Chương 18
Nó là một khoảng trống trắng xóa, nơi khái niệm "hư vô" và "thực tại" bị xóa nhòa.
Lam Phong đứng đó, hai chân chôn sâu vào lớp sương mù dày đặc.
Nhưng cơ thể anh không cảm thấy trọng lực.
Thay vào đó, anh cảm thấy sự *nhói đau*.
Không phải từ thịt da, mà từ chính cấu trúc dữ liệu của linh hồn.
Dòng chữ đỏ `[ADMIN ACCESS DETECTED]` không chỉ là một thông báo trên giao diện.
Nó là một cú sốc vật lý, giống như một cây kim nóng đỏ được chọc thẳng vào huyệt đạo thần kinh của anh.
Hệ Thống xanh dương quen thuộc, thứ đã theo anh từ khi tỉnh dậy trong hang động, giờ đây đang rung lắc dữ dội.
Những pixel xanh lam vỡ vụn, lắp ráp lại thành những ký tự lỗi *glitch*刺耳 (kịch liệt), phát ra âm thanh rít lên như kim loại ma sát trong đầu anh.
`[ERROR: Reality Layer Breach.]`
`[WARNING: User ID 749 - Unauthorized Access.]`
Lam Phong giơ tay lên, nhìn vào lòng bàn tay mình.
Da thịt anh đang trong suốt.
Dưới lớp biểu bì, anh không thấy xương hay máu, mà là những dòng mã nguồn chảy xiết, màu đen tuyền, ăn mòn ánh sáng xung quanh.
"Đây không phải là cầu thang lên thiên đường," Lam Phong thì thầm, giọng nói của anh vang lên khàn khàn, như thể bị nhiễu sóng.
"Đây là phòng máy."
Anh quay người lại.
Phía sau anh, bóng dáng của Tiểu Vũ và Binh Sĩ Shenmu đã biến mất.
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc của Void.
Và từ giữa màn sương trắng, một bóng người hiện ra.
Đó không phải là một quái vật.
Không phải là một thực thể dữ.
Đó là một lão giả tóc bạc phơ, mặc bộ áo choàng vải thô màu xám xịt, khác hoàn toàn với những trang phục hoa lệ của các đạo sư bên trong Sphere.
Khuôn mặt lão khắc khổ, đầy những vết nhăn của thời gian, nhưng đôi mắt thì sáng rực rỡ – một màu xanh điện không tự nhiên, đầy vẻ tò mò hơn là thù hận.
Lão bước tới, mỗi bước chân đều tạo ra những涟漪 (gợn sóng) trong không khí, như thể lão đang đi trên mặt nước.
"Chào mừng trở lại, Thử Nghiệm Số 7," lão nói.
Giọng điệu nhẹ nhàng, ấm áp, như thể đang chào một người bạn cũ sau nhiều năm xa cách.
Nhưng từ ngữ đó thì lạnh băng.
"Ngươi đã tốn nhiều công sức hơn dự kiến để đi đến đây, Lam Phong.
Hay nên gọi là...
phiên bản thứ bảy?"
Lam Phong nắm chặt tay.
Linh lực trong cơ thể anh bùng lên, nhưng nó không mang màu xanh bình thường.
Nó chuyển sang màu tím sẫm, màu của sự phân rã.
"Ngươi là ai?" Lam Phong hỏi, giọng lạnh giá.
Trực giác của anh – thứ trực giác đã cứu sống anh qua vô số dungeon – đang gào thét cảnh báo.
Kẻ trước mặt không phải là địch thủ.
Hắn là *thủ phủ*.
"Ta là người duy trì hệ thống," lão giả mỉm cười, nụ cười không chạm đến khóe mắt.
"Ta là Giám Sát Viên Alpha.
Và ngươi, Lam Phong, là một lỗi.
Một lỗi đẹp đẽ, nhưng vẫn là một lỗi."
Alpha giơ tay lên.
Không cần ngậm ngáp niệm chú, không cần vận chuyển linh lực.
Chỉ cần một ý念 (ý nghĩ), không gian xung quanh Lam Phong bắt đầu co lại.
`[SYSTEM: Hostile Intent Detected.]`
`[Threat Level: Catastrophic.]`
`[HP: 100% -> 95%]`
Lam Phong cảm thấy trọng lượng của bầu trời sụp xuống vai anh.
Không phải là áp lực vật lý, mà là áp lực của *quyền lực*.
Alpha đang dùng quy tắc của thế giới để nghiền nát anh.
"Ngươi nghĩ ngươi là người đầu tiên?" Alpha hỏi, bước thêm một bước nữa.
Khoảng cách giữa họ rút ngắn đi một cách kỳ lạ, như thể không gian đang bị bẻ cong.
"Sáu người trước ngươi cũng đã đứng ở đây.
Họ cũng đã hỏi câu tương tự.
Và họ cũng đã chọn cùng một con đường."
"Con đường nào?" Lam Phong nghiến răng, cố gắng đẩy lùi áp lực bằng ý chí.
Linh lực trong kinh mạch anh chảy ngược lại, gây ra cảm giác như có dao cắt bên trong.
"Con đường của sự hy sinh," Alpha đáp, giọng nói trở nên sắc lạnh.
"Ngươi phá hủy Sphere để cứu nhân loại?
Ngươi nghĩ đó là lựa chọn anh hùng?
Đó chỉ là một kịch bản đã được tính toán.
Mỗi khi một 'Phiên Bản' cố gắng phá vỡ hệ thống, Sphere trở nên mạnh hơn.
Linh lực trở nên ổn định hơn.
Và chúng ta...
trở nên an toàn hơn."
Lam Phong sững sờ.
"Ngươi nói dối," anh nói, nhưng trong lòng, một cơn lạnh buốt lan tỏa.
Những ký ức anh trân quý nhất – nụ cười của mẹ, sự tin tưởng của đồng đội, nỗi đau khi mất đi họ – liệu chúng có phải là những biến số được thiết kế?
Liệu nỗi đau của anh chỉ là nhiên liệu cho cỗ máy này?
"Đúng hay sai không quan trọng," Alpha giơ tay lên.
Một quả cầu ánh sáng xanh lơ hiện ra trong lòng bàn tay lão.
Bên trong quả cầu, Lam Phong nhìn thấy hình ảnh của chính mình – nhưng không phải là Lam Phong hiện tại.
Đó là Lam Phong đang cười, đang ôm một đứa trẻ, đang sống một cuộc đời bình yên bên ngoài Sphere.
"Đây là ký ức thật của ngươi," Alpha nói.
"Trước khi bị xóa.
Trước khi trở thành công cụ.
Ngươi muốn lấy nó lại không?
Chỉ cần ngươi cam kết tuân thủ.
Cam kết trở thành một phần của hệ thống vĩnh viễn."
Lam Phong nhìn quả cầu.
Hình ảnh đó đẹp đẽ đến đau lòng.
Nó là thứ anh đã mất, thứ anh đã tìm kiếm suốt cả đời.
Nó là *lý do* để anh tồn tại.
Nhưng sau đó, anh nhớ đến Tiểu Vũ.
Nhớ đến ánh mắt kinh hoàng của cô khi nhìn anh đốt cháy ký ức của chính mình.
Nếu anh chấp nhận, anh sẽ lấy lại ký ức.
Nhưng anh sẽ mất đi *tự do*.
Anh sẽ trở thành một con rối trong chính vở kịch của mình.
"Không," Lam Phong nói.
Alpha nhíu mày.
"Ngươi đang từ chối sự hoàn hảo?"
"Ta đang từ chối sự giả tạo," Lam Phong đáp.
Hắn bước tới, không lùi lại.
Linh lực màu tím trong cơ thể anh bùng nổ, không phải để tấn công, mà để *phá vỡ*.
`[SKILL: Data Corruption - Level MAX.]`
Alpha cười, một nụ cười đầy sự thương hại.
Ngươi không thể thắng quy tắc."
Lão vung tay.
Quả cầu ánh sáng lao về phía Lam Phong như một viên đạn ánh sáng.
Lam Phong không né.
Hắn giơ tay ra, đón lấy nó.
Khi quả cầu chạm vào lòng bàn tay anh, thế giới im lặng.
Không có tiếng nổ.
Không có ánh sáng lóa.
Chỉ có một tiếng va chạm trầm đục, như tiếng tim đập ngừng lại.
Lam Phong ngã xuống, máu tươi chảy từ miệng anh.
Nhưng thay vì bị hút vào quả cầu, những mảnh ký ức vỡ vụn của anh bắn ra xung quanh như những viên đạn ánh sáng.
Chúng không phải là dữ liệu.
Chúng là *cảm xúc*.
Nỗi đau, niềm vui, sự mất mát – tất cả được giải phóng ra khỏi hệ thống kiểm soát.
Alpha gạt tay ra, tránh né những mảnh ký ức.
Đôi mắt lão mở to, lần đầu tiên lộ ra sự hoảng loạn.
"Ngươi đang tự hủy hoại cấu trúc dữ liệu của chính mình!" Alpha hét lên, giọng nói run rẩy.
"Ngươi đang làm ô nhiễm Lõi!"
"Đúng," Lam Phong cười, nụ cười đau đớn nhưng tự do.
"Và đó là lý do tại sao ngươi không thể kiểm soát ta."
Những mảnh ký ức của Lam Phong không biến mất.
Chúng xuyên qua cơ thể Alpha, xuyên qua không gian, và cắm sâu vào nền tảng của thế giới ảo này.
Chúng là những virus cảm xúc, những thứ mà Hệ Thống không thể xử lý, không thể dự đoán.
Alpha lùi lại, mặt mày tái xanh.
"Ngươi không hiểu...
nếu ngươi phá hủy Lõi, Sphere sẽ sụp đổ.
Tất cả mọi người bên trong sẽ chết.
Không chỉ ngươi.
Không chỉ Tiểu Vũ.
*Tất cả*."
"Thì ra vậy," Lam Phong đứng dậy, cơ thể anh đang tan rã thành những hạt pixel.
"Vậy thì hãy xem ai là người chết trước."
Alpha hét lên, kích hoạt nút khẩn cấp.
Một bức tường lực lượng khổng lồ hạ xuống từ trên cao, cách ly Lam Phong khỏi phần còn lại của thế giới.
`[CONTAINMENT PROTOCOL ACTIVATED.]`
`[PURGING ANOMALY...]`
Bức tường lực lượng dày đặc, phát ra ánh sáng trắng xóa, ngăn cách Lam Phong với Alpha.
Nhưng Lam Phong không nhìn Alpha.
Anh nhìn xuyên qua bức tường, nhìn thấy phía sau nó là một cánh cửa khổng lồ bằng kim loại đen, không có tay nắm, chỉ có một dòng chữ khắc bằng máu:
Và bên cạnh cánh cửa, một bóng dáng quen thuộc đứng đó.
Không phải là Tiểu Vũ.
Không phải là Alpha.
Đó là một người phụ nữ.
Mái tóc đen dài, đôi mắt đỏ ngầu, và trên trán, một vết sẹo hình chữ Y.
Bạch Linh Nhi.
Nhưng không phải Bạch Linh Nhi mà Lam Phong biết.
Người phụ nữ này đang cầm một thanh kiếm bằng dữ liệu, và ánh mắt của cô – lạnh lẽo, vô cảm, đầy thù hận.
"Cuối cùng," cô nói, giọng nói vang vọng trong khoảng trống, đè nặng lên ý thức của Lam Phong.
"Ta đã chờ phiên bản thứ bảy đủ lâu rồi.
Hãy giao nộp Lõi, hoặc ta sẽ xóa ngươi cùng với tất cả những ký ức còn lại."
Lam Phong nhìn thanh kiếm.
Hắn nhìn thấy tên của anh được khắc trên lưỡi kiếm.
*LAM PHONG - VERSION 7.*
Và rồi, thế giới sụp đổ.
`[CONNECTION LOST.]`
Không có bóng tối.
Không có sự tĩnh lặng của hư vô.
Chỉ có một màu trắng xóa, chói lóa đến mức làm đau đớn những giác quan còn sót lại của Lam Phong.
Hắn không rơi.
Hắn bị ném.
Cảm giác giống như một linh hồn bị xé rời khỏi xác thịt, bị ném vào một lò luyện đan khổng lồ nơi nhiệt độ không phải là lửa, mà là dữ liệu thô.
Những dòng mã đỏ rực chảy dọc theo tầm nhìn của hắn, giống như máu đang chảy ngược từ tĩnh mạch.
`[SYSTEM ERROR: CORE INTEGRITY 12%.]`
`[REBOOTING...
5%...]`
Lam Phong cố gắng mở mắt.
Miệng hắn khô khốc, vị kim loại tanh tưởi bám đầy lưỡi.
Hắn nằm trên một bề mặt lạnh lẽo, cứng đờ.
Không phải đá.
Không phải đất.
Nó rung động nhẹ, một nhịp điệu đều đặn, giống như nhịp tim của một con thú khổng lồ đang ngủ say.
Hắn ngồi dậy.
Cơ thể nặng chĩu.
Không phải vì mệt mỏi, mà vì sự thiếu hụt.
Linh lực trong kinh mạch hắn khô cằn.
Cảnh giới Nguyên Thủy sơ kỳ của hắn đã bị đánh tụt xuống Hư Không.
HP bar trên góc trái thị giác hiện lên màu đỏ tươi, nhấp nháy liên tục: `HP: 45/1000`.
"Đau," Lam Phong thì thầm.
Giọng hắn khàn khạc, lạc đi.
Hắn nhìn xung quanh.
Đây không phải là thế giới bên ngoài Sphere.
Đây là bên trong.
Nhưng không phải là thành phố mà hắn biết.
Hắn đang đứng giữa một khoảng trống rộng lớn, vô tận.
Ở dưới chân hắn là những tấm kính vỡ vụn, phản chiếu lại hình ảnh của chính hắn — một hình ảnh méo mó, vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh.
Mỗi mảnh kính đều chứa đựng một ký ức.
Hắn nhìn thấy mình đang cười với Linh Nhi trong một khu vườn hoa lan.
Hắn nhìn thấy mình đang tu luyện trong động tiên, mồ hôi rơi xuống đất.
Hắn nhìn thấy mình đứng trước cửa hang động, nắm chặt thanh kiếm cũ kỹ.
Và ở giữa tất cả những mảnh vỡ đó, là một cánh cửa.
Cánh cửa đen nhánh, cao tới mười trượng, được khắc bằng những ký tự hệ thống phát sáng màu xanh lam.
Không có tay nắm.
Không có khóa.
Chỉ có một dòng chữ lơ lửng trước mặt:
`[DUNGEON: THE MEMORY PALACE]`
`[LEVEL REQUIREMENT: VOID]`
`[ENTRY COST: 1 CORE MEMORY]`
Lam Phong bước tới.
Giày hắn in lên mặt kính vỡ, tạo ra những tiếng lách cách nghe như tiếng xương gãy.
Hắn không sợ.
Sự sợ hãi đã bị xóa bỏ cùng với phiên bản thứ sáu.
Tất cả những gì còn lại là sự tò mò lạnh lùng và ý chí sống còn.
Hắn đưa tay chạm vào cánh cửa.
Lập tức, một cơn đau xé toạc đầu hắn.
Không phải đau thể xác.
Là đau tinh thần.
Hệ thống đang quét lấy trí nhớ của hắn.
`[SCANNING...]`
`[TARGET MEMORY: "LINS NHI - THE FIRST MEETING"]`
`[VALUE: HIGH]`
`[EXTRACTION IN PROGRESS...]`
"Làm ơn," Lam Phong nói với cái không gian trống rỗng.
"Cho ta vào."
Cánh cửa mở ra.
Không có tiếng còi báo động.
Không có ánh sáng.
Chỉ có một bóng đen nuốt chửng hắn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận