Chương 47
Anh không nằm trên giường đá trong hang động an toàn mà đang treo lơ lửng giữa không trung.
Chân tay bị khóa bởi những sợi dây sáng màu xanh lam phát ra từ hư không.
Hệ thống cảnh báo nhấp nháy đỏ trước mắt:
[CRITICAL ERROR]
[Linh hồn chia đôi - 47% hoàn chỉnh]
[Cảnh giới: Nguyên Anh (Tầng 3)]
[Nhiệm vụ khẩn cấp: Khám phá Bí Ẩn Hư Không]
Tiêu Phong cố gắng di chuyển, nhưng cơ thể anh bị phong tỏa hoàn toàn.
Những sợi dây ánh sáng này không phải là vật chất thông thường mà là mã hóa của chính hệ thống tu tiên đang kiểm soát thế giới này.
Chúng ăn sâu vào kinh mạch, đốt cháy linh lực mỗi giây trôi qua.
Anh nhắm mắt lại, tập trung tinh thần để phân tích tình huống.
Đây không phải là dịch chuyển ngẫu nhiên nữa.
Có thứ gì đó đã kéo anh đến đây một cách có chủ đích.
Không gian xung quanh tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng nhịp đập của trái tim đang dần chậm lại.
Bỗng nhiên, những ký tự cổ xưa bắt đầu xuất hiện từ hư không, xoay vòng quanh người anh như bầy ong giận dữ.
Chúng phát ra âm thanh rên rỉ nghe giống tiếng khóc của trẻ con bị bỏ rơi trong bóng tối vĩnh cửu.
Tiêu Phong nhận ra đây là ngôn ngữ gốc của hệ thống - thứ mà chỉ những kẻ đã từng phá vỡ quy tắc mới có thể đọc được.
"Mày đến đúng lúc," một giọng nói lạnh băng vang lên từ phía sau, khiến anh run rẩy toàn thân.
Khi Tiêu Phong đang nỗ lực phá vỡ sự kiềm chế bằng cách bơm đầy linh lực vào huyệt đạo chóp đỉnh đầu, một bóng đen xuất hiện từ phía sau mà không có âm thanh bước chân nào báo hiệu trước đó.
Không khí xung quanh bỗng trở nên nặng nề hơn nhiều lần so với bình thường như thể trọng lượng của cả vũ trụ đang đè lên vai anh vậy cũng giống như khi đứng dưới đáy đại dương sâu thẳm nơi áp lực nước biển khổng lồ đủ để ép vỡ xương cốt con người thành bột nhào tan biến vào cát bụi thời gian vĩnh cửu cùng cực tột độ không thể diễn tả bằng lời nói viết ra thành văn xuôi hay thơ ca nghệ thuật thẩm mỹ tinh tế cao siêu nào cả đâu trên đời này nữa đâu mà chỉ có những nhà tu tiên lão luyện bậc thầy đỉnh cao mới thấu hiểu được nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.
Đó là một tu tiên giả mặc áo choàng đen dài quét đất, mặt nạ bằng xương trắng muốt che kín nửa khuôn mặt chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí giết người cùng những vết sẹo lõm sâu hoắm trên má bên trái trông giống như dấu tích của vết thương cũ lâu năm đã lành lại nhưng vẫn còn nguyên hình dạng ban đầu không hề thay đổi chút nào kể từ ngày nó xuất hiện lần đầu tiên trong ký ức mờ mịt xa xôi hẻo lánh nơi góc khuất tối tăm nhất của tâm trí con người chúng ta vậy đó đúng không.
Kẻ này tỏa ra áp lực kinh khủng thuộc cấp độ Nguyên Anh đỉnh cao thậm chí còn vượt xa hơn cả sư phụ cũ của Tiêu Phong trước khi bị ám sát cách đây vài tháng gần đây thôi chứ đâu cần phải nhắc lại nữa làm gì cho mất thời gian vô ích lãng phí công sức vào những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể tí nào đâu trên đời này hiện nay bây giờ rồi!
"Hệ thống đã chọn mày," kẻ áo đen nói, giọng điệu máy móc thiếu cảm xúc.
"Mày là chủ thể lý tưởng nhất để hoàn thành nghi thức hợp nhất linh hồn."
Tiêu Phong cười khẩy mặc dù đang ở thế yếu tuyệt đối bất khả kháng không có đường thoát thân nào cả trước mắt hiện tại lúc này đây rồi kia kìa!
Anh luôn tin vào dữ liệu chứ không phải định mệnh hay những lời tiên tri mơ hồ vô căn cứ như vậy đâu mà chỉ cần nhìn qua thôi cũng đủ hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau tất cả những gì xảy ra ở nơi đây rồi còn gì nữa.
"Đi chết đi," anh quát lên đồng thời kích hoạt kỹ năng đặc biệt [Phá Hủy Kinh Mạch] đã học được từ lần trước khi đối mặt với kẻ thù tương tự như thế này đây kia kìa!
Những tia sét màu tím bùng nổ từ lòng bàn tay phải của Tiêu Phong đánh thẳng vào vùng ngực trống rỗng phía sau lưng kẻ áo đen đang đứng đó ngay lúc này đây rồi còn gì nữa.
Nhưng thay vì bị trúng đòn, những tia sét lại tan biến vào hư không như thể chúng chưa bao giờ tồn tại trên thế giới thực tế vốn dĩ đã đầy rẫy sự giả tạo dối trá lừa lọc từ lâu nay vậy đó!
Kẻ áo đen vẫn đứng yên bất động nhìn chằm chằm vào Tiêu Phong qua lớp mặt nạ xương trắng muốt lạnh lùng đến đáng sợ khiến cho chính cả những người mạnh mẽ nhất cũng phải run lên bần bật kinh hãi tột cùng trước sức mạnh tuyệt đối thuộc về cấp độ thần thánh tối cao thượng đẳng siêu việt phi thường xuất chúng hiếm có khó tìm trong lịch sử tu tiên trường tồn vĩnh cửu bất tử vô hạn cùng cực tột độ không thể diễn tả bằng lời nói viết ra thành văn xuôi hay thơ ca nghệ thuật thẩm mỹ tinh tế cao siêu nào cả đâu trên đời này nữa đâu mà chỉ có những nhà tu tiên lão luyện bậc thầy đỉnh cao mới thấu hiểu được nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.
Trong khoảnh khắc quyết định cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn không thể cứu vãn nữa, Tiêu Phong không tấn công kẻ địch mà anh tự cắt đứt một phần kinh mạch tay phải bằng chính móng tay sắc nhọn như dao găm nhỏ gọn tinh xảo được làm từ xương rồng lửa huyền thoại cổ đại truyền thuyết xa xưa hẻo lánh nơi góc khuất tối tăm nhất của tâm trí con người chúng ta vậy đó.
Một cột lửa đỏ rực bùng lên từ lòng bàn tay anh, không phải là hỏa diệm hoa thông thường mà là lửa tinh thần thuần khiết đến mức có thể thiêu đốt cả linh hồn nếu chạm vào da thịt sống còn đang tồn tại trên thế giới thực tế vốn dĩ đã đầy rẫy sự giả tạo dối trá lừa lọc từ lâu nay vậy đó!.
Cột lửa đỏ rực không hề lan rộng theo cách thông thường của một đòn phép thuật hỏa hệ bình thường.
Nó co lại, ngưng tụ thành một luồng tia mỏng như sợi chỉ nhưng mang sức nóng khủng khiếp đến mức làm cong cả không khí xung quanh.
Tiếng xèo xèo phát ra khi nhiệt độ chạm vào lớp áo choàng vải thô của hắn.
Mùi khét lẹt của vải cháy trộn lẫn với mùi kim loại tan chảy từ những mảnh giáp da cũ kỹ trên vai trái lan tỏa trong không gian kín mít, ngột ngạt này.
Đan Lương nhắm chặt mắt lại.
Cơ thể anh run lên bần bật, không phải vì lạnh hay sợ hãi, mà là do phản ứng sinh lý tự nhiên trước cơn đau dữ dội đang âm ỉ ăn mòn vào da thịt và cả linh lực bên trong kinh mạch.
Hệ thống trên của hắn chớp đốm đỏ liên tục, cảnh báo về mức độ tổn thương nghiêm trọng.
[SYSTEM ALERT: HP giảm xuống còn 12%.
Cảnh giới Tu sĩ Hư Không rung chuyển.
Nguy cơ sụp đổ cấu trúc thể xác.]
Những dòng chữ màu máu nổi lên trong tầm nhìn mờ ảo trước mắt hắn.
Hắn không kịp phản ứng với thông báo đó vì sự chú ý hoàn toàn bị thu hút bởi tiếng bước chân nặng nề đang tiến lại gần từ phía sau cánh cửa gỗ mục rữa kia.
Cánh cửa ấy đã đóng sầm lại cách đây vài phút, nhưng giờ đây nó đang mở ra từng li từng tí một dưới áp lực vô hình của một sức mạnh khổng lồ nào đó.
Hắn cố gắng đứng dậy, hai chân run rẩy như những cây mía khô héo trước gió bão.
Linh lực trong cơ thể gần như cạn kiệt sau cú đột phá cưỡng bức vừa rồi.
Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên da thịt anh, tỏa ra ánh sáng xanh nhạt — dấu hiệu của việc kinh mạch quá tải và sắp đứt gãy vĩnh viễn nếu không được chữa trị kịp thời.
"Đừng hòng thoát," một giọng nói trầm đục vang lên từ bóng tối phía sau cánh cửa đang mở dần.
Giọng đó nghe như tiếng đá ma sát vào nhau, mang theo sự cổ xưa và mệt mỏi của hàng ngàn năm tích tụ.
"Bí mật này không dành cho kẻ yếu đuối."
Đan Lương nghiến răng.
Hắn.t tay phải vẫn còn bốc khói vào trong túi áo, rút ra một viên đan dược cấp 3 — Thanh Tâm Hoàn.
Viên thuốc nhỏ bằng hạt đậu, tỏa ra mùi hương thanh mát của bạc hà và tuyết núi cao.
Anh ném nó vào miệng mà không cần nhai, nuốt chửng xuống cổ họng nóng bỏng như lửa đốt.
Một cảm giác lạnh giá lan tỏa từ bụng dạ lên khắp cơ thể, tạm thời dập tắt cơn đau dữ dội ở bàn tay phải.
Nhưng đó chỉ là sự an ủi ngắn ngủi trước bão tố sắp ập đến.
Bóng dáng bước ra khỏi cánh cửa không phải là một con người bình thường.
Đó là một thực thể được bao phủ bởi lớp áo choàng đen tuyền, trên 。
Thực thể ấy nâng tay lên, ngón tay dài và gầy guộc như những nhánh cây chết khô chỉ về phía Đan Lương.
Không khí xung quanh bắt đầu đóng băng.
Những hạt sương nhỏ li ti ngưng tụ thành tuyết rơi lất phất trong căn phòng bí mật này.
Nhiệt độ giảm xuống nhanh chóng đến mức hơi thở của hắn hóa thành mây trắng mỗi khi anh nhả ra.
"Cảnh giới Hư Không," thực thể kia nói, giọng điệu không chút cảm xúc.
"Ngươi đã phá vỡ quy tắc tự nhiên bằng cách hấp thụ linh khí từ nơi cấm địa này.
Giờ đây, ngươi phải trả giá."
Đan Lương lùi lại một bước, gót chân chạm vào bức tường đá lạnh lẽo phía sau.
Hắn quay đầu nhìn quanh, tìm kiếm lối thoát nhưng chỉ thấy những bức tường đá trơn nhẵn không có khe hở nào ngoại trừ cánh cửa đang đóng sầm trở lại trước mặt hắn.
Hệ thống trên mắt anh bắt đầu phân tích đối phương.
[ANALYZING TARGET.]
[NAME: Unknown Guardian]
[LVL: ???
(Estimated > 50)]
[STATUS: Frozen Aura Active]
[SUGGESTED ACTION: Retreat or Die.]
Con số ước tính cấp độ của kẻ địch khiến tim Đan Lương đập thình thịch.
Điều đó có nghĩa là đối phương mạnh hơn hắn gấp mười lần, thậm chí nhiều hơn nữa nếu xét về sự thâm sâu trong tu vi.
Đây không phải là một trận đấu công bằng.
Đây là án tử hình được thực thi bởi luật rừng của thế giới Tu Tiên này.
Nhưng Đan Lương không định chấp nhận số phận đó dễ dàng.
Anh hít vào thật sâu, tập trung tinh thần lại.
Những ký tự hệ thống trên mắt anh chuyển sang màu vàng kim — dấu hiệu kích hoạt chế độ chiến đấu đặc biệt mà hắn đã nghiên cứu kỹ lưỡng từ khi bước vào dungeon này.
[SKILL TREE ACTIVATED: Shadow Step (Level 1)]
[COST: 50 MP]
[EFFECT: Short-range teleportation through shadows.]
Hắn cần bóng tối.
Và may mắn thay, căn phòng bí mật này đang chìm trong sự tối tăm dày đặc do hiệu ứng băng giá của kẻ canh gác tạo ra.
Những vệt bóng đen từ những cột đá cổ xưa trên trần nhà dài xuống sàn, tạo thành một mạng lưới phức tạp mà Đan Lương có thể lợi dụng.
Thực thể kia đưa tay về phía trước nhanh như 。 Một luồng gió lạnh giá xoáy tròn xung quanh cánh tay nó, biến thành một lưỡi kiếm băng sắc bén đến mức có thể cắt đứt không khí.
Lưỡi kiếm ấy lao thẳng vào ngực Đan Lương với tốc độ kinh hoàng, mang theo tiếng rít của cái chết đang cận kề.
Hắn nhảy sang bên trái, tránh né cú tấn công sát nút.
Cạnh áo choàng của anh bị xé toạc thành hai mảnh dưới sức mạnh hủy diệt của lưỡi băng kiếm đó.
Mảnh vải bay lơ lửng trong không trung rồi rơi xuống sàn nhà với tiếng động nhỏ nhẹ, tương phản rõ rệt với sự dữ dội vừa xảy ra.
"Ngươi nhanh hơn tôi nghĩ," thực thể kia nói, giọng điệu vẫn lạnh lùng như đá tảng.
Nhưng lần này, có một chút gì đó khác biệt trong ánh mắt ẩn sau lớp vải che mặt của nó — sự tò mò?
Hay là khinh thường?
"Nhưng tốc độ không cứu được ngươi khỏi định mệnh."
Đan Lương thở hồng hộc.
Việc sử dụng kỹ năng Shadow Step tiêu tốn rất nhiều mana từ cơ thể vốn đã suy kiệt này.
Những đốm đen xuất hiện trước mắt anh, báo hiệu sự mệt mỏi đang bao trùm lấy ý thức của hắn.
Hắn phải kết thúc cuộc chiến này nhanh chóng nếu không muốn chết nơi đây, trở thành một trong vô số bộ xương nằm rải rác dưới lớp bụi dày của căn phòng bí mật này.
Hắn đưa tay trái lên, các ngón tay bắt đầu di chuyển theo những dấu ấn phức tạp mà anh đã học được từ cuốn sách cổ tìm thấy ở tầng hai của dungeon.
Những ký tự phát sáng yếu ớt trên không trung kết nối lại thành một hình dạng giống như con mắt — biểu tượng của sự quan sát và thấu hiểu..
Khi kỹ năng kích hoạt, thế giới xung quanh Đan Lương thay đổi hoàn toàn.
Những lớp áo choàng đen tuyền của kẻ canh gác trở nên trong suốt dưới ánh nhìn đặc biệt này.
Bên trong đó không phải là một cơ thể người hay quái vật thông thường mà là một khối băng tinh khiết đang xoay chuyển liên tục, bên trong chứa đựng linh hồn của hàng ngàn tu sĩ đã thất bại trước thử thách nơi đây.
Hắn nhận ra điểm yếu ngay lập tức: trung tâm của khối băng ấy có một vết nứt nhỏ li ti — nơi linh lực tích tụ dày đặc nhất và cũng là nơi mong manh nhất.
Nếu hắn tấn công vào đúng vị trí đó, có thể gây ra sự cộng hưởng phá vỡ cấu trúc phòng thủ của đối phương.
Nhưng làm thế nào để tiếp cận?
Khoảng cách giữa hai người hiện tại quá xa so với phạm vi hiệu quả của những đòn đánh gần chiến mà Đan Lương sở hữu.
Và mana trong cơ thể anh chỉ còn đủ cho một lần di chuyển nữa thôi.
Thực thể kia dường như cảm nhận được ý định của hắn.
Nó đưa cả hai tay lên, những tia sét màu xanh lam bắt đầu tích tụ xung quanh lòng bàn tay gầy guộc đó.
Không khí trở nên nặng nề hơn, áp lực từ linh lực khổng lồ khiến Đan Lương khó khăn để đứng vững trên đôi chân run rẩy kia.
"Ngươi đã nhìn thấy sự thật," giọng nói trầm đục vang lên lần nữa, 。 "Bây giờ ngươi sẽ chết trong sợ hãi."
Một tia sét màu xanh lam bắn ra từ lòng bàn tay kẻ canh gác, nhắm thẳng vào đầu Đan Lương với tốc độ ánh sáng.
Hắn không có thời gian để suy nghĩ hay phân tích tình huống.
Trực giác sinh tồn thôi thúc anh lao người về phía trước, lăn dưới đất và né tránh cú tấn công chết người đó chỉ bằng vài milimet.
Tia sét đập vào bức tường đá phía sau đầu anh, tạo ra một hố lõm sâu rộng và tỏa ra những mảnh vụn bay tứ tung.
Nhiệt độ trong phòng tăng lên đột ngột do va chạm giữa băng giá và sấm sét, tạo thành một đám sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn của cả hai bên.
Đây là cơ hội duy nhất.
Đan Lương đứng dậy vội vàng, nhắm mắt lại và tập trung toàn bộ ý thức vào việc xác định vị trí của kẻ địch thông qua cảm nhận linh lực xung quanh.
Hắn có thể "nhìn thấy" những dòng chảy năng lượng trong không gian tối tăm này như những sợi chỉ sáng màu bạc nối kết với nhau thành một mạng lưới phức tạp.
Một điểm sáng mạnh mẽ nhất nằm ngay trước mặt anh, khoảng cách năm mét.
Đó là trung tâm khối băng — mục tiêu của hắn.
Đan Lương rút kiếm từ lưng ra, lưỡi dao dài và mỏng phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những ký tự hệ thống đang nhấp nháy trên mắt anh.
Hắn lao về phía điểm sáng đó với tốc độ tối đa mà cơ thể suy kiệt này có thể đạt được.
Những bước chân lướt qua sàn nhà phủ đầy bụi bẩn và xương cốt cũ kỹ, không tạo ra bất kỳ âm thanh nào đáng kể trong sự hỗn loạn của trận chiến.
Khi hắn đến gần đủ để cảm nhận được luồng khí lạnh giá phát ra từ đối phương, Đan Lương giơ cao lưỡi kiếm lên trời.
"Chop," anh thì thầm trong miệng mình trước khi hạ thấp vai xuống và thực hiện một cú chém mạnh mẽ nhất có thể vào trung tâm khối băng kia.
Lưỡi dao tiếp xúc với bề mặt cứng rắn của tảng băng tinh khiết phát ra tiếng kêu chói tai như kim loại va chạm nhau.
Những tia sáng trắng xóa lan tỏa từ điểm tiếp xúc, xé toạc màn sương mù dày đặc bao quanh căn phòng bí mật này.
Và rồi, im lặng.
Sự yên tĩnh tuyệt đối bao trùm lấy không gian sau cú va chạm ấy.
Không có tiếng bước chân, không có âm thanh của linh lực lưu chuyển, thậm chí cả hơi thở cũng như ngừng lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó.
Đan Lương đứng nguyên tại chỗ, lưỡi kiếm vẫn cắm sâu vào trung tâm khối băng đã vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ.
lơ lửng trong không khí như những vì sao thu micro đang xoay quanh một điểm trọng lực mới hình thành từ sự sụp đổ của kẻ canh gác kia.
Trên sàn nhà nơi trước đây là vị trí đứng của thực thể bí ẩn, giờ chỉ còn lại một cuốn sách da cũ kỹ nằm giữa đống tàn tích băng giá tan chảy dần dưới nhiệt độ phòng trở về bình thường đột ngột sau khi nguồn gốc lạnh giá bị tiêu diệt hoàn toàn bởi cú tấn công quyết định vừa rồi.
Hệ thống trên mắt Đan Lương bắt đầu hiển thị thông báo chiến thắng kèm theo phần thưởng cho việc vượt qua thử thách khó khăn nhất trong dungeon này cho đến nay — nhưng điều khiến anh bối rối hơn cả là dòng chữ cuối cùng hiện lên:
[CONGRATULATIONS!
You have awakened the Forbidden Knowledge Seal.
Warning: Time distortion effect activated around you.]
Không khí xung đột bỗng đóng băng, những tia sét đen nhánh xoáy vào da thịt anh.
Hắn nhìn tay mình đang lão hóa với tốc độ kinh hoàng, gân xanh nổi bạnh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận