Chương 66

Ánh trăng bạc lạnh lẽo chiếu xuống quảng trường trống trơn, biến những tảng đá đen bóng thành những khối băng giá khổng lồ.

Không khí nặng nề như chì, mùi máu tanh từ những chiến binh phế vật vừa bị giết vẫn còn vương vấn, nồng nặc và khó chịu.

Lã Hủy Diệt đứng giữa khoảng không mênh mông đó, thân hình mảnh khảnh nhưng tỏa ra một aura lạnh lẽo đến đáng sợ.

Cô không nhìn lên bầu trời.

Ánh mắt cô dán chặt vào mặt đất nơi từng giọt máu đang chậm chát lan rộng trên lớp bụi dày.

Đây không phải là quảng trường thông thường của hoàng thành.

Đây là nơi mà những kẻ thất thế, những người bị coi là "phế vật" trong hệ thống tu luyện sẽ đến để tìm kiếm sự giải thoát cuối cùng—or perhaps something more dangerous.

Lã Hủy Diệt biết điều đó vì chính cô cũng từng đứng ở ranh giới ấy.

Nhưng hôm nay, không khí khác hẳn.

Nó mang theo một mùi vị kim loại đặc trưng của linh khí đã thối rữa, thứ mùi mà chỉ những người (tiếp xúc) với bóng tối mới có thể ngửi thấy.

Cô cúi xuống, ngón tay gầy guốc chạm nhẹ vào vũng máu còn ấm hổi trên nền đá.

Thứ cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo sống lưng của cô không phải là do nhiệt độ đêm thu se lạnh.

Đó là sự hiện diện của thứ gì đó đang ẩn nấp trong bóng tối, chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối nhất để lao tới.

Lã Hủy Diệt hít sâu một hơi, cố gắng trấn an bản thân rằng đây chỉ là trực giác hoang tưởng của một võ giả cấp Phàm Nữ.

Nhưng linh khí bên trong cơ thể cô lại run rẩy phản ứng bất thường.

Những đường kinh mạch vốn dĩ đang yên ắng bỗng chốc nóng rực lên, như muốn cảnh báo nguy hiểm cận kề.

Cô rút kiếm ra khỏi vỏ kim loại đen ngòm, lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu ánh trăng bạc.

"Đừng có làm gì ngu ngốc," cô thì thầm với chính mình, giọng nói khô khan và cứng rắn.

"Chưa phải lúc để hy sinh."

Nhưng số phận dường như không bao giờ lắng nghe những lời cầu xin của con người.

Từ phía sau góc quảng trường, nơi ánh sáng mặt trăng bị che khuất bởi tòa tháp cổ cao vút, một tiếng động lạ vang lên.

Nó giống như âm thanh da thịt bị xé toạc, nhưng lại được phát ra từ chính không khí xung quanh.

Lã Hủy Diệt quay đầu thật nhanh, mắt cô nheo lại khi nhìn thấy một bóng người đang cố gắng bò thoát khỏi đám rối đen kịt bao phủ dưới chân mình.

Đó là một thiếu niên, trang phục rách nát và đầy bùn đất.

Cậu ta không ngừng hét lên khi cảm thấy những bàn tay lạnh giá chạm vào lưng áo của mình.

Bóng tối ở đây không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng; chúng là những xúc giác dính dợ, bám vào da thịt và hút lấy sinh lực một cách tàn nhẫn nhất có thể tưởng tượng được.

Tiếng gào thét của thiếu niên xé toạc sự tĩnh lặng chết chóc của đêm khuya, thu hút tất cả sự chú ý—và cũng là cái bẫy dành cho bất kỳ ai dám can thiệp.

Lã Hủy Diệt biết cô nên rời đi ngay lập tức.

Nhiệm vụ tìm kiếm chân tướng về cha mình đang ở trước mắt, và việc liên lụy vào những cuộc chiến sinh tử không cần thiết sẽ chỉ làm chậm bước chân của cô.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, khi nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của thiếu niên—ánh mắt mà chính cô đã từng nhìn thấy trong gương mỗi sáng sớm—cô cảm thấy một sự xung đột dữ dội bên trong lòng mình.

Cô là bản sao.

Một thực thể được tạo ra từ cái chết và nỗi đau của người khác.

Liệu việc cứu sống một kẻ yếu đuối có phải là hành động nhân đạo, hay chỉ là sự ích kỷ nhằm chứng minh rằng cô vẫn còn con người?

Câu hỏi này chưa kịp tìm câu trả lời thì bóng tối đã di chuyển nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng.

Những sợi dây đen kịt bện lại thành những chiếc vòi hút dài ngoằng lao thẳng về phía cổ của thiếu niên, bóp nghẹt từng hơi thở cuối cùng của cậu ta.

Lã Hủy Diệt không nghĩ ngợi thêm.

Cô bước ra khỏi bóng râm, đôi chân trần chạm vào nền đá lạnh giá nhưng tâm trí cô thì nóng rực bởi quyết định điên rồ nhất từ nay đến giờ.

Thanh kiếm trong tay cô bắt đầu rung lên những thanh âm cao vút, như thể đang khao khát được nếm thử mùi máu của kẻ thù vô hình này.

Khi bóng tối bao vây dày đặc nhất, không còn một khoảng trống nào để thở, Lã Hủy Diệt thực hiện một động tác điên rồ mà bất kỳ võ giả thông thường nào cũng sẽ coi là tự sát.

Cô không né tránh những vòi hút đang lao tới; thay vào đó, cô lao thẳng vào trung tâm của đám đông bóng tối nơi thiếu niên đang nằm dưới sự kiểm soát của chúng.

Thanh kiếm của cô xoay tròn với tốc độ kinh hoàng, tạo thành một lưỡi cưa cắt ngang qua không khí và cả những thực thể vô hình kia.

"Rách ra!" Cô gầm lên trong cổ họng, giọng nói khàn đặc do căng thẳng tột độ.

Lưỡi dao sắc bén chạm vào thứ gì đó mềm mại nhưng lại cứng như sắt thép dưới lớp vỏ ngoài.

Cảm giác tê buốt chạy dọc theo cánh tay cô khi kiếm khí va chạm với bóng tối, khiến những ngón tay cầm kiếm của cô run rẩy dữ dội.

Nhưng cô không buông ra.

Cô tiếp tục xoay vòng, cắt xén từng mảng lớn nhất có thể từ khối u đen kịt đang quấn quanh thiếu niên.

Máu không bắn ra đâu cả vì kẻ thù này không có cơ thể vật lý theo nghĩa thông thường.

Thay vào đó, những mảnh vỡ của bóng tối tan biến thành sương mù dày đặc, mang theo mùi hương ngọt ngào chết chóc mà cô đã từng ngửi thấy trong cuốn sách cổ ở chương trước.

Mùi hương ấy kích hoạt một ký ức đau đớn sâu thẳm bên dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng của Lã Hủy Diệt—ký ức về đêm đầu tiên cô thức dậy trong xác chết, nơi bóng tối là người bạn duy nhất và cũng là kẻ thù không đội trời chung.

Bóng tối lớn bị kích thích bởi sát khí đột ngột phát ra từ thanh kiếm cổ xưa trên tay cô.

Nó quay sang Lã Hủy Diệt, bỏ mặc thiếu niên nằm ngất xỉu dưới nền đá lạnh lẽo.

Nhưng đây không phải là một cuộc tấn công đơn thuần nhằm tiêu diệt con mồi mới; nó giống như một phản ứng phòng thủ của sinh vật bị xâm phạm lãnh thổ.

Khối bóng tối co lại thành hình dạng của một người khổng lồ, với đôi mắt đỏ rực phát sáng trong màn đêm đen kịt, nhìn chằm chằm vào Lã Hủy Diệt bằng ánh mắt đầy thù hận và.

Cô không cảm thấy sự kháng cự cứng rắn khi đâm thanh kiếm vào thân thể bóng tối lần này.

Thay vào đó, lưỡi dao trượt qua như cắt through nước lạnh, nhưng lại gặp phải một lực hút kinh khủng từ bên trong lõi của nó.

Lã Hủy Diệt bị kéo về phía trước bất chấp nỗ lực giữ thăng bằng của cô.

Thế giới xung quanh xoay tròn hỗn loạn khi cô rơi vào khoảng không gian giữa hai thực thể: ánh sáng và bóng tối, sự sống và cái chết đang hòa quyện thành một vòng xoáy đáng sợ.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, thời gian dường như ngừng chảy.

Lã Hủy Diệt nhìn thấy những hình ảnh lướt qua tâm trí mình—những khuôn mặt vô định trong đám đông phế vật, tiếng cười của Đế Vương xa xôi và lạnh lùng, và quan trọng nhất là gương mặt của chính cô nhưng với đôi mắt trống rỗng đáng sợ hơn bất kỳ quái thú nào.

Cô nhận ra rằng bóng tối này không đơn thuần là kẻ thù; nó là một phần của hệ thống mà cha cô đã hy sinh để phá vỡ—or perhaps create?

Bóng đen rút lui nhanh chóng sau cú đâm, để lại Lã Hủy Diệt đứng chòng chành trên nền đá lạnh giá.

Thanh kiếm trong tay cô vẫn còn dính những vệt sương mù đen kịt đang dần bay hơi dưới ánh trăng bạc.

Thiếu niên nằm bất động bên cạnh đã tỉnh dậy hoàn toàn, nhưng thay vì cảm kích hay sợ hãi tột độ như dự kiến, cậu ta chỉ nhìn chằm chằm vào người phụ nữ vừa cứu mình với vẻ mặt đầy dè dặt và nghi ngờ sâu sắc đến mức đáng ngại nhất có thể tưởng tượng được.

Lã Hủy Diệt đứng im lìm, cố gắng ổn định lại nhịp đập hỗn loạn của trái tim đang đập mạnh trong lồng ngực.

Cô lau sạch lưỡi kiếm bằng vạt áo rách nát của mình, hành động cơ học giúp cô lấy lại sự bình tĩnh cần thiết cho những suy nghĩ tiếp theo.

Mùi hương ngọt ngào kỳ lạ từ cuốn sách cổ vẫn còn vương vấn mũi cô, gợi nhớ đến dòng chữ khắc tên và ngày giờ cái chết mà cô đã đọc được cách đây không lâu.

"Em vừa làm gì vậy?" Thiếu niên hỏi với giọng nói run rẩy nhưng đầy vẻ tò mò bệnh hoạn hơn là biết ơn.

Câu hỏi của cậu ta vang lên trong sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy quảng trường, khiến Lã Hủy Diệt cảm thấy lạnh sống lưng nhiều hơn cả khi đối mặt trực diện với bóng tối trước đó.

Cô quay sang nhìn thiếu niên, ánh mắt sắc bén quét qua từng biểu cảm trên gương mặt trẻ con của cậu ta.

Không có sự ngây thơ vô tội ở đây—chỉ có một trí tuệ già nua ẩn giấu sau đôi mắt đen láy đang mở to đầy kinh ngạc lẫn sợ hãi trước những gì vừa diễn ra.

Và rồi, từ trong túi áo rách nát của mình, thiếu niên chậm rãi rút ra một vật thể nhỏ bé hình chữ nhật bằng xương trắng muốt—một mảnh ghép còn sót lại từ cuốn sách da bò mà cô đã chạm vào ở điện trên cách đây vài chương về trước.

Mảnh xương đó khắc đầy những ký tự cổ xưa giống hệt như tên và ngày giờ cái chết được ghi chép trong cuốn bí mật kia, nhưng lần này nó không chỉ dừng lại ở thông tin cá nhân của Lã Hủy Diệt mà còn liệt kê hàng tá cái tên khác—including Thái Dương và thậm chí là Đế Vương—with cùng một dấu hiệu X đỏ tươi bên cạnh mỗi dòng.

Lã Hủy Diệt chưa kịp thốt lên lời, một luồng khí huyết lạnh giá đã khóa chặt cổ họng hắn.

Hắn quay phắt đầu lại, mắt trợn ngược khi thấy Thái Dương đang cầm dao, lưỡi dao lóe lên ánh sáng chết chóc.

Dấu X đỏ trên cuốn sách bỗng nhiên chuyển thành.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập