Chương 68

Bầu không khí trong lòng hang động cổ xưa ngột ngạt, mùi máu tanh và mùi mốc của đá cũ kỹ xộc vào mũi Lã Hủy Diệt.

Cô đứng im lìm, hơi thở được kiểm soát tuyệt đối, trái tim đập mạnh nhưng không lộ ra ngoài.

Trước mắt cô là xác của những chiến binh phế vật mà cô vừa giết chết để mở đường đến đây.

Những vệt máu đỏ tươi còn chưa khô đã bắt đầu chuyển màu đen sẫm dưới ánh sáng yếu ớt tỏa ra từ mảnh xương trắng trong tay cô.

Mảnh ghép đó vẫn phát ra ánh sáng chói lòa, xé toạc màn đêm đặc quánh như mực xung quanh.

Ánh sáng ấy không mang lại sự an toàn mà ngược lại, nó thu hút những thứ đang rình rập trong bóng tối.

Lã Hủy Diệt nhíu mày, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô không phải vì sợ hãi, mà là bản năng cảnh báo nguy hiểm cận kề.

Cô nhớ đến khuôn mặt quen thuộc vừa thoáng hiện trong vòng xoáy ký tự cổ xưa kia.

Người đó cười với vẻ khinh miệt và tàn nhẫn, một biểu cảm khiến tim cô thắt lại đau đớn.

Cô bước tiếp vào sâu hơn trong hang động.

Bức tường đá hai bên sườn sượt qua vai áo rách nát của cô, lạnh như băng giá.

Mỗi bước chân đi đều vang lên tiếng vọng kỳ lạ, không phải là âm thanh khô khan của đá va chạm với giày, mà giống như những lời thì thầm xa xôi bị đè nén dưới lòng đất suốt hàng ngàn năm.

Thái Dương đã biến mất từ lúc nào đó trong cuộc hỗn chiến ở ngoài hẻm hẹp.

Cậu ta chọn cách bỏ đi, hay đang ẩn nấp đâu đó để quan sát?

Dù là trường hợp nào, Lã Hủy Diệt cũng không còn tin tưởng vào bất kỳ ai nữa.

Cô dừng lại trước một lối rẽ tối om.

Mùi thối rữa nồng nặc hơn ở phía bên trái, trong khi phía bên phải lại lan tỏa mùi hương trầm cổ xưa và hơi sắt gỉ lạ lùng.

Trực giác mách bảo cô rằng sự thật nằm về hướng có mùi hương khó chịu ấy.

Cô rút kiếm ra, lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ mảnh xương.

Không khí nặng nề như chì, đè nén lên lồng ngực khiến mỗi lần hít thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tồn.

Lã Hủy Diệt tiến vào lối rẽ bên phải.

Những ký tự trên mảnh xương bắt đầu rung động mạnh hơn, phát ra những âm thanh rè rè khó chịu trong tai cô.

Chúng không còn xoay tròn nữa mà cố gắng chỉ về phía trước, như thể đang dẫn đường cho một linh hồn lạc lối tìm đến nơi an nghỉ cuối cùng.

Hay là địa ngục?

Cô không biết rõ.

Nhưng cô cần câu trả lời.

Câu trả lời về cái chết của cha mình và nguồn gốc thật sự của chính bản thân này – kẻ bị gọi là "bản sao" nhưng lại mang trong người khát vọng sống mạnh mẽ hơn bất kỳ ai khác.

Cơn không khí trong hang động đột ngột trở nên nặng nề, như thể áp suất tăng lên gấp đôi.

Những bóng đen trên tường bắt đầu tách rời khỏi bề mặt đá, không còn bám vào vật thể mà tự do lơ lửng trong không gian.

Chúng không có hình dạng cố định, biến đổi liên tục giữa những ngón tay gầy guộc và những khuôn mặt vặn vẹo đầy đau khổ.

Lã Hủy Diệt nín thở, mắt trợn ngược khi nhận ra chúng đang nhìn cô.

Không phải là cái nhìn của quái vật đói khát, mà là ánh mắt của sự tò mò và.

thành kính?

Cô lùi lại một bước, gót chân chạm vào tảng đá phía sau tạo ra tiếng kêu lục bục.

Một bóng đen lớn hơn hẳn những thứ khác từ trần hang sa xuống trước mặt cô.

Nó không tấn công ngay lập tức.

Thay vào đó, nó mở rộng ra như một tấm màn che chắn giữa cô và con đường phía trước.

Trên bề mặt bóng tối ấy, những hình ảnh bắt đầu hiện lên rõ rệt.

Đó là cảnh tượng cung điện Thái Dương năm xưa.

Những cột đá trắng muốt bị nhuộm đỏ bởi máu của hàng ngàn chiến binh.

Ở trung tâm khung cảnh đó, một người phụ nữ mặc y phục đen tuyền đang nâng chén rượu lên trước mặt Đế Vương.

Người phụ nữ ấy có khuôn mặt giống hệt Lã Hủy Diệt, nhưng ánh mắt lạnh lùng và tàn nhẫn hơn gấp bội.

Lã Hủy Diệt sững sờ.

Cô không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến.

Đây là ký ức của ai?

Của bản gốc?

Hay là lời cảnh báo từ tương lai?

Bóng đen rung động dữ dội, hình ảnh thay đổi nhanh chóng như lật từng trang sách cũ kỹ.

Lần này, cô thấy chính mình – hay đúng hơn là một phiên bản khác của Lã Hủy Diệt – đang đứng trên đỉnh núi cao nhất Ngũ Tiên.

Chân trời phía sau bị nhuộm đỏ bởi lửa cháy và máu chảy thành sông.

Người phụ nữ kia giơ kiếm lên cao, lưỡi dao phản chiếu ánh mặt trời chói chang đến mức làm mờ đi mọi thứ xung quanh.

Và rồi, một tiếng hét xé toạc không gian vang lên từ chính trong đầu cô: "Mày là kẻ giả mạo!

Mày không xứng đáng tồn tại!"

Lã Hủy Diệt run rẩy cầm chặt lấy mảnh xương trắng.

Những ký tự cổ xưa trên đó đang nóng bừng như than hồng, đốt cháy lòng bàn tay cô.

Đau đớn nhưng cũng mang lại sự tỉnh táo cần thiết.

Cô nhận ra rằng những bóng đen này không phải là kẻ thù trực tiếp mà chúng là những lưu giữ viên của quá khứ – những đoạn ký ức bị xé bỏ khỏi thực tại để bảo vệ trật tự hiện tại.

Và bây giờ, chúng đang cố gắng cho cô thấy chân tướng kinh hoàng nhất: sự tồn tại của cô chính là một sai lầm cần được sửa chữa.

Cô bước qua tấm màn bóng đen ấy.

Cảm giác lạnh giá xâm nhập vào da thịt, như thể linh hồn cô bị kéo ra khỏi cơ thể.

Nhưng Lã Hủy Diệt không dừng lại.

Cô phải biết thêm nữa.

Phải hiểu rõ hơn về thế giới nơi sức mạnh quyết định tất cả nhưng lại bị chi phối bởi những quy luật kinh hoàng ẩn sâu sau lớp vỏ bọc hào nhoáng giả tạo kia!

Đột nhiên, không gian phía trước mở ra, lộ ra một căn phòng đá rộng lớn với một cái hồ nước đen như mực ở trung tâm.

Ở giữa hồ, một hình người đang đứng quay lưng về phía cô.

Đó không phải là bóng tối, mà là một người thật — một nam tử mặc áo choàng dài màu xám tro, tóc bạc trắng buông xõa xuống vai.

Anh ta ngồi trên một phiến đá nổi bật lên khỏi mặt nước đen ngòm, hai tay đan sau lưng trong tư thế ung dung khó tả.

Lã Hủy Diệt nhận ra dáng vẻ của người đàn ông ấy.

Không phải Thái Dương, không phải Đế Vương, mà là ai đó thuộc về thời đại trước khi Ngũ Tiên được hình thành theo cách chúng ta biết ngày nay.

Anh ta quay đầu lại chậm rãi, lộ ra một khuôn mặt già nua nhưng đôi mắt trẻ trung đến đáng sợ – màu đỏ thẫm như máu tươi vừa chảy ra từ vết thương mới lành.

"Cô đã đi rất xa để tìm đến đây," giọng nói của người đàn ông trầm ấm và vang vọng khắp căn phòng đá, dù anh ta chỉ đứng ở khoảng cách vài chục bước chân.

"Nhưng liệu cô có sẵn sàng trả giá cho những gì mình sắp thấy?"

Lã Hủy Diệt không đáp lời.

Cô siết chặt tay cầm kiếm hơn nữa.

Lưỡi dao lạnh toát mồ hôi tay nhưng vẫn giữ nguyên độ sắc bén vốn có của nó.

Cô cần biết sự thật, bất kể cái giá phải chăng là bao nhiêu.

Sự im lặng kéo dài thêm vài giây trước khi cô cất tiếng hỏi bằng giọng điệu khô khan nhất mình có thể tạo ra:

Người đàn ông mỉm cười – nụ cười đầy vẻ khinh miệt và tàn nhẫn mà Lã Hủy Diệt đã gặp ở đâu đó rất lâu rồi nhưng không thể nhớ nổi chính xác địa điểm thời gian cụ thể nữa!

Hóa ra, đây là khuôn mặt của vị Chăn Bóng – kẻ điều khiển những bóng tối trên tường thành nơi cô sinh sống từ thuở nhỏ.

"Tôi muốn cho cô xem thứ mà Đế Vương đang cố gắng che giấu," anh ta nói chậm rãi, từng lời ra như nhai kỹ trước khi nuốt trôi vào dạ dày đầy tham vọng của mình.

"Và tôi cũng muốn biết liệu cô có đủ dũng khí để chấp nhận số phận đã được định sẵn từ lúc sinh ra hay không?"

Lã Hủy Diệt cảm thấy máu trong người sôi sục.

Cô ghét sự thao túng này, ghét cách mà mọi thứ dường như đều nằm ngoài tầm kiểm soát của chính mình.

Nhưng cũng chính vì điều đó mà cô càng muốn biết thêm nữa – bằng bất cứ giá nào cần thiết phải hy sinh để đạt được mục đích cuối cùng là tìm ra chân tướng cái chết cha và bản chất thật sự đằng sau danh hiệu "Phàm Nữ" giả tạo kia!

Lã Hủy Diệt không trả lời bằng lời nói.

Cô nhận ra sự nguy hiểm trong lời đề nghị đó.

Sức mạnh từ bóng tối không bao giờ là miễn phí, và nó luôn đi kèm với cái giá là sự mất mát nhân tính.

Thay vì tấn công con quái vật khổng lồ đang hiện hình trước mặt mình thông qua những ký tự bay lơ lửng trên không trung nữa thì cô quyết định dùng trí tuệ thay cho vũ lực thô bạo lúc này đây!

Cô đưa mắt nhìn quanh căn phòng đá rộng lớn ấy – nơi mà ánh sáng từ mảnh xương trắng trong tay trở nên yếu ớt hơn hẳn so với bên ngoài kia rất nhiều lần rồi đấy chứ ạ?

Không khí nặng nề như chì đè nén lên lồng ngực khiến mỗi hơi thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tồn thực sự giữa thiện và ác đang diễn ra ngay tại đây trước mắt chúng ta mà thôi nào!

"Được," cô nói ngắn gọn, đồng thời ném mảnh xương trắng xuống hồ nước đen ngòm phía trước mặt mình.

"Cho tôi xem."

Người Chăn Bóng nhướn mày ngạc nhiên – có lẽ anh ta không ngờ rằng một cô gái trẻ tuổi lại dám đánh cược linh hồn của chính mình chỉ để biết thêm chút ít thông tin về thế giới này mà thôi!

Nhưng rồi anh ta cũng gật đầu đồng ý ngay lập tức sau đó luôn luôn đúng như dự đoán ban sơ vậy chứ?

Hồ nước bắt đầu chuyển động dữ dội.

Những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ lan tỏa ra khắp nơi xung quanh căn phòng đá rộng lớn ấy tạo thành những vòng xoáy năng lượng kỳ lạ chưa từng thấy trước đây bao giờ trong lịch sử võ học Ngũ Tiên rộng lớn này!

Và rồi, từ giữa lòng hồ nước đen ngòm kia xuất hiện một hình ảnh rõ rệt – đó là cảnh tượng Lã Hủy Diệt gốc đang nằm chết trên giường bệnh với vết thương chí mạng xuyên qua tim mình do chính tay Đế Vương gây ra cách đây vài năm trước.

Lã Hủy Diệt sững sờ nhìn vào khung cảnh bi thảm ấy.

Cô không thể tin được rằng cha đẻ của mình – người đàn ông đã từng dạy cho cô những bài học đầu tiên về kiếm đạo và lòng tự trọng – lại kết thúc cuộc đời như thế này!

Và tệ hơn nữa là khi cô nhìn kỹ hơn thì phát hiện ra rằng kẻ đứng cạnh giường bệnh kia chính là Thái Dương với ánh mắt đầy thương cảm lẫn tuyệt vọng sâu thẳm trong đáy hồn mình!!

"Không." Lã Hủy Diệt lắp bắp, giọng nói nghẹn ngào vì đau đớn tột cùng.

"Đó không thể đúng được!"

Nhưng hình ảnh vẫn tiếp tục hiện ra rõ mồn một trước mắt cô – chứng minh cho thấy sự thật phũ phàng rằng tất cả những gì chúng ta tin tưởng vững chắc từ lâu nay đều chỉ là ảo giác mà thôi!!

Và giờ thì đã quá muộn để rút lui hay quay lại con đường cũ nữa đâu!

Khi mọi thứ lắng xuống, căn phòng trở lại im lặng.

Người Chăn Bóng đã biến mất, bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn như thể chưa từng tồn tại.

Lã Hủy Diệt thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô không dám lơ là.

Cô tiến lại gần cái hồ nước, nơi mà trước đó là nguồn gốc của những hình ảnh kinh hoàng vừa được hiển thị cho cô xem tận mắt ngay lúc nãy!

Bề mặt hồ nước giờ đã trở nên phẳng lì như gương soi phản chiếu chính khuôn mặt nhợt nhạt đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng sâu thẳm trong đáy hồn mình hiện tại đang đứng ở đây trước mắt chúng ta mà thôi nào?

Cô cúi xuống nhìn kỹ hơn vào tấm gương đen ngòm kia – hy vọng tìm thấy manh mối gì đó có thể giúp giải đáp những nghi vấn còn tồn đọng trong đầu óc của chính bản thân mình lúc này đây!

Đột nhiên, dưới đáy hồ nước sâu thẳm ấy xuất hiện một ánh sáng vàng rực rỡ huy hoàng chiếu rọi lên toàn bộ căn phòng đá rộng lớn xung quanh nơi mà chúng ta đang đứng ở ngay bây giờ luôn.

Ánh sáng đó mạnh mẽ đến mức làm mờ đi mọi thứ khác – kể cả những bóng đen đáng sợ vẫn còn vương vấn đâu đó trên trần nhà cao vút phía bên trên kia nữa!

Lã Hủy Diệt trợn ngược mắt kinh ngạc nhìn vào nguồn gốc của ánh sáng kỳ lạ ấy.

Hóa ra, dưới đáy hồ nước sâu thẳm nhất lại nằm gọn một cuốn sách da bò cổ xưa – giống hệt như những mảnh ghép còn sót lại mà cô đã chạm vào ở điện trên cách đây vài chương về trước kia vậy đấy chứ?

Nhưng lần này nó không chỉ dừng lại ở thông tin cá nhân của Lã Hủy Diệt mà còn liệt kê hàng tá cái tên khác—including Thái Dương và thậm chí là Đế Vương—with cùng một dấu hiệu X đỏ tươi bên cạnh mỗi dòng giống hệt như những gì cô đã chứng kiến trước đó tại khu phế tích ngoài kia!

Và điều khiến tim cô đập nhanh hơn nữa khi nhận ra rằng – ở cuối cùng cuốn sách ấy lại ghi rõ ràng tên của chính Lã Hủy Diệt với ngày giờ cái chết được dự đoán sẽ xảy ra vào đúng thời điểm mà chúng ta đang đứng ở đây ngay lúc này.

Mực chữ trên trang giấy bỗng chuyển màu đỏ tươi, chảy ngược lại thành tên của cô.

Lã Hủy Diệt hét lên, giơ kiếm chém ra nhưng lưỡi thép chỉ cắt vào hư không lạnh lẽo.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập