dương đã biến mất cùng với lời nói kinh hoàng về cha cô vẫn còn sống.
Chỉ còn lại cô và bí mật nằm giữa đống đổ nát kia.
Ánh sáng từ ngọn đèn dầu treo lơ lửng trên cột đá bên cạnh chập chờn, tạo thành những vầng hào quang mờ ảo bao quanh lấy bóng tối ấy vậy!
Lã Hủy Diệt nheo mắt nhìn vào khoảng không trước mặt.
Những mảnh vỡ gốm sứ lẫn xương cốt người khô khốc chồng chất lên nhau cao gần hai mét trông như một ngọn núi nhỏ giữa lòng chợ hoang tàn.
Cô nhớ lại những dòng chữ trên cuốn sách da bò vừa xuất hiện rồi biến mất: "Lã Hủy Diệt – Bản Sao Số 1".
Ký hiệu X đỏ tươi cùng với ngày giờ cái chết được dự đoán sẽ xảy ra vào đúng thời điểm mà chúng ta đang đứng ở đây ngay lúc này!
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại.
Sợ hãi không giúp ích gì trong tình huống này.
Cô cần phải tìm hiểu xem điều gì đã xảy ra tại nơi này.
Tại sao cuốn sách lại xuất hiện?
Và quan trọng hơn cả, tại sao nó lại mang tên của cô?
Lã Hủy Diệt bước tiến về phía đống đổ nát, mỗi bước chân đều cẩn thận để tránh làm phát ra tiếng động lớn.
Tiếng bước chân của cô vang lên trong sự im lặng chết chóc, tạo nên một âm thanh chói tai khiến cô cảm thấy như đang bị theo dõi từ mọi hướng.
Cô dừng lại trước đống xương cốt, ánh mắt quét qua từng mảnh vỡ nhỏ li ti nằm rải rác trên mặt đất ẩm ướt dưới lớp vải mỏng manh bảo vệ phần đầu của hắn ta!
Hắn không nói gì cả mà chỉ đưa tay lên cầm một vật sáng lấp lánh dưới ánh trăng – đó chính là nửa mảnh kim phù hợp với vết thương vừa mới mở ra trên cổ tay phải của Lã Hủy Diệt lúc nãy sao?!
Lã Hủy Diệt đứng im lặng, ánh mắt cô giao hòa với ánh nhìn lạnh băng phát ra từ đôi hốc mắt tối đen dưới chiếc mũ che kín mít.
Cô không vội vàng trả lời hay hành động gì cả vì biết rằng quyết định tiếp theo sẽ thay đổi cuộc đời mình mãi mãi – liệu có nên tin tưởng vào kẻ thù cũ trở thành đồng minh tạm thời đầy mâu thuẫn này?
Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn và tàn nhẫn khiến xương sống Lã Hủy Diệt lạnh toát.
Hắn từ từ nâng cao tay cầm nửa mảnh kim phù lên ngang tầm mắt cô rồi thốt ra ba chữ kinh hoàng làm rung chuyển cả không gian xung quanh: “Cha ngươi còn sống.” Đôi mắt đen tối của hắn bỗng mở to, đồng tử co lại thành khe hẹp đầy kinh hoàng.
Lã Hủy Diệt lắp bắp, giọng run rẩy trong không khí chết chóc: “Điều đó.
không thể.” Nửa mảnh kim phù trên tay hắn tự nhiên vỡ thành bột mịn, mùi máu tanh nồng nặc tỏa ra từ vết thương vừa mới lành lại của cô.
Cơn gió đêm bất chợt thổi qua, làm những chiếc lồng đèn giấy bằng tre trên mái hiên chao đảo, tạo ra những đốm sáng lập loè.
Đây là khoảnh khắc yếu đuối nhất, khi ánh sáng không ổn định khiến ranh giới giữa thực và ảo bị xóa nhòa hoàn toàn.
Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi để tập trung vào giác quan còn lại của mình.
Thính giác trở thành vũ khí chính trong lúc này.
Cô nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng từ phía sau đống đổ nát, cùng với âm thanh kỳ lạ giống như móng vuốt cào vào đá granit đang vang lên từng nhịp chậm rãi nhưng đều đặn.
Cô mở mắt ra và quay lưng lại hướng về phía nguồn gốc của những âm thanh đó.
Trong bóng tối sâu thẳm ẩn giấu dưới những khe hở giữa các tảng đá vỡ vụn, hai điểm sáng đỏ rực hiện ra như ngọn lửa địa ngục đang cháy âm ỉ không tắt.
Chúng nhìn vào cô với sự hung dữ thuần túy cùng nỗi khát khao săn đuổi con mồi đã sẵn sàng cho bữa ăn đêm nay của chúng!
Lã Hủy Diệt nắm chặt tay lại thành nắm đấm cứng rắn bên hông áo choàng cũ kỹ rách nát của mình trước khi lao thẳng về phía trước nhằm mục đích tấn công đối phương đang chờ đợi trong bóng tối sâu thẳm kia thay vì chạy trốn khỏi nơi nguy hiểm này nữa đâu!
Cô biết rằng nếu cứ tiếp tục đứng yên chỗ thì chắc chắn sẽ trở thành bữa ăn ngon lành cho những sinh vật đáng sợ ẩn nấp giữa màn đêm đen đặc bao phủ khắp khu chợ hoang tàn này rồi đấy chứ?
Nhưng khi Lã Hủy Diệt quay trở lại chỗ đống đổ nát vừa nãy, thứ nằm giữa hai tảng đá vỡ vụn khiến cô quên cả thở.
Một cuốn sách da bò mở ra tự động bởi gió nhẹ thổi qua khe hở nào đó đâu xa xôi lắm rồi đấy chứ?
Trang đầu tiên ghi rõ dòng chữ: "Lã Hủy Diệt – Bản Sao Số 1".
Và ngay bên dưới là ký hiệu X đỏ tươi cùng với ngày giờ cái chết được dự đoán sẽ xảy ra vào đúng thời điểm mà chúng ta đang đứng ở đây ngay lúc này!
Cô cúi xuống nhặt cuốn sách lên, cảm nhận độ nặng bất thường của nó trong lòng bàn tay.
Bìa da bò lạnh buốt chạm vào da thịt cô tạo nên một sự khó chịu kỳ lạ nhưng lại không thể rời xa khỏi tầm với được nữa đâu!
Cô lật từng trang giấy mỏng manh ra xem xét kỹ lưỡng hơn nữa thay vì chỉ nhìn thoáng qua như lúc đầu tiên mới phát hiện ra nó thôi sao?
Trang thứ hai liệt kê chi tiết lịch sử hình thành cũng như quá trình tạo dựng nên những bản sao giống hệt nhau từ cơ thể nguyên thủy ban đầu của Lã Hủy Diệt gốc – người đã chết cách đây mười lăm năm trước khi cô được sinh ra trong phòng thí nghiệm bí mật thuộc quyền sở hữu riêng của Đế Vương cùng với những đồng đội thân cận nhất dưới trướng ông ta hiện nay vẫn đang hoạt động ngầm bên ngoài biên giới thành phố lớn phía Bắc nước này đấy chứ?
Trang thứ ba mô tả rõ ràng phương pháp tiêu diệt hiệu quả cao nhất dành cho loại sinh vật đặc biệt như Lã Hủy Diệt – bản sao số một duy nhất còn sót lại sau vụ tai nạn nghiêm trọng xảy ra tại căn phòng thí nghiệm bí mật thuộc quyền sở hữu riêng của Đế Vương cùng với những đồng đội thân cận nhất dưới trướng ông ta hiện nay vẫn đang hoạt động ngầm bên ngoài biên giới thành phố lớn phía Bắc nước này đấy chứ?
Trang thứ tư chứa đựng thông tin quan trọng hơn cả: địa điểm chính xác nơi diễn ra vụ tai nạn kinh hoàng cách đây mười lăm năm trước khi cô được sinh ra trong phòng thí nghiệm bí mật thuộc quyền sở hữu riêng của Đế Vương cùng với những đồng đội thân cận nhất dưới trướng ông ta hiện nay vẫn đang hoạt động ngầm bên ngoài biên giới thành phố lớn phía Bắc nước này đấy chứ?
Lã Hủy Diệt đọc lại đoạn văn bản cuối cùng trên trang giấy mỏng manh ấy thêm một lần nữa để chắc chắn rằng mình không hiểu sai ý nghĩa thực sự đằng sau những câu chữ khô khan lạnh lùng được viết bằng mực đen tuyền đậm đặc phủ kín toàn bộ bề mặt phẳng lì của nó thay vì chỉ đơn giản là tưởng tượng ra thôi sao?
"Phòng thí nghiệm số 7 nằm sâu dưới lòng đất bên dưới khu chợ đêm đóng cửa vĩnh viễn từ năm ngoái trở đi do vụ cháy lớn bất ngờ bùng nổ gây tử thương hàng loạt người dân địa phương cùng với những nhà khoa học nghiên cứu về bóng tối có ý thức độc quyền thuộc sở hữu riêng của Đế Vương và nhóm đồng đội thân cận nhất dưới trướng ông ta hiện nay vẫn đang hoạt động ngầm bên ngoài biên giới thành phố lớn phía Bắc nước này đấy chứ?"
Khoảnh khắc chúng bị phân tâm bởi mùi máu, Lã Hủy Diệt hành động.
Cô không tấn công trực diện, mà dùng cơ thể làm mồi nhử.
Cô ném một đồng xu bạc vào phía sau lưng mình, tạo ra tiếng động nhỏ nhưng đủ để đánh lừa giác quan của những sinh vật đang ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao quanh khu chợ hoang tàn này rồi đấy chứ?
Tiếng va chạm kim loại vang lên rõ ràng trong không khí tĩnh lặng chết chóc.
Hai điểm sáng đỏ rực phía sau đống đổ nát lập tức chuyển hướng về phía tiếng động vừa phát ra, rời khỏi vị trí ban đầu của chúng một cách nhanh chóng cùng với âm thanh kỳ lạ giống như móng vuốt cào vào đá granit đang vang lên từng nhịp chậm rãi nhưng đều đặn trước đó không còn nữa đâu!
Lã Hủy Diệt lợi dụng khoảng thời gian ngắn ngủi này để di chuyển về phía phòng thí nghiệm số 7 được mô tả chi tiết trên cuốn sách da bò vừa mới tìm thấy dưới đống đổ nát kia thay vì chỉ đứng nhìn chúng tấn công đối phương đang chờ đợi trong bóng tối sâu thẳm kia sao?
Cô biết rằng nếu cứ tiếp tục chiến đấu trực diện với những sinh vật đáng sợ ẩn nấp giữa màn đêm đen đặc bao phủ khắp khu chợ hoang tàn này thì chắc chắn sẽ trở thành bữa ăn ngon lành cho chúng ngay lập tức.
Cô chạy nhanh nhất có thể qua những sạp hàng đổ nát, tránh né những mảnh vỡ gốm sứ lẫn xương cốt người khô khốc chồng chất lên nhau cao gần hai mét trông như một ngọn núi nhỏ giữa lòng chợ hoang tàn này rồi đấy chứ?
Ánh sáng từ ngọn đèn dầu treo lơ lửng trên cột đá bên cạnh chập chờn chiếu xuống tạo thành những vầng hào quang mờ ảo bao quanh lấy bóng tối ấy vậy!
Lã Hủy Diệt dừng lại trước cánh cửa sắt gỉ sét nằm sâu dưới lòng đất bên dưới khu chợ đêm đóng cửa vĩnh viễn từ năm ngoái trở đi do vụ cháy lớn bất ngờ bùng nổ gây tử thương hàng loạt người dân địa phương cùng với những nhà khoa học nghiên cứu về bóng tối có ý thức độc quyền thuộc sở hữu riêng của Đế Vương và nhóm đồng đội thân cận nhất dưới trướng ông ta hiện nay vẫn đang hoạt động ngầm bên ngoài biên giới thành phố lớn phía Bắc nước này đấy chứ?
Cô đặt tay lên bề mặt lạnh buốt của cánh cửa sắt gỉ sét, cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng truyền từ bên trong ra ngoài giống như trái tim đập thình thịch chậm rãi nhưng đều đặn của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say dưới lòng đất sâu thẳm kia thay vì chỉ đơn giản là tưởng tượng ra thôi sao?
Lã Hủy Diệt hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại.
Sợ hãi không giúp ích gì trong tình huống này.
Cô cần phải tìm hiểu xem điều gì đã xảy ra tại nơi này.
Tại sao cuốn sách lại xuất hiện?
Và quan trọng hơn cả, tại sao nó lại mang tên của cô?
Ánh sáng từ những ngọn đèn dầu không chỉ đẩy lùi bóng đen, mà còn làm lộ ra một điều kinh hoàng mà Lã Hủy Diệt chưa bao giờ ngờ tới.
Khi bóng đen tan biến dưới ánh sáng, nó không để lại gì cả, ngoại trừ một vật thể nhỏ nằm dưới đống vụn vỡ của cánh cửa sắt gỉ sét vừa bị cô phá tung bằng lực lượng nội tại tiềm ẩn trong cơ thể mình thay vì chỉ đơn giản là tưởng tượng ra thôi sao?
Đó chính là nửa mảnh kim phù hợp với vết thương vừa mới mở ra trên cổ tay phải của Lã Hủy Diệt lúc nãy sao?!
Nó lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua lớp mái tranh mục ruỗng chiếu xuống những đống rác thải và xương cốt khô cằn trông như một ngọn núi nhỏ giữa lòng chợ hoang tàn này rồi đấy chứ?
Lã Hủy Diệt cúi xuống nhặt nó lên, cảm nhận độ lạnh buốt chạm vào da thịt cô tạo nên một sự khó chịu kỳ lạ nhưng lại không thể rời xa khỏi tầm với được nữa đâu!
Cô nhớ lại những dòng chữ trên cuốn sách da bò vừa xuất hiện rồi biến mất: "Lã Hủy Diệt – Bản Sao Số 1".
Ký hiệu X đỏ tươi cùng với ngày giờ cái chết được dự đoán sẽ xảy ra vào đúng thời điểm mà chúng ta đang đứng ở đây ngay lúc này!
Cô nhìn chăm chú vào nửa mảnh kim phù trong lòng bàn tay, cố gắng tìm hiểu xem nó có liên quan gì đến bí mật nằm sâu dưới phòng thí nghiệm số 7 kia không?
Nhưng trước khi cô kịp suy nghĩ kỹ hơn về điều đó thì một giọng nói thấp trầm vang lên từ phía sau lưng cô đáp lại đầy vẻ khinh miệt tàn nhẫn mà Lã Hủy Diệt đã gặp ở đâu đó rất lâu rồi nhưng không thể nhớ nổi chính xác địa điểm thời gian cụ thể nữa đâu!
“Cả hai,” giọng nói ấy thốt ra ba chữ kinh hoàng làm rung chuyển cả không gian xung quanh: “Cha ngươi còn sống.”
Lã Hủy Diệt quay người lại thật nhanh, ánh mắt sắc lạnh hơn trước.
Cô không quay lại nhìn những ngọn đèn dầu đang chập chờn chiếu xuống tạo thành những vầng hào quang mờ ảo bao quanh lấy bóng tối ấy vậy!
Trong tay cô, dù mảnh gương đã vỡ, nhưng một mảnh nhỏ li ti vẫn dính vào lòng bàn tay, không thể lau sạch.
Nó phản chiếu ánh trăng mờ ảo xuyên qua lớp mái tranh mục ruỗng chiếu xuống những đống rác thải và xương cốt khô cằn trông như một ngọn núi nhỏ giữa lòng chợ hoang tàn này rồi đấy chứ?
Lã Hủy Diệt bước ra khỏi khu chợ, ánh mắt sắc lạnh hơn trước.
Cô không quay lại nhìn những ngọn đèn dầu đang chập chờn chiếu xuống tạo thành những vầng hào quang mờ ảo bao quanh lấy bóng tối ấy vậy!
Trong tay cô, dù mảnh gương đã vỡ, nhưng một mảnh nhỏ li ti vẫn dính vào lòng bàn tay, không thể lau sạch.
Nó phản chiếu ánh trăng mờ ảo xuyên qua lớp mái tranh mục ruỗng chiếu xuống những đống rác thải và xương cốt khô cằn trông như một ngọn núi nhỏ giữa lòng chợ hoang tàn này rồi đấy chứ?
Nhưng khi cô ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm đen đặc bao phủ khắp khu vực thành phố lớn phía Bắc nước này hiện nay vẫn đang hoạt động ngầm bên ngoài biên giới của nó thì thứ nằm ngay chính giữa vầng trăng tròn sáng rực kia khiến cô quên cả thở.
Một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện rõ ràng dưới ánh sáng trắng xóa phát ra từ phía sau lưng cô đáp lại đầy vẻ khinh miệt tàn nhẫn mà Lã Hủy Diệt đã gặp ở đâu đó rất lâu rồi nhưng không thể nhớ nổi chính xác địa điểm thời gian cụ thể nữa đâu!
Khuôn mặt đó từ từ quay sang, môi nhếch lên thành nụ cười nhạo báng quen thuộc.
Lã Hủy Diệt thét lên, bàn tay vung kiếm lao thẳng vào bóng đen đang tỏa khí tức sát phạt.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận