Chương 65
Lã Hủy Diệt quỳ một bên chân trên nền đá lạnh lẽo, nơi sâu thẳm trong lòng hang động cổ xưa mà thậm chí cả những kẻ săn bóng tối dày dạn kinh nghiệm nhất cũng chưa dám đặt chân tới.
Ngón tay cô run rẩy, không phải vì sợ hãi tột cùng, mà là do sự kiệt quệ của nội lực đang bị rút cạn một cách tàn nhẫn.
Cô chạm nhẹ vào vết thương hằn sâu trên cánh tay trái.
Máu không chảy đều thành dòng như những vết thương thường thấy khác.
Nó tụ lại, sặc sụa và đen ngòm, giống như thể da thịt cô đang từ chối chấp nhận cái chết theo cách thông thường của con người.
Ánh sáng yếu ớt từ cây đuốc đã tắt dần soi rõ từng đường vân trên đá granit xung quanh.
Nhưng điều khiến Lã Hủy Diệt cảm thấy rợn tóc gáy không phải là bóng tối bao trùm, mà là sự im lặng tuyệt đối của nơi này.
Không có tiếng gió rít qua khe núi, không có tiếng động vật hoang dã sợ hãi bỏ chạy.
Chỉ có nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực cô và hơi thở nặng nhọc vang vọng giữa các vách đá lạnh giá.
Cô nhận ra rằng mùi hương trầm ngọt ngào kỳ lạ từ cuốn sách cổ mà Thái Dương từng đề cập đang lan tỏa ở đây, nồng nặc hơn gấp bội lần so với bất cứ nơi nào khác trên mặt đất này.
Cô cúi xuống nhìn kỹ vết thương của mình hơn nữa.
Dưới lớp da thịt bị xé toạc, những mạch máu không hiện lên màu đỏ tươi tắn của sự sống.
Chúng chuyển sang màu tím sẫm, gần như đen ngòm, và dường như đang tự di chuyển chậm chạp dưới bề mặt da.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo sống lưng khi cô nhận ra rằng cơ thể mình phản ứng khác biệt hoàn toàn so với những ký ức mà "Lã Hủy Diệt" gốc – người phụ nữ đã chết trong quá khứ – từng sở hữu.
Cô là bản sao, một sự tồn tại bị che giấu bởi lớp vỏ bọc giả tạo của danh tính vay mượn.
Và giờ đây, chính xác vào lúc này, khi đối mặt với cái bóng tối nguyên thủy nhất, chiếc mặt nạ ấy bắt đầu nứt vỡ từ bên trong.
Lã Hủy Diệt chậm rãi đứng dậy, mỗi bước chân đều được kiểm soát cẩn thận để không tạo ra tiếng động dù chỉ là nhỏ nhất dưới lớp đá trơn trượt.
Cô biết rằng con thú phế vật – thứ mà những lời đồn thổi gọi nó là "bóng tối sống" – đang ẩn nấp trong khoảng không gian vô hình này, chờ đợi khoảnh khắc cô yếu ớt và dễ bị tổn thương nhất.
Nó không xuất hiện ngay lập tức trước mặt cô, nhưng sự hiện diện của nó lại đè nặng lên không khí đến mức khiến phổi cô khó khăn khi cố gắng hít thở vào những luồng oxy mỏng manh còn sót lại trong hang động.
Bóng tối ở đây khác biệt hoàn toàn so với bóng đêm bên ngoài thế giới con người.
Nó có trọng lượng vật lý, dày đặc và dính dờn như nhựa đường đang nguội dần trên bề mặt đá lạnh giá.
Mỗi bước đi của Lã Hủy Diệt đều để lại những dấu chân mờ nhạt trong lớp sương mù đen sẫm bao phủ sàn hang động.
Cô rút thanh kiếm ngắn từ vỏ gỗ cứng bên hông ra một cách chậm rãi, lưỡi dao phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ cây đuốc sắp tắt hẳn phía sau lưng cô.
Ánh mắt sắc lạnh quét qua những khe nứt trên vách đá nơi mà bóng tối dường như đang tụ tập và co bóp liên tục như cơ bắp của sinh vật sống đang tỉnh dậy khỏi giấc ngủ dài ngàn năm..
Sương mù không chỉ là hơi ẩm ngưng tụ trong hang động sâu thẳm này.
Nó mang theo mùi kim loại gỉ sét và vị mặn chát của máu khô từ hàng thế kỷ trước.
Lã Hủy Diệt nín thở, cảm nhận từng sợi cơ trên người căng thẳng đến cực hạn.
Cô biết rằng sự tĩnh lặng nơi đây là giả tạo.
Đó là màn che mắt cho một cái bẫy chết người đang chờ đợi con mồi bước vào.
Bóng tối phía trước dường như dày đặc hơn, nuốt chửng cả ánh sáng leo lét từ ngọn đuốc cuối cùng trong tay cô.
Nhưng thay vì lùi lại, Lã Hủy Diệt tiến lên.
Bước chân của cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, không gây ra tiếng động nào trên nền đá lạnh giá.
Kiếm ý của cô tỏa ra một lớp màng bảo vệ mỏng manh, đủ để xua tan những luồng khí độc ẩn nấp trong sương mù đen sẫm.
Cô nhớ lời cảnh báo của lão sư trước khi rời đi: "Trong hang Long Tuyền, thứ đáng sợ nhất không phải là quái thú hay bẫy cơ học.
Đó là ký ức."
Lã Hủy Diệt nhíu mày.
Của cô hay của những người đã từng bước qua con đường này và không bao giờ quay về?
Cô lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ phân tâm.
Tập trung vào hiện tại mới là điều duy nhất có thể giữ lấy mạng sống của mình.
Đột nhiên, một tiếng vọng vang lên từ phía trước.
Không phải tiếng động vật hay gió thổi qua khe đá.
Đó là giọng nói.
Một giọng nữ trầm ấm, mang theo nỗi buồn sâu thẳm và sự mệt mỏi đến tận cùng xương tủy.
Nó len lỏi vào tai Lã Hủy Diệt như những sợi dây vô hình, quấn chặt lấy tim cô.
"Lũ người ngu ngốc." Giọng nói ấy thì thầm, gần gũi đến mứcdường như đang đứng ngay bên cạnh vai trái của cô.
"Tại sao lại tiếp tục đi sâu vào đây?"
Lã Hủy Diệt dừng bước.
Thanh kiếm trong tay cô run lên nhẹ nhàng, không phải vì sợ hãi mà vì sự bất ngờ tột độ.
Cô quay người lại thật nhanh, lưỡi dao hướng về phía bóng tối rỗng tuếch bên cạnh.
Không có ai ở đó.
Chỉ có sương mù cuồn cuộn chảy như dòng sông ngầm đen ngòm.
"Hiện ra!" Lã Hủy Diệt quát lên, giọng điệu lạnh băng nhưng ẩn chứa sự cảnh giác cao độ.
"Đừng chơi trò ma quái với ta."
Không câu trả lời lập tức.
Thay vào đó, hình ảnh bắt đầu xuất hiện trong sương mù.
Những bóng người mờ ảo, mặc áo choàng trắng bị nhuốm đỏ máu, lê bước chậm chạp về phía cô.
Họ không có mặt.
Chỉ là những khoảng trống hốc trên khuôn nơi mắt và miệng lẽo ra nên đáng sợ hơn bất kỳ biểu cảm nào khác.
Lã Hủy Diệt nghiến răng.
Đây chính là ảo ảnh tâm trí mà lão sư đã nói đến.
Hang Long Tuyền phản chiếu nội tâm người bước vào nó, biến nỗi sợ hãi thành hiện thực để giết chết họ từ bên trong.
Cô hít sâu một hơi dài, cố gắng duy trì sự tỉnh táo.
Kiếm ý của cô trở nên sắc bén hơn, cắt ngang qua những bóng ma đang tiến lại gần.
Một cái bóng lao về phía trước với tốc độ kinh hoàng.
Lã Hủy Diệt né sang bên phải, thanh kiếm vung lên chém vào không khí.
Cảm giác như cô vừa chạm vào một vật thể rắn chắc lạnh giá thay vì hư vô sau đó tan biến thành sương mù đen sẫm lại.
"Họ không thực," cô tự nhủ với mình để giữ vững lý trí.
"Đừng tin mắt ngươi."
Nhưng càng đi sâu, những ảo ảnh càng trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn.
Chúng bắt đầu mô phỏng hình dạng của những người quen thuộc trong quá khứ của Lã Hủy Diệt.
Cô thấy bóng dáng một cậu bé tóc rối bù đang khóc vì bị bỏ rơi.
Đó là ký ức về em trai cô đã mất khi còn nhỏ.
Tiếp theo là khuôn mặt lạnh lùng, vô cảm của vị sư phụ từng dạy cho cô kiếm pháp nhưng cũng chính người đã từ chối cứu sống cha mẹ cô trong trận đại nạn năm xưa.
Mỗi ảo ảnh đều mang theo một lời trách móc thầm lặng.
"Tại sao ngươi lại sống sót?" "Ngươi xứng đáng được hạnh phúc sao?" Những câu hỏi ấy như những mũi dao nhỏ đâm vào lương tâm của Lã Hủy Diệt, làm chệch hướng sự tập trung vốn có của cô.
Cô bước đi chậm hơn, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm đẫm lưng áo.
Không phải vì mệt mỏi thể xác mà là gánh nặng tinh thần đang đè lên vai cô ngày càng lớn.
Sương mù dường như đang nuốt lấy ánh sáng từ ngọn đuốc trong tay Lã Hủy Diệt chỉ còn lại một tia lửa leo lét sắp tàn.
Đột nhiên, tất cả ảo ảnh biến mất trong tích tắc.
Sự im lặng trở lại bao trùm không gian, nhưng lần này nó nặng nề hơn, Suffocating đến mức khiến cô khó thở.
Trước mặt Lã Hùy Diệt xuất hiện một cánh cửa đá khổng lồ khắc đầy những ký tự cổ xưa mờ nhạt mà cô chưa từng thấy bất kỳ nơi nào khác trên thế giới này.
Cánh cửa đóng chặt, không hề có khe hở nhỏ nhất để chui qua hay phá vỡ bằng vũ lực thông thường.
Trên bề mặt đá đen bóng phản chiếu hình ảnh của chính Lã Hủy Diệt - một người phụ nữ gầy guộc nhưng đôi mắt kiên định như ngọc bích dưới ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc sắp tắt trong tay cô.
Cô tiến lại gần, đưa bàn tay run rẩy chạm vào tấm đá lạnh giá bên cạnh cánh cửa kia.
Ngay khi ngón tay của Lã Hủy Diệt tiếp xúc với bề mặt đá thì một dòng điện chạy dọc sống lưng làm cho toàn thân tê dại đi mất vài giây đồng hồ trước khi tỉnh táo trở lên hoàn toàn sau đó nữa phút tiếp theo liền lập tức quay sang nhìn quanh xem liệu có ai đang quan sát mình hay không nhưng kết quả là chẳng hề thấy bóng dáng con người nào cả dù sao thì đây cũng chỉ đơn thuần là hành động phòng thủ cơ bản.
thôi đâu cần phải lo lắng quá mức làm gì chứ đúng không.
Thật ra rồi cũng sẽ hiểu rõ mọi chuyện sớm muộn gì cũng.
nên tốt nhất hãy cứ tập trung vào việc mở cánh cửa bí ẩn trước mắt đi đã xem sao nào chúng ta cùng bắt đầu thử nghiệm ngay bây giờ.
bạn thân mến của tôi ạ!
Chờ đã, có vẻ như Lã Hủy Diệt vừa mất kiểm soát giọng điệu kể chuyện một cách kỳ lạ.
Cô lắc mạnh đầu để xua tan cảm giác mơ hồ đó và quay lại tập trung vào cánh cửa đá trước mặt mình lần nữa nghiêm túc hơn nhiều so với ban nãy kia kìa!
Trên bề mặt cánh cửa, những ký tự cổ xưa bắt đầu phát ra ánh sáng màu đỏ thẫm nhạt dần rồi tắt ngấm theo nhịp đập trái tim của Lã Hủy Diệt.
Mỗi cú đập đều tạo nên một xung năng lượng nhỏ lan tỏa khắp hang động khiến cho không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết dường như đang chờ đợi một cái gì đó đặc biệt sắp xảy ra bất cứ lúc nào đây thôi.
Lã Hủy Diết hít sâu vào rồi thở chậm rãi để ổn định lại hơi thở cùng với những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu mình hiện tại này đây!
Cô nhận ra rằng cánh cửa không yêu cầu lực vật lý mạnh mẽ hay kỹ năng võ công cao siêu gì cả mà nó đòi hỏi thứ khác hẳn so với dự đoán ban đầu của mọi người xung quanh kể cả chính bản thân cô nữa chứ.
Đó là sự hy sinh.
Một phần ký ức đau thương nhất trong quá khứ phải được trao đi làm chìa khóa để mở cánh cửa này ra ngoài thế giới bên kia phía trước đang chờ đợi những ai đủ can đảm đối mặt với nó mà thôi!
Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại, chìm sâu vào dòng chảy ký ức của mình.
Cô tìm đến khoảnh khắc bi thảm nhất trong cuộc đời - khi chứng kiến cha mẹ bị sát hại trước mắt bởi quân thù nhưng không thể làm được gì ngoại trừ đứng nhìn chúng biến mất mãi mãi trong biển máu đỏ chát ấy!
Nỗi đau xé lòng trở lại xâm chiếm lấy tâm trí cô một cách dữ dội giống như lần đầu tiên trải qua nó vậy đó!
Nhưng thay vì sụp đổ dưới gánh nặng tuyệt vọng tột cùng này thì Lã Hủy Diệt lại chọn cách chấp nhận nó trọn vẹn không hề trốn chạy hay phủ nhận điều gì cả dù chỉ trong thoáng chốc ngắn ngủi thôi cũng được mà.
Cô để cho nỗi đau lan tỏa khắp cơ thể rồi chuyển hóa thành sức mạnh tinh thần bất diệt giúp cô đứng vững giữa bão tố cuộc đời phía trước đang chờ đợi những ai đủ dũng cảm đối mặt với nó mà thôi!
Khi mở mắt ra lần nữa, Lã Hủy Diệt thấy rằng cánh cửa đá khổng lồ trước mặt đã tự động mở rộng ra hai bên để lộ một hành lang tối đen y xì nằm sâu dưới lòng đất nơi không có bất kỳ nguồn sáng nhân tạo nào chiếu rọi vào được dù chỉ là một tia nắng nhỏ bé nhất cũng vậy đó!
Cô bước qua ngưỡng cửa, cảm giác lạnh buốt từ nền đá truyền lên đôi bàn chân trần.
Không gian bên trong chật hẹp và ngột ngạt hơn so với phần hang động trước kia rất nhiều lần nữa chứ không hề đơn giản hóa vấn đề gì cả.
Và rồi, ở cuối hành lang tối đen đó, Lã Hủy Diệt nhìn thấy một vật thể phát ra ánh sáng vàng ấm áp.
Không phải là ngọn đuốc hay đèn lồng thông thường mà là một cuốn sách cổ bằng da bò đang lơ lửng giữa không trung xoay tròn chậm rãi như thể bị sức hút vô hình giữ lại vậy đó!
Trên bìa cuốn sách khắc dòng chữ bằng ngôn ngữ cổ xưa: "Bí mật của Long Tuyền." Lã Hủy Diệt bước tới gần, lòng bàn tay run rẩy chạm vào trang giấy đầu tiên.
Những ký tự bắt đầu bay ra khỏi mặt giấy, xếp thành một câu nói khiến cô phải lùi lại hai bước vì shock kinh ngạc tột độ!
Tên khắc trên cuốn sách chính là tên của cô, kèm theo ngày giờ Lã Hủy Diệt sẽ chết.
Máu cô lạnh cóng, bản năng cảnh báo nguy hiểm đến mức tim như ngừng đập.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận