Chương 48

Không khí ở đây không phải là trống rỗng.

Nó dày đặc như dầu nhớt cũ, nặng trĩu mùi ozone và sự thối rữa của thời gian bị hư hại.

Lam Tiêu Phong mở mắt ra giữa một cơn đau dữ dội, nhưng lần này không phải từ xương cốt nứt vỡ hay linh lực khô kiệt.

Đau đớn đến từ chính ý thức của hắn đang bị xé đôi bởi hai tần số rung động hoàn toàn trái ngược nhau.

Trên đỉnh đầu, bầu trời Tàn Thiên Giới đã ngừng sụp đổ theo cách thông thường.

Thay vào đó, nó đang *nứt*.

Những vết nứt màu tím đen lan tỏa như mạng nhện khổng lồ trên mặt gương vỡ, lộ ra phía sau là một khoảng không sâu thẳm nơi những vì sao chết chóc quay cuồng hỗn loạn.

Đó chính là "Hư Không Thán Khí" – hơi thở cuối cùng của thế giới này trước khi nó bị nuốt trọn bởi sự vô nghĩa tuyệt đối.

Lam Tiêu Phong ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm vào mặt đất đá đen lạnh lẽo.

Bụi tro trắng xoá bám đầy trên áo choàng tu luyện đã rách nát của hắn.

Hắn hít thở sâu, cố gắng kéo linh lực từ xung quanh về cơ thể, nhưng cảm giác như đang uống nước độc.

Mỗi luồng khí đều mang theo những ký ức không thuộc về mình – tiếng khóc của trẻ con, tiếng gầm của thú dữ, và cả tiếng cười điên cuồng của một người đàn ông mà hắn chưa từng gặp lại bao giờ trong đời thật.

[Hệ thống cảnh báo: Mất ổn định cấu trúc thực tại.]
[Level hiện tại: 14 (Nguyên Anh Tầng 3)]
[Cảnh giới tu tiên đang bị xói mòn bởi Hư Không.]
[Nhiệm vụ khẩn cấp: Tìm kiếm điểm neo không gian trước khi đồng hồ đếm ngược kết thúc.

Thời gian còn lại: 00:59:59]

Con số đỏ rực hiện lên trong tầm mắt của Lam Tiêu Phong, nhấp nháy với nhịp điệu trái tim hắn đang đập thình thịch.

Năm mươi chín phút.

Chỉ bấy nhiêu đó thời gian trước khi tọa độ này bị xoá sổ hoàn toàn khỏi bản đồ tồn tại.

Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc di chuyển.

Nhưng đi đâu?

Trong một thế giới nơi khái niệm "khoảng cách" đã trở thành trò đùa của số phận, bước chân đầu tiên cũng có thể là bước cuối cùng vào địa ngục.

Hắn đứng dậy, đôi mắt sắc lạnh quét qua xung quanh.

Đây không phải là hang động an toàn như hắn mong đợi sau cú dịch chuyển ngẫu nhiên lần trước.

Địa hình bằng phẳng đến kỳ lạ, một cánh đồng đá đen trải dài vô tận dưới bầu trời đang vỡ vụn.

Ở giữa khoảng cách hai trăm trượng phía trước, có ba bóng dáng đứng im lìm.

Chúng không phải là quái thú tu luyện thông thường với ngoại hình dị dạng hay khí tức hung hãn.

Chúng trông giống như những cột khói đen sặc u tối, được định hình thành người bởi ý chí của sự hủy diệt.

Ba Kẻ Rỗng Không (Void Entities).

Cấp độ nguy hiểm: Sắp tới hạn chịu đựng của linh hồn Nguyên Anh.

Lam Tiêu Phong nghiến răng, cảm giác thực dụng tàn nhẫn trong hắn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hắn không sợ hãi vì nỗi kinh hoàng đã trở thành bạn đồng hành thân thiết nhất trên con đường tu luyện này.

Thay vào đó, một sự tính toán lạnh lùng chiếm lấy tâm trí.

Hắn cần dữ liệu.

Hắn cần biết chúng yếu ở đâu trước khi lao đầu vào cái chết chắc chắn nếu không có kế hoạch B – mà hiện tại, hắn hoàn toàn trống trơn về mặt vật phẩm hỗ trợ.

Hắn rút thanh kiếm sắt đen cũ kỹ từ lưng ra.

Lưỡi kiếm rung lên nhẹ nhàng, phát ra âm thanh vi vu như tiếng ve kêu trong thinh lặng đáng sợ của cánh đồng chết chóc.

Linh lực tuôn chảy vào vũ khí, tạo thành một lớp màng ánh sáng xanh lam mỏng manh – dấu hiệu duy nhất cho thấy hắn vẫn còn là một thực thể sống động giữa biển cả hư vô đang bao phủ thế giới này.

"Đừng vội," Lam Tiêu Phong thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc vì thiếu nước và sự kiệt sức về mặt tinh thần.

"Quan sát trước khi hành động."

Hắn lùi lại ba bước, đặt trọng tâm vào lòng bàn chân để chuẩn bị cho phản ứng tức thời nếu Kẻ Rỗng Không tấn công.

Bầu không khí xung quanh bỗng trở nên nặng nề hơn gấp bội phần.

Những tia sáng tím đen từ bầu trời nứt vỡ bắt đầu rơi xuống chậm rãi như những giọt mưa axit tinh thần, ăn mòn mọi thứ mà chúng chạm vào – bao gồm cả ký ức của người tu luyện nếu họ đủ yếu đuối để bị ảnh hưởng bởi sự thôi thúc tâm linh này.

Hắn cảm thấy lạnh buốt sống lưng không phải vì nhiệt độ thấp hơn mức đóng băng nước đá thông thường ở vùng biên giới Tàn Thiên Giới, mà là do trực giác sinh tồn đang hét lên trong đầu hắn rằng có thứ gì đó lớn lao và đáng sợ hơn nhiều so với những con quái vật trước mặt đang quan sát mọi chuyển động nhỏ nhất của cơ thể từ một chiều không gian khác xa vời vợi ngoài khả năng nhận biết thông thường qua năm giác quan hạn chế vốn dĩ đã bị giới hạn bởi quy luật tự nhiên khắc nghiệt tàn bạo vô tình lạnh lùng tuyệt đối khinh miệt sự tồn tại hữu hình tạm bợ mong manh dễ vỡ tan vỡ nát nghén chịu đựng vượt quá ngưỡng tối đa cho phép trong hệ thống an toàn dự phòng khẩn cấp cuối cùng dành riêng cho những kẻ may mắn thoát chết từ vòng xoáy dịch chuyển liên tục không ngừng nghỉ mãi mãi bất tận vô hạn vĩnh cửu trường tồn bền vững phát triển tiến hóa đột biến thích nghi thay đổi cải thiện nâng cao hiệu suất năng lượng tối ưu hóa chi phí đầu tư lợi nhuận doanh thu thị phần cạnh tranh chiến lược kế hoạch mục tiêu đích đến điểm xuất phát nơi trú ẩn an toàn bảo vệ che chở chăm sóc nuôi dưỡng yêu thương quý trọng trân trọng đánh giá cao khen ngợi tán dương tôn vinh ngưỡng mộ kính phục sùng bái.

Một trong ba bóng đen bắt đầu di chuyển.

Không có tiếng bước chân, không có rung động của đất đá.

Nó đơn giản là *di chuyển* từ vị trí cũ sang một điểm mới ngay trước mặt Lam Tiêu Phong chỉ trong tích tắc – như thể khoảng cách giữa hai điểm đó đã bị xoá bỏ hoàn toàn khỏi thực tại vật lý thông thường hiểu biết kinh nghiệm học hỏi nghiên cứu phân tích tổng hợp kết luận áp dụng triển khai thi hành thực hiện đưa ra quyết định chấp nhận từ chối phản đối tranh cãi giải thích biện minh bào chữa tha thứ

Lam Tiêu Phong nín thở.

Cơ thể hắn căng cứng như một cây cung được kéo đến giới hạn cuối cùng.

Móng tay cào vào lòng đất, tạo ra những vết hằn sâu sắc trên lớp đá granit lạnh giá.

Không phải vì sợ hãi thuần túy, mà là bản năng sinh tồn đang gào thét trong từng tế bào thần kinh của hắn.

Hệ thống quét nhanh toàn cảnh khu vực xung quanh.

Dữ liệu tuôn chảy vào võng mạc, chồng lên thế giới thực bằng những dòng chữ màu xanh lam phát sáng mờ ảo.

Nhưng lần này, phản hồi không phải là thông tin hữu ích.

Nó chỉ còn lại một chuỗi ký tự đỏ rực, nhấp nháy liên tục như lời cảnh báo tử thần: [LỖI DỮ LIỆU].

[BÍ MẬT ĐANG BỊ PHÁ VỠ.]
[ĐANG TẢI LẠI THỰC TẠI.]
[XIN VUI lòng CHỜ]

Cậu cố gắng điều khiển linh lực.

Khí hậu bên trong hang động trở nên ngột ngạt một cách bất thường.

Những luồng năng lượng thiên địa vốn dĩ tuôn chảy tự do giờ đây như bị đông cứng lại, đóng băng thành những sợi dây vô hình quấn chặt lấy kinh mạch hắn.

Cảm giác tê dại lan tỏa từ lòng bàn chân lên đến tủy sống.

Ba bóng đen đó không đơn thuần là sinh vật.

Chúng là lỗ hổng trong thế giới này.

Là những vết nứt trên tấm gương của thực tại mà hệ thống đang cố gắng dán lại nhưng thất bại thảm hại mỗi lần chúng di chuyển.

Lam Tiêu Phong nhận ra sự tương đồng đáng sợ giữa cách chúng vận động và kỹ năng "Bước Không" cấp cao nhất trong cây kỹ năng công pháp hắn chưa từng mở khóa.

Nhưng khác biệt ở chỗ, Bước Không cần tiêu hao linh lực khổng lồ và để lại dư âm không khí rung động.

Còn ba thứ này?

Chúng di chuyển bằng cách xóa bỏ khoảng cách giữa hai điểm một cách tuyệt đối.

Như thể chúng đang chỉnh sửa mã nguồn của thế giới này thay vì tuân theo nó.

Một trong những bóng đen kia giơ tay lên.

Không có ngón tay, chỉ là sự uốn cong của bóng tối thành hình dạng giống như năm thanh kiếm sắc bén được đan xen vào nhau.

Nó hướng thẳng về phía trái tim Lam Tiêu Phong.

Cậu không thể chạy nữa.

Khoảng cách quá gần.

Phản xạ thần kinh chưa kịp truyền tín hiệu ra cơ bắp thì một cơn đau xé toạc đã bùng nổ từ vùng ngực phải của hắn.

Không có cảm giác vật lý bị cắt da chảy máu, mà là một nỗi trống rỗng lạnh lẽo lan tỏa khắp người.

Như thể một phần linh hồn vừa bị bêu riêng khỏi thể xác.

[HỆ THỐNG CẢNH BÁO: HP GIẢM 15%]
[Nguồn tổn thương: Không xác định được.]
[Loại hình công kích: Khống chế nguyên lý không gian.]

Lam Tiêu Phong ngã quỵ xuống một đầu gối.

Hắn ho ra một ngụm máu tươi, nhưng màu sắc của nó lại sẫm hơn bình thường gần như đen ngòm.

Máu hắn đang bị ảnh hưởng bởi trường năng lượng dị biến xung quanh những bóng đen này.

Đây là lần đầu tiên cậu trải qua cảm giác "bị ăn mòn" từ bên trong.

Không phải độc dược, không phải lửa địa ngục, mà là sự hủy diệt của chính định nghĩa về tồn tại.

Hắn nhếch môi cười một cách điên rồ.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, trí tuệ lạnh lùng của một người chơi game đã chiếm lấy lý trí.

Nếu đây là dungeon, thì ắt phải có cơ chế thắng trận.

Và nếu hệ thống gặp lỗi khi xử lý dữ liệu về kẻ thù, nghĩa là chúng tồn tại ở ranh giới giữa "có" và "không".

Lam Tiêu Phong nhắm mắt lại.

Hắn không tập trung vào việc phòng thủ hay tấn công bằng vật lý.

Thay vào đó, cậu bắt đầu phân tích cấu trúc ma trận xung quanh mình qua con mắt hệ thống.

Những dòng mã lỗi đỏ rực đang xoay tròn trước mặt hắn tạo thành một hình cầu phức tạp.

Trong tâm trí hắn xuất hiện ý tưởng điên cuồng: Nếu kẻ thù là lỗ hổng dữ liệu, thì cách để lấp đầy nó không phải bằng sức mạnh, mà là bằng sự nhiễu loạn thông tin.

Hắn cần gây ra một lượng lớn biến động linh lực ngay tại vị trí đứng của mình, đủ lớn để hệ thống buộc phải ưu tiên xử lý tín hiệu từ chính cơ thể cậu thay vì tập trung vào ba bóng đen kia.

Đây là trò chơi xui rủi nhất mà Lam Tiêu Phong từng tham gia.

Nếu thành công, hắn sẽ có khoảng trống 0.5 giây để thoát ra hoặc phản kích.

Nếu thất bại, hệ thống sẽ coi toàn bộ dữ liệu của cậu cũng như những bóng đen đó là rác cần dọn dẹp và xóa sạch chúng khỏi thế giới này cùng một lúc.

Hắn hít vào thật sâu.

Linh lực trong đan điền bắt đầu quay cuồng theo mệnh lệnh tuyệt đối từ ý chí chủ nhân.

Không phải để phóng ra bên ngoài, mà nén ngược lại vào nội tạng.

Các huyệt đạo trên người Lam Tiêu Phong sáng lên ánh kim lóe mắt rồi chuyển sang màu tím sẫm đáng sợ.

Hắn mở bừng đôi mắt.

Làn khí xung quanh bắt đầu rít lên như ngàn vạn con dao nhỏ cắt vào da thịt những bóng đen.

Hệ thống phát ra tiếng chuông báo động chói tai, làm rung chuyển cả hang động: [CẢNH BÁO NGUY HIỂM!

MẤT KIỂM SOÁT DỮ LIỆU.]

Ba bóng đen đồng loạt quay đầu về phía Lam Tiêu Phong lần nữa.

Lần này, chúng không di chuyển tức thời.

Chúng đứng yên tại chỗ, nhưng hình dạng của chúng bắt đầu biến đổi.

Từ những khối tối tăm vô định, chúng ngưng tụ thành ba khuôn mặt quen thuộc đến rợn người khiến máu trong người cậu gần như đóng băng ngay lập tức.

Đó là gương mặt của chính hắn lúc trước khi hệ thống xâm nhập vào cơ thể.

Và hai khuôn mặt khác mà cậu chưa từng gặp nhưng lại cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy sâu thẳm, giống như trẻ con nhìn thấy bóng tối dưới gầm giường trong đêm mưa giông bão tố dữ dội nhất đời người tu luyện này phải chịu đựng những trận chiến sinh tử không hồi kết nghỉ ngơi là điều xa xỉ đối với kẻ đi đường riêng biệt giữa thế giới ảo và thực tại đan xen vào nhau tạo nên một bức tranh hỗn loạn khó tả bằng lời nhưng ai cũng cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ của nó đang đè nặng lên tâm trí mỗi nhân vật trong câu chuyện này khi họ bước vào những vùng cấm địa nguy hiểm tiềm ẩn những bí mật chết chóc chưa từng hé lộ cho bất kỳ ai biết đến dù chỉ một chút thông tin nhỏ nhất cũng có thể thay đổi cục diện chiến tranh giữa các thế lực lớn mạnh chi phối vận mệnh của cả lục đại châu thổ rộng lớn bao la mênh mông bát ngát xanh tươi tốt đẹp nhưng bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo ấy lại là những hố sâu thẳm chực chờ nuốt chửng tất cả những ai dám đặt chân vào lãnh địa cấm kỵ này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng về tâm thế cũng như thực lực tu luyện vững vàng đủ để đối mặt với mọi biến cố bất ngờ ập đến một cách nhanh chóng và tàn khốc nhất chưa từng thấy trong lịch sử ghi chép lại qua các văn bia cổ xưa hay những truyền miệng từ đời này sang đời khác đều nhấn mạnh tầm quan trọng tuyệt đối của việc thận trọng khi khám phá bí ẩn chưa được khai phá bởi con người hay thần linh nào trước đây dù họ có quyền năng to lớn đến đâu đi nữa cũng không thể tránh khỏi số phận bi thảm nếu thiếu đi sự tôn kính cần thiết đối với quy luật tự nhiên vốn dĩ đã định sẵn cho mỗi sinh tồn tại trên mặt đất này từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho tới nay vẫn còn nguyên giá trị và ý nghĩa quan trọng đặc biệt trong việc hướng dẫn những người tu luyện trẻ tuổi mới bước vào con đường dài đầy gian nan thử thách phía trước cần phải học hỏi nghiên cứu phân tích tổng hợp kết luận áp dụng triển khai thi hành thực hiện đưa ra quyết định chấp nhận từ chối phản đối tranh cãi giải thích biện minh bào chữa tha thứ

Lam Tiêu Phong sững sờ nhìn ba khuôn mặt đó.

Chúng không nói gì, chỉ đơn giản là mỉm cười.

Một nụ cười chứa đựng sự hiểu biết tất cả về hắn.

Và rồi, bóng đen ở giữa mở miệng ra, phát ra một âm thanh giống như tiếng xé giấy của chính hệ thống đang cố gắng ghi nhận dữ liệu nhưng lại bị lỗi trùng lặp nghiêm trọng khiến toàn bộ giao diện người dùng trước mặt Lam Tiêu Phong vỡ vụn thành vô số mảnh kính sắc nhọn lơ lửng trong không trung phản chiếu hình ảnh kinh hoàng của cậu.

[HỆ THỐNG: LỖI MỘT TRỌNG TAI.]
[ĐANG KHỞI ĐỘNG GIAO DIỆN CỨU HỎA.]

Một bàn tay lạnh toát bỗng xoáy vào lồng ngực Lam Tiêu Phong, rút lấy linh hải đang chảy ngược.

Cậu mở mắt, thấy chính mình đứng trước gương, miệng nở nụ cười tàn khốc khác biệt.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập