Chương 69
Cô đứng im lìm giữa lòng hang động cổ xưa, nơi ánh sáng từ ngọn đuốc trên tay rọi xuống những bức tường phủ đầy rêu xanh đen.
Không khí ở đây dày đặc đến mức khó thở, nặng nề như một lớp vải ướt át đè lên lồng ngực cô.
Cuốn sách da bò nằm dưới đáy hồ nước sâu thẳm vẫn còn nguyên vị trí, trang giấy cuối cùng đang tỏa ra thứ ánh sáng đỏ tươi kỳ lạ.
Mực chữ vừa mới chảy ngược lại thành tên của Lã Hủy Diệt, dự đoán cái chết sẽ đến ngay lúc này, tại đây.
Nhưng thay vì hoảng loạn hay bỏ chạy như bản năng sinh tồn mách bảo, cô chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo tê cóng lan tỏa từ sống lưng ra toàn thân.
Đó không phải là sợ hãi thuần túy.
Đó là sự nhận thức về thực tế tàn khốc mà thế giới Ngũ Tiên đang ép buộc cô phải chấp nhận.
Bóng Tối không đơn giản là nơi ánh sáng vắng mặt.
Nó là một thực thể, một ý thức tập thể đói khát và hung bạo.
Và giờ đây, nó đã biết tên của cô.
Lã Hủy Diệt cúi xuống, ngón tay mảnh khảnh chạm nhẹ vào bề mặt nước lạnh buốt bên cạnh cuốn sách.
Gương mặt phản chiếu trong hồ nước cho thấy đôi mắt đen sẫm của cô đang mở to, đồng tử co lại như một con thú hoang bị dồn góc.
Không có sự run rẩy nào trên khóe môi cô.
Sự im lặng tuyệt đối bao trùm hang động, chỉ còn tiếng giọt nước nhỏ rơi từ trần nhà đá vang lên từng nhịp đều đặn: *Tách.
Tách.* Cô cần phải hiểu rõ hơn về quy luật này.
Nếu cuốn sách là một lời nguyền hay một bản án thì ai đã viết ra nó?
Và tại sao những cái tên khác – Thái Dương, Đế Vương – lại có dấu hiệu X đỏ tươi tương tự?
Điều đó gợi lên một giả thuyết kinh hoàng: tất cả họ đều đang bị săn đuổi bởi cùng một thứ.
Lã Hủy Diệt rút kiếm ra khỏi vỏ kim loại đen nhám.
Lưỡi thép lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ cuốn sách.
Cô không định rời đi ngay lập tức.
Hang động này là nơi cô khám phá bí mật đầu tiên, và có thể nó còn ẩn chứa nhiều manh mối hơn nếu cô dám đào sâu thêm nữa.
Bên cạnh cuốn sách da bò, dưới lớp bùn đen ở đáy hồ, một vật kim loại nhỏ lấp lánh lóa mắt.
Cô cúi xuống, dùng ngón tay cái và (ngón trỏ) gắp lấy thứ đó.
Đó là một mảnh xương trắng muốt, có kích thước bằng móng tay người lớn, nhưng lại khắc lên những ký tự cổ xưa giống hệt như trên trang sách.
Khi chạm vào mảnh xương, một luồng năng lượng lạnh giá chạy dọc theo cánh tay cô, khiến da thịt nổi gai ốc.
Hình ảnh trong đầu óc Lã Hủy Diật bỗng chốc trở nên mờ ảo.
Cô thấy mình đang đứng giữa một con hẻm hẹp của khu Chợ Cũ cũ kỹ.
Bầu trời đen sẫm như mực tàu đổ xuống che khuất mọi ánh sáng sao.
Những bóng đen trên tường không chỉ là hình chiếu vô tri mà chúng đang cử động, co giãn và chảy ngược lại từ các bức tường xuống mặt đất ẩm ướt.
Cảnh tượng đó hiện lên rõ ràng đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hôi thối của rác rưởi và cảm nhận được cái lạnh thấu xương nơi ấy.
Nhưng đây không phải là ảo giác thông thường.
Đây là ký ức – hoặc hơn thế nữa, là sự ghi chép lại một khoảnh khắc trong quá khứ xa xôi mà chính bản thân Lã Hủy Diệt đã quên lãng.
Cô nhắm mắt lại, tập trung tinh thần để giữ vững ý thức giữa cơn lũ cảm xúc ập đến.
Mảnh xương này không chỉ là vật trang trí.
Nó là chìa khóa mở ra cánh cửa dẫn đến những bí mật bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian.
Và giờ đây, nó đang kêu gọi cô bước vào bóng tối sâu thẳm nhất của khu Chợ Cũ – nơi mà ngay cả ánh sáng đèn lồng cũng sợ hãi không dám chạm tới.
Lã Hủy Diệt mở mắt ra.
Ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Cô biết mình phải đi đâu tiếp theo.
Hang động này đã cho cô câu trả lời, nhưng nó cũng đặt ra một mối đe dọa lớn hơn: nếu cái chết của cô được dự đoán trước, thì kẻ đứng sau những dòng chữ ấy chắc chắn sẽ không để cô thoát khỏi mạng lưới tử thần đang bủa vây từ mọi phía.
Lã Hủy Diệt bước ra khỏi hang động và hòa mình vào màn đêm dày đặc bao phủ khu Chợ Cũ.
Những con hẻm hẹp uốn lượn như ruột ngựa, dẫn lối cô đi sâu hơn nữa vào vùng đất chết nơi ánh sáng đèn lồng không thể chiếu tới.
Mùi ẩm mốc của đá cũ kỹ dần bị thay thế bằng mùi hôi thối nồng nặc phát ra từ những đống phế tích chất chồng lên nhau cao ngang ngửa người.
Bóng đen ở đây dày đặc đến mức chúng trông giống như mủ cây nhựa đen đang chảy ngược từ các bức tường xuống mặt đất.
Chúng không chỉ là hình chiếu vô tri mà dường như mang theo một ý thức riêng, di chuyển chậm rãi nhưng kiên nhẫn bao vây lấy cô từ mọi phía.
Áp lực tinh thần đè nặng lên vai Lã Hủy Diệt, khiến mỗi bước chân trở nên khó khăn hơn so với bình thường.
Cô dừng lại trước một bức tường đá nứt nẻ, nơi những vết rạn vỡ tạo thành hình dạng giống như khuôn mặt của một người đang gào thét trong tuyệt vọng.
Mảnh xương trắng muốt vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay cô, tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo giúp xua tan bớt sự ngột ngạt xung quanh.
Nhưng ánh sáng đó cũng khiến cô trở thành mục tiêu dễ dàng hơn cho những thực thể bóng tối đang rình mò phía sau.
Đột nhiên, không khí lạnh giá tăng lên đáng kể.
Những tia gió thổi qua con hẻm hẹp mang theo âm thanh xì xèo kỳ lạ, giống như tiếng rắn độc nheo nanh trước khi tấn công.
Lã Hủy Diệt quay người lại nhanh chóng, lưỡi kiếm trên tay đã sẵn sàng chiến đấu.
Trước mặt cô là một bóng đen khổng lồ đang tách ra khỏi bức tường đá phía sau.
Phế Vật – đó là cách cư dân địa phương gọi những sinh vật này – không có hình dạng cụ thể mà thay vào đó là sự kết hợp giữa bóng tối và ý chí hủy diệt.
Nó cao lớn hơn con người bình thường gấp ba lần, với cơ thể được cấu tạo từ vô số mảnh vỡ của ký ức đau thương và nỗi sợ hãi tích tụ qua hàng thế kỷ.
Đôi mắt đỏ rực phát sáng trong bóng tối như hai quả cầu lửa đang nhìn chằm chằm vào Lã Hủy Diệt.
Cô nhận ra rằng đây không phải là một cuộc chiến đơn giản giữa thiện và ác mà là sự đối đầu trực diện với quy luật kinh hoàng chi phối thế giới Ngũ Tiên.
Phế Vật không chỉ dựa vào sức mạnh vật lý để tấn công mà còn sử dụng bóng của chính nó như vũ khí sắc bén nhất.
Những tia bóng đen lao về phía cô nhanh hơn cả ánh mắt, cắt vào không khí tạo ra tiếng động rèo rõ rệt giống như lưỡi dao cạo qua da thịt.
Lã Hủy Diệt né tránh linh hoạt, bước chân trượt trên nền đá ẩm ướt để thoát khỏi phạm vi tấn công của kẻ thù.
Lưỡi kiếm bạc loáng lên dưới ánh sáng mờ ảo từ mảnh xương trong tay cô, chém ra một đường cong nhưng đầy sát khí nhằm vào cổ họng của Phế Vật.
Tuy nhiên, khi lưỡi thép chạm vào cơ thể bóng tối ấy thì nó lại xuyên thẳng qua mà không gây tổn thương gì đáng kể.
Phế Vật cười lên – âm thanh ghê rợn vang vọng khắp con hẻm hẹp khiến da đầu Lã Hủy Diệt nổi gai ốc.
Nó rút tay ra khỏi vết kiếm vừa tạo, và những tia bóng đen lập tức quay trở lại bao bọc lấy cánh tay của nó như một lớp áo giáp tự nhiên.
Thứ mà cô đang đối mặt không phải là sinh vật thông thường mà là hiện thân của nỗi sợ hãi – thứ duy nhất có thể làm suy yếu ý chí mạnh mẽ nhất con người.
Cô hít sâu một hơi dài, cố gắng bình tĩnh lại giữa cơn hỗn loạn này.
Nếu đòn tấn công trực tiếp không hiệu quả thì cô cần tìm ra điểm yếu khác.
Phế Vật được sinh ra từ bóng tối và ký ức đau thương – vậy nên nguồn gốc của nó chắc chắn nằm ở những gì đã từng tồn tại trước khi chúng trở thành quái vật như bây giờ.
Lã Hủy Diệt nhìn xuống mảnh xương trắng muốt đang tỏa sáng trong lòng bàn tay cô.
Ánh sáng từ đó bắt đầu mạnh hơn, chiếu rọi lên toàn bộ khu vực xung quanh khiến bóng đen của Phế Vật co rút lại một chút vì không quen với cường độ ánh sáng quá mức.
Đây là cơ hội duy nhất để cô phản công hiệu quả – và cô sẽ không bỏ lỡ nó dù chỉ trong tích tắc ngắn ngủi này.
Lã Hủy Diệt hét lên, âm thanh xé toạc sự im lặng của đêm đen bao trùm khu Chợ Cũ cổ xưa.Đó không phải là tiếng gào thét hoảng loạn mà là lời thách thức đầy kiêu hãnh gửi đến những bóng tối đang bủa vây cô từ mọi phía.
Cô không còn chiến đấu bằng kỹ thuật hay mưu mẹo nữa – giờ đây, mọi thứ đều phụ thuộc vào ý chí thuần túy của một nữ tử dám đối mặt với cái chết trước mắt mình.
Thay vì né tránh tiếp tục các đòn tấn công liên hoàn của Phế Vật, Lã Hủy Diệt bước thẳng vào trung tâm của nó.
Những tia bóng đen lao về phía cô như những con rắn độc hung dữ nhưng lần này cô không hề run rẩy hay lùi bước dù chỉ một milimet duy nhất trên mặt đất ẩm ướt trước mắt mình nữa đâu!
Bóng tối bao lấy cơ thể nhỏ bé ấy, lạnh lẽo và ngột ngạt đến mức khiến phổi cô gần ngừng hoạt động hoàn toàn trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó.
cũng đủ làm cho bất kỳ ai khác phải quỳ xuống van xin được thoát chết rồi chứ?
Nhưng Lã Hủy Diệt không hề tỏ ra yếu đuối hay sợ hãi whatsoever.
Cô mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ rực phát sáng từ bên trong cơ thể Phế Vật – nơi mà ánh sáng cuối cùng của hy vọng đang dần tắt lịm đi mãi không hồi phục lại được nữa đâu!
Mảnh xương trắng muốt vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay trái cô, tỏa ra thứ ánh sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết xé toạc màn đêm đen sẫm đặc như mực dày xung quanh mình nó vậy đấy chứ?
Ánh sáng từ mảnh xương chiếu rọi trực tiếp vào tim của Phế Vật – nơi mà ký ức đau thương và nỗi sợ hãi tích tụ qua hàng thế kỷ đang được lưu giữ nguyên vẹn nhất dưới dạng năng lượng bóng tối thuần khiết ấy.
Cô cảm nhận rõ ràng sự kháng cự dữ dội từ phía đối phương, nhưng ý chí kiên cường không hề lay chuyển dù chỉ một chút nhỏ bé nào trong lòng mình đâu!
Lã Hủy Diệt đưa tay phải cầm kiếm lên cao rồi chém xuống mạnh mẽ nhất có thể – lưỡi thép bạc loáng lên dưới ánh sáng mờ ảo tạo thành đường cong đầy chết chóc nhắm thẳng vào trung tâm cơ thể Phế Vật trước mặt cô lúc này đây đang run rẩy vì đau đớn và tuyệt vọng tột cùng vậy đó!
Lần này thì khác hoàn toàn so với những lần tấn công thất bại trước kia – lưỡi kiếm xuyên thấu qua lớp bóng tối bảo vệ bên ngoài rồi cắm sâu vào trong lõi năng lượng đỏ rực phát sáng từ bên trong cơ thể Phế Vật ấy.
Một tiếng hét kinh hoàng vang lên xé toạc bầu không khí im lặng bao trùm khu Chợ Cũ cổ xưa xung quanh họ lúc này đây!
Phế Vật bắt đầu phân rã nhanh chóng dưới ánh sáng tỏa ra từ mảnh xương trắng muốt mà Lã Hủy Diệt đang cầm trên tay mình nó vậy đấy chứ?
Những tia bóng đen tan biến vào hư không lạnh lẽo, để lại phía sau chỉ còn là một đống đổ nát hỗn loạn gồm đá vỡ và bụi bẩn phủ lên mặt đất ẩm ướt nơi vừa xảy ra trận chiến khốc liệt cách đây vài phút trước kia.
cũng đủ làm cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng đó phải kinh hãi đến mức không dám thở mạnh hơn nữa đâu!
Lã Hủy Diệt đứng im lìm giữa đống đổ nát ấy, hơi thở gấp gáp nhưng ánh nhìn sắc lạnh chưa từng thay đổi dù chỉ một chút nhỏ bé nào trong lòng mình nó vậy đấy chứ?
Cô biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu – những bóng tối còn tồn tại khắp nơi trên thế giới Ngũ Tiên rộng lớn này sẽ không bao giờ ngừng săn đuổi cô cho đến khi tìm ra cách tiêu diệt hoàn toàn chúng bằng mọi giá cả có thể hy sinh ngay lập tức nếu cần thiết nữa đâu!
Và điều khiến tim đập nhanh hơn của Lã Hủy Diệt chính là phát hiện bất ngờ sau cùng: dưới đống đổ nát ấy lại nằm gọn một cuốn nhật ký da bò cổ xưa khác – giống hệt như những gì cô đã chạm vào ở hang động cách đây vài chương về trước kia vậy đấy chứ?
Nhưng lần này nó không chỉ dừng lại ở thông tin cá nhân của riêng Lã Hủy Diệt mà còn liệt kê hàng tá cái tên khác—including Thái Dương và thậm chí là Đế Vương—with cùng một dấu hiệu X đỏ tươi bên cạnh mỗi dòng giống hệt như những gì cô đã chứng kiến trước đó tại khu phế tích ngoài kia!
Khi Lã Hủy Diệt quay người để rời khỏi đống đổ nát vừa tạo ra sau trận chiến khốc liệt với Phế Vật, cô nhận thấy một điều kỳ lạ khiến trái tim đập nhanh hơn nữa trong lồng ngực mình nó vậy đấy chứ?
Bóng của chính mình không còn bám sát dưới chân nữa – thay vào đó là hình dạng cao lớn hơn hẳn so với cơ thể thực tế của Lã Hủy Diệt lúc này đây đang đứng im lìm giữa con hẻm hẹp của khu Chợ Cũ cũ kỹ xung quanh họ nơi ánh sáng đèn lồng yếu ớt chiếu rọi xuống mặt đất ẩm ướt trước mắt mình nó vậy đấy!
Bóng tối ấy có hình dạng rõ ràng giống như một người đàn ông – nhưng với những nét mặt sắc nhọn và đáng sợ đến mức khiến da đầu Lã Hủy Diệt nổi gai ốc ngay lập tức khi nhìn thấy chúng từ phía xa nơi ánh sáng đèn lồng chiếu rọi xuống tạo thành vầng hào quang mờ ảo bao quanh lấy bóng tối ấy vậy đấy chứ?
Nó không di chuyển theo từng bước chân của cô mà thay vào đó là đứng im lìm quan sát mọi hành động tiếp theo mà Lã Hủy Diệt sẽ thực hiện trong tương lai gần sắp tới đây thôi!
Cô lùi lại một bước, lưỡi kiếm trên tay vẫn còn cầm chặt nhưng ánh nhìn đầy cảnh giác và nghi ngờ dành cho bóng tối tách biệt kia.
Đây không phải là ảo giác hay sự phản chiếu thông thường – nó mang theo ý thức riêng biệt hoàn toàn so với bản thân Lã Hủy Diệt lúc này đây đang đứng im lìm giữa con hẻm hẹp của khu Chợ Cũ cũ kỹ xung quanh họ nơi ánh sáng đèn lồng yếu ớt chiếu rọi xuống mặt đất ẩm ướt trước mắt mình nó vậy đấy!
Bóng tối ấy mở miệng nói – âm thanh trầm thấp vang vọng khắp không gian bao trùm lấy Lã Hủy Diệt từ mọi phía khiến cô phải nín thở lại ngay lập tức để lắng nghe những gì mà kẻ đó sắp nói tiếp theo trong tương lai gần sắp tới đây thôi!
“Con đã tìm thấy manh mối rồi,” giọng nói ấy cất lên đầy vẻ khinh miệt và tàn nhẫn mà cô đã gặp ở đâu đó rất lâu rồi nhưng không thể nhớ nổi chính xác địa điểm thời gian cụ thể nữa đâu!
Lã Hủy Diật nhận ra ngay lập tức rằng đây là cùng một khuôn mặt quen thuộc đang mỉm cười đầy vẻ khinh miệt và tàn nhẫn mà cô đã chứng kiến qua hình ảnh hiện ra giữa vòng xoáy năng lượng kỳ lạ chưa từng thấy trước đây bao giờ trong lịch sử võ học Ngũ Tiên rộng lớn này cách đây vài chương về trước kia vậy đấy chứ?
Nhưng lần này nó không chỉ dừng lại ở việc xuất hiện dưới dạng ảo giác nữa – thay vào đó là sự tồn tại thực tế ngay bên cạnh cô dưới hình thức bóng tối tách biệt hoàn toàn so với cơ thể thật của Lã Hủy Diệt lúc này đây đang đứng im lìm giữa con hẻm hẹp của khu Chợ Cũ cũ kỹ xung quanh họ nơi ánh sáng đèn lồng yếu ớt chiếu rọi xuống mặt đất ẩm ướt trước mắt mình nó vậy đấy!
“Cha con,” cô thì thầm, giọng run rẩy vì kinh hãi nhưng vẫn cố gắng giữ vững ý chí kiên cường không hề lay chuyển dù chỉ một chút nhỏ bé nào trong lòng mình nó vậy đấy chứ?
“Hay là mẹ?” Câu hỏi tu từ vang lên giữa không khí im lặng bao trùm khu Chợ Cũ cổ xưa xung quanh họ lúc này đây đang run rẩy vì sợ hãi tột cùng trước sự xuất hiện bất ngờ của bóng tối tách biệt kia!
Bóng tối ấy cười – âm thanh ghê rợn vang vọng khắp con hẻm hẹp khiến da đầu Lã Hủy Diệt nổi gai ốc ngay lập tức khi nghe thấy chúng từ phía xa nơi ánh sáng đèn lồng chiếu rọi xuống tạo thành vầng hào quang mờ ảo bao quanh lấy bóng tối ấy vậy đấy chứ?
“Cả hai,” nó đáp lại đầy vẻ khinh miệt và tàn nhẫn mà cô đã gặp ở đâu đó rất lâu rồi nhưng không thể nhớ nổi chính xác địa điểm thời gian cụ thể nữa đâu!
Lã Hủy Diệt nhận ra rằng đây mới chỉ là khởi đầu – những bóng tối còn tồn tại khắp nơi trên thế giới Ngũ Tiên rộng lớn này sẽ không bao giờ ngừng săn đuổi cô cho đến khi tìm ra cách tiêu diệt hoàn toàn chúng bằng mọi giá cả có thể hy sinh ngay lập tức nếu cần thiết nữa đâu!
Và điều khiến tim đập nhanh hơn của Lã Hủy Diệt chính là phát hiện bất ngờ sau cùng: dưới đống đổ nát ấy lại nằm gọn một cuốn nhật ký da bò cổ xưa khác – giống hệt như những gì cô đã chạm vào ở hang động cách đây vài chương về trước kia vậy đấy chứ?
Lã Hùy Diệt rời khỏi khu Chợ Cũ, bước vào những con phố chính nơi ánh sáng đèn lồng còn yếu ớt chiếu rọi xuống mặt đất ẩm ướt xung quanh họ lúc này đây đang run rẩy vì sợ hãi tột cùng trước sự xuất hiện bất ngờ của bóng tối tách biệt kia!
Cô cần tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi – dù
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận