Chương 71
Bầu không khí trong khu ổ chuột phía Tây trở nên nặng nề đến mức có thể chạm tay vào nó.
Mùi ẩm mốc từ những bức tường rêu phong hòa quyện với mùi máu tanh tưởi còn sót lại sau trận chiến trước đó tạo thành một hỗn hợp độc hại, xoi mói vào khứu giác nhạy bén của Lã Hủy Diệt.
Cô đứng dưới vòm ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn dầu sắp tàn.
Ngọn lửa leo lét, phát ra tiếng xì xào nhẹ mỗi khi gió đêm thổi qua khe hở trên mái nhà rách nát.
Ánh sáng ấy không đủ để xua tan bóng tối bao trùm, mà ngược lại, nó chỉ làm cho những chiếc bóng trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn.
Bóng đen của Lã Hủy Diệt in lên mặt đất đá lạnh lẽo, dài ra rồi co rút theo nhịp điệu kỳ lạ của ngọn lửa.
Cô dán chặt ánh mắt vào khoảng không phía trước.
Nơi mà bóng tối dày đặc nhất chính là khu vực nghĩa địa cũ nằm ngay sau lưng đền thờ bị bỏ hoang.
Theo ghi chép trong cuốn nhật ký da bò vừa tìm được, đây là nơi "Bóng Săn" – những thực thể sinh ra từ ý thức tập thể của Bóng Tối – thường tụ họp để săn lùng phế vật và tàn dư võ khí.
Lã Hủy Diệt hít một hơi sâu.
Không khí lạnh buốt len lỏi vào phổi, khiến cô run rẩy nhẹ nhưng cũng giúp (trí tuệ) trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Cô không sợ hãi.
Sự sợ hãi là thứ xa xỉ mà cô không thể có được khi biết thân phận mình chỉ là bản sao số 1 của một võ giả đã chết.
Nếu cái chết đang chờ đợi, thì ít nhất nó phải đến từ tay kẻ thù thật sự, chứ không phải những bóng ma vô tri.
Cô bước ra khỏi vùng ánh sáng an toàn.
Mỗi bước chân đi trên lớp đá mòn đều tạo ra tiếng động khô khốc, vang vọng trong sự im lặng chết chóc của đêm tối.
Lã Hủy Diệt rút thanh kiếm ngắn từ vỏ lưng.
Lưỡi kiếm không phát ra âm thanh nào, nhưng cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ cán kiếm lên bàn tay cô khiến những ngón tay cứng đờ lại.
Đây là lần đầu tiên cô chủ động đi vào vùng cấm địa này vào đúng giờ tử khí dâng cao nhất.
Thông thường, các Võ Đồ cấp thấp như cô sẽ tránh xa khu vực này sau khi mặt trời lặn.
Nhưng để tìm ra chân tướng về cái chết của cha mình và nguồn gốc kỳ lạ của sức mạnh nội tại, cô không có lựa chọn khác.
Ánh mắt Lã Hủy Diệt quét qua những ngôi mộ đá nghiêng ngả.
Một số đã bị phá vỡ, xương cốt trắng bệch lộ ra ngoài, vương vãi trên cỏ dại mục rữa.
Có một thứ gì đó đang di chuyển ở phía xa, sau hàng rào tre già cỗi.
Không phải là con người.
Nhịp bước không đều và âm thanh kéo lê của vật thể nặng nề cho thấy đây là những sinh tồn dị dạng – sản phẩm của sự biến đổi khi Bóng Tối xâm nhập vào xác chết chưa phân hủy hoàn toàn.
Cô nín thở, ép cơ thể sát vào thân một cái cây cổ thụ đã mục rỗng vỏ.
Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng không phải vì sợ hãi mà là vì sự kích thích tột độ của adrenaline.
Cô cần quan sát.
Cần hiểu rõ đối thủ trước khi hạ chúng xuống.
Nếu không, bí mật ẩn sau những vụ mất tích gần đây sẽ mãi mãi nằm sâu trong lòng đất này.
Khi Lã Hủy Diệt bước vào vùng tối hoàn toàn, cảm giác lạnh buốt xuyên thấu qua lớp vải dày của bộ đồng phục Võ Đồ.
Lớp áo khoác bằng da thú đã cũ kỹ không còn khả năng giữ nhiệt trước cái rét cắt da cắt thịt của đêm Trăng Mờ.
Cô hít thở nông, cố gắng giữ nhịp tim ổn định để không kích hoạt phản ứng cảnh báo của những Bóng Săn đang ẩn nấp xung quanh.
Trong bóng tối dày đặc, thị giác trở nên vô dụng.
Lã Hủy Diệt buộc phải dựa vào thính giác và khứu giác – hai giác quan mà cô đã luyện tập đến mức tinh ranh trong suốt ba năm lang thang ngoài xã hội đen của thành phố.
Tiếng lá cây xào xạc phía trước không tự nhiên.
Gió đêm thổi từ hướng Bắc, nhưng tiếng động này lại vang lên như thể có ai đó đang bước đi nặng nề trên lớp cỏ khô giòn tan.
Cô di chuyển chậm rãi, từng bước một, giữ khoảng cách an toàn với những ngôi mộ xung quanh.
Mùi thối nồng nặc của đất ẩm và xác thối càng lúc càng đậm đặc hơn.
Nó không chỉ là mùi chết chóc thông thường mà còn mang theo hương vị kim loại – mùi sắt gỉ lẫn máu đông khô từ lâu năm.
Đây là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy khu vực này từng diễn ra những cuộc chiến đẫm máu, nơi những võ giả bị ám ảnh bởi Bóng Tối đã tự hủy diệt chính mình.
Bỗng nhiên, một bóng đen phảng phất lướt qua góc nhìn ngoại vi của cô.
Nhanh như chớp, Lã Hủy Diệt quay người lại, lưỡi kiếm vung lên trong không trung với tốc độ cực nhanh.
Cúslash cắt ngang khoảng không trống rỗng nhưng lại chạm vào thứ gì đó mềm mại và lạnh lẽo – một tóc dài đen nhánh đang lơ lửng giữa không khí trước mặt cô.
Cô giật lùi về sau hai bước, cảnh giác cao độ.
Không có ai ở đó cả.
Chỉ có bóng tối tĩnh lặng chờ đợi.
Nhưng mùi hương của kẻ vừa xuất hiện lại rất quen thuộc.
Nó giống hệt với mùi hương mà Thái Dương – người đồng minh tạm thời đầy mâu thuẫn – đã để lại trên áo choàng của mình trong lần gặp gỡ cuối cùng tại quảng trường đá cẩm thạch.
Lã Hủy Diệt nghiến răng.
Tại sao bóng dáng kia lại xuất hiện ở đây?
Và quan trọng hơn, tại sao nó không tấn công ngay lập tức khi có cơ hội vàng trước mắt?
Sự im lặng kéo dài thêm vài giây nữa rồi bỗng chốc bị phá vỡ bởi một tiếng cười khẩy xa xôi, vang vọng từ sâu trong lòng ngôi đền thờ phía sau.
Tiếng cười đó mang theo sự nhạo báng và tàn nhẫn mà cô đã nghe thấy ở đâu đó rất lâu rồi nhưng không thể nhớ nổi chính xác địa điểm thời gian cụ thể nữa đâu!
Lã Hủy Diệt nhận ra rằng đây mới chỉ là khởi đầu – những bóng tối còn tồn tại khắp nơi trên thế giới Ngũ Tiên rộng lớn này sẽ không bao giờ ngừng săn đuổi cô cho đến khi tìm ra cách tiêu diệt hoàn toàn chúng bằng mọi giá cả có thể hy sinh ngay lập tức nếu cần thiết nữa đâu!
Lã Hủy Diệt bước vào ngôi đền, cánh cửa gỗ mục nát đóng sầm lại sau lưng cô.
Tiếng va chạm mạnh làm rung chuyển bụi tích tụ hàng thập kỷ trên sàn nhà, tạo thành những đám mây mù trắng xóa bay lơ lửng trong không khí lạnh giá.
Cánh cửa khép kín lập tức cắt đứt mọi liên kết với thế giới bên ngoài.
Không còn tiếng gió rít qua khe hở, không còn mùi ẩm mốc của nghĩa địa, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ và mùi hương trầm cũ kỹ đã phai màu theo thời gian.
Bên trong ngôi đền, ánh sáng từ ngọn đèn lồng cô mang theo trở nên tù túng hơn bình thường.
Những bức tượng thần linh trên bệ thờ đều bị vỡ đầu hoặc mất tay chân, khuôn mặt chúng còn lại biểu lộ nỗi kinh hoàng vĩnh cửu như thể vừa chứng kiến một cảnh tượng khủng khiếp nào đó trước khi kết liễu đời mình.
Lã Hủy Diệt đi dọc theo lối mòn giữa hai hàng cột đá lớn.
Bụi dày dưới chân cô in rõ từng dấu vết di chuyển của những người tiền nhiệm – hoặc là kẻ thù, hoặc là nạn nhân.
Cô dừng lại ở trung tâm đại điện nơi một tấm bia đá lớn đứng sừng sững.
Trên bề mặt bia đá khắc ghi những ký tự cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian.
Lã Hủy Diệt lau đi lớp bụi dày trên đó bằng tay áo của mình.
Những đường nét hoa văn phức tạp hiện ra dưới ánh sáng yếu ớt – chúng không phải là lời chúc phúc hay kinh cầu, mà là một bản đồ năng lượng khí mạch bị phong ấn lại bởi những con dấu huyết học.
Rất nhiều máu đã được dùng để vẽ nên những ký tự này.
Và điều khiến Lã Hủy Diệt cảm thấy lạnh toát sống lưng chính là nhận ra rằng hoa văn trên bia đá giống hệt với hình xăm đang ẩn sâu dưới lớp da thịt ở cánh tay trái của cô – thứ mà bà nội từ chối nói rõ nguồn gốc và luôn che giấu kỹ càng mỗi khi trời nắng nóng.
“Bản sao số 1,” một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng cô, phá vỡ sự im lặng chết chóc trong ngôi đền.
Giọng nói ấy không đến từ bất kỳ hướng nào cụ thể mà dường như phát ra trực tiếp từ bên trong đầu của Lã Hủy Diệt, cộng hưởng với nhịp đập của trái tim đang tăng tốc dữ dội vì sợ hãi lẫn tò mò.
Lã Hủy DiẾT quay người lại thật nhanh nhưng không ai ở đó cả.
Chỉ có bóng tối bao trùm lấy những góc khuất phía sau bệ thờ chính.
Tuy nhiên, trên nền đá lạnh lẽo trước mặt cô bỗng xuất hiện một vệt đỏ tươi – máu đang chảy từ đâu đó mà cô không hề hay biết cho đến khi nhìn xuống.
Vết thương nhỏ xíu trên cổ tay phải của cô đã mở ra tự dưng như thể bị xé toạc bởi móng vuốt vô hình nào đó từ bên trong cơ thể chính mình vậy!
Khi Lã Hủy Diệt bước ra khỏi ngôi đền, ánh sáng mặt trăng bạc trắng đã chiếu rọi xuống khu ổ chuột một cách rõ ràng hơn.
Bầu trời không còn đen kịt nữa mà chuyển sang màu xám xịt của rạng đông sắp đến.
Cô cảm thấy nhẹ nhàng hơn, không chỉ về thể chất sau khi thoát khỏi cái bẫy tâm lý trong ngôi đền mà còn cả tinh thần vì vừa khám phá ra manh mối quan trọng liên hệ giữa thân phận bản sao với lực lượng bóng tối bí ẩn này!
Viên Hồn Tinh nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay cô lúc này đây lại phát ra một ánh sáng dịu dàng lạ thường, xua tan đi sự lạnh lẽo bám dính trên da thịt.
Ánh sáng ấy không chỉ là phản chiếu đơn thuần mà còn mang theo nhiệt độ ấm áp khiến những ngón tay run rẩy của Lã Hủy Diệt dần trở nên vững chãi hơn hẳn trước kia!
Cô nắm chặt viên đá lại như thể nó chính là hy vọng duy nhất giữ lấy lý trí khỏi sự điên loạn đang động (chực chờ bùng nổ) bên trong tâm hồn rối bời đầy nghi vấn này vậy!
Nhưng niềm vui ngắn ngủi nhanh chóng tan biến khi cô nhìn thấy một bóng người đứng chắn ngang lối đi ra khỏi nghĩa địa.
Người đàn ông ấy mặc áo choàng đen dài quét đất, khuôn mặt bị che khuất bởi chiếc mũ rộng vành nhưng ánh mắt sắc lạnh lộ rõ qua khe hở nhỏ li ti trên lớp vải mỏng manh bảo vệ phần đầu của hắn ta!
Hắn không nói gì cả mà chỉ đưa tay lên cầm một vật sáng lấp lánh dưới ánh trăng – đó chính là nửa mảnh kim phù hợp với vết thương vừa mới mở ra trên cổ tay phải của Lã Hủy Diệt lúc nãy sao?!
Lã Hủy Diệt đứng im lặng, ánh mắt cô giao hòa với ánh nhìn lạnh băng phát ra từ đôi hốc mắt tối đen dưới chiếc mũ che kín mít.
Cô không vội vàng trả lời hay hành động gì cả vì biết rằng quyết định tiếp theo sẽ thay đổi cuộc đời mình mãi mãi – liệu có nên tin tưởng vào kẻ thù cũ trở thành đồng minh tạm thời đầy mâu thuẫn này?
Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn và tàn nhẫn khiến xương sống Lã Hủy Diệt lạnh toát.
Hắn từ từ nâng cao tay cầm nửa mảnh kim phù lên ngang tầm mắt cô rồi thốt ra ba chữ kinh hoàng làm rung chuyển cả không gian xung quanh: “Cha ngươi còn sống.”
Đôi mắt đen tối của hắn bỗng mở to, đồng tử co lại thành khe hẹp đầy kinh hoàng.
Lã Hủy Diệt lắp bắp, giọng run rẩy trong không khí chết chóc: “Điều đó.
không thể.” Nửa mảnh kim phù trên tay hắn tự nhiên vỡ thành bột mịn, mùi máu tanh nồng nặc tỏa ra từ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận