Chương 48
Trong khoảnh khắc đó, Lam Phong nhận ra nó là dữ liệu.
Là mã nguồn lỗi của thế giới này đang cố gắng tự sửa chữa bằng cách nuốt chửng kẻ xâm nhập.
Khối máu đông hình người giữa hai trang sách mở mắt ra, đôi tròng đen sâu thẳm như giếng trời cổ xưa nhìn thẳng vào linh hồn hắn.
Không có đồng tử.
Chỉ là khoảng trống vô tận nơi ký ức bị xóa bỏ tích tụ lại.
Lam Phong lùi bước gót chân chạm phải tảng đá lạnh lẽo.
Tim đập trong lồng ngực không còn theo nhịp sinh học bình thường mà vang lên như tiếng trống chiến trường, mỗi cú đập đều mang theo một cảnh báo đỏ từ Hệ Thống.
[WARNING: ENTITY DETECTED]
[ID: MEMORY_FRAGMENT_06]
[DANGER LEVEL: CRITICAL]
[TASK: ASSIMILATE OR BE DELETED]
Hắn nhắm mắt lại trong tích tắc, hít sâu một hơi thở dài đầy mùi kim loại và ozone.
Khi mở mắt ra, ánh nhìn của Lam Phong đã thay đổi.
Sự hoảng loạn tột cùng trước đó giờ đây được thay thế bằng sự lạnh lùng đến kinh người.
Trực giác bệnh hoạn của hắn kích hoạt, cắt ngang mọi cảm xúc thừa thãi để tập trung vào phân tích tình hình.
Đây không phải là quái vật.
Đây là một mảnh vỡ ký ức của chính anh ta — hoặc chính xác hơn, là phiên bản thứ sáu đã thất bại trước đó.
Thực thể máu bắt đầu cử động.
Nó trườn ra khỏi trang giấy với tốc độ đáng sợ, những ngón tay dài và gầy guộc cào xé không khí, tạo ra những vết rách nhỏ trên thực tại xung quanh.
Mỗi lần nó di chuyển, tiếng rít chói tai vang lên trong đầu Lam Phong, không phải qua màng nhĩ mà trực tiếp tấn công ý thức.
"Lại gần nào," Lam Phong thì thầm, giọng khàn đặc nhưng vững chãi.
cái giá của sự quên lãng."
Hắn giơ tay trái lên, linh lực Trúc Cơ tầng 7 bùng nổ từ huyệt đạo đan điền.
Nhưng thay vì phóng ra một đòn tấn công hủy diệt, hắn điều khiển luồng năng lượng đó quay ngược lại vào trong cơ thể mình, kích hoạt kỹ năng "Vũ Trụ Thu Nhỏ" cấp độ 1 mà Bạch Linh Nhi đã cài đặt bí mật vào giao diện người dùng của anh ấy.
Không gian xung quanh Lam Phong đột ngột co lại.
Những tảng đá khổng lồ bên cạnh hang động dường như tiến gần hơn, ánh sáng từ ngọn đuốc cổ xưa bị bẻ cong thành những đường thẳng kỳ lạ.
Thực thể máu lao về phía hắn với tốc độ kinh hoàng, nhưng trong khoảng không gian đã bị thu hẹp này, chuyển động của nó trở nên chậm chạp một cách đáng ngờ.
Lam Phong bước sang bên trái, tránh né bàn tay gào thét của thực thể chỉ bằng vài centimet.
Sóng xung kích từ cú vung tay hụt quét qua vai hắn, xé toạc lớp áo bào xám, để lại những vết cháy đen trên da thịt.
Nỗi đau nhói lên nhưng hắn không hề run rẩy.
Hắn cần tiếp xúc vật lý.
Chỉ có cách đó mới có thể trích xuất dữ liệu trước khi Hệ Thống can thiệp và xóa bỏ mối đe dọa này theo quy trình bảo vệ Sphere.
"Có gì ở trong đầu ngươi?" Lam Phong hỏi, giọng nói vang vọng trong sự im lặng ngột ngạt của hang động.
"Ai đã đặt ngươi vào đây?
Tại sao ngươi lại mang ký ức của tôi?"
Thực thể máu dừng lại giữa không trung, lơ lửng như một con búp bê bị đứt dây điều khiển.
Nó quay đầu về phía Lam Phong với một góc độ bất thường, cổ họng phát ra những âm thanh rè cọt giống như đĩa than cũ kỹ bị trầy xước.
ta." giọng nói đó vang lên, không phải từ thực thể mà từ chính trong xương sống của Lam Phong.
nhiên liệu."
Một cú sốc điện chạy dọc theo tủy sống khiến Lam Phong quỳ xuống một gối.
Hệ Thống trên nhãn quan nhấp nháy đỏ thẫm liên tục, cảnh báo mức độ ổn định tinh thần đang giảm nhanh chóng.
Nhưng hắn không thèm chú ý đến những thông tin đó.
Hắn đưa tay phải ra, nắm chặt lấy cánh tay của thực thể máu.
Cảm giác lạnh giá và nhờn rít lan tỏa khắp bàn tay, nhưng bên dưới lớp da lạnh lẽo ấy là một dòng chảy nhiệt huyết dữ dội — linh lực nguyên sơ chưa bị Sphere lọc sạch cảm xúc.
!" Lam Phong gầm lên, ép toàn bộ ý chí của mình vào điểm tiếp xúc đó.
"Tôi muốn biết sự thật về những người tiền nhiệm!
Tôi muốn biết vì sao họ lại thất bại!"
Thực thể máu đột nhiên nở một nụ cười kỳ quái trên khuôn mặt không có biểu cảm rõ ràng.
Môi nó mở ra, tiết lộ hàng răng sắc nhọn như kim loại.
Và rồi, thế giới xung quanh Lam Phong sụp đổ vào trong tâm trí hắn.
Không còn hang động.
Không còn mùi máu tanh.
Chỉ là một khoảng trắng vô tận nơi những bóng người đứng thành vòng tròn lớn bao quanh anh ấy.
Sáu bóng hình mờ ảo, mỗi người đều mang trên mình giao diện Hệ Thống giống hệt như của Lam Phong nhưng với số phiên bản khác nhau từ 01 đến 06.
Họ không nhìn hắn bằng ánh mắt thù địch hay thương cảm.
Họ chỉ nhìn hắn bằng sự trống rỗng tuyệt đối — cái nhìn của những kẻ đã chấp nhận hy sinh tất cả để duy trì trật tự giả tạo này.
Và ở trung tâm vòng tròn đó, Giám Sát Viên Alpha xuất hiện dưới dạng một cột sáng trắng xóa, không có khuôn mặt, không có giọng nói, chỉ là một áp lực quyền năng đè nặng lên linh hồn Lam Phong đến mức hắn suýt nữa thì gục ngã.
"Phiên bản 07," tiếng vọng từ khắp nơi trong tâm trí vang lên, lạnh lùng và phi nhân tính.
"Ngươi đang cố gắng phá vỡ vòng lặp.
Điều đó không được phép xảy ra."
Lam Phong nghiến răng, mồ hôi trán rơi xuống đất hòa lẫn với máu của thực thể dưới chân hắn.
Hắn nhận ra rằng đây không phải là một cuộc chiến đơn thuần giữa người sống và kẻ chết.
Đây là một trận đấu trí giữa sự tự do ý chí và định mệnh đã được lập trình sẵn.
"Ta không cần phép cho bất cứ điều gì," Lam Phong đáp lại, giọng nói vang lên rõ ràng trong khoảng trắng tâm trí đó.
"Bởi vì ta không còn thuộc về Sphere nữa."
Hắn kích hoạt đồng thời hai kỹ năng: một là "Phá Ấn Linh Lực" để giải phóng sức mạnh tiềm tàng bị phong ấn bởi giới hạn cảnh giới Trúc Cơ; hai là "Sao Lưu Ký ức" — một lệnh ẩn mà Bạch Linh Nhi đã nhúng vào hệ thống, vốn dĩ dùng để sao lưu dữ liệu game nhưng giờ đây được Lam Phong biến tấu thành công cụ tấn công tâm linh.
Hai luồng năng lượng va chạm nhau tạo ra tiếng nổ tĩnh lặng.
Không có sóng xung kích phá hủy xung quanh hang động thực tế, mà là một sự sụp đổ nhanh chóng của cấu trúc ảo trong tâm trí hắn.
Thực thể máu tan rã thành vô số hạt bụi phát sáng, mỗi hạt đều chứa đựng một đoạn ký ức nhỏ bé từ sáu phiên bản trước đó.
Chúng bay vào người Lam Phong như những con bướm đêm tìm đến ngọn lửa, mang theo nỗi đau, sự tuyệt vọng và cả hy vọng chưa kịp được thực hiện của họ.
Khi cơn bão dữ dội qua đi, Lam Phong mở mắt ra trong thế giới vật lý lần nữa.
Hắn đang nằm trên mặt đá lạnh lẽo, thở hồng hộc như vừa chạy một cuộc marathon dài hàng dặm.
Nhưng cảm giác bên trong cơ thể hắn hoàn toàn khác biệt.
Linh lực trong các kinh mạch không còn hỗn loạn mà trở nên tinh khiết hơn hẳn, mang theo một hương vị kim loại đặc trưng của những ký ức đã chết.
Hệ Thống hiển thị thông báo mới:
[SYSTEM UPDATE]
[MEMORY FRAGMENT INTEGRATED]
[LINHLUC PURITY +15%]
[CURRENT REALITY STABILITY: 87% (DROPPING)]
[HIDDEN QUEST UNLOCKED: THE SEVENTH SACRIFICE]
Lam Phong ngồi dậy, tay run rẩy nhưng ý chí chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế.
Những đồng môn xung quanh nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi lẫn ngưỡng mộ, họ không hiểu những gì vừa diễn ra, chỉ biết rằng kẻ thù đã biến mất một cách kỳ lạ và Lam Phong trở nên đáng gờm hơn rất nhiều sau cái chết giả định đó.
Nhưng điều khiến Lam Phong cảm thấy lạnh toát sống lưng lại không phải là sức mạnh mới có được hay thông tin về các phiên bản trước.
Đó là dòng chữ nhỏ li ti xuất hiện ở góc dưới cùng của giao diện Hệ Thống, nơi mà bình thường chỉ hiển thị thời gian và tọa độ:
[WARNING: SPHERE CONTAINMENT BREACH DETECTED]
[VOID INTRUDERS APPROACHING SECTOR 48]
[COUNTERMEASURES INITIATED.
PURGE PROTOCOL ACTIVE]
Lam Phong ngước nhìn lên trần hang động nơi những vì sao giả tạo đang nhấp nháy.
Hắn nhận ra rằng một trong số những ngôi sao đó vừa tắt đi vĩnh viễn, để lại một khoảng trống đen kịt hình dạng giống hệt như con mắt trên cánh tay phải của hắn.
Và từ khoảng trống ấy, một tiếng cười nhẹ nhàng nhưng đầy mỉa mai vang lên trực tiếp vào tai hắn, phá tan mọi sự tĩnh lặng mà hắn vừa giành được bằng máu và ký ức.
"Chào mừng trở lại, người bạn cũ," giọng nói đó thì thầm, gần đến mức khiến Lam Phong suýt nữa quay đầu lại nhìn phía sau lưng mình dù biết rằng không ai ở đó cả.
"Bây giờ chúng ta mới bắt đầu trò chơi thật sự."
Lam Phong đứng chết lặng giữa không khí lạnh giá của hang động cổ xưa.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo tu phục đắt tiền, nhưng hắn không dám cử động chỉ một ngón tay.
Giọng nói ấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, như thể nó đã ngủ trong tiềm thức sâu thẳm nhất của hắn từ thuở còn thơ bé.
Hệ thống trên (lưới màng mắt) bắt đầu nhấp nháy đỏ rực, cảnh báo nguy hiểm cấp độ SSS.
Những dòng chữ màu máu chảy dọc theo tầm nhìn, che lấp đi vẻ đẹp kỳ vĩ nhưng chết chóc của những cột đá tinh thể xung quanh.
[WARNING: FOREIGN ENTITY DETECTED]
[THREAT LEVEL: EXTREME]
[MENTAL CORRUPTION RATE: 15%.
20%.]
Lam Phong nghiến chặt hàm răng, hương vị kim loại của máu từ chỗ cắn môi lan tỏa trong khoang miệng.
Hắn không thể để sự hoảng loạn xâm chiếm lý trí lúc này.
Đây là cơ hội duy nhất để hắn kiểm soát tình thế thay vì bị cuốn theo dòng chảy bí ẩn kia.
"Hệ thống," Lam Phong lên tiếng bằng giọng nói trầm thấp, cố gắng giữ cho nó khỏi run rẩy.
"Phân tích nguồn gốc tín hiệu âm thanh.
Xác định tọa độ phát sóng."
Hệ thống đáp lại ngay lập tức, nhưng lần này, phản hồi không phải là những dòng chữ quen thuộc mà là một cơn đau nhói buốt xuyên thẳng vào não bộ.
Cảm giác như ai đó đang dùng đục đẽo chạm khắc lên vỏ sọ hắn bằng lửa đỏ rực.
[ERROR: ANALYSIS FAILED]
[REASON: SIGNAL ORIGIN IS INTERNAL]
[NOTE: THE VOICE COMES FROM WITHIN YOUR SOUL MATRIX]
Lam Phong hít một hơi thật dài, cố gắng đẩy cơn đau ra xa.
Từ bên trong linh hồn?
Điều đó có nghĩa là giọng nói này không phải đến từ kẻ thù ngoài kia, mà nó đã (ẩn nấp) ngay trong chính cốt lõi tồn tại của hắn.
Thứ gì đó đang sống ký sinh bên cạnh linh lực của hắn, chờ đợi thời cơ để bùng phát.
Hắn đưa tay lên cánh tay phải nơi con mắt đen kịt vừa mới mở ra rồi đóng lại.
Da thịt ở đó lạnh cóng, không còn chút nhiệt độ nào của một người tu tiên bình thường.
Dưới lớp da mỏng manh, những đường gân xanh thẫm đang chui rúc như mạng nhện đen tối, ăn sâu vào huyệt đạo chính yếu của kinh mạch chủ đạo.
"Cái quái gì vậy?" Lam Phong lẩm bẩm, ánh mắt sắc lạnh quét qua căn phòng đá rộng lớn trước mặt.
Đây là trung tâm của mê cung bí ẩn mà hắn vừa mất ba ngày ba đêm để vượt qua.
Không khí nơi đây đậm đặc linh lực nguyên thủy đến mức có thể cảm nhận được sự nặng nề ép xuống vai hắn mỗi bước đi.
Nhưng thay vì cảm thấy hưng phấn khi tiếp cận nguồn năng lượng thuần khiết, Lam Phong chỉ cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong xương tủy.
Ở giữa phòng là một đài phun nước đá đen, nhưng thứ chảy ra không phải nước mà là những dòng sương mù trắng xóa mang mùi hương hoa sen tanh thối.
Trên đỉnh đài phun nước đặt một vật thể hình khối đa diện bằng ngọc bích, đang xoay chuyển chậm rãi phát ra ánh sáng tím nhạt.
Đó chính là mục tiêu của nhiệm vụ dungeon này: "Lõi Tinh Thần Cổ Đại".
Theo ghi chép trong thư viện phế tích, thứ này có khả năng tẩy rửa tạp niệm và tăng tốc độ đột phá cảnh giới lên gấp mười lần.
Nhưng cái giá phải trả luôn kèm theo những điều kiện khắc nghiệt mà không ai muốn nhắc đến trước khi chết.
Giọng nói mỉa mai ấy vang lên một lần nữa, (lần này) rõ ràng hơn, gần gũi hơn như thể người nói đang đứng ngay sau gáy hắn, hơi thở ấm áp phả vào da thịt lạnh lẽo.
"Bạn vẫn còn ngây thơ tin rằng mình là chủ nhân của thân xác này," giọng nói cười thầm, âm thanh vang vọng trong đầu Lam Phong tạo thành những tiếng rít sắc bén.
"Bạn nghĩ bạn đang đi tìm sức mạnh?
Không, tôi mới là người dẫn đường cho bạn đến đây."
Lam Phong quay phắt lại, tay phải vung lên một trận kiếm ý cấp độ 5: *Vũ Xà Trảm*.
Lưỡi dao khí mỏng như sợi tóc bay vút ra phía sau lưng nơi giọng nói phát nguồn.
Tuy nhiên, không có ai ở đó cả.
Chỉ có bóng tối dày đặc và cảm giác trống rỗng đáng sợ.
Kiếm ý cắt ngang hư không rồi tan biến vào khoảng không vô định.
Không va chạm, không tiếng động, chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lên mọi thứ.
Hệ thống tiếp tục cảnh báo, nhưng màu sắc đã chuyển từ đỏ sang tím sẫm – một mã lỗi mà Lam Phong chưa từng thấy trong suốt ba năm tu luyện cùng hệ thống này..
Lam Phong nhíu chặt mày.
Memory fragment?
Đoạn ký ức bị phục hồi?
Hắn tự hỏi liệu đây có phải là một loại ảo thuật tâm linh cao cấp nhằm làm suy yếu ý chí của hắn trước khi cướp lấy thân xác không.
Nhưng sự chân thực trong cảm giác đau đớn và những dòng chữ lỗi hệ thống lại cho thấy điều gì đó lớn lao hơn nhiều so với trò chơi lừa gạt đơn thuần này.
Hắn quay trở lại nhìn cái đài phun nước bằng đá đen.
Ánh sáng tím từ khối ngọc bích dường như đang gọi mời hắn, một sức hút kỳ lạ khiến linh lực trong cơ thể tự động hướng về phía nó mà không cần sự điều khiển ý thức.
"Đừng để bản thân bị dẫn dắt," Lam Phong tự nhủ với mình.
Hắn hít sâu hai hơi, kích hoạt công pháp *Thiên Không Ẩn Sát* để che giấu khí tức của chính mình.
Nếu thứ gì đó đang trong linh hồn hắn, nó cần sự tập trung tuyệt đối mới có thể lộ ra sơ hở.
Hắn bước chậm rãi về phía đài phun nước.
Mỗi bước chân in xuống mặt đá đều tạo ra những vết nứt nhỏ.
tỏa như mạng lưới thần kinh dưới ánh sáng yếu ớt của hang động.
Mùi hương hoa sen tanh thối ngày càng nồng nặc, kích thích khứu giác đến mức khiến hắn muốn nôn mửa nhưng lại không thể rời mắt khỏi khối ngọc bích đang xoay tròn.
Khi khoảng cách còn mười bước chân, giọng nói kia bỗng nhiên im bặt.
Sự yên tĩnh đột ngột này đáng sợ hơn cả những lời thì thầm đầy mỉa mai trước đó.
Lam Phong cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực hắn, như thể không khí xung quanh đã hóa thành thép đặc quánh lại.
Hắn dừng bước năm mét trước đài phun nước và giơ tay phải lên – cánh tay mang con mắt đen kịt kia.
Những đường gân xanh thẫm dưới da bắt đầu phát sáng màu tím y hệt khối ngọc bích trên đỉnh đài.
Một sự cộng hưởng kỳ lạ đang diễn ra giữa cơ thể hắn và vật phẩm cổ xưa này.
Khối ngọc bích ngừng xoay chuyển.
Nó hướng một mặt phẳng hoàn toàn thẳng về phía Lam Phong, như thể đang nhìn nhận kẻ đến sau bằng một con mắt vô cảm.
Từ bề mặt trơn bóng của nó, những dòng chữ khắc chạm xuất hiện chậm rãi, không phải là văn tự cổ xưa mà chính xác là mã lệnh hệ thống quen thuộc với hắn.
[IDENTITY VERIFIED: HOST LAM PHONG]
[Synchronization Rate: 65%]
[Catalyst Required for Full Integration]
Lam Phong nheo mắt nhìn những dòng chữ đó.
Chất xúc tác?
Hắn nhớ lại lời cảnh báo của lão giả mù ở cửa vào dungeon về cái giá phải trả cho sức mạnh vượt khỏi tầm kiểm soát.
Có lẽ đây chính là lúc hệ thống yêu cầu thứ mà nó luôn thiếu – một phần linh hồn thật sự, không phải dữ liệu số hóa.
Nhưng trước khi hắn kịp suy nghĩ thêm, khối ngọc bích bỗng nổ tung thành hàng trăm mảnh vỡ sắc như dao cạo bay ra tứ phía.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Lam Phong cảm thấy cơ thể mình bị kéo mạnh về phía trước bởi một lực hút vô hình từ chính lòng bàn tay phải của hắn.
Con mắt đen kịt trên cánh tay mở toáng ra hoàn toàn, đồng tử co lại thành (một đường) thẳng mỏng manh cắt ngang nhãn cầu ảo ảnh.
Và từ sâu thẳm trong hốc mắt ấy, một dòng chảy năng lượng màu tím sẫm trút thẳng vào lòng bàn tay hắn, xuyên qua da thịt và cắm sâu vào kinh mạch chủ đạo của cánh tay phải.
Cơn đau xé toạc cơ thể khiến Lam Phong nghiến răng đến mức xương hàm kêu lên tiếng rít chói tai.
Hắn quỳ xuống một gối trên mặt đá lạnh giá, mồ hôi trộn lẫn với máu từ góc miệng chảy ròng ròng thấm ướt đất đá.
Nhưng kỳ lạ thay, giữa cơn đau đớn tột cùng ấy, hắn lại cảm nhận được sự tĩnh lặng tuyệt đối chưa từng có trong đời tu luyện của mình.
Những mảnh vỡ ngọc bích rơi xuống xung quanh không chạm vào người hắn mà lơ lửng trong không trung, xoay tròn theo quỹ đạo hấp dẫn từ lòng bàn tay phải đang phát sáng rực rỡ.
Hệ thống trên (lưới màng mắt) ngừng cảnh báo và hiện ra một giao diện mới hoàn toàn khác biệt với những gì Lam Phong từng biết trước đây..
Bỗng dưng, một giọng nói lạnh lẽo vang lên trực tiếp trong đầu hắn, xé toạc sự tĩnh lặng.
Lam Phong hét lên đau đớn khi máu tươi phun trào từ hốc mắt, linh khí trong cơ thể tự thiêu đốt.
Hắn quay lưng lại, nhìn thấy bóng đen đang nhai nát xác
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận